Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

Phàm

Phàm muốn có vật dụng, nhân loại phải làm ra chúng. Khi có nhiều người làm, chúng trở nên phong phú. Có loại tốt, lại có loại xấu. Có loại rẻ, có loại đắt. Có loại an toàn, có loại độc hại, độc hại cho môi trường sống, độc hại cho con người.

Lựa chọn kiểu nào để làm, lựa chọn loại nào để sử dụng, là cả một văn hoá. Tốt, rẻ, an toàn. Nhưng không phải lúc nào chúng cũng song hành. Thường khi còn phụ thuộc truyền thống, kinh nghiệm, trình độ đánh giá.

Trung quốc, không nhiều kinh nghiệm bằng người ta, lại bị thúc đẩy bởi thế cạnh tranh giá rẻ, nên sản phẩm dễ mang yếu tố độc hại, cũng không có gì là lạ. Nếu thị trường lành mạnh, vấn đề sẽ dần được điều chỉnh.

Tiếc là, thị trường như vậy không dễ có ở xứ Đông Lào. Khi chỉ biết giá rẻ. Và, tệ hơn, không tự làm được gì. Cũng không đủ khả năng đánh giá bất cứ vấn đề gì ...

Thế là, lựa chọn không có nhiều. Hú hoạ hên xui. Và hoảng hốt cùng tin đồn ...

Ngôn luận

Lão, xưa nay vẫn xem, cái gọi là báo chí vina, chỉ là thứ bung xung giải trí cho vui. Đơn giản, nếu anh tử tế, thì, chả cần phải chơi trò cả vú lấp miệng em.

Nhưng, sáng nay, lão chủ ý vào trang Tuổi trẻ online. Thực ra, cũng chỉ để ghi nhận một cái mốc. Lý do, không ngoài điều trên. Có làm sao, mới bị bịt miệng. Gạn đục khơi trong, hehe.

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

Thiên tai

Ngày xưa, loài người than, ông trời ơi.

Ngày nay, hẳn có ý, tại "thằng" trời.

Thế giới đã đổi thay. Hoặc, không thay đổi gì cả.

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Nhà nước

Nghe loáng thoáng trên tv có đoạn quảng cáo cho một thứ gì đó, nhấn mạnh, sản phẩm của đề tài cấp nhà nước.

Tự nhiên, nghĩ, sáng tác ra quảng cáo như vậy, là loại người gì?

Bàn cờ

Sáng đầu tuần. Xong các bổn phận. Liếc đồng hồ và ước tính trên Google map, cả đi lẫn về chừng 5km, 1 tiếng, vừa kịp đến giờ giao ca.

Thực ra thì, đường dốc, hơn dự tính. Nên, hao mồ hôi hơn. May, vẫn kịp giờ.

Và, vẫn kịp chụp vài bức hình. Đăng lên Fb, rất được tán thưởng.

Đích đến, là đây:


Lúc ngồi đối diện, nghỉ ít phút trước khi quay về, nghĩ:

Lão tóc râu, ta cũng tóc râu
Cuộc cờ, lão đợi, hẳn từ lâu?
Ví thử, nhân gian, mà đá cả
Cuộc đời, ta, lão, chẳng vương sầu?

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

Chuyện ... chó

Trạm mới. Chó mới. Nhưng, cứ bắt lên con nào là mất con ấy.

Chó nhỏ. Ngác ngơ. Rừng thì âm u, bí hiểm.

Trạm gần đường. Người xe qua lại nườm nượp. Người, thì, gian manh.

Chó, cứ lần lượt từng con, biến mất.


Cố gắng giữ lắm, đợt này đang có được 4 đồng chí. Đầu tiên là một chú (lai) Phú quốc, xoáy dọc trên lưng. Càng lớn thân hình càng săn chắc. To. Khoẻ. Hiền lành.

Tiếp theo là chú Xù. Dáng như hổ. Nhưng lông xù bẩn thỉu. Và, chân ngắn.

Rồi đến một cô. Vàng. Tướng giống sư tử.

Trẻ nhất là cu Riềng mẻ. Nhỏ con, nhanh nhẹn.


Có vẻ cũng dần lớn. Xù hay rủ Vàng ra rừng. Có khi đi cả buổi không về. Người nuôi lại muốn nhân giống Phú quốc. Bèn xích Vàng lại. Tạo ... điều kiện.

Phú quốc, ham muốn mãnh liệt, nhiệt tình thừa thãi, nhưng, kỹ năng thiếu trầm trọng. Loay hoay cả tuần nay, thè lưỡi thở hồng hộc, mà, ... vẫn chẳng nên cơm cháo gì. Nhiều lúc, thấy buồn cười, nhẽ, cổ điển chưa xong, đã muốn 69, hehe.

Bị nhốt ở rừng, thui chột cả bản năng chăng?


Kiêm nhiệm

Chuyện để nguội rồi mới nói. Ấy là hôm bữa nghe ồn ào tin ông (nay đã là cựu) giám đốc Interpol bị bắt.

Ông này, người TQ, về TQ, bị chính phủ TQ bắt.

Lão chỉ hơi lạ thấy báo chí vina nói ổng là giám đốc Interpol và (đồng thời?!) là thứ trưởng ca TQ. Chẳng nhẽ kiêm nhiệm? Chẳng nhẽ ổng chỉ làm việc cho Interpol dạng parttime? Ổng ăn lương như thế nào? Rồi trong công việc làm sao cho phân minh?

Chính phủ TQ bắt người của Interpol, hay chỉ bắt người của họ? Và, Interpol, có quyền (lẫn trách nhiệm) bảo vệ người (chỉ một phần) của họ?


Rắc rối. Nhẽ, Interpol, gọi là cảnh sát quốc tế cơ đấy, lại kém cỏi đến mức sử dụng nhân viên "hai mang"?

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

Piata loď

Bạn bè gửi cho một bộ phim (mp4). Hiển nhiên vì đó là một bộ phim của Tiệp. Nhưng là một bộ phim buồn. Rất buồn.

