Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

Sinh nhật sếp



Sinh nhật không bánh không nến. Sinh nhật có rượu có bia. Hihi.

Sếp chỉ mời 4 anh em trong công ty, và 4 ông bạn đồng niên.

Và có thể tính thêm một khách không mời mà đến nữa, ấy là đồng chí Fb. Buồn cười, trong khi mấy thằng trẻ (gọi là trẻ vì so với sếp) bia rượu đấu láo, thì mấy ông bạn già đồng niên với sếp (có ông đã hưu, còn lại sang năm hưu) lại loay hoay ... cúng Fb hehe.

Mà phải nói, may nhờ có bác Fb, nên hắn mới không ngạc nhiên khi sếp gọi điện trịnh trọng "anh mời em đi ... nhậu". Làm việc với sếp gần một phần tư thế kỷ, cùng nhậu không biết bao nhiêu lần, hình như cũng nhiều lần nhậu (tình cờ) đúng sinh nhật ai đó. Nhớ mang máng cách đây 10 năm có lần nhậu còn trêu sếp, anh đã đến lúc "tri thiên mệnh".

Nhưng lần này là lần đầu tiên nhậu ... (chủ động) sinh nhật. Mừng sếp bước sang tuổi 60. Tầm này sang năm sếp sẽ hưu.

Hắn và sếp (cố tình) không phải là friends trên Fb. Tình cờ chỉ có đúng 03 mutual friends, chính là 3 ông được sếp mời dự "sinh nhật". Những người trong bức ảnh mới toanh này đều giỏi chuyên môn nhưng lận đận đường ... công danh sự nghiệp (trừ sếp kém chuyên môn nhất và có công danh nhất, song cũng lận đận).

Nói chuyện với một ông bạn của sếp, biệt danh "đại tướng", bạn học với sếp ở học viện kỹ thuật quân sự, từng làm sếp lớn của Viettel, đã về hưu. Ông anh khuyên, vẫn cần phản biện chứ, nhưng phải biết rõ 3 điều: nói cái gì, nói với ai, và quan trọng nữa là nói vào thời điểm nào. Hắn cười lớn, anh khuyên khó quá, những 3 điều sao em nhớ nổi. Thôi thì, em cứ nhớ mỗi một điều, cho dễ, là ... đừng phản biện nữa ... haha ...

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

Thời sự nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với khách thơ.
(XD)


Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao

Sáng trên đường giao ca về, anh lái xe già (còn hai tháng nữa hưu) đọc thơ rồi hỏi hắn: chốn lao xao là chốn nào? như chợ có gọi là chốn lao xao không?

Hắn cười trả lời, chợ có thể ồn ào và bẩn thỉu, nhưng quyết không phải chốn lao xao. Chốn lao xao, ví dụ, như văn phòng công ty mà anh thường đến chẳng hạn ... hihi. Lao xao là chốn triều đình ...


Rồi nghĩ tới chuyện đang lao xao trên mạng. Đã có người bênh kẻ này, chê bai kẻ khác. Lão già nơi núi nọ cười bảo, chuyện bình thường thôi. Hoặc giả không quá bình thường, thì cũng đã quá quen nơi xứ này. Chuyện vợ anh này lên án anh kia, trong khi hình như là anh đó đang cạnh tranh một chức giám đốc nào đó với chồng mình. Chuyện ở xứ mà làm quan là một "nghề" vinh thân phì gia. Chuyện ở xứ quyền lực mù mờ ban phát.

Có tiếc là tiếc ở chỗ, nghệ sĩ cũng không ra ngoài vòng lợi danh này. Biết bao áng thơ văn hay (bây giờ cũng vẫn còn hay), mà nhân cách tác giả thì đã mất từ tám hoánh. Nào phải đợi đến ngày nay mới có chuyện.

Nghĩ, đòi công lao động sáng tạo của mình là đúng. Nhưng có nhất thiết phải ngu ngốc đến mức đòi thu tiền trên đầu tv trong các khách sạn không?


Và chuyện cái đường lưỡi bò mờ mờ trên màn hình báo bão của vtv chắc chắn không phải vô tình. Nói đến vtv thì chẳng mấy nghệ sĩ, nhưng chỉ cần một chuyện họ không bao giờ dám nhắc đến Hồng Kông hay Đài Loan mà không có chữ Trung Quốc kèm theo (sai lầm ở nơi đáng sai lầm hehe) thì, đủ hiểu họ đang diễn trò gì ...

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Bão

Cơn bão số 10.

Lên ca trực đón bão. Chằng néo cửa ngõ.

Bão chưa thấy đâu mà đỉnh núi đã gió rít ù ù mưa quất ràn rạt.

