Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

2013

Năm cùng tháng tận
Cuộc đời lận đận
Sớm biết buông tay
Còn chi vướng bận.




Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

Stanley Parable

Bạn được tuyển vào làm việc tại một công ty với mức lương khá hậu hĩnh. Mức lương đó, có lẽ không phải vì công việc quá phức tạp, mà ngược lại, vì công việc quá đơn giản. Bạn chỉ việc gõ các phím của một máy vi tính theo hướng dẫn hiện lên trên màn hình.

Một ngày kia, màn hình không hiện lên bất cứ hướng dẫn nào. Không có việc gì làm, bạn kinh hoàng nhận ra các đồng nghiệp cũng đã biến mất hết. Bạn sẽ làm gì trong một công ty đồ sộ hoàn toàn bị bỏ không như vậy? Với không phải cánh cửa nào cũng có thể mở được ...






May thay, đó chỉ là kịch bản của một trò chơi điện tử, 3D, Stanley Parable.

Bạn vào vai anh chàng Stanley tội nghiệp bị bỏ rơi. Hay chính xác là không bị bỏ rơi hoàn toàn, bởi có một giọng nói hướng dẫn Stanley hành động.

Vấn đề là, bạn hoàn toàn tin vào giọng nói xa lạ ấy chứ? Nói rẽ trái là rẽ trái, nói sang phải là sang phải, hay bạn sẽ làm ngược lại?

Đầu tiên, giọng nói khuyên bạn đến phòng họp xem sao. Khi thấy ở đó cũng không có ai, bạn vào phòng sếp ... Bạn có nghe lời không khi đứng trước cỗ máy "Mind Control" với 2 nút nhấn: ON và OFF?

Bạn tìm đường thoát ra ngoài hay tìm các đồng nghiệp? Bạn trốn chạy hay tình cờ muốn bảo vệ thế giới? Bạn sẽ đi qua một cánh cửa hay một hành lang dù giọng nói kia khuyên bạn quay lại?



Ở khía cạnh trò chơi, bạn sẽ lặp đi lặp lại (nghe có vẻ nhàm chán) trong một môi trường. Đôi khi bạn tưởng có thể thực hiện mọi việc trước khi nghe hướng dẫn, khi bạn đi lại lần 2, lần 3, ... Nhưng, tình huống sẽ không lặp lại ...

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

Muỗi

Nhà có muỗi.

Chuyện đó tưởng không có chi lạ.

Vốn đã lâu không phải treo màn. Nóng thì quạt, lạnh thì chăn.

Hơi lạ là bữa nay lại có muỗi giữa những ngày lạnh đến bất ngờ. Có thể tại phòng hắn là tổ ấm chăng.

Nhưng lạ hơn là, hình như chỉ có đúng một bạn muỗi.

Bình thường chẳng biết bạn ấy ở đâu giữa những điệp trùng mạng nhện và thạch sùng trong nhà. Cứ tối tắt đèn trùm chăn là nghe bạn ấy vo ve chào. Sáng mở mắt lại nghe chào vo ve. Không biết tại chào xong bạn ấy đi, hay tại hắn ngủ nhanh quá, chỉ biết rằng bạn ấy làm gì hắn chả biết. (Tôi biết rằng tôi chẳng biết gì.). Cũng không biết bạn ấy có mang trong bụng giọt máu nào của hắn hay không. Hắn tò mò không biết bạn ấy được bao nhiêu xuân xanh.



Tuy nhiên đời đang dạy hắn rằng: không nên tò mò, không nên biết nhiều, càng không nên ngạc nhiên trước bất cứ điều gì.

Hôm nay hắn hội nghị. Một năm tanh bành được rút lại: không ai sai, không gì sai quy trình.

Chuyện muỗi!

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

X sad & Q no more

Chiều sau giờ làm việc hắn túc tắc đạp xe nghía Giáng sinh. Mấy cậu học sinh đạp xe trong giá lạnh với đồng phục áo trắng ngắn tay (!).

Tự nhiên thấy mình già yếu. Hôm qua vừa cảm thấy hơi đau trong cổ họng là lập tức phòng thủ ngay: quấn cổ, súc miệng nước muối, uống trà nóng, ngậm kẹo ho. Thế mà hôm nay sáng và chiều vẫn ngây ngây sốt lạnh.

Mấy thanh niên phòng hắn hô hào cho lắm cuối cùng lẳng lặng ai về nhà nấy. Hắn thấy chan chán, không buồn đứng dậy đi dự buổi tiệc nhỏ của công ty nữa.

Sau vòng bát phố, hắn đạp thẳng về nhà làm gói mì cho lành.


Hôm qua hắn về theo đường NTP. Đường đang sửa, một nửa bị ngăn lại. Xe cộ ùn tắc. Vì phía trước có 1 chiếc xe buýt ĐN - TK, bất chấp đường hẹp, vẫn như thường ngày, chạy với tốc độ còn chậm hơn người đi bộ. Để đón khách, sau đó sẽ đua bù trên quốc lộ. Có lần hắn nghe mấy bạn trẻ ĐN bảo: không có ở đâu xe buýt tệ như xe buýt ĐN. Không hề có khái niệm thời gian với lại bến đỗ.


Cuối tháng 11 năm ngoái hắn bắt đầu đọc 1Q84. Cuối tháng 12 thì đọc hết tập 1, phấn khởi bước vào năm 2Q13. Và bữa nay, sau gần đúng 1 năm, hắn đọc xong trọn bộ. Cũng là thời gian đẹp. Rốt cục các nhân vật rời bỏ năm 1Q84 để về với năm 1984.

Hắn cũng về với năm 2013. Rồi sẽ là 2014, 15, 16, ... chỉ một mặt trăng, tầm thường, nhàm chán, ...

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

Giá

H. Murakami có viết, đại loại, những người học toán thường có ký ức ngắn đáng kinh ngạc về một số thứ. Có lẽ đúng với hắn, đặc biệt mặt và tên những người hắn từng gặp.

Hôm nay thì hắn không thể nhớ ra mùa đông mấy năm trước như thế nào nhỉ? Phía bắc đèo Hải Vân thường mưa rét mướt? ĐN có năm nào lạnh hanh khô như năm nay không?

Thôi thì nhớ chi viết nấy.

Trên mạng đang người thích thú kẻ thở than với tuyết rơi giá buốt ở Sa pa. Hắn thấy chẳng qua ngựa hiếm thì thành ngựa quý. Những lớp tuyết mỏng phủ lên mặt đất, cây cối nhanh chóng bị cái gió lạnh làm cho đông cứng bề mặt, nặng trĩu, khác cái tuyết xứ lạnh thường trắng dày và xốp nhẹ.

Hắn nhớ hồi nhỏ ở miền núi Nghệ An, người ta vẫn phải che đậy cho cây trồng trong mùa đông phòng sương muối. Gọi là sương có lẽ tại chúng đọng lại trên lá, nhưng không long lanh như trong các bài hát, mà bị cái buốt lạnh làm cho chúng đông lại thành những hạt băng li ti trắng như những hạt muối, tàn phá cây trồng.

Một hình thức nước đóng băng "văn học" hơn, đó là những lớp băng mỏng bám trên bề mặt lá cây đồ vật. Không dày như băng trên mặt nước xứ lạnh, chúng lẽ ra được gọi là giá, mỏng manh dễ vỡ dễ tan. Cuối đông đầu xuân, cây cối nảy mầm bốc nhiều hơi nước, buổi sáng xuất hiện những lớp giá mỏng trên lá cây, cửa sổ, chỉ cần hơi ấm một ngón tay đưa đến gần cũng đủ tan. Người xưa nói mỏng như giá mùa xuân ...


***

Ấy nói cho đầy đủ thì là thế này: biết được cái khó, chịu được cái đắng, quen với cái mỏng, dò được cái hiểm, thì có thể ở đời được.

Biết cái khó, vì thiên hạ có 2 cái khó: lên trời khó, mà cầu cậy nhờ vả người còn khó hơn.
Chịu cái đắng, vì thiên hạ có 2 cái đắng: hoàng liên đắng, mà nghèo kiết khốn cùng còn đắng hơn.
Quen cái mỏng, vì nhân gian có 2 cái mỏng: giá mùa xuân mỏng, mà thói đời còn mỏng hơn.
Dò cái hiểm, vì nhân gian có 2 cái hiểm: núi sông hiểm, mà lòng người còn hiểm hơn.

Nên mới nói: biết được cái khó, chịu được cái đắng, quen với cái mỏng, dò được cái hiểm, thì mới có thể ở đời ...

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Lỳ và cùn

(Lee & cool, hihi).

Bạn bè hắn, khổ, cũng chỉ vì quý hắn, thỉnh thoảng hỏi: bao giờ lấy vợ?

Thường hắn chỉ cười, và không trả lời.

Hoặc có khi vui vui, hắn hỏi lại: lấy để làm gì? Đến lượt người hỏi đành cười trừ.

Hoặc cũng có kẻ cố đấm: hợp lẽ tự nhiên, bla bla, ... Nếu vui, hắn có thể bảo, chẳng hạn: chả thuộc 3 mươi 6 đường kinh, không thần thánh phật tiên, nhưng khác tục. Hehe.


May người đời ít kẻ đọc sách, nên không đem cụ thượng Uy Viễn ra nói lại: hay tám vạn tư mặc kệ, chẳng quân thần phụ tử, đếch ra người.

Nhưng nói cho cùng, thời buổi nay, quân thần phụ tử lẫn lộn. Mà cũng chẳng hay hớm gì kiếp làm người. Nên giả sử cụ Nguyễn có tình cờ sống lại, thì cũng chỉ đến nằm xuống ... chết tiếp mà thôi.


Viết linh tinh nhân ngày tiến lên (11-12-13). Nghĩ có dân tộc kia suốt ngày hăm he tiến lên hàng đống những tầm cao mới mà rốt cuộc lúc nào cũng lẹt đẹt dưới đít người ta.

Thôi thì, cứ thâm thấp cho nó lành ...

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Tứ đại danh bổ

Tứ đại danh bổ là 4 "gã" bổ đầu nổi tiếng với tài phá án: Thiết Thủ, Vô Tình, Lãnh Huyết, Truy Mệnh.

Có vẻ như một số "fan" trẻ đã thực sự nổi giận khi các nhà làm phim quá lố, mượn đại danh của tứ bổ đầu để kể một câu chuyện hoàn toàn khác.

Gã ngồi xe lăn Vô Tình biến thành một cô nương nội công thâm hậu và vô cùng xinh đẹp trong lốt của Lưu Diệc Phi. Cô nương Vô Tình còn khiến cho gã người sói máu lạnh Lãnh Huyết đem lòng yêu, và, có lẽ đó là tiền đề dẫn đến một câu chuyện mang tính riêng tư nhiều hơn việc phá những kỳ án.

Thực sự, bộ tứ đã mất quá nhiều công sức nhằm giải quyết vấn đề của chính mình chứ không hề ngăn ngừa hay phá được một vụ án nào trong The Four II.

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Đông buồn

Cái tiêu đề có mùi bi kịch sến rện, cả ý lẫn tứ. Nhưng lại hợp. Nếu chưa đủ đô có thể thêm: ngoài trời lạnh hay lạnh tự trong lòng, hehe.

Thời tiết se se đầu tháng 12 khiến người dân thành phố biển gọi đông. Đang là mùa của những tổng kết năm hết tết đến.

Một công ty thì bình chân như vại giữa những khó khăn cận kề, công ty kia đầy những báo cáo thành tích trong khi thu nhập nhân viên giảm đáng kể.

Thực chất của một cuộc cắn xé chia lương lộ rõ ra 2 loại người: loại tham dự họp chia lương và loại không được dự họp.

The Hunger Games!

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

The Hunger Games

Panem có mô hình như một nước cộng hoà. Quyền lực tập trung ở Capitol. Còn lại chia thành 12 Districts.

Thực ra đã từng có 13 quận, nhưng District 13 đã bị xoá sổ sau một cuộc bạo loạn chống đối. Và để hăm doạ, hàng năm người ta tổ chức cuộc thi gọi là Đấu trường sinh tử.

Mỗi quận phải bốc thăm ra một nam một nữ tuổi thiếu niên, tổng cộng 24 người. Tất cả được đưa vào một môi trường giới hạn để chiến đấu với nhau cho đến khi chỉ còn một người sống sót.

Vấn đề là, đôi khi, người chiến thắng lại gây ra được một sự ảnh hưởng ngoài mong muốn của kẻ tổ chức. Sự sợ hãi dần biến thành sự phẫn nộ, sự lo lắng cho bản thân và gia đình dần biến thành nỗi lo chung.

Và nhất là khi họ hiểu rằng kẻ thù của mình không phải là những người cùng cảnh ngộ.


Bộ phim ra đời năm ngoái đã bị cục điện ảnh vn cấm chiếu. Năm nay phần 2 được cho phép chiếu khiến rạp đông nghẹt. Buồn cười là nam thanh nữ tú xem xong đồng loạt than không hiểu gì cả.

Chắc quan chức cục điện ảnh cũng vậy, hihi.



Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

A week off

Người ta nói, bị cảm cúm mà gặp đám tang thì không biết bao giờ mới khỏi.

Tuần rồi, hắn khật khà khật khừ một cách ác liệt với cả hai.


Mỗi lần ốm, hắn luôn gặp vấn đề với việc nạp năng lượng. Hình thức cổ điển lạc hậu của loài người luôn khiến hắn phát sốt nếu không giảm lượng năng lượng được nạp mỗi lần xuống thật thấp. Nhưng hắn hiểu cần năng lượng để chiến đấu chứ không thể thiền hạ thấp thế năng cơ thể như mọi lần.

Và để chiến đấu, hắn cũng không dám khinh suất. Đêm khuya về đến nhà tắm nước thật nóng, ngày nắng vẫn không rời xa chiếc áo khoác sành điệu. Đúng cảnh:

Bức sốt nhưng mình vẫn áo bông
Tưởng rằng ốm dậy hoá ra không ...

Hihi chỉ có điều đúng ốm thật ...

May, sáng nay xong việc không phải dầm mưa nhiều. Trưa tranh thủ chớp nhoáng đi chợ lên ca và giặt hết quần áo.


Hello a new week!

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Sick

Hai hôm nay tự nhiên miệng đắng ngắt, ăn gì cũng như nhai rơm. Trừ chuối, hihi.

Mưa dông, sấm sét khiến điện thoại bị trục trặc. Nhờ thế tình cờ phát hiện ra có nhân viên đấu máy ghi âm vào đường dây. Ôi nhân quyền đất nước tôi.

Miền Trung đang chìm trong lụt nhờ các nhà máy thuỷ điện xả nước. Trong khi điện sự cố sau những cơn mưa. Haiz.

Chỗ hắn đang ở nằm trên cao, không có nước mà sương mù dày đặc. Chỉ nhìn được xa dăm mét, xe cộ đi lại cũng khó khăn. Mới hiểu vì sao các vị thần trên đỉnh Olympus thường chẳng thấy gì ...

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

The silk village

Bài học đầu tiên của hắn về nghề tơ tằm, hoá ra từ một truyện cười nổi tiếng:

Lão nhà giàu nọ có anh đầy tớ tính rất bộp chộp, thấy gì nói ấy, gặp đâu nói đó, chẳng có đầu có đuôi gì cả. Lão mới gọi anh ta bảo:
- Mày ăn nói chẳng có đầu có đuôi gì cả, người ta cười cả tao lẫn mày. Từ rày nói cái gì thì phải nói cho có đầu có đuôi nghe không?
Anh đầy tớ vâng vâng dạ dạ.
Một hôm lão mặc quần áo sắp sửa đi chơi, đang ngồi hút thuốc thì thấy anh đầy tớ đứng chắp tay trịnh trọng nói:
- Thưa ông, con tằm nó nhả tơ, người ta đem tơ đi bán cho người Tầu, người Tầu đem dệt thành the rồi bán sang ta. Ông đi mua the về may thành áo. Hôm nay ông mặc áo, ông hút thuốc. Tàn thuốc nó rơi vào áo ông, và áo ông đang cháy…
Lão giật mình nhìn xuống thì áo đã cháy to bằng bàn tay rồi.



Sách chép rằng nghề trồng dâu nuôi tằm dệt lụa bắt nguồn từ Trung Hoa. Người Trung Hoa giữ kín bí mật của mình nên mãi sau này mới truyền đến các nước khác. Theo truyện cười trên thì rõ ràng dân ta lúc ấy đã biết trồng dâu nuôi tằm nhưng vẫn chưa biết dệt lụa.

Theo một truyền thuyết khác thì người dạy cho dân ta nghề nuôi tằm dệt lụa là Mẫu Liễu Hạnh, một trong tứ bất tử của người Việt. Bà Chúa này, cũng theo truyền thuyết, sống và hiển thánh vào thời Hồng Đức, Hậu Lê.

Cuộc xâm lăng sâu rộng nhất của người Việt vào lãnh thổ của người Chăm cũng dưới thời vua Lê Thánh Tôn trị vì này.

Vùng đất Quảng Nam, thánh địa một thời của người Chăm, cũng có phát triển nghề nuôi tằm dệt lụa. Không biết do người Việt đem vào theo hay do người Chăm truyền lại?

Người Việt trồng dâu thành vườn, cây cao tầm ngang ngực người. Lá dâu không quá khô không quá ướt được hái vào, xắt nhỏ, rải lên nong cho tằm ăn.



Cây dâu Chăm cao quá mái nhà. Người Chăm không hái lá mà thả tằm lên cây cho chúng ăn và kéo kén trên đó.



Những con tằm lớn lên, sau kỳ ăn rỗi sung sức bắt đầu nhả tơ dệt thành một cái kén chắc chắn bọc quanh mình. Chúng biến thành nhộng trong kén đó và một ngày kia nở thành con ngài. Những con ngài tiết ra một chất đặc biệt để có thể đục kén chui ra.

Người ta hay nói về những con ngài như những con bướm, thực ra trông chúng chẳng giống bướm chút nào. Thân to, cánh nhỏ, chúng không thể bay mà chỉ tìm cặp để giao phối. Thời gian giao phối kéo dài cả tuần khiến con người tin rằng đem chúng ngâm rượu uống thì vô cùng bổ cho chuyện ấy, hihi.

Sau giao phối, con đực chết và con cái cũng chết sau khi đẻ trứng. Những quả trứng bé li ti sẵn sàng cho một chu kỳ sự sống mới.



Những cái kén khô để lại sau khi ngài chui ra tiếc là không dùng được cho việc gì. Để lấy tơ, người ta đem luộc trong nước nóng những chiếc kén còn nguyên con nhộng trong đó. Gặp nước nóng, tơ mềm ra và có thể đem cuộn lại cho việc dệt lụa sau này. Thực ra ban đầu sợi tơ tằm to và cứng như sợi cước, càng xử lý trong nước nóng chúng càng mềm.




Việc khôi phục khung cửi dệt lụa tơ tằm của người Chăm vẫn chưa xong. Người Chăm còn lại ít ỏi bị dồn vào vùng đất Ninh Thuận nắng cháy không thể tiếp tục duy trì nghề nuôi tằm dệt lụa truyền thống. Họ phát triển nghề dệt vải rất độc đáo và đẹp mắt.




Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Mưa gió

Lên núi trong một ngày mưa gió bão bùng.

Mưa to, gió lớn, mặc dù chẳng có cơn bão nào cả. Nhìn ảnh mây, đám mây trên đầu miền Trung còn to hơn cơn bão gì ở trong kia.

Tự nhiên nhớ chuyện: anh chàng kia bắt gặp vợ ngủ với người bạn thân nhất, anh bạn kêu lên: "mày tin vào mắt mày hay tin vào tao?". Hehe.

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Linh tinh

Kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi. Người cứ ngây ngây sốt vì đau bụng một cách khó chịu. Chắc ngộ độc thực phẩm?

Công việc có nhiều dấu hiệu xấu, nhưng không hề khiến hắn ngạc nhiên. Chẳng phải trục trặc càng lớn khi gặp khó khăn là thể hiện của sự thiếu bản lĩnh thường ngày sao?


***

Đường phố buổi chiều giờ tan tầm ồn ào tấp nập. Hắn dắt xe đạp chờ qua đường. Cùng đứng chờ trước mặt hắn là một cô bé có vẻ sinh viên nghèo.

Một phụ nữ trung niên dáng quý phái đi xe tay ga dừng lại hỏi cô bé, hắn nghe loáng thoáng có biết quán Không Gian Xưa ở đâu không? Hắn không thấy mặt cô bé, nhưng nhìn mặt người phụ nữ thì hiểu cô bé không biết.

Thoáng nghĩ, chắc cô bé chỉ trong mơ mới dám bước vào mấy quán kiểu đó, nếu không có sự tình cờ thì làm sao biết được.

Người phụ nữ nhìn thoáng qua hắn rồi phóng xe đi tiếp. Hẳn là một lão già còm nhom, ốm nhách, râu ria lởm chởm, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, dắt xe đạp cà tàng thì hỏi về một quán sang trọng chi cho mất công. Hihi.


***

Trên đoạn đường ngày nào hắn cũng đi qua, hôm qua đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông thương tâm khiến 2 cô bé sinh viên chết tại chỗ.

Mấy ngày trước, cơn bão Hải Yến tuy không đổ bộ vào miền Trung nhưng cũng bị quy kết gây ra nhiều cái chết, trong đó có sự ra đi của một nữ phóng viên. Nghĩ, nếu trừ đi thói quen bi kịch hóa của người Việt, thì phải gọi đích danh đó là tai nạn giao thông.

Hắn rùng mình khi đọc những dòng comments của độc giả trên báo, rằng thông cảm cho sự vội vàng về tránh bão của lái xe cũng như hành khách trên xe. Có lẽ, những suy nghĩ khá phổ biến kiểu này khiến xứ ta đạt một tỉ lệ gây chết cho đồng loại khá cao, mà không một loài vật nào dễ đạt được!

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Kim tích

Ngày nảy ngày nay, trong một thành phố to có một ngôi nhà nhỏ. Trong ngôi nhà nhỏ có một mảnh sân xinh xắn với một cái hố bé tí tì ti.

Người ta vùi vào hố 5 hạt bầu khô. Mấy ngày sau bỗng một cái chồi nhỏ dễ thương trồi lên mặt đất. Rồi người ta thấy có cả thảy 4 cây mầm nhỏ, mỗi mầm với 2 lá tay nhỏ nhắn.

Qua nhiều ngày nắng, qua những ngày mưa, 4 cái cây nhỏ dần biến thành 4 dây leo. Rụt rè mà hăm hở, chúng tung những cánh tay tí xíu cuốn lấy những thanh tre và bò lên giàn.

Giàn cao. Có một cây dường như không đủ sức, nó teo nhỏ dần và không bao giờ lên tới. Hay nó nhường khoảng không gian nhỏ hẹp cho các anh em của nó?

Không gian hẹp, hẹp nắng hẹp gió, hẹp bướm hẹp ong. Những bông hoa trắng mong manh thưa thớt không dễ gặp nhau thụ phấn. Nhưng rồi thưa thớt cũng có vài trái hình thành lớn nhanh như thổi, đúng nghĩa lớn nhanh như thổi. Lại có những nhánh dây khô đi, trái đã đậu bỗng ngừng lớn.

Đến ngày tàn, cả giàn còn có 2 quả bầu hồ lô dần ngả màu từ xanh sang xám. Tình cờ hay không, chúng chung một gốc, gốc cố gắng giữ xanh cuối cùng.

Bão số 11 qua, bão số 12 tới, 2 trái bầu vẫn lủng lẳng. Vậy mà cơn mưa không mấy to đêm sau bão số 12 lại khiến một trái rớt bịch xuống sân. Sáng ra thấy nó nằm đó với một vết nứt dài.

Trái cuối cùng duy nhất được hái xuống trước cơn bão số 14 hung dữ.

Câu chuyện đến đây là hết.





Hay có thể vẫn chưa hết? Lúc đó sẽ là câu chuyện về một trái bầu khô ...

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

Bão trước bão

Sáng ni nghe tv thông báo Đà nẵng 14h là cấm chợ. Chuẩn bị đón bão. (Chừ nghe nói nới tới 17h, vì bà con đi chợ chưa kịp).

Dân ĐN kinh nghiệm chống bão đầy mình nên lo mua đủ thứ: mì gói, bánh mì, đèn sạc, nến, đổ xăng, ... Xếp hàng rồng rắn. Nghe nói thịt, cá, rau siêu thị chợ chi đều hết sạch.

Trưa hắn túc tắc đạp xe đi trực. Người người vẫn tất tả ngược xuôi. Mua bao mua cát đằn mái, mua dây mua cây buộc cửa.


Bão được dự đoán siêu bão. Lại dự đoán đi dọc dải đất hẹp miền Trung. Cơn bão trước chưa lâu cũng loại mạnh lại đi rất chậm quần nát Quảng Nam - Đà Nẵng. Cây cối bảng hiệu còn chưa kịp hồi phục.

Haiz.



(Hình ảnh không có tính minh hoạ)


Cập nhật:

Lần đầu tiên có chuyện sếp bị bắt buộc phải lên trực. Chống bão, hihi.

Dự báo ban đầu, Haiyan tiếp bờ quãng Quảng Ngãi và đi dọc miền Trung ra bắc. Dự là Nam Trung bộ bị ảnh hưởng nặng, còn Bắc Trung bộ sẽ lãnh hậu quả mưa gây lũ lụt.

Theo tin mới nhất lúc 18h 9/11 thì Haiyan đã có xu hướng lệch lên phía bắc, đi dọc bờ biển miền Trung trước khi đổ bộ vào Bắc bộ.


8h 10/11 Chắc Haiyan đang ở ngoài kia, ngang Đà Nẵng. Trên đỉnh Sơn Trà gió ù ù nhưng không quá mạnh. Đồng chí điện lực đã bị khuất phục đầu tiên.

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Chán

Hôm qua họp.

Nhận định công ty sẽ gặp nhiều khó khăn, khả năng thua lỗ trong năm tới.

