Thứ Hai, 18 tháng 2, 2019

Thiên thần chiến binh

Hay chiến binh thiên thần nhỉ?

Alita có trái tim của một chiến binh, một ký ức bị ... thất lạc, và thoạt đầu, một cơ thể vay mượn. Những cuộc phiêu lưu nho nhỏ đầu tiên đã giúp cô tìm ra vài mảnh ký ức, và, một cơ thể như là chỉ dành cho cô, như là của chính cô vậy. Đến đây, trái tim chiến binh của cô càng thêm quyết liệt, dường như cô đã tìm ra số phận của mình?

Buồn cười là, ở thời điểm đó, kịch bản được viết bởi James Cameron lão luyện bỗng nhiên như bị reset lại từ đầu. Alita bây giờ đã hoàn hảo trong cơ thể mới, có thiếu chăng là vài mảnh ký ức, thì lại coi thường và sẵn sàng vứt đi trái tim chiến binh của mình. Trái tim cô trở về ngây thơ, khao khát, dại khờ, vân vân. Như một thiên thần.

Cũng còn may, hay không may, luôn có những kẻ xấu muốn ăn cắp trái tim của cô, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, khiến cho cô không thể thoát khỏi số phận chiến binh của mình.

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2019

Ra lò

Fb nhắc bức hình lão chụp cách nay vừa đúng 5 năm. Một mẻ gốm mới ra lò ở làng gốm Thanh hà.

Xưa, người ta vẫn phấn khởi đón những mẻ sản phẩm "mới ra lò", gốm, bánh, thậm chí sinh viên, ...

Nay, thời thế đổi thay, người ta toàn nói chuyện "đút vô lò", bất chấp, ra lò, không biết có được sản phẩm gì nên cơm nên cháo hay không ...

Hoa ban

Được khích lệ bởi sự dũng cảm của nhiều người tuy dốt mà vẫn nói chữ, lão quyết định viết về hehe ... hoa.

Chả là mùa xuân đến hoa lá tốt tươi, cây bên đường trong vườn nở đầy hoa tím mà người gọi bằng lăng người lại bảo hoa ban. Với lão, hoa tím bằng lăng dừng lại trong những câu cải lương xứ nam bộ, còn hoa ban trắng hoa ban đỏ là chuyện của miền tây bắc khi người ta nhắc đến chiến thắng Điện biên chấn động địa cầu hihi.

Hai loại hoa trên không phải là một loại, nếu không muốn nói ... khác nhau xa chừng. Có giống nhau chăng, nghe đồn rằng, chỉ ở màu hoa tim tím (dĩ nhiên, với loại hoa ban ... màu tím). Cây hoa tím đang nở đầy phố phường các thành phố miền trung trong những ngày này vốn chẳng xa lạ gì với người dân địa phương ... dưới cái tên hoa móng bò. Tên này, được gọi không phải theo hoa, mà theo ... lá, những chiếc lá đôi như hình dạng móng bò. Dường như thời cơ cực đã qua, nay người ta bỗng muốn ... mỹ miều hơn.

Nhưng, hoá ra cái tên dân dã ấy lại chính là cái tên khoa học. Móng bò là tên của hẳn một chi (genus) với hơn 200 loài (thực vật có hoa), thuộc phân họ (subfamilia) Vang (Caesalpinioideae) của một họ (familia) lớn là họ Đậu (Fabaceae). Chắc vì vậy mà chúng có quả giống quả ... đậu. Tuy nhiên, mấy thứ phân loại này hại hết cả não. Vài mục chính như sau:


Túm lại cái tên móng bò tầm thường đại diện cho một chi - genus, Bauhinia. Bauhinia, tên tiếng Anh là Camel's foot - móng lạc đà, tư tưởng lớn gặp nhau, không cần quá hoa lệ. Trên dải đất hình chữ S, ở đâu đó chúng cũng được gọi tên là ... móng ngựa, không quá ngạc nhiên haha.