Xem phim bỗng nhớ câu, thiên đường bị đánh mất. Hiển nhiên, không có thiên đường nào cả. Chỉ là, thời gian lão học bên đó, khá đẹp, để có thể gọi, thiên đường. Và, cũng chẳng có gì bị đánh mất. Lâu nay, vẫn biết, Đông Âu, trong nỗ lực xây ngôi nhà chung với Tây Âu, thì, là những xứ nghèo.

Có vẻ như, chưa có gì được đúng, như lẽ ra phải thế. Một cô bé, với một bà mẹ không biết làm mẹ, bỗng bị ném vào tay 2 đứa trẻ sơ sinh, để, thử làm ... một bà mẹ. Chỉ là, bối cảnh, cứ như ở một xứ ... không quen ...

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2018

Believe?

Seeing her share on Fb short video, a girl standing on a high chair reclining back to the back, where many other girls stand ready to hand support, but they lose hand so she falls to the floor. 

The accompanying comment is, "When trust placed the wrong place". 

To be fair, these girls do not have the skills to live well. The way they knit hands is not sure enough to help you. Not to mention there are cases where the supporters are beating their heads together again. 


The girls in the video wearing a uniform. I figured that was a training session in a team building company, about how to work teamwork. The bottom line is that the girl leaves the other person unattended and must trust that the teammates coordinate the plan properly.

Teamwork requires each team member to keep the plan, as a good individual is not enough, but must match the people in the team with the same purpose. His experience shows that the V is extremely inferior to this. Everyone is free to do, until the need to connect is the same as that limp. Even after reading dozens of teamwork lessons. So people say that, know, not enough, but to practice for mastering. Until each person really believes in his teammates. Of course, at the same time, teammates must also meet the spirit of teamwork. 


Yes, a practice of belief. But, sometimes, failure comes from one side of the other. In this respect, life skills, too, are not the strength of today's youth. That's another story ...

Tin?

Thấy bà con share trên Fb đoạn video ngắn, một cô gái đứng trên ghế cao ngả người té xuống về phía sau, nơi có nhiều cô gái khác đứng sẵn đưa tay đỡ, nhưng họ tuột tay nên cô kia rơi luôn xuống sàn.

Lời bình kèm theo là, "Khi niềm tin đặt sai chỗ 😂".

Công bằng mà nói, chẳng qua mấy cô gái kia không có kỹ năng sống tốt mà thôi. Cách họ đan tay không đủ chắc chắn để đỡ bạn. Chưa nói đến có trường hợp các cô đỡ còn bị đập đầu vào nhau nữa kia.


Các cô gái trong đoạn video mặc đồng phục. Lão đồ rằng đó là một bài training trong team building của một công ty nào đó, về cách làm việc teamwork. Mấu chốt là cô gái tự thả rơi người kia không nhìn mà phải tin tưởng rằng đồng đội phối hợp đúng plan.

Teamwork yêu cầu mỗi người trong team phải giữ plan, vì một cá nhân làm tốt là không đủ, mà phải kết hợp được mọi người trong team chung một mục đích. Kinh nghiệm của lão cho biết, ng V cực kỳ kém khoản này. Ai cũng tự ý làm, đến khi cần kết nối là y như rằng khập khiễng. Thậm chí, ngay cả khi đã đọc hàng tá những bài học về teamwork. Cho nên người ta nói rằng, biết, chưa đủ, mà phải luyện tập cho thuần thục. Cho đến khi mỗi người thực sự tin tưởng ở các đồng đội của mình. Dĩ nhiên, khi đó, đồng đội cũng phải đáp ứng đúng tinh thần làm việc teamwork.


Đúng là, bài luyện tập về niềm tin. Nhưng, đôi khi, thất bại lại đến từ một phía bất ngờ khác. Cả khía cạnh này, kỹ năng sống, cũng không phải là thế mạnh của lớp trẻ hôm nay. Đó, lại là cả một câu chuyện khác ...

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2018

"Falling Slowly" - Once (spoil)

Lão tìm xem bộ phim Once (2007), theo giới thiệu của em trai. Vợ chồng em lão vẫn có thói quen tìm hiểu và xem những bộ phim "hàn lâm". Còn lão, đã từ lâu, trượt khỏi quỹ đạo của mình. Tự tầm thường hoá chính mình, trong công việc cũng như trong cuộc sống.

Một anh chàng (hay, một lão già, đầy chán nản, như lời nhân vật tự nói về mình) chơi nhạc dạo trên đường phố Dublin. Bằng một cây đàn ghi-ta thùng rách nát. Và để trước mặt cái bao đựng đàn, cho mọi người ném vào đó những đồng xu. Thực ra bình thường anh sửa những chiếc máy hút bụi, trong tiệm của ông bố.

Khi đường phố vắng người qua lại, anh hát những bài hát do chính anh tự sáng tác, về người con gái anh yêu đã bỏ anh ra đi. Có lẽ, anh chỉ muốn tự hát cho chính mình, nhưng vẫn có người nghe.

Đó là một cô gái đến từ nước Tiệp, sống với mẹ và cô con gái nhỏ trong một căn hộ. Cô kiếm sống bằng việc bán tạp chí hay những bông hoa hồng trên đường phố, và dọn dẹp nhà cửa cho người khác nếu được thuê. Hoá ra cô có năng khiếu âm nhạc, và được ông chủ một tiệm bán nhạc cụ cho phép đến đó chơi piano vào những buổi trưa.


Nhẽ, spoil thế là hơi nhiều. Nhưng, sau khi xem xong bộ phim, lão vẫn không chắc, là, bộ phim kể chuyện về những bài hát, hay, bộ phim hát về những câu chuyện.

Bonus, bản nhạc trong phim đã giành giải Oscar cho nhạc phim hay nhất năm 2007, Falling slowly, do chính 2 diễn viên chính sáng tác (cũng đã được đề cử cho giải Grammy).




Nữ diễn viên chính là người Tiệp. Bản phim lão xem trên mạng được thuyết minh tV, nhưng những đoạn trong phim nói tiếng Tiệp thì không được thuyết minh (chuyện vẫn thường xảy ra khi trong một bộ phim có ngôn ngữ khác xen vào). Thú vị là, nhờ thế, lão nghe được vài đoạn hay hay.