Mình hỏi: có muốn thay đổi không?

Câu trả lời từ đa số: không.

Sẽ cắt giảm chi phí. Hậu quả đương nhiên: chất lượng công việc sẽ xấu hơn. Nghịch lý logic: muốn tạo uy tín để kiếm việc làm. Mờ mịt.


Họp xong đi nhậu, mặc dù dự báo bão Krosa (đã suy yếu thành áp thấp) đang vào. Tối thong dong đạp xe về nhà thậm chí mình không thèm đội mũ. Khuya nghe gió có vẻ bão bùng.


Hôm nay xong việc đạp xe về thì trời mưa. Ghét không thèm mặc áo mưa. Ướt.


Tối mạng rớt lên rớt xuống. Tìm lỗi: Primary DNS online but not connected. Reset adapter thì được, nhưng một lúc sau lại bị lại.

Xưa nay dùng Google DNS để vào Fb, chuyển về default DNS thì mạng ok, nhưng không vào được Fb.

Tiên sư VNPT.

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Những chuyện tử tế

Mình xem lướt qua Chuyện nghề của Thuỷ.

Đầu tiên là câu chuyện về một bà thím. Bà được người ta vận động đấu tố bố ông Thuỷ trong cải cách ruộng đất. Những chuyện kiểu này thời đó không thiếu, con đấu tố cha, trò đấu tố thầy, kẻ thụ ân đấu tố ân nhân. Cương thường đảo lộn, kẻ vì tham, người vì sợ. Vậy mà có người đàn bà lam lũ dám làm chuyện tử tế.

Chuyện thứ hai là trong thời gian ông Thuỷ lớn lên ở Tây Bắc. Thời đó, người dân tộc thiểu số vẫn còn thói quen đặt các quán dọc đường mà người Kinh gọi là "quán tự giác". Người bán để hàng trong quán, không có người trông. Người mua tự lấy hàng và để tiền lại. Nhưng cùng với việc có tên gọi, loại quán này cũng dần biến mất luôn. Nguyên nhân là những kẻ đặt tên không tử tế như những lời mỹ miều của họ.


Có thể, vì tất cả những chuyện ấy, mà ông Thuỷ đã làm nên bộ phim Chuyện tử tế.

Và vì nó là chuyện tử tế mà nó đã có một số phận long đong, long đong cùng với số phận người làm ra nó.


Tử tế, khó vậy thay!

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Chấm

Bọ Lập kể chuyện viết văn

Truyện ngắn


Hỏi,

Đàn anh cười trừ không biết.


Giờ bọ đã viết cả thúng

Nhưng vẫn lúng túng

Chẳng biết truyện ngắn là gì.



***



Mình là đứa lơ ngơ

Đọc "Chấm" của Tư

Nhìn có một chữ:

Thơ.


Thấy vẫn Tư kể chuyện

Nhưng không cùng bạn như trong truyện

Mà dường như chỉ tự nói với mình

Bằng từng chữ rứt tự ruột gan

Và trải ra theo nhịp con tim vẫn đập.

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Văn và vẽ

Lại viết đôi dòng về một tản văn nữa của Tràng Thiên.

Lần này về chuyện văn và chuyện vẽ.

TT dẫn chuyện ông nhà văn Gustave Flaubert nào đó cấm nhà xuất bản không được vẽ minh họa cho tác phẩm của mình, vì theo ổng "Minh họa là phản văn chương".

Rằng vẽ chỉ là một hình dung của văn. Văn tả rộng hơn thế, vẽ không hết nổi. Và rằng cái tả của văn còn chừa chỗ cho độc giả góp phần tưởng tượng ra muôn ngàn vẻ.

Nói vậy thì văn hóa nghe nhìn nó nghèo nàn hơn văn hóa đọc nhiều lắm. Mà thôi, vì hình như, chuyện này mình đã từng bàn đến rồi ...

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Khẩu ngữ

Đã lâu chàng không trở về đó, không nhìn thấy khuôn mặt ba, mẹ, chị Trúc ra sao, chị Trinh còn những ngày hẹn hò với anh Trâm không. Thằng Mạnh, thằng Út.


Ông Tràng Thiên trích đoạn trên rồi ổng la lên rằng: câu cuối nghe không giống văn, nó là câu nói.

Rồi ổng làm luôn một bài về khẩu ngữ.

Rồi ổng than: nói như văn là cái sơ sài bắt chước cái chải chuốt, chớ văn như nói thì là cái chải chuốt sao lại đi học cái sự sơ sài.



Tản văn ấy, ổng viết từ những năm 1960.

Ngày nay, sau nửa thế kỷ, không biết ổng có đọc được, chẳng hạn, bọ Lập? Thì ổng còn biết kêu lên thế nào!



Ngày nay, dường như, người ta không đủ thời gian (hay không đủ kiên nhẫn?) đọc những đoạn văn dài, những văn thơ có cánh, những gửi gió cho mây ngàn bay ... Cái gì cũng phải ăn liền, uống liền, fast food. Nói một tràng dài không thấy người nghe ừ hử thì không thoải mái, tưởng như mình độc thoại.

Vậy nên viết văn được 3 câu là phải có một câu nói với độc giả.



Bỗng nhiên, mình nhớ cái văn hóa tượng nhà mồ của một số dân tộc Tây Nguyên. Người ta nói với người chết, nên không chờ trả lời. Không biết có phải vì thế, mà những bức tượng gỗ thật có hồn? Rồi họ để cho nó dầu dãi phôi phai cùng những nắng những mưa ...

Người Kinh ta lên nằn nì mua lấy, như những lời đối thoại vô duyên bằm vụn áng văn kia ... Đem về cái khẩu ngữ mà cứ tưởng là trường ca ...

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Một chút về anh

Anh từng là sếp của mình trong một thời gian.

Ngày mới vào ngành, người ta giới thiệu cho mình cơ man không biết bao nhiêu là "sếp". Trong số đó không có anh, nhưng người ta cũng nhắc nhiều đến anh với biệt danh ác ý "sáu tấm" (mang tính nam bộ, như những ba d., tư s., ...).

Rồi mình gặp anh lần đầu mà không biết đó chính là ông sáu tấm nổi tiếng. Rồi mình nhiều lần chứng kiến cảnh anh la mắng người khác, đến độ hãi hùng. Nhưng đó mới là chửi lính, chửi đồng nghiệp. Người ta đồn kể rằng anh chửi sếp còn kinh hơn. Rồi có thời gian anh làm sếp của mình, ...

Hồi đó máy móc còn cũ kỹ và chắp vá, nhưng được sắp xếp khá quy củ. Và nề nếp làm việc vừa kỷ luật vừa hứng thú. Những ngày đó vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại. Trong cách làm việc chặt chẽ, trong việc sử dụng thiết bị nhiều sáng kiến độc đáo, có không ít dấu ấn của anh.

Lạ một điều, là cá nhân mình chưa bao giờ bị anh la mắng. Thậm chí có một lần mình kiên quyết không tuân theo ý anh, khi gặp anh chỉ bảo: nghe nói em không chịu làm ... Nhiều người khác có thể thân thiết với anh hơn, nhưng không ai tránh được có lúc bị chửi. Có người nghe đến tên anh đã sợ tái mặt.

Nhiều năm sau, mình có dịp được biệt phái vào SG mấy tháng, lại làm việc trực tiếp với anh. Mấy đồng nghiệp trẻ tỏ ra ngạc nhiên khi thấy mình tôn trọng anh như vậy. Chúng nó kết thân với mình song không giấu diếm rằng ghét anh kinh khủng. Lúc đó anh đã trải nhiều u uất, không còn như trước, mặc dù lúc chia tay anh nhờ mình nhắn với anh em ở ĐN, rằng anh ba vẫn như xưa.

Cả một tập thể, với đủ mọi thủ đoạn mánh khoé, đã trù dập anh tơi tả. Thế quen biết, quan hệ của anh không nhỏ, thế mà đành bất lực trước nhung nhúc những bầy sâu. Kể cả khi những sai phạm của họ đã hai năm rõ mười, mà họ vẫn thoát được, đơn giản vì những kẻ như họ quá nhiều ... Lần cuối gặp anh, anh đã cay đắng nói với mình: không thể ...


Xuất thân như anh, chẳng kém gì đương kim thủ tướng. Nhưng khác là anh học giỏi, được cử đi học nước ngoài. Và anh trở thành kỹ sư giỏi trong khi các bạn học của anh lại giỏi ăn chơi, giỏi kiếm tiền, ... Âu là lựa chọn của cả một dân tộc ...



Mình không thân với anh, không biết nhiều về gia đình anh. Cách đây mấy năm mình nghe nói anh bị ung thư. Rồi anh nghỉ hưu sớm. Hôm qua sếp nói với mình: anh ba đã mất, đã gửi vòng hoa viếng.

Mình im lặng không nói gì. Vì thực sự không biết nói gì. Mà có gì cũng không biết nói với ai. Mình nói với blog. Lúc nghe tin mình muốn khóc, nhưng mình không khóc. Bây giờ khi gõ những dòng này, nước mắt mình lại chảy. Mình cũng không đi viếng rầm rộ như người đời.

Mình biết thiền đã lâu, chuyện sinh tử với mình không còn can hệ. Chỉ là, nhiều lúc muốn chửi vung lên cho hả cái tâm với đời ...

Rốt cuộc anh cũng nằm trong sáu tấm như người ta ác ý gán cho anh. Có hề chi, sáu tấm chứa thân xác nào giam được chí bền. Vĩnh biệt anh.


Nhân sinh tự cổ thuỳ vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Hậu Nari

Đoá hoa Nari năm nay, ngay từ khi hình thành, đã cương quyết đi nhanh đi mạnh đi thẳng, vượt qua Luzon nhằm hướng Đà Nẵng.

Thế nhưng khi tiếp cận đất liền bèn đổi ý quần đảo chậm và kỹ khiến bà con một phen căng thẳng từ nửa đêm tới hơn 7 giờ sáng.

Một đặc điểm nữa là trước, trong và cả sau khi viếng thăm, mưa rất ít mặc dù hoàn lưu khá rộng, chiều hôm trước gió đã thổi đổ xe máy và chiều hôm sau vẫn gió ào ào.

Sự tạnh ráo khiến bà con đỡ khổ với nạn mưa lụt sau bão, nhưng có vẻ lượng nước đó đang gây khó khăn cho 2 tỉnh láng giềng phía bắc vùng bão, là Quảng Bình và Hà Tĩnh.

Dường như người Đà Nẵng đã quen hơn với bão nên nhà cửa cũng kiên cố hơn. Dĩ nhiên phần thiệt hại bao giờ cũng nghiêng về phía người nghèo.

Tang thương nhất có lẽ là lực lượng cây xanh. Thành phố vốn đã nghèo cây cối nay thực sự bị thiệt hại nặng với những tuyến phố cây lớn cây nhỏ hầu hết đều bị bật gốc.

Cuối cùng, khi dân đã có kinh nghiệm hơn thì khu vực dịch vụ công bộc lộ nhiều yếu kém kiểu cháy nhà ra ..., chẳng hạn việc đổ, nghiêng hàng loạt cột ăng ten, cột điện, ...

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Nari

Đoá hoa mang tên Hàn Nari vẫn đang quay quay giữa biển, trong này công ty đã hối hả giục về.

Cũng phải, qua cầu đã bắt đầu khó khăn, và nhiều xe máy đã té trên những con đường lớn như Bạch Đằng, Hàm Nghi, ... do gió mạnh.


Theo Hải quân Hoa Kỳ thì đêm nay bạn ấy ghé thăm Đà Nẵng.

Theo một số nguồn khác thì Nari đi chệch ra bắc một chút (Lăng Cô - Huế) và cập bờ cũng muộn hơn, trưa chiều ngày mai.


Đám tang dượng mình sáng mai đưa, thật là ...

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Sống chậm

Mình đọc văn ông Võ. Thấy ông Võ dẫn văn ông Vũ.

Trích đoạn thế này:

"Lòng người xa nhà y như thể là khúc gỗ bị mối ăn, mục nát từ lúc nào không biết. Trông bề ngoài thì không có gì khác lạ, nhưng cầm một cánh hoa khẽ đập vào thử mà xem: tiếng gỗ kêu nghe mệt mỏi, u buồn, mà nếu gõ mạnh thêm chút nữa, ta sẽ thấy gỗ vỡ tan, để lộ ra những tảng mục lỗ chỗ như tổ ong, tiết ra một thứ bụi vàng hanh hao, nhạt nhẽo."

Và ông Võ không quên bình luận thêm: Cánh hoa đập vỡ gỗ? Ông Vũ, ông ngon trớn quá đấy nhé!


Và mình cũng muốn kêu lên: Này hai ông, hai ông khiến tôi ... ghen tỵ, ghen tỵ quá!

Các ông sống vào những thời năm nảo năm nao, mà mắt cứ như những chiếc máy quay hiện đại nhất. Quay tốc độ cực cao, rồi chiếu lại cho nhau xem bằng tốc độ cực chậm, đặng có thể chẻ sợi tóc ra làm ba, làm tư mà bình, mà luận.