Bauhinia, hay (giống) Móng bò, như đã nói ở trên, có đến hơn 200 loài. Liệt kê ra e hơi nhiều, nhắc một vài loài tiêu biểu cũng đã là nhiều. Nói rằng, ở Việt nam có trên 40 loài, có loài thân gỗ, có loài cây bụi và có loài cây leo. Móng bò thân gỗ ở Việt nam có 2 loài (có thể nhiều hơn?), được gọi là Móng bò tím (Bauhinia purpurea) và Móng bò sọc (Bauhinia variegata). Cũng nói rằng, móng bò sọc còn được gọi là, đoán xem, ... hoa ban hihi. Phân biệt 2 loài này không khó, mặc dù chúng rất giống nhau. Tuy nhiên, chuyện đó, nhẽ, để lại cho các nhà khoa học. Bật mí một tý, có thể căn cứ trên số lượng gân lá và số lượng nhị hoa cũng như độ dài cuống lá.

Theo một số nguồn, người ta dịch Bauhinia variegata là ban trắng, nhưng cái tên variegata dường như phù hợp với nhiều màu hơn (ban trắng, hồng, đỏ, tím). Cũng có nơi gọi móng bò tím là ban tím. Nên, nói chung, gọi những cây hoa tím rực đường kia là hoa ban chắc chẳng mấy sai (?!, được cái mỹ miều, dù, gọi móng bò là chính xác nhất) hehe.

Hoa ban, quen thuộc xưa nay, mọc nhiều (thành rừng?) ở vùng tây bắc, nơi có khí hậu cận ôn đới, đông về rụng lá, sang xuân hoa nở thành vòm rực rỡ (các chuyên gia cây cảnh, đặc biệt hoa Tết, hẳn dễ dàng lý giải điều này?). Và, hẳn, vì thế nên nổi tiếng.

Móng bò tím có cuống lá dài hơn, lá ít gân hơn và nhị hoa cũng ít hơn. Không biết tự bao giờ, được trồng dọc các con đường ở các phố biển miền trung, dù là móng bò tím hay sọc, nay bắt đầu được gọi là hoa ban, không rụng hết lá bởi thời tiết, nên có thể ra hoa trang điểm quanh năm. Và, những ngày Tết này, dường như, cũng không kém phần rực rỡ.

Tình cờ làm sao, khi đang gõ những dòng này, thì, thấy trên Fb của người chị họ ở Nha trang có đăng bức hình với status "Hoa ban nơi phố biển":


Có vẻ như là một loài cây bụi? Song có thể thấy rõ chiếc lá đặc trưng hình móng bò phía dưới bông hoa tím phớt đỏ hồng 5 cánh.



Chuyện nói thêm. Trong nhiều loài móng bò (ban), nghe nói có loài đặc biệt được trồng dọc đường ở Ban mê thuột (ban đơn hùng), lại có loài được gọi tên móng ngựa, chân trâu, tai voi ... (nhắm chừng đều theo dạng lá cả?).

Đáng nói nữa là, ở Trung quốc, chúng thường được gọi là ... lan. Trong đó, có lẽ nổi tiếng nhất là lan Hongkong, được lấy làm biểu tượng in trên lá cờ của xứ Cảng thơm này. Lan Hongkong, tên khoa học là Bauhinia Blakeana (Móng bò, vốn được đặt tên theo nhà khoa học Bauhin, và lan Hongkong, theo tên vị thống đốc Hongkong là Blake). Tên tiếng Hoa của loài hoa này là 洋紫荊 - dương tử kinh.


Khi đọc được điều này, lão hơi giật mình. Truyền thuyết về hoa tử kinh, tươi tốt khi anh em trong một nhà hoà thuận, và héo úa khi anh em xa nhau.

Nhà thơ Quách Tấn kể khi ông làm bài thơ Nhớ em

Thiêm thiếp lòng mong đợi
Vùng nghe chim tích linh
Vội vàng xô gối dậy
Đầy thềm hoa tử kinh

Có người bạn của ông đọc được chê rằng, người ta nói Mộng Ngân Sơn "điền thư", Quách Tấn bụng đầy điển tích quả không sai. Bài thơ chỉ có 4 câu, 20 chữ nói về tình anh em mà đã chứa đến 2 tích liên quan là chim tích linh và hoa tử kinh vậy.

Nhà thơ cũng phải công nhận nhưng nói rằng quả thực ông không cố ý dụng công. Nếu đúng là vô ý tức cảnh sinh tình thì trước nhà ông hẳn có cây hoa này?