Nhìn qua camera.0511 thì thành phố vẫn còn bình yên lắm.

Thế mà trưa bác điện lực đã cúp điện 2 giờ đồng hồ, không biết do sự cố mưa bão hay chỉ là biện pháp chuẩn bị phòng chống.


Kế hoạch thay gần 100 con ốc vít bắt ắc quy đã được chuẩn bị sẵn sàng. Mưa gió thế này có nên tiến hành không đây?

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

Báo cáo

Kết thúc một ca trực. Một ca trực đau đầu như búa bổ. Đã thế còn phải hoàn thành một loạt báo cáo, mà, ví thử đầu không đau, ắt cũng ... đau đầu.

Báo cáo, theo mẫu có sẵn hàng nghìn chữ, viết thêm vài trăm chữ, quá lắm có chừng chục chữ hữu ích.


Ấy mệnh danh thời đại thông tin, ra rả những cách mạng 4.0. Ấy nền hành chính thần thánh vẫn đang trên đường phát triển rực rỡ ...

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

Hoa quỳ quỳ hoa

Xuân du phương thảo địa
Hạ thưởng lục hà trì



Mùa Hạ ngắm ao sen.

Thời tư tưởng lưu manh chưa quá lên ngôi, một vài nhỏ nhoi quý tộc còn sót lại vẫn giữ thói quen cắm một bình hoa sen vào mùa Hạ.

Nhưng rồi dần dần mua sen cũng không đơn giản. Người mua quý tộc nhạt dần, người bán lưu manh đến độ. Những gánh sen vốn đã thưa thớt nay thường thay bởi những quỳ.

Hoa quỳ đâu có xấu (trong phim kia còn có 4 cô gái tên là Xuân Liễu, Hạ Quỳ, Thu Cúc, Đông Mai). Phải chi đừng bị người đem làm giả tá hoa sen.



Sở dĩ tự nhiên nhớ chuyện hoa sen hoa quỳ là vì hôm rồi đọc Tạ Chí Đại Trường. Liên quan tới các nhà nho lại cái, tác giả có nhắc đến cuốn Quỳ hoa bảo điển.

Sách này, nhiều người biết tên (thực ra cũng chỉ biết tên) là nhờ ... nhà văn Kim Dung. Rằng đó là bí kíp võ công thượng thừa. Có điều muốn luyện thì phải dẫn đao tự cung. Luyện càng thâm hậu càng giống đàn bà.

Nhà sử học cho rằng, sự thật có lẽ đó là sách dành cho đàn bà nơi cung cấm. Lấy biểu tượng hoa quỳ, là loại hoa hướng theo mặt trời. Như đàn bà trong cung hướng về vua vậy.



Hoá ra, hoa quỳ chính là hoa hướng dương. Cái tên vẫn còn sót lại nơi hoang dã, có loại hoa dã quỳ.

Bông hoa giống sen nói trên được gọi chính xác là sen quỳ.



Ngày Chúa nhật, học về hoa. (Một thanh niên không biết gì về hoa cho biết).

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

Thưởng(?)

Thiết tưởng, huân huy chương danh hiệu này nọ là những phần thưởng cho các công việc đạt hiệu quả cao. Nghĩa là kết quả tốt, hoặc chí ít, cũng là chi phí thấp.

Cái chết của một con người là chi phí quá cao cho bất cứ công việc gì, dù cho công việc ấy có đạt đến kết quả thành tích cỡ nào đi nữa.


Bởi vậy, thay vì trịch thượng ban thưởng, truy tặng gì đó cho người đã khuất, lẽ ra mỗi một chúng ta phải quỳ xuống, tri ân, và tự phạt mình vì đã ngu dốt và vô tâm góp phần gây nên thảm hoạ.

Những kẻ tư duy ngược (ngạo) kia, làm người còn không xong, bảo sao xã hội không thối nát ...

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

Mệt và mỏi

Hai ngày đầy mệt mỏi.


Sáng qua dậy sớm đi bảo dưỡng. Chuẩn bị ăn sáng mới nhớ ra là đã hết sạch mì gói. Không sao, chuyển sang món khoái khẩu là mì Ý xí dầu. Có điều, lớ ngớ thế nào cầm ngược gói mì, đổ tung toé ra nền nhà. Còn may, mì Ý dễ nhặt.

Cả ngày chạy tới chạy lui hùng hục. Mấy cái máy lạnh bẩn quá, lau thế nào vỡ cả cánh quạt. Bây giờ mà chạy chế độ Fan tốc độ High thì rung lên bần bật.

Chiều cúng rằm tháng Bảy. Tối về nhà cởi hết quần áo ngâm giặt rồi lên giường.