Chúng tôi ngày nay có công nghệ hiện đại giúp sức, hoá ra càng thêm hối hả. Ừ, thì đã có máy làm thay người, chúng ta hẵng cứ thủng thẳng mà làm ... người máy.

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Dượng

Dượng thọ 99 tuổi.

13 năm cuối đời liệt nửa người sau 1 cơn tai biến. Lúc đầu còn nhúc nhắc được, 8 năm sau nằm 1 chỗ. 5 năm cuối không còn biết ai.

Dượng vốn về già tai nặng mắt mờ, lại giọng Quảng đặc nên với nhà mình toàn ai nói nấy nghe, còn nói may chưa có nhầm lẫn gì tai hại.


Than ôi, người đời cứ những mơ ước trăm năm, chẳng phải chỉ để cuối cùng về nằm lòng đất mẹ?


Dượng họ Nguyễn, mình không rõ lắm các cụ xưa, chỉ biết dượng được đặt tên đúng 1 chữ: Buông.


- Posted using BlogPress from my iPhone

Location:Đường Nguyễn Quang Bích,,Vietnam

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Mặt trời vàng úa

Mình đọc tạp văn Tràng Thiên, có bài viết về nét ăn nét đọc của người Việt.

Đọc thì mình có sơ sơ, chớ ăn thì mình mù tịt. Nhưng cũng hiểu ý tác giả là nét văn hoá hình thành không chỉ ngày một ngày hai. Nó có lịch sử, hay nói nôm na hơn là cần thời gian để thấm. Thấm vào mỗi người.



Có buổi chiều nắng đẹp, mình ra ngắm trời ngắm biển ngắm rừng từ đỉnh Sơn Trà. Tức cảnh nhớ câu: Thập lý hoàng vân bạch nhật luân ...


Chiều hôm qua cũng nắng mà gió thổi mạnh, mây xám vần vũ. Trong đầu cứ vang lên: Ngẩng đầu lên mặt trời vàng úa ...


Thiên nhật giai vị hoàng
Âm phong phiêu nhiên chí
Hành nhân diệc thê hoàng

(Sở kiến hành - Nguyễn Du)

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Tướng

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu



Sinh ký tử quy. Cuối cùng ông cũng được về.

Cách đây cũng đã nhiều năm, hắn từng nói, có lẽ một trong những người cuối cùng sẽ ra đi, và, khi ấy, chỉ còn lại toàn ngợm.


Thời gian qua đi. Vật đổi sao dời.

Trước nói giữa bùn sen nở.
Nay bàn sen nở giữa bùn.


R.I.P.

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Nước

Tay bẩn lấy nước rửa.


Hắn, từ bé đến lớn, chẳng ở nhà được mấy ngày.

Trừ lúc bé được gửi (2 - 6 tuổi), bắt đầu đi học là hắn cũng sớm tham gia guồng luyện gà chọi, đầu tiên là ở nhờ nhà dân quanh nơi luyện, sau thì lê la trong các khu nội trú của nhiều ngôi trường danh tiếng.

Kết thúc bậc học phổ thông trong một trường nổi tiếng nhất nhì cả nước, hắn nhớ khu nội trú lúc đó là một ngôi nhà to, vốn từng là thư viện. Trong đó xếp đầy những chiếc giường 2 tầng bằng gỗ rất chắc chắn. Nhưng nhà thì không được như giường, đại khái là khi trời mưa thì trong chỉ hơn ngoài chút ít. Chắc vì thế mà người ta chuyển sách đi và cho những kẻ học sách vào đó.

Ấy là chuyện ở. Đến chuyện ăn.

Trong trường có bếp tập thể, đến bữa chia cơm theo từng lớp, cứ việc tập trung lại cùng ăn. Theo đúng truyền thống dân tộc, cứ gì cấm là làm, học sinh bọn hắn thường bưng cơm về nhà ở để ăn. Không gì nhiều nhặn, mỗi lớp 2 thau nhôm, một đựng cơm một đựng thức ăn. Thức ăn trường kỳ là một món có tên gọi nước ruốc. Đó là một thứ nước chỉ hơi đục, thoảng mùi ruốc, nổi chút ớt bột và ăn vào có vị mặn của nước muối. Cũng không dễ đưa cơm, nhất là với tụi học sinh mồm miệng quanh năm lở loét do không những thiếu chất tanh mà đến rau ráng cũng họa hoằn lắm mới được một cọng thì vừa ăn vừa nước mắt nước mũi thi nhau giàn dụa.

Nhà dột từ nóc, đám học sinh chỉ biết trốn "cục bộ". Mỗi khi trời mưa, chúng tụm hai tụm ba cùng ngủ chung ở tầng giường dưới, tầng trên cuốn chiếu lại bày la liệt những thau đựng cơm đựng đồ ăn ra hứng. Ngặt nỗi thau chưa rửa, mới bắn ra xung quanh cái mùi mà khi ăn thấy nhẹ giờ thấm vào quần vào áo vào chăn vào màn lại hóa nặng. Cộng thêm thiếu nước thiếu xà phòng mưa lạnh 3, 4 tháng mới tắm một lần nên cũng hơi í ẹ.

Mới có chuyện thế này. Hai anh chàng kia được chiếc giường ở chỗ may mắn dột ít, mới sáng kiến đặt cái thau lên trên màn, dưới tầng giường trên để hứng nước mưa. Tuổi ăn tuổi ngủ mưa lạnh trùm chăn ngủ say như chết, đêm thau đầy nước nặng đứt dây màn cho hai chàng bữa tắm khuya bất đắc dĩ. Tắm nguyên quần áo nguyên chăn màn, mà nào nước sạch cho cam.


Bẵng cũng dễ 27, 28 năm trôi qua. Ngày nay đọc báo thấy chuyện vỡ đập xả đập thủy điện thủy đeo mùa bão lụt chẳng khác gì.


Nước bẩn lấy chi rửa?



P/S: Đồn rằng vị vua nhỏ tuổi Duy Tân đã tự trả lời cho câu hỏi của chính mình:

Máu.

Trưa mưa

Ngồi dưới cơn mưa một buổi trưa
Mà lòng bỗng thấy những đu đưa
Mưa trời thoáng chốc mà mau tạnh
Lòng người còn lại với ngày xưa ...


- Posted using BlogPress from my iPhone

Location:Vietnam

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Phù sa


Sông Hàn đỏ quạch phù sa
Đỏ thì đỏ thật nhưng ta thấy "bùn"


Cái tư duy lúa nước hắn học được thuở nhỏ là phù sa bồi đắp ruộng đồng thêm màu mỡ ...

Ngày nay nhìn thấy phù sa nơi cửa biển hắn hình dung cảnh núi rừng bị tàn phá bởi khai khoáng, bởi thuỷ điện, những bản làng bị lũ quét cuốn trôi, những trận lở đất kinh hoàng ...



Báo chí lá cải giật tít cố ra vẻ thâm thuý rằng người dân Đà Nẵng đánh cá nước ngọt trên biển.

Hắn từng đọc được đâu đó rằng từ cửa sông Amazon ra biển hơn 300m (hay xa hơn thế?!) vẫn là nước ngọt.


Giá như những dòng sông cứ đủ nước quanh năm như thế ...

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Tiki.vn


3 cuốn sách có chung một đặc điểm là mua vì tò mò về tác giả.

Lần đầu tiên mua hàng trên Tiki.vn.

Hài lòng về cách phục vụ, từ đặt hàng, thanh toán, thông báo kịp thời các vướng mắc đến chuyển hàng, đóng gói.

Nhược điểm là xuất hiện các vướng mắc: một món phải hủy và trả tiền lại vì không có hàng, một món khác trễ khiến cả đơn hàng bị chậm.

Mặc dù chọn không bọc sách để tiết kiệm tiền và ủng hộ môi trường nhưng một cuốn vẫn được bọc khuyến mãi, và 2 cây bút Stabilo, mặc dù đơn hàng sau khi hủy bớt 1 món không còn đủ số tiền hưởng 2 cây bút miễn phí, hihi.

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Lão thầy bói già

Mình theo dõi Nhã Nam trên Fb.

Ad của page này hay trích dẫn từ những cuốn sách mới. Mình thấy là một cách quảng cáo rất hay.

Cách đây gần 3 tuần bỗng thấy status:


Vợ mình từ nhỏ cho tới khi đi lấy chồng đéo bao giờ biết văng bậy.

Gần đây khi đang ăn cơm, giữa câu chuyện vợ mình văng "đéo". Mẹ vợ mình nửa mắng con gái, nửa như muốn phân ưu với ông con rể là mình, nói:


-Chả hiểu con này giờ học ai cái thói văng bậy!


Mình nghe xong, đéo nói gì.

(Có một phố vừa đi qua phố, Đinh Vũ Hoàng Nguyên, NN|HNV)



Và cái hình:




Buồn cười, có một member (tên và avatar có vẻ là nữ) comment:

Nhã Nam giờ quay sang cổ vũ nói tục chửi thề sao?????BUỒN NHẨY


Tự nhiên, mình hình dung ra một bạn đọc nữ rất xinh đẹp, da trắng tóc dài đen nhánh, và rất đoan trang, với đôi mắt to cực kỳ nghiêm khắc sau lớp kính cận dày cộp, hihi.

Nhưng chắc chắn mình sẽ chuồn mà không nói chuyện với bạn ấy đâu, chán chết.

Không phải vì mình thích nói tục, mà vì mình vội đi tìm cuốn sách. Cuối cùng thấy tiêu đề trên Tiki.vn nhưng sách vẫn chưa có. Mình để lại đăng ký báo tin. Và hôm nay là kết quả ngọt bùi:



Bloggers ngày ấy nhiều người biết đến Lão thầy bói già, bùa yêu thầy yểm bằng môi.

Rồi sân chơi về chiều, người người tứ tán. Mình lai vô ảnh khứ vô hình, vốn chỉ viết cho chính mình nên cũng không nhiều bạn bè để mà luyến tiếc. Một vài bạn từng có "lời qua tiếng lại", khi nghỉ chơi mình cũng nhơ nhớ. Nhưng cứ nghĩ, biết đâu chẳng có ngày gặp lại, đâu đó trên net rộng lớn, hoặc, cũng có thể, ngoài đời tại một địa điểm trên trái đất tròn.

Mình bám theo Bói, sang Multi, qua Fb. Ngày Bói nghỉ chơi, mình đã chảy nước mắt.

Bởi vì, đó là một cuộc chia ly vĩnh viễn. Net còn đó mà đã dừng lại. Đời vẫn ngoài kia nhưng cu Bũm vừa đầy năm đã mãi mãi mất cha.


Ngày ấy tính đến hôm nay là vừa đúng 1 năm 6 tháng. Và lạ thay, ngày ấy cũng là ngày sinh nhật lần thứ 38 của Anh. Hôm nay, mình đón nhận một hóa thân khác của Bói. Cảm ơn mọi người, cảm ơn Nhã Nam.

Chắc hẳn mình đã đọc gần hết, vì Bói vốn chỉ viết (chơi) trên blog. Đã đọc rất kỹ. Nhưng mình sẽ lại đọc nữa ...

Osin Huy Đức cũng thốt lên: Chỉ cần để lại một cuốn sách mỏng như vậy thôi, Nguyên ơi!


Dẫu sao, vẫn chống chỉ định với một số người, như bạn nữ yêu sách nói trên chẳng hạn ...

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Sách

Mấy hôm nay ầm ĩ chuyện cô nàng HC xuất bản sách.

Chuyện các anh hùng bàn phím chém gió thì không còn lạ gì, nhưng lần này, phản ứng của người bị chém thực sự không thuyết phục. Không chừng, cô ấy lại là đại cao thủ chém gió (?!).


Dù sao đi nữa, mình cũng không thể đọc sách của cổ nữa. Đơn giản vì không lẽ đọc sách mà cứ canh cánh kiểm tra xem thật hay dối? (!).



Hỡi ơi Cao Chu Thần Cao Chu Thần, nếu còn sống đến ngày nay liệu ông có còn duy hữu độc thư cao?

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Bão

Chiều Chúa Nhật vừa rồi, đang ngồi trong quán bê thui Mười ở Cầu Mống thì trời đổ mưa. Một thực khách, có lẽ vội tránh mưa, lao vào quán đâm luôn vào cửa kính. Cánh cửa vỡ tan tành với một tiếng kêu to như bom nổ.

Khách không sao. Cánh cửa chắc chủ quán cũng không đền. Nhưng dư âm thì rộn rã quán chắc không chỉ buổi chiều hôm đó (!?).


Nghĩ, dân ta nhiều khi cứ muốn bi kịch hoá tai nạn. Nhưng cái này nói trong nhà thôi, người ngoài nghe được lại hè nhau ném đá, không phải đầu cũng phải tai, hihi.



Viết nhân cơn bão không quá lớn. Lẽ ra làm sao để xã hội vẫn hoạt động bình thường mới giỏi, chứ cứ như đống công văn hết dự báo đến chỉ đạo của cái nhà nước vô tích sự nghe mà nản ...