Hoa ban - dương tử kinh đúng là một chăng? Được thế, loài hoa làm đẹp phố phường rừng núi lại tượng trưng cho tình người hoà thuận chẳng phải thú vị sao ...

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2019

Chuyện chó

Đầu năm lại nói chuyện chó, cho năm Tuất vừa qua hihi.

Tối qua chó sủa nhiều. Sáng ra thấy một chú chó lạ cứ quẩn quanh ngoài đường ngay trước cổng. Sủa hăng nhất là thằng Riềng. Thằng này còn non, không biết hiểu sự đời đến đâu? Vốn hắn cũng hay doạ dẫm người qua đường y như vậy. Cô chó mới thì còn nhỏ quá. Lớn nhất là nàng chó vàng dáng sư tử, dễ nhận thấy đang trong mùa "rạo rực".

Mở cổng, chàng chó lạ chẳng e dè gì, xông thẳng đến tán tỉnh nàng chó vàng. Không quanh co, không dấu diếm, cũng không sợ hãi gì con người xung quanh đông đúc. Xem ra xưa nay cưỡng ép hay cưỡng cầu chẳng ích gì, tự nhiên thắng tất cả.

Bỗng nhớ tới 2 chú chó đực mới mất tích. Không chừng, chúng cũng lâm vào tình thế tương tự? Chả biết, chúng đã "đáo nơi neo" hehe ...

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019

Hà Tĩnh

Hơi cảm tính, nhưng thấy gần đây lượng tin về những chuyện liên quan đến mảnh đất và con người ở đây hơi bị nhiều.

Nhớ ấn tượng ngày xưa mỗi lần đi ngang, đây là một tỉnh rất nghèo. Nhớ mãi cảnh những người ăn xin quỳ lạy và những đứa bé con bán những rổ sim đầy với giá rẻ mạt trên đèo Ngang.

Lần gần đây nhất đi ngang, thấy bộ mặt đã mở mang ra nhiều lắm. Đi ngang thì khó nhìn sâu, song chắc chắn rằng có sự đổi thay nào mà không có giá của nó?

Chả là, nghe đồn có lời "sấm" về xứ này ...

Béo

Sáng vào thang máy, tầng trệt, có một chị lạch bạch theo vào sau. Chỉ bấm tầng ... 1 !?

Nghĩ bụng, hèn gì tròn quay à.

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2019

Táo & Tự do

Người ta đang chê bai chương trình vẫn được gọi là Táo quân về hình ảnh được cho là sỉ nhục cá nhân một doanh nhân. Nói rằng doanh nhân kia có theo đạo gì cũng là quyền cá nhân, miễn ông không làm hại đến xã hội.

May mắn cho lão là năm nay tuy trực đêm giao thừa song lão không hề liếc qua cái chương trình đó. Vốn đã dị ứng với "văn hoá" vtv đã lâu. Nhưng dù không chấp vtv thì vẫn ngậm ngùi, cái quyền cá nhân tưởng chừng đơn giản nêu trên vẫn là điều xa xỉ ở xứ này ...

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2019

Lỗi

Báo chí nhà vịt "dậy sóng" ba ngày Tết với chuyện một người đàn ông (đi ô tô) tát một người phụ nữ  chở con nhỏ (đi xe máy), chuyện ca "vào cuộc", và chuyện "xin lỗi" kết thúc đầy tốt đẹp.

Thực ra, anh này chỉ được cái nóng tính. Song văn hoá người đánh người thì ở xứ này thì nào chỉ một hai?

Và một điều nữa, nếu anh ấy không biết dạy con cách băng qua đường (chính là nguyên nhân của vụ va chạm) thì không chừng một ngày sẽ là không đủ, những "tát" cùng "xin lỗi" ...

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2019

Giao thừa

Sau giây phút giao thừa, ra sân đốt giấy thì gặp mưa xuân bay bay. Âu cũng mong sao mưa thuận gió hoà cho những người nông dân, và cả những người "nông dân" đỡ khổ.

Những điều còn lại thì chúng ta phải tự làm thôi. Thêm một năm mới bắt đầu từ đỉnh núi ...