Có điều, đoạn "đắt" nhất thì lại được thuyết minh đầy đủ. Và, trớ trêu thay, vì thế có thể khiến nhiều khán giả không hiểu hết đoạn này. Anh chàng hỏi cô nàng, rằng câu hỏi, cô có yêu anh ấy (chồng cô) không, nói bằng tiếng Tiệp như thế nào. Rồi, anh dùng chính câu vừa học được, để hỏi cô:

- Miluješ ho?

Cô trả lời, cũng bằng tiếng Tiệp:

- Miluju tebe!

Khiến anh chàng cứ thắc mắc, câu trả lời nghĩa là gì vậy? Bộ phim dĩ nhiên cũng để ngỏ không dịch. Người ta còn kể rằng, chính nữ diễn viên đã trả lời ngẫu hứng và nam diễn viên cũng không hiểu câu trả lời.

Có lẽ phần đông khán giả V sẽ dễ dàng bỏ qua. Song, nếu lên mạng tìm hiểu, nhiều khán giả đã đi tìm nghĩa của câu trả lời đó.

Dư âm, dù ngọt ngào hay đau đớn, thì, luôn kéo dài, phải không?

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

Kinh khủng

Thấy trên một kênh tv nào đó của Hà nội đang chiếu phim gì mà "Nữ tướng Dương môn" của người Tàu. Một đám mặt hoa da phấn giáp vàng giáp bạc đủ loại binh khí mở miệng ra là hô "giết giết".

Thật kinh khủng!

Tư duy

Cà kê dê ngỗng, nói cho ra chuyện "con tằm nó ăn lá dâu", thì, là thế này. Hồi đó, lão có viết vài chương trình nho nhỏ, chủ yếu thiên về kết nối PC với thiết bị bên ngoài, qua cổng COM. Rồi một công ty tin học quen biết nhờ lão sửa một chương trình, vốn được lão viết để quản lý việc xuất nhập nguyên vật liệu cho một nhà máy bằng cách đọc dữ liệu trực tiếp từ cầu cân, thành một chương trình bán hàng. Và cài đặt cho một cửa hàng bán rau sạch, cửa hàng đầu tiên thuộc loại này ở ĐN, nay đã không còn hoạt động nữa. Lý do là cần đọc barcode.

Công việc không có gì đáng nói. Cậu nhân viên bên công ty tin học nọ rủ lão tham dự những buổi gặp mặt nho nhỏ với một chú "Việt kiều". Chỉ đơn giản "tám" về một số đề tài kỹ thuật. Cuối mỗi buổi, chú tặng mỗi người $5, vì "làm mất thời gian của các anh". Rồi một lần, chú cao hứng (có mục đích) đưa ra 3 đề toán và hứa thưởng $100 cho ai giải ra đầu tiên.

Lúc đầu, lão chỉ ngồi nghe những vấn đề thú vị. Sau lại thành người nói nhiều hơn cả. $100 kia đã về tay lão, mặc dù lão đã cố tình ngồi im để cơ hội cho các bạn trẻ. Một trong 3 bài toán thế này:

Chia một miếng bánh hình tròn bằng những nhát dao cắt ngang, sao cho mỗi nhát cắt tạo ra nhiều miếng nhất có thể. Hỏi sau n nhát cắt được bao nhiêu miếng bánh?

Sau khi lão nhận $100, chú hỏi có ai có kết quả của bài toán như trên, nhưng với cái bánh hình cầu (3D). Một bạn trẻ đưa ra một kết quả và ngay lập tức bị chú nói sai, mặc dù cương quyết không thèm nghe bạn kia trình bày lời giải. Khiến bạn kia tức tưởng ứa nước mắt. Muộn hơn, chú mới giải thích rằng, lời giải của lão đã ra kết quả là một biểu thức bậc 2 của n thì lời giải bài toán 3D ắt phải tối thiểu là bậc 3 của n. Không cần giải cũng biết kết quả bậc 2 nữa là sai.

Cách tiếp cận vấn đề của chú đã khiến nhiều bạn trẻ bị sốc. Rốt cuộc thì chỉ còn một mình lão làm việc cùng chú. Và, có lần, chính lão cũng được nếm mùi kiểu suy luận này. Lần đó, lão test một library trên mạng, và cho rằng có một tính năng không thực hiện được. Chú khẳng định, phải được, vì "nếu không, họ không thể đưa lên mạng".

Với tư duy này, lão từng khiến nhiều bạn trẻ ngạc nhiên, "sao anh không làm mà cũng biết?".

***

Nay, chuyện ở trạm mới, lão biết có một số sai sót kỹ thuật. Bởi, lão đã có điều kiện liệng qua liệng lại lúc lắp đặt. Và, chứng kiến, một cách làm việc dường như không thể tệ hơn. Cái xui xẻo của các bạn trẻ, là, tiếp nhận những tài liệu kỹ thuật không đầy đủ thiếu rõ ràng. Nhưng lướt sơ qua vài nét, lão thấy ngay nhiều mâu thuẫn cùng đáng ngờ.

Tuy nhiên, lão chỉ biết cảnh báo rồi ... im. Bởi vì, nếu mọi người đều thấy ok, thì, vị tất xới lên làm gì (có ai cần đâu?). Thêm nữa, dù sai, mà không có nhu cầu sửa (hoặc không có khả năng sửa), thì, làm ầm ĩ ích gì. Lúc nào cũng chỉ nghe thấy những bình thường ...


Có câu, mất bò mới lo làm chuồng ...

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

Xe ô-tô

Nhà nước VN, sau hàng chục năm bảo trợ cho các công ty sản xuất (mà thực tế chỉ lắp ráp) xe ô-tô trong nước, bằng cách đánh thuế mạnh vào túi tiền của người mua xe, vẫn chẳng nâng được bao nhiêu phần trăm nội địa hoá, chứ chưa nói đến chuyện làm nguyên chiếc.

Nay thì dân VN, đang phấn khởi với xe ô-tô mang thương hiệu V, tuy chẳng rõ trong đó có bao nhiêu phần trăm ... yếu tố nước ngoài.