Chiều mình đạp xe về nhà, không có áo mưa. Trời mưa ướt tý không sao, nhưng qua ngã tư Đông Tây - Bắc Nam (một trong những ngã tư trung tâm của thành phố đáng sống) thì được hưởng nguyên những làn nước từ các đồng chí 4 bánh hoành tráng. Tự an ủi vẫn còn hơn la liệt các 2 bánh gắn máy ... bị tắt, hehe.


Bây giờ thì ngồi trong nhà chăn ấm nệm êm trà nóng nghe ngoài kia tầm tã tầm tã. Nghĩ về những hệ thống cống thoát nước mang tầm vóc dân tộc. Và nghĩ về cái thị trấn gì đó trên Tây Nguyên mới được/bị bạn thuỷ điện rửa giùm.

Xem chừng các công văn dự báo và chỉ đạo vẫn sẽ còn nhiều lắm lắm ... haiz ...

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Ma nói chuyện

Chép tặng bạn sợ ma.



Có người trốn tránh quân thù nghịch, đi ẩn núp ở chỗ núi thẳm, hang cùng.
Một đêm, gió mát, trăng thanh, người ấy bỗng thấy một con ma vẩn vơ quanh quẩn ở dưới cây dương liễu, sợ quá cứ nằm phục xuống, không dám trở dậy.
Con ma thấy thế, lại tận nơi, bảo:
- Sao không ra đây mà chơi?
Người kia run cầm cập mà trả lời: “Thưa ông, con sợ ông lắm”.
Con ma nói:
- Sao mà gàn thế! Việc chi mà sợ! Kể mà đáng sợ thì chỉ có giống người là đáng sợ hơn cả mà thôi. Bác thử nghĩ xem. Ai làm cho bác đến nỗi cơ cực như thế này, người hay ma?”.
Ma nói xong, cười một hồi rồi biến mất.
Duyệt Vi

(Theo Cổ học tinh hoa)

Đêm khuya

Chẳng khuya sao gọi là đêm
Chẳng thao thức đã không nên cuộc tình.



- Posted using BlogPress from Khanh An's iPadj

Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Tới ..., chưa tới ...

Mấy hôm trước, sáng đi làm gặp một đoàn xe tang. Mình thong thả tránh sang một bên nhường đường và đạp xe theo sau. Thấy mặt đường vương vãi giấy vàng mã. Lẫn giữa những tờ "tiền âm phủ" có những tờ tiền thật mệnh giá 1000 đồng.

Vụ này mình có đọc báo nghe nói ở đâu đó, bây giờ mới mục sở thị.

Nghĩ bụng, tới rồi tới rồi ...



Chiều nay đạp xe đi làm về thấy một đoàn nam thanh nữ tú. Nữ váy ngắn áo ba lỗ màu vàng cưỡi xe đạp, nam quần đùi áo số màu đỏ chạy xe máy.

Điều khiến mình nhìn mãi là những dòng chữ in trên lưng áo. Ghi nhớ từng chữ cái để chép lại ra đây: WE ARE FARMILY!!!

Haiz, chưa tới chưa tới ...

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Đẹp?

Đầu tiên là nền báo chí cách mạng vn đi tiên phong, ra rả tin "3 chàng trai bị trục xuất vì quá đẹp trai" (?!).

Mặc dù một vài người tỉnh táo đã chỉ ra rằng mấy bức ảnh bị photoshop quá độ, vẫn không ngăn nổi làn sóng ào ạt comment lên fb của "các chàng đẹp trai" của các "fan" đến từ xứ lúa nước mũi tẹt da vàng.

Có thể tương kế tựu kế, mà cũng có thể đã chi cho các nhà báo từ trước, ngay lập tức có kẻ tìm cách đưa được một đương sự đến vn. Và có thể được trả tiền, mà cũng có thể quá rảnh, một lượng "fan" hùng hậu ra đón tại sân bay, (dĩ nhiên) thất vọng về vẻ đẹp (!!).

Nhưng có lẽ đáng nói hơn là thú nhận của chính chủ: anh ta và 2 người bạn chỉ bị mời ra khỏi một lễ hội do nhảy nhót không đúng mực trong một khu vực gia đình, haha.


***


Nhân tiện nói chuyện fb, một làn sóng gạch đá made in vn cũng đang được ném lên fb của Bill Gates, nhân vụ ông này đăng một bức hình rất đặc trưng của ngành nhà đèn vn.

BG, cách đây mấy năm còn là tấm gương đầu cửa miệng của giới trẻ vn, nay bị chửi với những lời lẽ tục tĩu nhất. Công bằng mà nói, cũng có những bạn trẻ có lương tâm, và thế là hình thành trận chiến bên nhà bác Bill, hihi. Chỉ có nhà đèn vn là vẫn ngậm miệng ăn tiền.


Cách đây không lâu cũng có trường hợp một cô gái Thái lan, hơi xấu người, cám ơn một lượng "fan" lớn người vn trên fb. Tất nhiên, chắc chắn cô không hiểu được những comments xỏ xiên của các "fan" rảnh nhảm xứ láng giềng.




Bên cạnh nạn nhập siêu hàng tiêu dùng, vn có thể tự hào "xuất siêu" loại sản phẩm (nếu có thể gọi là) văn hóa này, thanks to fb, hehe.

Fukuzawa Yukichi - Khuyến học

It is said that heaven does not create one man above or below another man.

Trời không sinh ra người ở trên người, cũng không sinh ra người ở dưới người.



Nhưng thường vẫn có người trên kẻ dưới, ấy là do người tự sinh ra vậy.

Người trên hung bạo, đàn áp kẻ dưới, ấy thường thôi. Người trên khác là người hiểu chữ bình đẳng.

Kẻ dưới ươn hèn, gian dối, ấy cũng thường thôi. Kẻ dưới chống lại người trên, hoặc giả thua, hoặc giả thắng lại trở thành người trên hung bạo.



Theo mình hiểu, chỉ một con đường: học.

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Mình nhớ mình đọc Tư cách mõ của Nam Cao từ lúc còn bé tý. Ấn tượng đầu tiên là cách kể chuyện của nhà văn (con nít chỉ để ý nội dung câu chuyện thôi, không suy diễn). Ấn tượng thứ hai bây giờ vẫn còn nhớ, là không hiểu tư cách nghĩa là gì ( thì trong truyện có nói rõ), nhưng cũng không hỏi ai. Còn ý nghĩa sâu xa, có khi đến tận giờ mới hiểu.

Không ai sinh ra đã là mõ. Mà mõ, như ban đầu cũng là một nghề, về bản chất có gì là xấu? Mới biết, tư cách mõ không hẳn chỉ là tư cách của thằng mõ!



Nhớ lại chuyện này, vì cách đây không lâu nhạc sĩ Ngọc Đại có ra album Thằng mõ.

Ông nhạc sĩ này cùn đến mức tự đánh đĩa CD, không thèm xin giấy phép. Giới "phê bình" ngày nay có lối chê rất hay, rằng những loại như thế chẳng cần nghe (sách như thế không thèm đọc), nhưng vẫn chửi như hát hay thành cả mấy bài dài.

Mình không định phê bình ai, nên kiếm vài bài nghe thử. Nói chung nhạc chả thấy hay, lời thì nghe không được. Túm lại không biết ông ấy hát cái gì (nếu có thể gọi là hát). Hẳn loại này chống chỉ định với khá nhiều người?


Vấn đề là ở chỗ, không hiểu sao mình cứ nghe đi, rồi nghe lại.


Rồi liên tưởng đến một chuyện.




Ngày ấy hắn mới chân ướt chân ráo đến nước người, ngấp ngấp nghé nghé ngưỡng cửa trường đại học.

Đồng hương của hắn ở nơi xa xôi ấy có thể nói không nhiều không ít. Giang hồ vặt thèm nghe một tiếng cơm sôi, hắn lò dò tham gia vài cuộc sinh hoạt cộng đồng.

Lần ấy là một buổi biểu diễn văn nghệ. Mấy gã trai mới lớn chưa một mảnh tình vắt vai tò mò ngắm ngắm nghía nghía các nữ nhân đồng hương. Ấn tượng đầu tiên của hắn là sự trang điểm loè loẹt lem nhem một cách vụng về. Ấn tượng thứ hai bây giờ thì đã quen, có lẽ ngày ấy lần đầu tiên thấy một không khí mang tính tự tổ chức, là ồn ào kinh khủng. Biểu diễn văn nghệ, có sân khấu, có ban tổ chức hẳn hoi, mà ai hát nấy nghe.

Đơn vị hắn có anh Hà Thiên Sơn, tên hay người đẹp, đàn giỏi hát hay, nói tiếng Tây như gió, tóc dài lãng tử. Hôm đó ảnh hát xong hắn hỏi, anh hát bài tự chế à? Vì em thấy anh cứ í a í a, chỉ nghe được mỗi một câu: cho dù có đi nơi đâu, xin em hãy nhớ đến quê hương. Ảnh cười, tao mới nghĩ ra lúc lên sân khấu, nhìn xuống thấy cảnh khán giả ...

Hết chuyện.

Quốc học

Mình đã xem xong Quốc học Huế xưa & nay.

Xem, chứ không phải đọc. Chính xác là lật từng trang nhưng không đọc từng dòng.

Chỉ là tập hợp, dạng tiểu sử, của một số học sinh và thầy cô giáo (cũ) của trường.

Chưa nói tới chuyện 2 tập sách dày cộp không thể đem đến một cái nhìn khái quát về lịch sử còn dày hơn gấp bội của một ngôi trường, mà tập hợp đó khó có thể gọi là tiêu biểu. Chính xác là những tư liệu có-thể-có, hơn là cần-phải-có.


Tập hợp tiểu sử lại được sắp xếp thứ tự theo vần abc của tên thường gọi, bao gồm họ trước tên sau, hoặc bí danh. Nói chung là không phù hợp tìm kiếm.


Dĩ nhiên không theo trục thời gian, lẫn lộn thầy và trò, thì khó có thể hình dung lịch sử một ngôi trường. Điểm sáng duy nhất là danh sách các thầy hiệu trưởng qua các thời kỳ.



Nên gọi là một tập san thì đúng hơn, vì tên sách dễ gây nhẫm lẫn, theo lối lộng ngôn.




Chuyện ngoài chính sử: Chủ biên sách là TPT, tức TNV, người được nhắc đến trong hồi ký của nhà thơ TVS (NĐ).

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Tri kỷ

Khi hai người cầm tay nhau mà chết, trong lòng không hề thiếu thốn ...



- Posted using BlogPress from my iPhone

Location:Vietnam

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Rác

Người Việt mình nổi tiếng thông minh (ít ra là tự nhận). Tiếp thu rất nhanh các chiêu thức quảng cáo, như cắt ngang giữa các bộ phim trên tv, gửi thư rác (spam), hay phát tờ rơi trên đường phố.


Người Việt mình cũng rất khôn ngoan (ít ra là cũng tự nhận). Rất linh hoạt trong tiếp nhận quảng cáo.

Tranh thủ duyệt các kênh khác khi có quảng cáo trên tv, hoặc tranh thủ đi đái.

Spam (thư rác) thì đã có Trash (thùng rác), hoặc Reply (trả lời) bằng những lời lẽ thật tục tĩu.

Tờ rơi nhận trên đường phố thì không thể đơn giản hơn: thả ngay xuống đường, dưới chân mình, trước mặt người phát.



Chiều nay đi làm về, hắn đạp xe qua một đoạn phố kiêm bãi rác như vậy. Những tờ giấy la liệt trắng mặt đường. Và vì cỡ A5, nên hắn nhìn rõ trên đó có 03 chữ to tướng, VIẾT HOA, in đậm:

KIẾN THỨC VIỆT

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Vấn nguyệt

Hôm nay rằm.

Chỉ thấy ngày cúng vái um sùm, ăn chay chen chúc.
Còn đêm về tối thui tối mò.

Thôi thì đỡ oi hơn chút.


Tự nhiên nhớ bài thơ thế này:

Hỏi chị Hằng Nga đã mấy con
Cớ sao khi khuyết lại khi tròn
Ba mươi mùng một đi đâu vắng
Hay có tình riêng với nước non?

Bài này, tương truyền của Hồ Xuân Hương, có tiêu đề là Vấn nguyệt, tức hỏi trăng. Bài thất ngôn tứ tuyệt ý tứ khá thâm trầm, nhưng chưa được khen tuyệt cú vì dường như còn thiêu thiếu (?!).

Về sau, khoảng đầu thế kỷ 20, có cụ Tú ở đất Bình Định (Nguyễn Khuê?) thêm vô 4 câu nữa, thành một bài thất ngôn bát cú, rất được khen:

Dì nguyệt mình ơi tớ hỏi đon
Cớ sao khi khuyết lại khi tròn
Hỏi con thỏ ngọc chừng bao tuổi
Hỏi chị Hằng Nga đã mấy con
Đêm vắng cớ chi soi gác tía
Ngày xanh lại thẹn với vầng son
Ba mươi mùng một đi đâu vắng
Hay có tình riêng với nước non?


Bữa nay dễ có tình chung, nên đi đâu vắng cả rằm?! Hihi ...

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Xước





Sáng nay mình dùng rựa cùn phạt mấy bụi cây gai.

