Liếc vào Windy thì nhõn thế này.
Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2026
Thời tiết
Thứ Năm, 22 tháng 1, 2026
Im lặng
Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026
Biết rứa
Tối qua đi ngủ sớm để sáng ni dậy sớm trực. Sáng sớm đã thấy "tus" của Fbker kia, "Moá, biết rứa tối qua đi ngủ sớm!". Moá, chẳng biết mô tê răng rứa chi luôn.
Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026
Nôm
Bắt đầu từ trên thế giới "mạng", tình cờ liếc thấy có bạn (có lẽ là) trẻ đưa lên một cái hình (vẽ) với lời bình, đại loại, các cụ xưa cũng đã viết tục lên tường. Cái câu (được cho là) tục ấy là "Đéo mẹ cha đứa nào ở trong cái nhà này".
Chắc bạn đó nghĩ, kiểu, graffiti?
Tò mò, lão nhận ra ngay, và sau đó đọc chung quanh thì được xác nhận, đó là một phần của một bức hoạ trong Kỹ thuật của người An nam (Technique du peuple Annamite). Vốn từng đam mê sách này dăm năm trước, đến độ bỏ ra một khoản tiền (cũng gọi là khá lớn) để mua về 3 tập sách in to đùng nặng trịch (nhưng đẹp, đáng đồng tiền bát gạo), lão dễ dàng tìm ra bức vẽ để kiểm chứng, sau khi lôi sách ra lau chùi phủi bụi bởi nằm không đã nhiều năm (may chưa đến nỗi ẩm mốc mục mọt).
Chữ, viết bằng tiếng Nôm, và được các nhà làm (dịch) sách chú thích, đúng là "Đ." mẹ cha đứa nào ở trong cái nhà này. Song có lẽ đó là lời chú thích cho bức vẽ, chứ không phải là chữ viết lên tường (tình cờ chữ nằm ở vị trí bức tường) như bạn (trẻ?) kia nghĩ.
Từng "ngâm cứu" đôi chút, lão đã từng khá ngạc nhiên với một số "kỹ thuật" của người An nam (xưa). Chẳng hạn, đem con bỏ chợ, hóa ra không đơn thuần chỉ là một thành ngữ, mà là một "kỹ thuật" của người An nam (xưa?). Kiểu, đẻ ra và không có khả năng nuôi nên đưa nhờ mong thiên hạ ... Lão nghĩ, câu trên cũng là một kỹ thuật (khác) của người An nam, (xưa, và không chỉ xưa), kiểu nói xấu, chửi đổng (...!).
Loại được một nghi ngờ về đồ fake, (khổ, thời đại AI). Lão từng được học rằng, văn hoá Việt (xưa?) vốn không có thành phần tạo hình, và là một trong những dân tộc hiếm hoi (trên thế giới) không có yếu tố này. Hội hoạ, điêu khắc, kiến trúc, múa, ... đều ... vay mượn, một điệu nhảy dân tộc (dù đơn giản) cũng không. (Nên, graffiti chắc cũng không!).
Nghi ngờ thứ hai, là, nếu đã đúng là bức tranh xưa nói chuyện xưa, thì, liệu người nay có hiểu đúng ý người xưa? Ý là, dịch có đúng mấy chữ Nôm kia không?
Trổ tài tra cứu thì thấy ... có vẻ đúng. Mấy chữ mẹ, cha, đứa, trong, cái, nhà, này có vẻ được dịch (thực ra là phiên âm ra quốc ngữ) ... đúng, câu viết thành 2 cột (thay cho dòng) từ phải sang trái trên xuống dưới (kiểu sách chữ Hán xưa). Chữ nào, chữ ở lúc đầu thấy hơi khác, nhưng rồi cũng tìm ra mặt chữ. Cẩn thận, lão còn kiểm tra lại bằng bản ... Truyện Kiều.
Chỉ có chữ đầu tiên là ... hơi tế nhị, không dễ tìm ra ở một nguồn nào khác (?). Người dịch in sách cũng tránh không ghi rõ (âm). Nhiều nguồn (trên mạng) dẫn chữ 𠴼 , có vẻ giống, song bộ khẩu khá nổi bật thì lại chẳng rõ lắm trên bức vẽ. Về mặt ngữ nghĩa lại càng lan man, rằng nào thì là bộ nữ (chỉ dâm dục) bộ điểu (chỉ dương vật) vân vân vi vi. Rồi dẫn chữ 屌 nói rằng bộ thi, mượn âm điếu, nhưng ủa ủa liên quan gì?
Chữ 𠴼 , lão tìm thử trong Thiều Chửu, không thấy. Loay hoay thế nào, tìm được chữ đáo 到 là giống nhất, mà âm, nếu được mượn, cũng là giống nhất. Có thể, chính là chữ đáo này, được ghép vào bộ khẩu để tượng cho cái chữ tế nhị kia của người An nam. Có điều, nếu là như thế, nhẽ ý các cụ là chữ ấy chỉ dùng để chỉ tiếng "chửi", nơi đầu môi chót lưỡi thôi, chứ không phải để chỉ hành động? ... hahaha.
Tóm lại, dường như, một "kỹ thuật" của người An nam (xưa, và đến tận nay) đúng là đã được hehe ghi nhận.
Già 😀