Chưa kể, với ngành công nghiệp ô-tô trên thế giới hiện nay, thì, phát triển một thị trường mới, với hệ thống bán hàng (giá cả hợp lý, mẫu mã phong phú, tính năng thuận tiện) và nhất là chăm sóc khách hàng (bảo dưỡng, sửa chữa, phụ tùng thay thế), tưởng cũng không dễ.


Không rõ, vô tình hay cố ý, V ra mắt 2 mẫu xe đầu tiên của mình (khá rùm beng) ở ... Paris. Gần như cùng thời điểm với cuộc triển lãm xe ô-tô ở đó.

Nơi mà, người ta tập trung quảng cáo cho các mẫu xe đời mới, hầu hết chạy điện và sử dụng năng lượng sạch ...

Báo

Đã quá quen thuộc với các thể loại rác quảng cáo, trong đó có loại phải dùng chổi (thật) để quét, vì chúng được ném vào đầy sân nhà. Tối thứ Sáu tuần trước, dưới ánh sáng nhập nhoạng khi trở về nhà, lão thấy một loại rác mới, báo.

Nhặt dẹp tạm sang một bên. Chả mấy quan tâm. Sáng hôm sau dậy đi trực, lại thấy báo nữa. Lại dẹp sang một bên.

Trên đường đi mới nghĩ, báo mới, sao không cầm theo đọc nhỉ? Tặc lưỡi, có gì trong đó đâu mà đọc. Thời đại, "nhà" báo được mỉa mai là "lều" báo.

Đi trực về mới kiểm tra thì là báo mới thật. Đà Nẵng thứ Sáu và Chủ Nhật, Thanh Niên thứ Bảy. Tiếc cho một nét văn minh của nhân loại, bèn liếc qua. Không có gì thật. Tin ai đó chết trên trang nhất. Chết thì chôn, có gì đâu mà rộn? Nhớ trên mạng có bạn than thiên hạ nói xàm. Ờ, thì không nói xàm còn biết nói gì? Chẳng thà, đừng để ai biết thì thôi ...

Thời mà báo còn đáng đọc, thường bực mình với mấy trang quảng cáo. Có khi còn nhiều hơn chính các trang báo. Rồi đến thời người ta đọc báo chỉ vì ... không biết làm gì (trong quán cà phê, trên bàn làm việc, miễn phí), thì, chỉ đọc quảng cáo, xem có gì hữu ích. Nay, quảng cáo cũng chỉ còn mỗi nhà với đất, than ôi.


Tối qua về nhà, lại báo nữa. Nhưng không nhặt, vì đã chẹt nhẹt sau mấy ngày mưa. Sáng nay đi trực, vẫn báo. Nhìn mấy tờ báo ướt bẩn thỉu nằm trong góc sân, trên có khuôn mặt ai đó nhợt nhạt. Lại vừa chết nữa. Tự dưng, thấy thương ... cho mấy tờ báo.

Ế, cũng phải có tư thế chút chứ ...

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2018

Kiêm

Người quan tâm thì nói, nhất thể hoá, gì gì đó. Vãi.

Chẳng có ai tài cán gì. Cũng chẳng thiếu gì người. Để mà phải kiêm.

Nhưng, bớt được cái gì, thì cũng tốt. Vì, vốn, cũng chẳng ích lợi gì. Tốn.

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

10 năm

Sáng. Đầu tuần. Đầu tháng. Đầu quý. Mưa.

Ngược dòng blog. Cách đây đúng 10 năm. Cũng mưa.

Và, lạ không? Đó cũng là những ngày đầu tiên lão bắt tay vào đọc AI, a Modern Approach.

Có điều, ngày ấy, đầy hứng thú, đầy hy vọng. Nay, cũng ... đang đọc lại từ đầu. Nhưng, không mấy thích thú. Kiểu, mục đích chả ra gì, song, làm cũng có chút trí tuệ hehe. Vị tất, đã khác gì. Vì, ngày ấy, rốt cuộc, cũng chẳng đi đến đâu.

Sau 10 năm. AI đã tràn ngập. Từ tham vọng chủ động nay chỉ còn chút ... tìm (để) hiểu.

10 năm. Với đa số nhân loại, chỉ vì sử dụng hệ đếm cơ số 10, mà, nói rằng, năm chẵn ...

Mojave

Sáng đầu tuần, đầu tháng, đầu quý 4. Đã chuyển đến sa mạc Mohave từ sa mạc Sierra 😇


Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018

SGK

Văn hoá ngày lão còn đi học là không viết vẽ bậy vào sách giáo khoa. Tuy nhiên, với đám "nhất quỷ nhì ma ..." thì luôn có các "tác phẩm" để đời ... Cộng thêm tính thiếu kỷ luật thiếu ngăn nắp, vốn đã đặc trưng của ng V, cũng góp phần rút ngắn đáng kể tuổi thọ của một phần không nhỏ những quyển sgk (xé trang rách bìa long gáy xoắn góc tưa mép ...). Nhưng, dù sao, mục đích vẫn là sử dụng lại sgk, khi đất nước còn nghèo dân còn khó khăn.

Kịp đến khi cuộc sống khá hơn, người ta bèn lợi dụng thói trọc phú, hoang phí để trục lợi với những quyển sgk - bài tập 2 trong 1.

Thế rồi hôm nay, khi miếng mồi ngon trở thành đối tượng xâu xé của bầy quỷ dữ thì ... xuất hiện quy định cấm viết vào sgk (wtf ?!?!).


Không thể không nhớ mấy câu "ca rao ... cạo" của dân gian: dục ơi bố phải lạy mày ...

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

Trả nợ

Người ta nói rằng, khi một tử tù bị tử hình, anh ta đã trả hết nợ. Trả sòng phẳng.

Nhưng, liệu, có phải bất kỳ ai, cũng, khi chết đi, là đã trả hết nợ hay không? Và, nếu trả, thì, có sòng phẳng?

Ng V nói, rũ sạch nợ đời. Sạch? Nợ đời?