Một chút quên, một chút lười, và một chút chủ quan không đeo găng tay, để bây giờ ngồi đây với hai bàn tay tê nhức những vết gai cắt.

Có hề chi, chỉ là những vết xước ngoài da.

***

Chiều nay đọc được câu của Mark Twain: "It's easier to fool people than to convince them that they have been fooled."

Mình không những không làm được việc thứ nhất dễ hơn, mà còn đâm đầu vào làm việc thứ hai khó hơn.

Cũng chỉ là những vết xước?

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Sáng hè trên núi

Sớm mai dậy mặt trời như lửa cháy
Biển trời xanh và mây trắng bay bay
Tiếng chim hót như xưa nay vẫn vậy
Một mình ta rừng gió phút giây này.
(Sơn trà 2013.08.19)

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

Tuổi già

Mấy hôm nay trời nóng. Mới sáng sớm đã hừng hực hừng hực.

Suốt tuần, hắn lo nhận thiết bị, kiểm tra, đo đạc, lên phương án lắp đặt thay thế. Hôm kia đã tiến hành lắp đặt xong xuôi.

Lắp xong đi nhậu đến tối. Ngồi uống bia mọi người chợt nhận ra với nhau rằng: cả trạm đã già rồi. Mắt loay hoay lúc đeo kính lúc bỏ kính vẫn đọc không ra chữ. Tay uốn không nổi những sợi dây điện to cứng, lập cập khoan, cắt, vặn ốc vít. Cả những ý tưởng thực hiện dường như cũng đông cứng lại, rụt rè, e ngại ...

Nhóm chủ lực của trạm, trong đó có hắn, được tuyển vào đến cuối năm nay sẽ vừa tròn 20 năm. Có người chỉ 5 năm nữa là về hưu. 20 năm cho một công việc, một vị trí, một địa điểm. Lạ là có nhiều người chịu được. Hắn may còn có chỗ để cựa quậy, không thì đến chết mất ...

Lớp trẻ được bổ sung rời rạc, ít ỏi, càng về sau toàn thuộc "binh chủng nhảy dù", nên làm không được việc, sếp không tin tưởng. Hắn nghĩ, cũng phải tin thôi, tụi nó có nên hay có phá thì cũng là đời chúng nó. Mọi chuyện có đi xuống thì âu cũng là vận nước.


***

Nhân nói chuyện tuổi già. Mấy năm nay buổi sáng hắn đi làm thường đạp xe dọc đường Nguyễn Tri Phương cạnh công viên 29-3, hay thấy các ông bà già đi tập thể dục buổi sáng về.

Hắn để ý có 2 ông già luôn đi bộ cạnh nhau, nhiều lúc nắm tay nhau. Một ông cao to bước đi vững chãi, một ông nhỏ thó bước lập cập. Có lần, buồn cười, hắn thấy ông già nhỏ bé như vừa đi vừa ngủ, dựa cả vào người ông bạn, ông kia hích tay một cái đánh thức bạn, có vẻ ngượng ngùng vì thấy hắn nhìn ...

Hắn quen với cảnh ấy, chỉ trừ những ngày mưa ...


Rồi, bỗng nhiên, không biết lãng quên từ lúc nào, năm nay hắn không còn thấy 2 ông già đó nữa. Cho đến cách đây ít lâu, tình cờ nhìn thấy ông già nhỏ bé, yếu đuối, đơn độc, đang đi đâu đó chứ không phải tập thể dục.


Tự nhiên, vẩn vơ, tuổi già như đèn trước gió ...

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

RED 2

Người đời nói "ngày giờ qua chậm song năm tháng lại trôi mau"quả không sai.

Mình cứ tưởng như mới xem RED (Retired but Extremely Dangerous) năm ngoái, hoá ra phim đó được làm từ năm 2010.

Nhớ hồi xem xong mình có viết, ấn tượng về các ông bà già (đã nghỉ hưu) nhưng vô cùng duyên dáng với ... súng ống khủng, hihi.

RED 2 trở lại vẫn với các diễn viên già mà gân đó, nhưng phong cách năm nay là trẻ trung, yêu đương nhí nhố và rộn tiếng cười. Vậy đi.

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Thực & Hư

Hắn không thích tv.

Đó là nơi một số kẻ, tự cho là mình thông minh hơn, lên tiếng dạy dỗ, thuyết phục, lừa đảo một số nhiều hơn những người bị cho là không thông minh bằng.

Thỉnh thoảng, tuy nhiên, hắn vẫn (phải) nghía qua, chút chút, để biết những gì đang xảy ra chung quanh, theo một tư duy phản biện hơn là nguồn thông tin duy nhất.

Lâu lâu, hắn xem những bộ phim giải trí, thích thú để được dắt vào những thế giới tưởng tượng đầy súng ống đạn bom, máy móc xe cộ, ma quỷ máu me, hơn là những tuyên truyền cố gắng thực tế bằng hình thức láo lếu nhất.

Hắn, tự biết mình là kẻ đa nhân cách, nhận thấy loài người còn khốn khổ nhiều hơn. Ai cũng có những giấc mơ, nơi (muốn) tìm thấy bản thân bay lượn trên những tầng mây. Trong khi đó ở đời thường lê lết trên những con đường bụi bặm, ngã dập mặt vào những ổ gà ổ trâu, thê thảm gượng đứng lên hướng về những ổ voi hố tử thần khác.

Và không ngừng ước mong một phút đổi đời, một giây có thể quên đi tất cả. Một tai nạn khủng khiếp, một cú đánh bất ngờ vào đầu tưởng chừng giải quyết được, hoá ra khi tỉnh dậy mèo vẫn hoàn mèo.

Phim ảnh không thế. Bạn bị mất trí nhớ đúng lúc bạn đang mơ. Và tỉnh dậy giữa đời thường, bạn ung dung ... mơ tiếp.

Nhiều nhất là các điệp viên. Hoá thân vào nhiều số phận khác nhau, thực hiện các điệp vụ siêu phàm, những mối nguy hiểm lúc nào cũng cận kề cái chết. Tiếc (hay may?) thay, họ không chết. Một hôm thức dậy thấy mình cùng với một đống tiền, dăm tấm hộ chiếu cùng vài ba khẩu súng. Chỉ không một mối quen biết, không biết mình là ai. Bắt đầu hành trình tìm lại chính mình ...

Hoặc diễn viên. Như bộ phim của Slovakia hắn mới xem. Cậu bé anh đào. Ông diễn viên nhập vai đến độ thuê nhà ở cùng cậu bé bị bệnh down đang diễn với ông. Sau cơn đột quỵ ông khó khăn tìm lại mình. Cho đến khi tình cờ về lại ngôi nhà thôn quê, và gặp cậu bé đang sống trong trại trẻ ...

Lại có cô vợ kia mất trí nhớ sau một tai nạn giao thông. Sống giữa những người thân mà cô không nhớ, cô có cảm giác như bị lừa. Hoá ra cô bị lừa thật, cố ý bởi những người thân, mong cô quên đi tai nạn xảy ra khi cô đang trên đường bỏ trốn cùng tình nhân của mình ...

Biết mình là ai, tưởng cũng không dễ vậy.

Hắn đồ rằng, Trang tử chết đi khi đang là một gã tên Chu (hay Châu) nào đó. Giá như chết đi khi đang mơ là bướm, biết đâu giờ này lại chẳng đang bay ...

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Wolverine 2013

Wolverine 2013, biết nói như thế nào nhỉ, không hoành tráng bằng các phim trước.

Cũng phải thôi, không chiến đấu giữa các Dị nhân siêu phàm, anh phải bị làm cho yếu đi để chiến đấu giữa những con người. Và phim cũng quảng cáo, rằng lúc yếu nhất là lúc anh nguy hiểm nhất (!?).


Logan (vẫn Hugh Jackman) vốn luôn cô độc, giờ đây còn bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng.

Nhiều người thích sức mạnh của Người sói với những nanh vuốt và bộ xương kim loại mà không thấy trực giác của anh còn mạnh mẽ hơn.

Người ta quen với khả năng tự hồi phục của Người sói mà quên mất rằng sức chịu đựng đau đớn của anh còn đáng khâm phục hơn.


Cho nên, không ngạc nhiên khi Wolverine, tự nhận là một chiến binh, tìm lại được chính mình giữa những con người yếu đuối cần anh giúp đỡ.

Thực ra, mục tiêu của kẻ xấu trong phim này ... chính là Wolverine.


Ngoại truyện: mình vẫn thích các X-men, trong đó luôn có Wolverine. Các nhà làm phim đang hé lộ tương lai (quảng cáo?! hihi) khi cho tái xuất hiện Magneto (đã bị tiêm thuốc mất khả năng nhưng hứa hẹn phục hồi) và Giáo sư (lẽ ra đã chết trong tập Phượng Hoàng?!), dường như sẽ cùng phe (?!), không biết lại có như thời trẻ? Hehe.

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Vô đề



Hôm nay hắn buồn quá. Hic.


Sáng họp bàn về dự án mới. Vẫn cách nghĩ cũ rích quen thuộc.

Khác những lần trước, hắn hầu như im lặng. Nếu mấy em nghĩ thế thì mấy em cứ làm đi.

Thâm tâm hắn thấy rõ sự thất bại. Nếu có kiếm được một phần việc đi chăng nữa, thì đó sẽ là phần nhàm chán tầm thường mà hắn chả cần nhúng tay.

Hắn im lặng. Bởi biết nói ra chẳng ích gì. Không hy vọng được hiểu. Mà nói cho cùng công ty cũng không đủ năng lực triển khai.


***




Chiều hắn tranh thủ về sớm ghé lấy bộ sách.

Chả là thấy quảng cáo trên mạng. Bộ 2 cuốn hơn 1600 trang. Chỉ in có 1000 bản nên hắn hơi nôn nóng sợ hết.

Người bán sách khá ngạc nhiên khi thấy hắn. Ảnh có con gần bằng tuổi hắn, mà sách là bán hộ cho ông chú ảnh - người chủ biên bộ sách. Sách không ký gửi ở tiệm, chủ yếu do ảnh đi đưa vì những người mua cũng ... tuổi cỡ chú ảnh cả.

Hắn cũng chờ đợi là sách viết về thế hệ đã xa. Nhớ năm hắn tốt nghiệp thì trường tổ chức kỷ niệm 90 năm ngày thành lập. Hoành tráng với bề dày lịch sử nhưng học sinh cũ về tham dự hầu hết là cỡ thành đạt, và chỉ thuộc "bên thắng cuộc".

Ấn tượng chuyện đó vẫn còn đến tận hôm nay. Nên hắn lơ lời của thầy cô giáo cũ gọi về tham dự kỷ niệm 110 năm. Bộ sách thì hắn vẫn quyết định mua, hy vọng sau hơn 20 năm có lẻ, những người soạn sách sẽ có cái nhìn thoáng hơn chăng.


***


Trên đường về hắn đạp xe ngang qua chợ Cồn. Mặc dù đây là tuyến đường thẳng nối nhà hắn với nhà em hắn nhưng hắn ít khi đi qua. Lý do là hắn thích những con phố thoáng đãng.

Chiều nay tự nhiên nghĩ bụng, đi qua đó giờ đông người xem thế nào. Việc người xe chen chúc ách tắc không có gì là lạ. Bỗng hắn thấy một gã đàn ông trung niên chạy xe sát lề đường bên trái mà cứ nhằm một cậu bé đi xe đạp đâm vào. Gã rú ga đâm liền mấy lần, không quá mạnh nhưng đủ để cậu bé hết hồn ngã rạp lên đám xe chen chúc bên cạnh, thế là có lối cho gã phóng thẳng. Hắn nhìn thẳng vào mặt gã thấy một khuôn mặt như tảng đá.

Ở đất nước thân yêu của hắn, những kẻ vô sỉ bao giờ cũng thắng thế. Chốn quan trường, chốn thương trường và cả trên đường nhẽ không nơi hắn có thể nương thân ...

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Đường đua

Nội dung phim Đường đua dường như không mấy Việt nam.

Các nhân vật dù thiện, ác hay tà đều khá thẳng thắn.

Có lẽ vì thế nó khá phù hợp khi được truyền tải bằng kịch bản tội phạm, chém giết không nương tay, chống chỉ định với các bà các cô yếu tim và các cháu nhỏ, hihi.

Lần đầu tiên thấy một phim VN mô tả một bối cảnh chỉ xảy ra trong vòng vài chục tiếng đồng hồ, thay cho lê thê hàng năm tới hàng chục năm.



Hình thức cũng khá đạt.

Ngôn ngữ điện ảnh. Khác những vở kịch truyền hình quen thuộc vẫn được gọi là phim.

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Sau cơn mưa




Trời mát hẳn sau cơn mưa tuy không thật lớn nhưng kéo dài từ nửa đêm tới quá trưa. Có lẽ do ảnh hưởng của cơn bão số 5 hơn là mùa mưa tới. Thực ra đã nhiều năm nay thành phố ven biển này chịu những cơn mưa do bão, áp thấp đem lại là chính, ngoài những cơn giông bất chợt.


