Thứ Tư, 19 tháng 6, 2019

Phim

Lắm lúc nghiệm ra rằng, phim vn dở vì tiết tấu chậm quá, xem thấy gượng gạo. Phim Mỹ vị tất đã khá hơn, nhưng tình tiết xảy ra thật nhanh, khiến khán giả không kịp ... hihi khó chịu.

Tất nhiên, luôn có những trường đoạn đặc tả, đó là lúc cần đẳng cấp. Hoặc chỉ dành cho các bà nội trợ, như phim Hàn chẳng hạn.

Còn lại thì ... hehe ... như phim vn cả.


Sent from my iPhone

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2019

Thi và xét

Xưa, thi để chọn nhân tài.

Có câu, học tài thi phận.

Đánh giá người, qua một vài giờ thi tưởng không đủ vậy.


Nay, nói rằng xét để chính xác hơn thi. Đánh giá trong vòng vài năm hơn trong vài giờ, nghe có lý.

Nhưng, cũng nay, tham nhũng hối lộ gian lận tràn lan. Chống gian lận, trong vài giờ, khả thi hơn trong suốt vài năm.


Loay hoay, đủ thấy tình trạng xã hội vậy.

Không đủ lo học được gì. Chỉ lo chống được gì.

Thần tiên

Trượng phu sinh mệnh bạc
Bất hạnh tác thần tiên

Haiz, nói vậy, thần tiên sung sướng nỗi gì?

Bạch vân triêu xuất thiên tế khứ
Nhược tỉ lão tăng do vị nhàn

Chẳng phải mây cũng không (nhàn) bằng lão già lười nơi núi kia ư?

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2019

Nhớ, và quên

Con người, thường chẳng mất nhiều thời gian để nhớ một chuyện gì đó, dù muốn hay không, trừ những chuyện họ ... cố gắng muốn nhớ.

Nói cách khác, con người, khó có thể quên những chuyện họ ... cố gắng muốn quên, trừ những chuyện, quên, dù không muốn.

Mẹ lão, vẫn nhớ người, nhớ việc, nhưng lẫn lộn hết cả về thời gian, trước sau, sáng chiều, hôm nay ngày mai, ... Còn lão, đang trên con đường tốt nhất để quên dần những thứ, những việc, những con người đã gặp trên đường đời. Kiểu ... là ai nhỉ? có việc ấy xảy ra ah?


3 năm trước, hội trường, khoá tốt nghiệp đúng 30 năm. Gặp thầy, và ... nhớ. Thầy dạy văn lớp lão năm lớp 11.

Ngày ấy, không quá thân thiết, nhưng vẫn còn nhớ cả nhà thầy (nơi thầy ở). Vẫn nhớ, thầy sống độc thân. Thầy đã không khiến được lão hiểu môn văn như được dạy trong trường phổ thông ngày ấy. Nhưng lão không quên hôm thầy dạy Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc. Không phải thầy đọc, mà đúng là tế các nghĩa sĩ trận vong. Và, hôm nay, nhớ lại, nghĩ, điều đó, có lẽ còn quan trọng hơn là phải hiểu cái hay của cụ Đồ Chiểu, theo cách hiểu của ai ai đó.

Hôm gặp, thấy thầy vẫn mạnh khoẻ, hơn nhiều thầy cô khác. Rồi mới cách đây không lâu, nghe bạn là bác sĩ ở Huế nói tình trạng bệnh tật của thầy, rất bi quan. Hôm nay, thầy đã rời cõi tạm.



Với thầy, lão tin chắc đây chỉ là cõi tạm. Tạm biệt thầy.

Lợi thế

Nếu lợi thế lớn nhất của V chỉ là ở người lãnh đạo, như lời tt nói, thì, thật tội nghiệp cho V.

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2019

Dân trí thấp

Phát biểu "dân trí thấp" chưa hẳn đã là sai, nhưng bảo dân trí thấp để đừng trưng cầu dân ý thì trí ông quan này còn thấp hơn dân.

Hiển nhiên loại quan tự cho mình là lãnh đạo không bao giờ thấy rằng, dù trí có thấp hay cao, người dân vẫn có quyền quyết định con đường đi của mình.

Nếu quan trí có khá hơn, hãy thông lỗ tai cho dân chứ không phải bịt lỗ miệng họ.