Ng Mỹ, thật là vớ vẩn, khi, đi làm một bộ phim về một nhà tù dành cho những kẻ tử tù, named Green Mile.

💀

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

Chia tay

Đó không phải là một cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ (hay bất cứ sắc màu nào khác hihi). Chỉ là chia tay sếp về hưu thôi mà. Thực ra đến thời điểm này anh cũng không còn là sếp trực tiếp. Với nhiều người, chỉ đơn giản là chia tay một người anh, hay một đồng nghiệp. Buồn cười, giao cho mấy đứa trẻ trang trí, sau nhiều cuộc điện thoại tham vấn, cuối cùng, dòng chữ ghi: Chia tay đồng chí ... hehe.

Với nhiều người ngoài nhìn vào, có thể, đó chỉ là một cuộc nhậu. Với vài người khác, có thể, còn tệ hơn, vì, có những ông bố trẻ, đi nhậu, quên đưa con đi chơi Trung Thu. Với nhiều đồng nghiệp trẻ mới vào công ty gần đây, có thể, chỉ là một sự hình thức.

Với lão, đó là cả một thời xa vắng. Thật hay, có mặt đầy đủ các anh đã về hưu, bao gồm cả các anh lái xe từng gắn bó, và, cả giám đốc ngày ấy, về hưu đã trên 15 năm. Không phải ngày ấy mọi sự đều vui vẻ, nhưng, lão có thể ví von rằng, những con người ấy, như những nông dân chân đất, đã cùng nhau xây nên một lâu đài. Tiếc rằng, không phải là một lâu đài tuyệt mỹ. Và, tiếc rằng (nhưng hợp lẽ thôi), nay, chủ nhân lâu đài ấy, là những kẻ cơ hội.

Quan hệ thân thiết, anh em sẽ còn gặp nhau nhiều. Không hẳn là chia tay.

Hoặc, có thể, là, chia tay, chính mình ...

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

ct (dịch)

Và đây hehe là bản dịch entry trước ra tA (by Gúc, từ Mercury journal hihi):


The first thing to notice is that the alarm must be reported in time. Still, it's still slower than the left (as of course?), But a few hours late has been a huge improvement. 

Time of the incident seems to match well (10h05). Only the character's birth year is not matched. Not strange, this character was once questioned fraudulent age. 

According to the left, 68-year-old positive, still not considered as longevity. The margin must be 6 years old, only 62? 

"After a time of serious illness ...", haiz, a few days ago the TV also relayed news guests at some international conference. 

Brisk!

ct

L ần đầu tiên thấy báo lề phải đưa tin kịp thời. Tuy vẫn chậm hơn lề trái (như một lẽ đương nhiên?) nhưng khoảng trễ chỉ vài giờ đã là một tiến bộ vượt bậc .

Thời gian xảy ra vụ việc có vẻ cũng khớp (10h05). Chỉ năm sinh của nhân vật là không khớp . Cũng không lạ, nhân vật này vốn từng bị nghi vấn gian lận tuổi.

Theo lề trái, hưởng dương 68 tuổi, còn được bình chưa cho là thọ. Lề phải cắt mất 6 tuổi, chỉ mới 62?

"Sau một thời gian lâm bệnh nặng ...", haiz, mới mấy hôm trước tv còn đưa tin tiếp khách đọc gì đó ở hội nghị quốc tế.

Man rợ thật!

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

Cảm giác rất ... vina

Dù cho nguyên nhân (sẽ được điều tra) có là gì thì câu chuyện CSGT chặn xe trên đường cao tốc và bị xe tải đâm vào khiến tài xế xe bị chặn chết tại chỗ và 1 csgt bị thương là rất vina.

Linh tinh đọc được

Ông DDD qua đời. Ông này là một nhà ngoại giao kỳ cựu, được cho là rất có tài (và vì thế không được trọng dụng mấy?!). Có câu chuyện ông được tt (lúc ấy đương nhiệm) VVK mời đến (ông đã về hưu) để hỏi về cố ptt kiêm btng NCT (lúc còn sống bị thất sủng). Kết thúc cuộc nói chuyện, VVK nói "bây giờ đã hiểu NCT" (!?) và "sẽ nhắc PGK (đương nhiệm ptt kiêm btng) chú ý đến PBM (con NCT, đang làm trợ lý tại bng)".

Nghe chuyện thấy cứ như ... đang xem một màn múa rối nước trong cái ao làng vậy! (Btw, nay đúng là PBM đã "tập ấm" các chức tước của cha vậy, tuy rằng hổ phụ không phải lúc nào cũng sinh ra hổ tử!).


Đọc tiếp Loan. Người phụ nữ, 12 tuổi đã từ biệt mẹ, quyết bỏ nhà ra đi tìm con đường sống, với ý định không bao giờ quay về. Lại còn lúc nào cũng đinh ninh trong đầu lời ông thầy bói, rằng bà sẽ xuất ngoại. Và, bà đã sống một cuộc sống dũng cảm để đạt được điều đó, vượt qua bao gian nan trắc trở, một mình (đúng nghĩa một mình!) thân gái dặm trường.

Lão nhớ bố mẹ lão, quyết chí về quê sinh sống. Dù ông bà mất đã lâu. Dù nhà cửa chẳng còn lại gì. Dù miền quê nổi danh nghèo đói. Dù chẳng có gì hứa hẹn cho tương lai con cái. Mà, kể cả đến khi lão đã trưởng thành, du học trở về, bố mẹ lão vẫn ... mong muốn lão về quê sinh sống. Dù, đã trải qua biết bao thăng trầm, phần lớn đắng cay.

Mới biết, những gì đã ghim sâu vào đầu, không dễ một sớm một chiều nhổ bỏ vứt đi.

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

Blog

Nhiều khi, cũng hơi ngạc nhiên, thấy số người vào đọc blog của lão ... cũng hơi hơi nhiều.

Vì, vốn dĩ, lão đã (dại dột) tìm nơi vắng vẻ, nói một mình. Có chăng, chỉ những bạn bè thân thiết gần gũi ... mới nghe được tiếng thầm thì.