Dù sao, tháng Bảy Mưa Ngâu cũng đã tới gần ...

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Bận và không bực nổi

Thực ra cũng chả có thời gian để bực.

Nhừ tử.

Sáng đến sớm. Chiều về muộn. Máy tính bật lên chỉ kịp check mail, ngồi ngay cạnh mà không nhìn vào được màn hình.

Trưa báo cơm 5 suất mà ở lại đi ăn tới 16 người. Cũng còn may nhà hàng xử lý được. Ăn xong mấy đứa đi hát karaokê xả stress chia tay tháng 7, mình đành từ chối.



Vài dự án muốn sẽ bắt đầu thì đang ở mức ... dưới số 0.

Những công việc đang tiến hành thì ... lỗi từa lưa.

Một hoạt động đã lâu năm bị cắt ... đột ngột.



Thật là "no dồn đói góp" đó mà.

Họa vô đơn chí phúc bất trùng lai.


Công bằng mà nói, đột ngột cũng chẳng mấy. Nhất là với mình.

Nhân vô viễn lự tất hữu cận ưu.


Vậy là "tấm áo mẹ vá năm xưa" mà "bấy lâu nay chúng con thường vẫn mặc" nay chúng con tiếp tục vá víu thêm nhiều. Chỉn e vá xong đến chị Dậu cũng không thèm mặc, huhu.

Tháng tới thì "vui" rồi. Đã cấm Fb hehe.

Tháng sau nữa lại phải bắt đầu bàn chuyện may áo mới, vốn không phải lần đầu ...

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Sống chung sau ly hôn

Mình không thích sống chung sau ly hôn.


Ý mình là: không thích quyển sách Sống chung sau ly hôn, hihi.


Điểm cộng duy nhất mình cho cuốn sách là tính bản năng của các nhân vật chính.

Có lẽ một phần tại mình đang sống trong một xã hội nặng những ràng buộc vớ vẩn.


Để thể hiện được điều này, tác giả phải đẩy các nhân vật của mình vào nhiều tình huống thật khiên cưỡng. Ít ra là với mật độ các tình huống đáng ngờ xảy ra dày đặc một cách còn đáng ngờ hơn.



Dĩ nhiên, đó là quyền của nhà văn. Có thể thế giới của bà ta là như vậy. Lời giới thiệu cũng nói "HTM chỉ có thể tạo ra một thế giới riêng để theo đuổi những lý tưởng sâu thẳm trong lòng dưới ngòi bút của mình.".

Mình thích một câu mới đọc được, đại loại người nghệ sĩ không có nhiệm vụ kể chuyện mà nhiệm vụ là dẫn dắt khán giả đi vào thế giới do anh ta tạo ra.


Trong trường hợp này chỉ đơn giản là mình không thích thế giới đó, một thế giới kiểu Quỳnh Giao.



Quay trở lại điểm cộng: bạn làm thế nào khi bản năng của bạn luôn làm tổn thương người bạn yêu quý?

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Sạch

1. Nước mắm sạch (theo Hằng Mắm Ruốc):

Một kinh nghiệm đơn giản của mình để chọn mua nước mắm đúng là: trong thành phần nước mắm phải KHÔNG CÓ NƯỚC. Vì nước mắm cốt chỉ cần dính nửa giọt nước là bị thối, do vậy nếu pha chế thêm nước vào thì nhất định phải bỏ thêm hóa chất bảo quản, nếu không nó sẽ hư liền. Do vậy khi mua nước mắm, xem thành phần có nước, nhất định nó phải có hóa chất bảo quản. (Nước mắm Thuyền Nan không dính nữa giọt nước, 100% cá và muối).

"Nước phẩm màu, hương liệu và chất bảo quản cùng một tỷ lệ rất nhỏ nước mắm cốt pha trộn vào nhau để cho ra một loại “nước mắm hảo hạng” giá chỉ 5000 đồng/ lít.
Hiện nay trên thị trường không chỉ có ở Hà Nội, mà một số tỉnh thành khác xuất hiện rất nhiều “đầu nậu” thu gom và buôn bán loại nước mắm rẻ tiền, chỉ có 5.000 đồng/ 1 lít. Nhưng điều đáng nói là những loại nước mắm này lại được quảng cáo là loại thượng hạng với những thương hiệu nổi tiếng như: nước mắm Phú Quốc, Tiền Hải …

Ngoài công thức trên các thương gia còn sử dụng chất bảo quản acid clohydric chỉ dùng khoảng 1g/1lít nước, chất tạo ngọt là đường hóa học Cyclamte, Saccharin thì 1-2 mg/1lít. Phẩm màu công nghiệp cũng được tận dụng vì cho màu sắc rất đẹp, với loại nước mắm rẻ như… nước lã thì hầu hết các cơ sở thường dùng phẩm màu Trung Quốc trong quá trình pha trộn. Để nhận biết loại nước mắm “rởm” này, theo anh Thủy, ngoài nhìn bằng mắt thường, ngửi mùi vị thì người sử dụng phải nếm trực tiếp mới có thể nhận ra đó là hàng thật hay hàng pha trộn.

Khi phóng viên thắc mắc về hạn sử dụng của loại nước mắm này thì được chủ cơ sở cho biết: “Nước mắm này em đem về sử dụng cả năm vẫn ngon. Ăn ngon là được chứ cần gì quan tâm đến nguồn gốc hay hạn sử dụng hả em”.

Người bán đã vậy, người mua cũng tỏ ra thờ ơ, không hề quan tâm đến việc “vô danh” của loại nước mắm siêu rẻ này. Chị Lan Anh, người mua hàng cho biết: “Thực chất thì mình thấy hàng này ăn vừa miệng thì mua thôi, chứ nói về nguồn gốc hay giấy kiểm định chất lượng của cơ quan chức năng thì mình cũng không biết”."

***

2. Rau sạch:

Chị Tuyết Hằng Ngô: Quan trọng vẫn là cách nhận diện, thực ra có một lượng lớn người tiêu dùng chấp nhận mức giá của rau rạch hay rau hữu cơ. Có lẽ cần một hội chuyên làm cái hoạt động giúp người dùng phân biệt rau nào hữu cơ, rau nào hoá học. Người nông dân thì ko cần học cái này vì họ biết sản phẩm họ làm ra như thế nào, có lần đi công tác ở một vùng trồng rau, được nông dân mời cơm nên mình cũng xách rổ đi kiếm rau phụ làm cơm, mình ra đám rau đang thu hoạch dỡ để bán nhổ một nắm, ai dè chủ nhà can lại lập tức, bảo rau đó dùng để bán thôi, rau ăn là một khoảnh nhỏ sát nhà, thế mới thấy, dân trí thức ở thành phố ko hiểu cách nhận diện nên suốt đời ăn toàn hoá chất. Có lẻ cần một nhóm từ thiện hiểu biết về rau sách đi đến mọi ngõ ngách để làm nhiệm vụ tư vấn này quá, chỉ khi nào người tiêu dùng biết cách phân biệt thì rau rạch rau hữu cơ mới có lối thoát. Chứ còn nếu lòng tin thì chẳng ai dám tin hết. Mình cũng đang đeo đuổi cái nghiệp nông nghiệp sạch. Hi vọng ai có ý tưởng gì hay để phát triển hệ thống tiêu thụ thì chia sẻ.
Anh Bùi Xuân Tiến: Thực tế thì người có nhu cầu sử dụng sản phẩm hữu cơ vẫn ít còn người chấp nhận dùng rau hoá học dù vẫn biết không tốt thì lại rất rất nhiều. Có 2 nguyên nhân để họ chấp nhận ăn rau hoá học: Thứ nhất là họ không tìm được rau hữu cơ và không phân biệt được. Thứ hai là tính chủ quan, họ nghĩ ai cũng ăn như họ (cảm giác được chia sẽ nên an tâm), họ nghĩ ai cũng có lúc phải chết nên quan tâm lắm làm gì cho đau đầu (họ không biết rằng hoá chất không chỉ giết chết mình mà còn giết cả thế hệ sau), có thể ăn ít đi cũng được, bệnh gì có thuốc đấy. Một số bộ phận khác thì không quen dùng sản phẩm hữu cơ vì họ thấy nó hăng quá, đậm mùi quá, ngọt quá không quen, họ chỉ quen với loại rau hoá chất vừa dai vừa chua chua thôi.
Về phần người trồng rau, cũng ít người hiểu đúng nghĩa của rau hữu cơ và rau sạch. Phần lớn họ chỉ nghĩ là không dùng phân hoá học, không phun thuốc và chỉ dùng phân hữu cơ là rau hữu cơ. Thực tế nó cần có thêm vài điều kiện nữa ví dụ phải cách xa đường phố ít nhất 1km, phải cách xa khu vực nghĩa địa tối thiểu 1km, xa khu công nghiệp 3km vv... Nhiều người vẫn trồng rau ngoài đồng trong khi mồ mả xung quanh họ vẫn nghĩ là rau sạch là sai.
Để nhận dạng được rau hữu cơ hay không cũng có một vài điểm như sau:
- Màu lá xanh tự nhiên gần như lá chuối non, nếu rau xanh đậm ngắt là rau dư đạm (sử dụng phân hoá học)
- Lá của rau hữu cơ dày hơn, giòn hơn, thử bẻ gãy sẽ cảm nhận được, thử lấy móng tay bấm vào lá sẽ có cảm giác móng tay lún sâu xuống không giống rau hoá học, sử dụng kích thích sinh trưởng bấm phát rách luôn
- Rau hoá học chứa lượng nước rất nhiều nên khi héo thì cây rau mềm oặt xuống, lá cũng uốn lại và thấy rất mỏng. Rau hữu cơ thì chỉ héo bề mặt lá chứ không héo nguyên cây.
- Cách phân biệt chính xác nhất là ăn, với rau hữu cơ ăn sẽ có mùi đúng của loại rau, vị ngọt hơn, nhai cảm giác giòn sật sật. Rau hoá học nhai chỉ thấy ra nước, có vị hơi chua và xơ. Tuy nhiên để có được cảm giác này thì người dùng phải để ý mới biết, chỉ trừ một số loại như bắp cải thì nó khác biệt rất lớn giữa rau hữu cơ và rau hoá học, kích thích. Nếu có điều kiện người dùng nên thử mua cùng 1 loại rau một bên là hữu cơ, một bên là rau bán thường ở chợ rồi nấu lên ăn thử bảo đảm sẽ nhận ra sự khác biệt.

***

3. Thực phẩm biến đổi gen: dễ dàng tìm được nhiều bài viết trên mạng Internet.

***

4. Công ty mình:

Nói: “Nghiên cứu kỹ thuật và công nghệ kết hợp với đội ngũ kỹ sư nhiệt huyết và sáng tạo để tạo ra sản phẩm có giá trị cao.”

Làm: quick & dirty, và chủ yếu lắp đặt theo thiết kế của người khác với hàm lượng chất xám thấp.

***

Than ôi,

Cái tốt như đỉnh núi cao, đường lên gian nan đòi nghị lực và hiểu biết.

Người ta đa số thường lười nhác và u mê, khác gì nước về chỗ trũng.


Đi về đâu chẳng phải đã rõ rồi sao!

Sao mình vẫn mải bơi theo dòng nước ngược?

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Bận và bực

Sau mấy ngày rảnh rang như con cá vàng, hắn vừa quyết định tự tay tìm hiểu một số vấn đề chuyên môn, thì cơn bận đổ sầm sập xuống đầu.

Ngày hôm qua sáng họp chiều họp.
Ngày hôm nay chiều họp sáng họp.
Ngày mai sẽ họp cả sáng lẫn chiều.
Huhu.

Hôm qua cả hai cuộc họp đều khiến hắn bực mình như con cá chình.

Hôm nay thì mệt nhưng tình hình khá hơn một chút.

Hy vọng ngày mai tươi hơn chăng? Hihi.

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Chuyện chẳng liên quan

Hôm trước nghe chuyện Công Vinh sang Nhật thi đấu. Mình chẳng quan tâm anh chàng lắm chuyện trong lĩnh vực được gọi là bóng đá VN.

Hôm nay tình cờ thấy báo đưa tin đội mà anh ta sang thi đấu có cái tên gì đó Sapporo. Bia Nhật Sapporo đang bắt đầu chiếm thị phần đáng kể ở VN.

À, bây giờ thì em đã hiểu ...


***


Mình từng viết entry so sánh cuộc sống giữa truyền thống và hiện đại như người đi trên dây.

Lúc ngả bên này, lúc ngả bên kia để giữ thăng bằng cho khỏi ngã.


Riết rồi bỗng thấy dường như dễ hơn.

Vì đi giỏi hơn chăng?

Không.

Vì sợi dây mong manh bây giờ đã lớn lên như con đường cái quan.

Ta mặc sức đánh võng sang phải lại sang trái mà vẫn không ra khỏi đường.

Không hiện đại cũng chẳng truyền thống.


Mình nghe nói rằng, những con đường lớn cắt qua các khu rừng thường chia cắt môi trường sống của các loài thú.

Vì chúng sẽ không vượt qua đường ...

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Thuyền nan

Cũng khá lạ lùng là hắn lại đi mua nước mắm.