Sáng nay tiếp tục mì Ý xì dầu. Giặt quần áo và đi trực.

Lên ca, đo ắc quy. Mới đo được một nửa thì cây que đo chẳng hiểu chập ở đâu cháy thành lửa ngọn khét lẹt. May mà giật ra kịp nhưng cũng phải kiếm ốc vít vặn lại dây đấu nối ắc quy. Hú hồn.

Lại mất nguyên buổi chế độ lại que đo. Chế xong mới đo tiếp được mấy bình thì lại không đo được nữa. Chưa hiểu tại sao. Tạm thời sạc lại pin đã.

Chờ bớt nắng để ra đo điện trở đất.


Hôm qua cúng thắp hương nghiêm chỉnh mà nhỉ?





Cuối cùng, có vẻ như cũng hoàn thành được nhiệm vụ. Mặc dù, vẫn có vẻ như, chưa hết "vận đen".

Đo điện trở đất thì cọc đã mất hết. Cây cọc thay thế, đóng 2 búa là gãy. Hoá ra bên ngoài chỉ được mạ một lớp đồng mỏng, bên trong hình như là gang, nhìn cứ như độn đất cát.

Chưa hết, dây thì chẳng còn đầu cắm nào. Và máy bật không lên. Hoá ra, đầu nối pin bị lỏng. Pin cũng yếu, bấm đo vài cái là tụt lút.

Ăn tối xong tiếp tục đo ắc quy. Đúng là pin đã gần hỏng, sạc đầy chỉ đo được vài chục bình. Phát hiện ra thêm một lỗi: một dây đo đã từng bị nối, nay lúc tiếp lúc không. Lại phải nối dây.



Xem ra, lần bảo dưỡng này, có quá nhiều điều cần kiến nghị ...

Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017

Vội

Báo chí giật tít, dự án sản xuất ô tô này nọ gây chấn động thế giới (?!?).

Không biết cái thế giới bị "chấn động" ấy là thế giới nào, nhưng cứ từ từ hẵng, sao không đợi đến lúc ô tô ra đời rồi hãy chấn động cũng đâu có muộn? Mới chỉ là dự án thôi mà, bình tĩnh chớ manh động.

Ấy chưa kể hai chữ "dự án" bản thân cũng đã bị mang tiếng xấu (ví dụ anh chàng H. nọ hay ba hoa khoác lác ở công ty hắn được gọi là H. "dự án").

Hoặc báo chí tự nhủ, thôi thì cứ thấy "đầu voi" là tranh thủ nổ một phát cho thật kêu, nữa mai mốt "đuôi chuột" thời khó khăn cơ hội.

Hay "đểu"? Bảo xứ này chỉ có tuyên bố là "chấn động" thôi, còn thực làm chưa hề có gì kiến cắn muỗi đốt hết ...

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

J'avais dessiné sur le sable

Nhớ, có câu chuyện cũ, về một anh chàng, viết, rằng bạn xúc phạm mình, lên cát. Và khắc, rằng bạn đã giúp mình, lên đá.


Chả là, đang nghe các bản nhạc không lời. Đến một bản, nhớ là nhạc Pháp, và trong đầu cứ văng vẳng lời Việt. Ngồi hoạ hình người tình, lên bãi cát vàng.

Thế, chẳng phải số phận ư?!



Sẵn thời đại Google, kiểm tra luôn. Người đặt lời Việt là nhạc sĩ Phạm Duy. Mà ông này, vốn nổi tiếng đặt lời vừa hay vừa sát.

Nhân tiện, tìm nghe bản gốc luôn. Các nghệ sĩ, hữu ý chứ chẳng vô tình ...








Còn blog này, mi là cát, hay là đá?

Cũ mới

Vừa xong mấy ngày làm việc cật lực. Lại những ngày làm việc bận rộn khác đang đến gần. Mới tranh thủ lục lọi chút những phủ bụi nơi ngôi nhà cũ.

Nghiệm ra tại sao hắn dạo này không còn lan man. Vì có lang thang cũng vẫn những ao tù nước đọng muôn đời như cũ. Có chăng chút "tầm cao mới".

Quay về cuối 2009, thấy bóng đá làng Seagames nay thực vẫn chẳng khác gì.

Phì cười gặp lại bộ dục năm ấy với quy định váy nữ sinh ngắn dài. Nay có trường kia cấm nữ giáo viên mặc váy trước mặt học sinh.

Trước thầy nhìn đùi nữ sinh. Nay học sinh nhìn đùi cô giáo. Ha ha đúng là bộ ... dục.


Hôm nay đi trực. Ai cũng bảo lễ. Tết độc lập. Thật ư?