Hôm nay, xong công việc trong kế hoạch, đã gửi email báo cáo. Trời thì trong nắng lại bỗng rào cơn mưa to, tuy ngắn ngủi cũng đủ khiến mùi bê tông nồng nặc, không muốn ra sân. Rỗi rỗi bèn xem thử traffic sources là từ những đẩu những đâu?

Không có gì đáng ngạc nhiên thấy chủ yếu là từ google.com, bao gồm google.com.vn, .ch, .cz. Nhưng, đáng ngạc nhiên là có một số sites là lạ, nội dung thì đáng ngờ ngợ, mà khó hiểu là chẳng biết dẫn đến nhà lão bằng cách nào?


Kệ, viên đá đã ném xuống mặt hồ rồi, ai biết đáy hồ giấu những gì dưới đó ...

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Ăn vạ

Hôm nay lên núi huấn luyện cả ngày. Hơi mệt. Không phải vì làm việc nhiều mà vì ... nhiều việc không được làm. Tối về vừa ăn cơm vừa đọc linh tinh.

Chuyện du khách TQ gây sự ở khách sạn Thuỵ Điển khiến cảnh sát phải can thiệp, rồi ĐSQ TQ phản đối. Chuyện đoàn TQ bỏ cuộc họp vì ... không được phát biểu trước.

Chuyện máy bay Nga bị chính đồng minh của mình là Syria bắn rơi (cũng là lý do Nga có mặt tại vùng vịnh), Nga lại đổ lỗi cho ... Israel.


Toàn chuyện gì đâu.

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

Gò Nổi

Qua lại cầu Câu Lâu không biết bao nhiêu lần, hôm nay lần đầu tiên qua cầu Gò Nổi. Miền đất nằm giữa 2 nhánh sông Thu Bồn như một hòn đảo, bao gồm 3 xã Điện Phong, Điện Trung và Điện Quang. Những cơn lụt để lại dấu ấn rõ rệt qua các ngôi nhà được đắp nền cao, tầm ngang mặt người ở những chỗ trũng.



Nhưng, dường như cũng các cơn lụt, đã đem lại màu mỡ cho vùng đất này, với những cánh đồng lúa, ngô nặng hạt.

Những con đường bê tông dọc ngang khá khang trang, được đánh số rõ ràng cũng góp phần tạo nên một diện mạo mới. Trên trục đường chính, hắn phì cười thấy một biển tên quán, "Tồ lô bí đô", hihi.

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2018

Tháng 9

Tháng 9 năm ngoái, lần đầu tiên sếp tổ chức ... sinh nhật. Sinh nhật lần thứ 60. Hết tháng 9 này, sếp sẽ về hưu.

Gọi sếp cho trịnh trọng, gọi anh cho thân mật. Cũng nhiều chuyện để nói ... mà thôi, giờ còn nói làm chi nữa.

Tính ra, là ông anh thứ 3 của trạm, từ hồi nào tới giờ, (từ lúc có trạm?!), về hưu. Mới chỉ trong vòng từ cuối năm ngoái đến nay.

Nhưng, người đầu tiên rời trạm đi xa, (vĩnh viễn), thì đã nhanh chân hơn cả 3 anh, một bước. Tháng 9 này cũng vừa tròn năm, giỗ đầu.


Haiz.

2:22

Một anh chàng gặp những hình ảnh như là khuôn mẫu cho một điềm báo.

Bi kịch là, người anh ta thương không tin anh ta. (Đời thường vẫn vậy hihi).

Hài kịch là, happy ending hehe.

Cloudy & Sunny

Ngồi trong phòng mà cứ như trên một con tàu. Vì, qua ô cửa sổ, lúc sáng bừng lúc lại đen thui. Cứ như cảnh được tả trong Mùa xuân trên sông Ô-đe, khi anh chàng thiếu tá cận vệ bị trọng thương nằm trong lều quân y và nghĩ mình đang trên tàu trở về nhà vì thấy những sáng tối qua khung cửa bởi người đi lại bên ngoài.

Bèn lên sân thượng quay lại cảnh trời mây vần vũ thế này đây (time-lapse):



Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

The Salvation

Tên phim, được dịch là Cuộc chiến cứu rỗi. Liệu, có thể cứu rỗi gì đó bằng một cuộc chiến?

Lão, theo dõi từ đầu đến cuối, vì ... thể loại viễn tây, hehe đúng kiểu yêu thích.

Một bi kịch buồn, oan oan tương báo. Nhịp phim chậm rãi đến đáng sợ. Kiệm lời, kiệm nhạc. Và màu sắc thật cũ kỹ, dù phim chưa phải là quá cũ (2014). Chậm và cũ, như lão, hihi.


Trớ trêu

Hắn, biết đến những ưu điểm của chương trình thực nghiệm của gs HNĐ đã lâu, bởi có đứa em con chú ruột từng học trường thực nghiệm (cùng lớp với NBC).

Trớ trêu là, chương trình được mệnh danh không ép buộc mọi học sinh giống nhau, nay được (hay định được) áp dụng đại trà bởi ... bộ giáo dục.

Cá nhân hắn, không thích, vì, xuất phát từ tư duy giáo dục của ... Liên Xô, hihi.


Sent from my iPhone

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018

Facebook

Mới lướt qua bài viết, kiểu Mark thanh minh thanh nga rằng thì là làm sao Fb có thể ảnh hưởng bầu cử. Đại loại nhiều tài khoản ảo có thể tạo cho bạn cảm giác (bị đánh lừa) rằng cộng đồng muốn gì.

Nghĩ, muốn tránh bị lợi dụng, thì chỉ có cách giấu nhẹm thói quen, hoặc, tốt hơn nữa, không có thói quen. Thế nhưng, Fb vẫn đang tiếp tục ... trợ giúp người sử dụng, bằng cách "đọc vị" họ. Sẽ có ngày, bạn thấy toàn màu xanh ... chỉ vì bạn thích màu xanh, bất chấp thực tế có thể xanh đỏ tím vàng.