Quan lại

Quan lại xứ này, bao gồm cả những kẻ được gọi là dân biểu, không độc quyền về cái sự ngu ngốc, mặc dù luôn trông có vẻ như vậy. Tại vì chúng độc quyền về sự khốn nạn, nên mới tự cho phép ngu ngốc không giới hạn.

Hiển nhiên, cũng phải dân thế nào mới có quan thế ấy. Người ta vui vẻ cười ầm ĩ trước những màn tấu hài của các quan (không phải hề).


Không như dân xứ Cảng Thơm ...

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2019

Tuỳ Viên thi thoại (trích)

Tra Tuẫn Thúc cũng kể chuyện chú ông là Tâm Xác có bài thơ khóc người thiếp được rất nhiều người hoạ. Riêng có bài hoạ của nàng Diễm Tuyết là thiếp của Đông tiến sĩ được hai câu rất hay:


Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu

Nói chuyện khóc

(Tuỳ Viên thi thoại có mẩu Thoại số 51 như thế này:)

Một kỹ nữ khi chia tay với người tình có tặng câu:

Lâm kỳ kỷ điểm tương tư lệ
Trích hướng thu giai phát hải đường

(Trương Đình Chi dịch:

Tương tư ứa lệ chia đôi ngả
Nhỏ xuống thềm thu nẩy hải đường)

(Tác giả Viên Mai bình) Câu thơ này thật là tình tứ. (và dẫn tiếp) Thái sử Trang Tôn Phục tặng người kỹ nữ câu sau:

Bằng quân mạc thức tương tư lệ
Lưu trứ minh triêu cánh tống nhân

(Giọt lệ tương tư xin chớ gạt
Để dành mai lại tiễn người đi - TĐC dịch)

(VM than) Câu này ý thơ trắng trợn khiến mất cả thi vị. (tiếp) Đông Pháp Hải khi qua Tỳ Bà đình có câu:

Tư mã thanh sam hà tất thấp
Lưu tương lệ nhãn khốc thương sinh

(Tư mã, áo xanh đừng để ướt
Nên dành nước mắt khóc dân sinh - TĐC dịch)

(VM) Ý thơ này có vẻ buồn cảnh thời thế.



(Những câu trong ngoặc đơn là do lão già lười thêm vào. Phần dịch lấy theo bản dịch của Trương Đình Chi.

Đời sau khen Viên Mai dẫn thơ công tâm, không ngại vô danh không xu thời thế. Lão thấy ông bình cũng thật ngắn gọn, khen chê rõ ràng mà không quá lời.

Trường hợp đầu tiên, thơ có dụng điển tích về hoa hải đường.

Hai trường hợp đầu đều nhắc đến "tương tư lệ". Chữ "tương" ở trường hợp thứ ba là chữ tương khác, như tương trong tương lai.

Trường hợp thứ hai, quan Thái sử có ý mỉa mai kỹ nữ nay khách này mai khách khác, tác giả chê là mất thi vị.

Trường hợp thứ ba liên quan đến Tỳ Bà đình, là nơi Bạch Cư Dị đã làm bài Tỳ Bà hành để tiễn khách. Hẳn trong thời gian họ Bạch bị biếm làm Tư mã ở Giang Châu?, nên câu thơ mới nhắc quan Tư mã.


Nhỏ một giọt nước mắt, thế sự đầy trời.)

Người quen cũ

Trưởng đoàn kiểm tra là người quen cũ. Tay bắt mặt không hẳn mừng nhưng có đưa chuyện nhắc người quen cũ (khác, cũng đang "có vị trí"). Thành viên đoàn kiểm tra, (nữ) đồng nghiệp trẻ nghe thấy bèn hỏi, là người thân (người quen cũ có vị trí kia) ạ? Trưởng đoàn vội đính chính không không, chỉ là một thời 3 người cũng làm việc.

Nghĩ bụng, tư duy nữ đồng nghiệp trẻ hẳn là "nhất hậu duệ nhì quan hệ ba tiền tệ bốn (chưa chắc) trí tuệ" chăng?


P/S. Tuy không va chạm trực tiếp nhưng vài vụ công việc gần đây khiến người quen cũ có phần gượng gạo mà lão thì cũng có chút hehe lạnh lùng.