Nên cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi bạn bè hắn ... ngạc nhiên.

Hắn, tuy không có được dáng vẻ của họ Trư, nhưng cũng thuộc loại "thực bất tri kỳ vị".

Ăn uống, đối với hắn không ngoài nhai nuốt, tống thực phẩm vào bụng, cốt nạp năng lượng. Mà nạp tối thiểu, vì nhiều một chút là cơ thể hắn biểu tình ngay.

Nhà hắn, tiếng là có bếp nhưng tội nghiệp mấy ông Táo bà Táo, bị bỏ đói quanh năm không tý gì vào bụng chắc chẳng đủ sức 23 tháng Chạp lên chầu Ngọc hoàng đặng tố cáo hắn.

Tóm lại, hắn mua mắm vì đó là Thuyền nan.



Dĩ nhiên, hắn không chờ đợi đó là một sản phẩm công nghiệp.


***
Xưa bên Tàu có anh bán giáo (gọi là mâu). Anh ta "quảng cáo" rằng mâu của anh ta rất sắc, đâm gì cũng thủng. Rồi anh ta cũng bán thuẫn (tấm chắn), rằng thuẫn của anh ta rất chắc, không gì đâm thủng. Có kẻ cắc cớ hỏi: vậy lấy mâu của bác đâm thuẫn của bác, thì thế nào?
***

Không biết có phải tại người Việt thích chuyện này mà dùng từ mâu thuẫn (!?).


Muốn ra biển lớn, hẳn người ta phải đóng tàu lớn, phải dùng sắt thép, phải xây dựng đội ngũ, phải ... chứ không thể đi bằng thuyền nan. Hẳn nhiên, thủy thủ đoàn cũng khó có thể là những người phụ nữ nghèo nơi miền cát cháy.



Hắn nay đã mệt mỏi với khát vọng bơi ra biển lớn. Hắn muốn lên một chiếc thuyền nan. Và ngược suối.

Hắn sẽ quên đi những kiến thức xưa nay. Xét cho cùng cũng chỉ là những cái cần câu cơm.

Nói như người ta, hắn đã ở bên kia dốc cuộc đời. Nghe bên kia dốc, dễ hình dung ra cỗ xe lao xuống ngày mỗi nhanh. Lạ kỳ, hắn dường như quá chậm ...

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Thuỷ hử

Dạo này vào Fb trên di động hay thấy quảng cáo game Thuỷ hử 3D gì đó.

Với hình ảnh khá khêu gợi. Tiêu đề: chơi game cùng mỹ nhân.

Hãy dẫn dắt Phan Kim Liên tìm được ý trung nhân.


Ôi trời.

Nếu không khiêu dâm công khai thì là một sự ngu ngốc vô cùng tận. Không ngu ngốc từ phía kẻ tạo game thì cũng dốt nát của những người chơi game.


Các bạn trẻ nhà ta, chưa chắc mấy ai biết đến (nói chi đọc) Thuỷ hử. Càng chẳng mấy ai biết Kim Bình Mai (tác phẩm văn học, chứ không phải những bộ phim lan truyền trên mạng). Vì thế có lạ gì khi không biết Phan Kim Liên là ai.


Mà nhìn hình ảnh quảng cáo khá đẹp, xa xa có chiếc cổng thấy rõ Hán tự "Tây Môn ..." (!?).

Nghe nói hết 95% cổ phần vinagame thuộc về các đối tác TQ?!



Thôi rồi.



- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad

Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Mỹ nhân

Mỹ nhân, nghĩa là người đẹp.



Nguyên đọc linh tinh, thấy thích thú với 2 câu của Viên Mai (entry trước). Ông này viết 2 câu đó cũng từ sự đọc, bỗng nghi ngờ có sự như thế chăng?

Nhưng người đọc người người đều thấy Tây Thi. Cũng không trách được, váy, í quên bóng giai nhân che mờ vạn vật, hihi. Mới biết đâu đâu cũng có Ngô vương. May mà giai nhân không nhiều đến vậy (!?).


Đã vậy viết về người đẹp chơi.

Người xưa nói, đẹp đổ nước nghiêng thành. Song nay mấy ai biết đẹp ra sao. Có chăng là dấu tàn tích cũ của những thành đổ nước tan chôn vùi luôn số phận bi thảm của các nàng.



Trung Hoa cổ đại khoe danh tứ đại mỹ nhân. Trầm ngư, lạc nhạn, bế nguyệt, tu hoa. Bốn người đẹp đẹp đến độ cá lặn, chim sa, nguyệt thẹn, hoa nhường. Kể theo thứ tự thời gian:


Người con gái nước Việt thời Xuân thu chiến quốc Tây Thi ra sông giặt áo, vẻ đẹp của nàng khiến cá không dám nổi lên mà lặn hết xuống đáy. Việt vương Câu Tiễn mưu đồ phục quốc bèn theo kế của Văn Chủng, Phạm Lãi đem nàng cống cho Ngô vương Phù Sai khiến Phù Sai mê đắm chìm trong sắc đẹp của nàng mà thân bại danh liệt nước mất nhà tan về tay Câu Tiễn.

Số phận người đẹp về sau không rõ. Có kẻ nói Câu Tiễn giành được quyền lực liền sai giết nàng vì "sắc đẹp của nàng là nguyên nhân mất nước". Người mơ mộng hơn tin rằng nàng được người tình cũ Phạm Lãi đưa lên thuyền rong chơi Ngũ Hồ ...

Hạp tảo Ngũ Hồ song Phạm Lãi ...


Kịp đến thời Hán có Vương Chiêu Quân, đẹp đến độ chim nhạn nhìn thấy mải mê quên cả vỗ cánh mà rơi bịch xuống đất. Nàng này tự tin ở sắc đẹp của mình không thèm hối lộ gã thợ vẽ họ Mao nên không được vua biết đến, cuối cùng bị đem cho xứ mọi rợ (từ ngữ chỉ có mục đích nhấn mạnh độ bi thảm, không có ý phân biệt chủng tộc hehe).


Nhà Hán tàn, giặc giã nổi lên như ong, Điêu Thuyền ra đình ngắm trăng mà khiến chị Hằng xấu hổ vì không đẹp bằng, trách gì chả khiến cha con Đổng Trác Lữ Bố tranh giành mà trở mặt giết nhau. Rốt cuộc Lữ Bố anh hùng nhưng hữu dũng vô mưu bỏ mạng dưới tay Tào Tháo, còn Điêu Thuyền không biết lưu lạc phương nào.


Nhà Đường có vị vua Đường Minh Hoàng tài giỏi chấn hưng triều đại sau bao biến cố, gặp được Dương Quý Phi như rồng gặp mây. Dương mỹ nhân ra vườn ngắm hoa mà muôn hoa đều rẽ lối nhường bước hết cả, khiến sao vua chẳng mê đắm, giặc đến sát nách chỉ biết ôm người đẹp bỏ chạy. Quân lính nổi loạn cho người đẹp là nguyên nhân bất an, đòi vua phải loại bỏ. Để giữ ngai vàng, Đường Minh Hoàng đành gạt nước mắt ban cho người đẹp dải lụa trắng, để rồi cuối đời phát điên trong điện ngọc.

Thi sĩ Bạch Cư Dị diễn tả nỗi đau đớn thay cho nhà vua bằng Trường hận ca:

Thiên trường địa cửu hữu thì tận
Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ


Trời rộng lớn, đất bền lâu mà còn có hạn, chỉ nỗi đau mất người đẹp là không bao giờ dứt!


Than ôi, may còn có nhà thơ khóc cho một câu khắc vào muôn thuở. Nhược bằng các bậc đế vương vinh hoa phú quý, cùng các mỹ nhân dù có là Tây Thi trầm ngư, Chiêu Quân lạc nhạn, Điêu Thuyền bế nguyệt hay Dương Ngọc Hoàn tu hoa, thì cũng đến chôn vùi vào đổ nát cả.

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

!

Ngô vương sự sự đô điên đảo
Vị tất Tây Thi thắng lục cung

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Nói chuyện bộ Học

Hắn nghe về ông đã lâu. Và khá nhiều. Với những lời khen giỏi lắm giỏi lắm.


Đại loại ông học rất giỏi, rồi ở lại trường giảng dạy. Rồi ông làm tiến sĩ ở Pháp.

Dần dần hắn hiểu những lời khen (cũng như chê) kiểu truyền miệng phổ biến ở xứ này. Những con người nhiệt tình khen ngợi (hay chê bai) kia đa số không biết gì về đối tượng mà họ nói đến.


Rồi hắn có điều kiện mục sở thị công trình nghiên cứu của ông. Một kiểu thành công nhưng kém khả dụng.

Bỏ qua chuyện hắn loáng thoáng nghe được về phát minh hoàn toàn tương tự trước đó ở xứ mà ông từng theo học thành tiến sĩ, giới khoa học còn đồn về những phát minh hữu ích hơn nhưng chưa áp dụng được do bọn tư bản giãy chết nắm vững tính phát triển của xã hội.


Hắn bắt đầu biết về ông nhiều hơn khi ông chuyển qua làm quản lý.

Không cần nói về sự kệch cỡm của xứ này khi người ta cứ đòi hỏi những nhà quản lý phải có bằng cấp hàng đầu về chuyên môn gì đó hơn là quản trị, thì những việc làm của ông cũng đủ khiến hắn nghi ngờ: đành rằng không biết quản lý nhưng như thế không thể là người có tư duy giỏi.


Ông lên chức phó thượng thư bộ Học, hắn thôi không quan tâm nữa vì vốn đã có điều kiện biết và hiểu sự thối nát đến tột cũng của cái bộ đó.

Nhưng xem ra đã lẫn vào chốn thối tha thì không những ngu người mà chút sĩ diện cũng khó giữ được. Mới đây có chuyện ông ký ban hành một số điều ngớ ngẩn, khi bị dư luận lên án còn cãi chày cãi cối, cuối cùng cũng phải tự tay ký sửa lại, khiến hắn cứ liên tưởng cảnh trong mấy bộ phim Tàu: tự tay tát vào miệng mình mà rằng nô tài có tội nô tài đáng chết.


Vẫn biết một người không thể làm nên tất cả, nhưng nếu đi dạy thu nhập cũng đâu đến nỗi gì, lại được nhiều trò giỏi thì danh chẳng nhỏ, chẳng đỡ nhục hơn ư?


Buồn cho sĩ sư nước nhà! Câu tiến vi quan thoái vi sư không dễ học vậy.

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Cãi sách

Đọc Ngàn năm áo mũ của TQĐ, có chi tiết thế này:

Giới quý tộc (triều đình) VN một thời có trang phục học từ Trung quốc. (Cũng chẳng có gì là lạ.)

Cũng đội miện, mặc cổn gắn bổ tử.

Những chi tiết nhỏ thì khó nhận biết (chẳng hạn như 12 chương thêu trên cổn), tuy nhiên tác giả có dẫn nhiều bức tượng được tạc theo lối miện chỉ có 4 dải thao đính ở 4 góc hoặc hoàn toàn không có lưu nào. Tác giả cho rằng những bức tượng này mô phỏng không chính xác. Bằng chứng là một vài đoạn văn, thơ tả lại vẫn nói về miện lưu.

Cũng có thể, nhưng mình thấy không thuyết phục. Chính tác giả cũng thừa nhận văn thơ có tính ước lệ. Mà tính ước lệ của văn thơ Việt cổ (rất tiếc) lại hay theo "Tàu". Tỉ như gió tuyết (phương bắc) núi sông (Thái Sơn Hoàng Hà), rồi cả cây cối (tùng bách tang bồng) muông thú (ngựa cừu lân phượng) ... cho đến lịch sử (Nghiêu Thuấn Thang Võ). Thực ra chỉ tại các nhà nho "nói theo sách" hơn là tả đời thực (có thể quá tầm thường?!).

Cho nên mấy bức tượng dân gian kia lại đúng hơn đấy biết đâu!? Khi những bậc vương giả phương nam bước lên quyền lực từ chân đất, học lễ nhưng vẫn ngại rườm rà?!


Ghi chú vài dòng vậy về cái sự "bất tận tín thư".


***


Nhân nói chuyện sách. Henri Oger trong Kỹ thuật của người An nam đã cố tìm tòi để phản bác ý kiến thời đó cho rằng ở đất nước này gần như không có nghề gì hoặc có thì cũng không đáng kể.

Tuy nhiên ông cũng phải thừa nhận không thể chờ đợi một ngành công nghiệp hoàn thiện.

Mình điểm qua những ngành đầu tiên như sơn, thêu, khảm trai, khắc gỗ thì gặp nhiều nhận xét tương đồng: làm ẩu, bắt chước, kiên trì hơn là trí tuệ, không hoàn hảo, không có chút sinh khí nào, ...

Thú vị là nghề sơn "làm ẩu" vì "làm cho khách hàng nghèo, ít đòi hỏi cao" thì nghề khảm trai gần như độc quyền vùng Cận Đông, làm cho khách hàng giàu có (người Âu) rất đông nên "thợ khảm làm vội vã" (?!?!?!).



Đọc sách để biết vậy thôi ...