Từ ngày Fb đổi thuật toán gì đó, thay vì đưa lên đầu News feed những tin tức từ bạn bè bạn, thì nay toàn những Page nhảm nhí. Ngày nào hắn cũng phải liên tục chọn Hide all from ... mà thấy sức mình không bằng ... độ nhảm nhí của cộng đồng.


Tất nhiên, nhắm mắt không nhìn không có nghĩa là tránh được ...

Cá độ

Lại chuyện cải cách giáo dục, nhưng không phải chuyện cải cách giáo dục.

Những cuộc tranh cãi về nội dung cải cách chưa bao giờ là những cuộc tranh luận khoa học. Chúng chỉ có thể là chính trị, là tiền, hoặc, hàng tôm hàng cá.

Hắn nhớ "giáo sư tiến sĩ" từng là đồng nghiệp, mỗi khi mâu thuẫn điều gì, dù đúng dù sai, không bao giờ tranh biện được, mà, chỉ có một cách hòng phân định thắng thua: cá độ.

Chẳng khác gì bộ dục, công luận cũng như giới khoa học chỉ được biết đến khi có gì đó được đem ra  thí điểm.

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

Đánh vần

Liên quan mà lại chẳng liên quan gì, đến việc tranh cãi phương pháp đánh vần tV đang sốt xình xịch.

Với 50 năm hehe kinh nghiệm sử dụng tV, hắn thấy âm tV chia ra thành phụ âm đầu + vần là ... hợp lý. Nếu sau này ngV còn quan tâm đến ... vẻ đẹp của tV, chẳng hạn như thông qua các từ láy, qua các niêm luật thơ văn, nói lái, ...

Mà, với cách chia âm như vậy, thì đánh vần phần vần trước, sau đó thêm phụ âm đầu vào là ... càng hợp lý hơn nữa hihi.

Đánh vần, theo thứ tự các chữ cái (nói một cách khoa học, vốn chỉ là cách ký âm lời nói của ngV) sẽ hình thành một loạt các âm trung gian chẳng có ý nghĩa gì cả. Chưa kể, tV, vốn có đặc tính là "tiếng một", từng âm một gãy gọn dứt khoát, nên các chữ cái dùng để ký âm một âm tạo thành một khối thống nhất. Có vai trò chăng, chỉ tách ra vần và phụ âm đầu.

Thậm chí, nguyên âm (đơn, đôi, ...) chính - phụ trong vần cũng không quá quan trọng. Thảng hoặc có làm thơ, đọc lên thấy thuận tai là đủ. Chứ, vần thơ mà cãi tranh máy móc thì chán chết. Có người, dựa trên suy luận ghép các chữ cái "một cách hợp lý", đến đỗi hình thành nên âm nhét vào miệng con trẻ khác hẳn cách nói của bố mẹ chúng thì ... thật là kỳ lạ. Không thể dùng các chữ cái để ký âm tiếng nói của cha ông, đã quá buồn, ký âm sai rồi quay lại bóp miệng ông cha cho đúng, lại còn buồn hơn nữa.


Thực ra, hắn có một quan điểm yêu thích: ngôn ngữ mang tính quy ước (nếu tôi nói mà anh hiểu đúng ý tôi thì ngôn ngữ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình rồi vậy, hà tất phải thế nọ thế kia). NgV, tiếng nói có phần khác nhau suốt chiều dài từ bắc vào nam, phản ảnh không chỉ đơn thuần địa lý không gian mà còn lịch sử thời gian. Có kẻ, tưởng chừng như muốn thống nhất về mặt không gian mà đang lăm le xoá bỏ lịch sử vậy.

Thời đại ngày nay mà cứ muốn tập trung mọi thứ vào trong một cái lồng thì không xung đột mới là lạ. Phi tập trung hoá, sớm hay muộn, cũng sẽ lên ngôi.



Ngoại ch(tr)uyện: Nói theo kiểu "giang cư mận" là "hỏi ngu phát", trình tự xảy ra như thế nào mà sách giáo khoa (tV) minh hoạ cho âm "cờ" lại có thể sử dụng một lá cờ Trung cộng? Cố ý chọn thì chẳng phải (hơi) thiếu tế nhị ư? (quá khứ, hiện tại đều đang có vấn đề, ít nhất cũng ... kích động, chỉ trừ tương lai chưa rõ). Còn vô tình ... (kiểu, copy trên mạng chẳng rõ cờ gì) ?!?!?!

Cách làm nào, kết quả ấy, đúng chăng?


Thứ Tư, 5 tháng 9, 2018

Chuyện học

Hôm nay học sinh khai giảng (có người bảo phải nói khai học mới đúng hehe). Trong "không khí" phụ huynh hoang mang chẳng biết con em mình sẽ học cái gì, học như thế nào.

Vì, không thể hiểu được bằng những trải nghiệm trong cuộc đời của chính họ. Cải cách của bộ học thật sự còn hơn ... chong chóng.

Và, hiển nhiên, khó có thể tin tưởng, đặc biệt khi còn không hiểu, vào những kẻ năm lần bảy lượt đem con cái (người khác) ra làm thí nghiệm thí điểm.


Phần lớn những người dân "ngu dốt" ít ra còn đại diện cho chính con em họ, đối diện với các giáo sư tiến sĩ giỏi giang chỉ chực nhăm nhăm "dạy dỗ" thiên hạ.

Ngày nay, vẫn như thời trung cổ vậy ư?

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2018

Ba tiêu

Trần đời, lão già lười thích măm măm nhất là 2 thứ quả: chuối và mít. Lại thêm, dân tộc nọ, "mít" ... và "chuối", nên, đã nói chuyện mít, thì, nói nốt chuyện chuối, hihi.

Chuối, chữ gọi ba tiêu, cũng là một loại trái cây từ phương nam, nhưng ở đây không nói chuyện từ nguyên nữa. Lại còn có thiền giả thi sĩ lỗi lạc xứ mặt trời mọc, tên gọi Ba Tiêu, được cho là cha đẻ loại thơ haiku.


Chuyện nọ xọ chuyện kia, bèn chép lại bài thơ "Cây chuối" của cụ Nguyễn Ức Trai vậy, hehe.