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019

Tổng kết năm Mậu Tuất

Nói rằng viết blog như viết nhật chí, chủ yếu để tu tâm dưỡng tánh, song nhìn lại thì quả quá ít khi tự nhìn lại chính mình. Thường lo xả stress, thứ quá nhiều ở thời buổi này, mà càng nhiều càng hại nên phải đổ bớt luôn luôn.

Thôi thì, nay, thiên hạ cuối năm, mình đầu tuần, nhàn nhã phơi nắng nơi đỉnh núi cao, đợi giao thừa, thử viết vài dòng nhìn lại một năm qua.


Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.


Đầu tiên nói chuyện ... thiên hạ.

Lòng người loạn lạc, sinh xã hội loạn lạc, cũng không lạ. Cứ như xứ VeNe kia. Một vài kẻ, có thể nói hay hùng biện tốt nên đạt đến quyền lực. Có quyền lực trong tay rồi, bèn muốn sắp xếp lại xã hội. Phàm muốn chia cái bánh theo ý mình, đầu tiên là chiếm lấy cái bánh đã. Lời nói hay bình đẳng công bằng, là của những kẻ vốn không biết làm ra bánh nhưng muốn chia phần "bình đẳng". Vũ lực chiếm chia "công bằng" xong mới thấy không có bánh để chia tiếp nữa. Đời, không làm ra lại đòi chia chác là vậy.

Chuyện thiên hạ trị quốc không nói nhiều, nói chuyện tu thân chẳng bận tề gia.

Thêm một năm cắm cúi. Thuận đường nước chảy. Còn ... chảy về đâu miễn tham gia luận bàn. Trạm cũ tự tay tu bổ, trạm mới góp ý tuỳ duyên. Cao không mong mỏi thấp chẳng muộn phiền.

Điểm sáng duy nhất trong năm là làm được cái lò sấy, theo phong cách ... vườn. Nói được là được cái phần hữu dụng. Thực ra cái chủ chốt thì không được: công suất. Không biết gió thế nào nhiệt độ bao nhiêu thì tối ưu. Cuối cùng mò đến đâu hay đến đó, gắng gỏi ... tiết kiệm điện. Quyết định khử ẩm thổi gió tuần hoàn cho đỡ mất nhiệt. Và đưa nguồn nhiệt vào chính giữa để tận dụng tối đa. Thời gian sấy đến bao giờ đạt thì thôi, và độ đều có phần ... may rủi.

Nói vườn vì đa phần tự chế. Làm mới thấy ở đất nước gì cũng giỏi nhưng gì cũng khó khăn. Lúc trước thường hướng đến sự bài bản. Nay chỉ cốt thử nghiệm cho có mà dùng, chất lượng, tối ưu, ... chưa nói đến. An ủi, làm thực hơn nói suông.

Nếu lúc trước sớm an phận như vậy ở V. và N. thì đã chẳng phải gây lộn, bất đồng. Năm nay không thấy N. mời tất niên. Không biết do bị quên, hay N. thôi không hoành tráng nữa. Nói là nói vậy, chứ công ty mà cứ phong cách ... vườn thì tiến sao xa!


Hết năm Mậu Tuất. So với năm sinh của lão thì cùng Can, tức chẵn chu kỳ 10 năm, và Chi quá năm tuổi 2 năm. Ai thích tính toán dễ dàng nhận ra tuổi vừa qua 50 chẵn. Thêm một Can 10 năm nữa là vừa một Hoa giáp, cũng chính là tuổi hưu. Xui thì đến lúc đó vẫn chưa được hưu, hên thì được nghỉ chẳng cần đợi đến lúc đó.

Bệnh tật trong người cảm thấy cũng nhiều, nói quên chả dễ, chỉ là đừng nhắc đến thì thôi ...


Xưa, người người nghèo khó, đầu tắt mặt tối quanh năm, may mắn thời kịp chiều 30 được chút rảnh rỗi tắm rửa bản thân ngó đến ông bà. Nay xóm xóm nhà nhà cúng tất niên từ 20 tháng Chạp.

Chiều 30 rảnh rỗi nắng tươi hồng, giương mục kỉnh soi trong đám lá xanh quả vàng tìm lộc xuân sẽ nở ...