Ba tiêu

Tự bén hơi xuân, tốt lại thêm
Đầy buồng lạ, mầu thâu đêm
Tình thư một bức, phong còn kín
Gió nơi đâu, gượng mở xem.


Ba la mật

Thời nay, người tụng kinh Phật cũng không ít nên nhiều người biết đến ba la mật. Chữ rằng, là âm tiếng Phạn của đáo bỉ ngạn, tức đến bờ bên kia. Còn bờ bên kia là bến bờ nào thì ... thôi, hôm nay lười, không gõ. Lại có người nói ba la mật hiểu đúng phải là cảnh giới giác ngộ vậy.

Sở dĩ nói chuyện ba la mật là vì đọc sách gặp chữ ba la mật (菠蘿蜜), nghĩa là ... quả mít. Bèn tìm đọc thêm. Người thì bàn, gọi "mít" trong tiếng V chính là xuất phát từ chữ "mật". Kẻ khác luận sâu hơn, thì bảo người Tàu phải du nhập mít từ phương nam mới phải. Rồi nói ba la mật ← b-lái mít ← trái mít, vốn xuất phát từ tiếng V chẳng sai.


Sở dĩ hơi buồn cười, là vì, dân V, gặp ai dốt lại bảo "mít" (đặc) hehe. Mới biết, cực dốt chính là cực ngộ đó.



Lão già kia thì cười lớn mà rằng, ta tu đạo đã lâu, nay mới hiểu vì sao mình ... thích ăn mít haha.

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2018

The nanny diaries

Lướt qua tv, hắn dừng lại vì 2 khuôn mặt quen: Black Widow và Captain America. Chính xác hơn, thực ra là Scarlett Johansson và Christ Evans, trong một bộ phim lạ.

S.J. thủ vai một cô gái tên Annie, tốt nghiệp đại học và ... không xác định được mình sẽ là ai (làm gì, sống như thế nào). Nhờ sự nhầm lẫn từ cái tên, Annie - nanny, cô trở thành một nanny thực sự, cho một gia đình có cuộc sống khác lạ đối với cô. Và, cô cũng gặp một anh chàng sinh-ra-để-vào-Harvard (đẹp trai con nhà giàu học giỏi hihi).


Cuối cùng, không chỉ mình cô tìm ra được chính mình. Có thật chăng, người ta sẽ tìm thấy chính mình trong một môi trường xa lạ? (Đánh mất mình trong nhàm chán? Hehe).

Rác

Dẫn trường hợp một Fb-er người Việt văng tục trên livestream của CR7, nhà báo Việt nói về rác ngôn từ trên MXH.

Có vẻ, nhà báo chú trọng vấn đề mạng xã hội. Hay, thêm chút nữa, là chuyện ngôn từ.


Dường như, không để ý, bản chất là, rác, tràn ngập cộng đồng. Mà, một khi, đã có rác, và, không có chỗ đổ hợp lý, thì, tất yếu, nó sẽ vung vãi khắp nơi thôi ...

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

Định nghĩa

Làm việc này (hệ thống điều khiển). Làm việc kia (trí tuệ nhân tạo). Lòng vòng. Cả hai. Giải lao, suy nghĩ vài định nghĩa (linh tinh) vậy, hihi.

Con người, chẳng qua cũng chỉ là một hệ thống điều khiển. (Hoặc, hệ thống điều khiển, giống y như con người.) Bộ não, là trung tâm điều khiển. Các giác quan, là những đầu vào. Chân tay (và miệng nói), là những đầu ra.

Công nghiệp hoá tạo nền tảng chân tay. Hiện đại hoá tạo nền tảng giác quan. 4.0 tạo nền tảng bộ não.

(Những kẻ nói nhiều nhất về 4.0 giống như Sọ Dừa thiếu mắt thiếu tai mỗi miệng mồm lem lẻm.)


Không có giác quan, là ... tuyệt đối tin tưởng.

Không có chân tay, là ... ăn tục nói phét.

Không có bộ não, là ... tuyệt đối trung thành.

Con người

Sáng lên Fb thấy bạn chia sẻ câu nói của John Steinbeck, đại ý: Trong muôn loài, chỉ có con người là uống khi không khát, ăn khi không đói và nói khi chẳng có gì để nói.

Bạn không quên bình luận rằng: Nếu chỉ uống khi khát, ăn khi đói và nói khi có điều cần nói thì sẽ rất khoẻ mạnh và sống lâu nhưng ... không phải là con người.



Lão già nọ thủng thẳng thêm rằng, cũng chỉ có con người, mới giết (cả đồng loại) dù không phải vì sinh tồn ...

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

Rung động

Tại sao Việt nam cứ muốn làm "rung động" thế giới thế nhỉ?

Đúng là, thích phá hơn xây đó mà!

Làm ơn, để "thế giới" yên đi, có được không?

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

Mời và được mời

Giáo sư V được tỉ phú V mời về làm việc.

Một nhà báo (nổi tiếng) đánh giá: việc ông V mời được giáo sư V khiến người ta thận trọng hơn khi đánh giá (xem thường?!) ông V.

Lều báo lá cải thì giật tít: được tỉ phú V mời, giáo sư V không phải loại thường đâu.

Hahaha.


Lão già nọ mỉm cười: chúc mừng 2 ông.

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

The company men

Những chi tiết nhỏ, kiểu, một ông chủ thầu, bỏ thầu thấp để kiếm việc cho công nhân và không đủ để trả tiền làm thêm, nên phải tự mình đi làm vào buổi tối và cuối tuần, có thể, rất dễ gây xúc động cho khán giả Việt.

Nhưng đó là chi tiết trong một bộ phim Mỹ, nơi, những gã cổ cồn trắng thất nghiệp, không đủ tiền để trả góp cho căn nhà loại sang, xe xịn, và câu lạc bộ golf.

Thầy H từng nói rằng, người giàu, là người kiếm được nhiều hơn nhu cầu chi tiêu.

Thường, giàu, dễ "bất thiện".

Hắn, vẫn mong muốn, có một nhóm người, làm việc, và kiếm vừa đủ. Vừa đủ, không ít, nhưng cũng không nhiều hơn giá trị công việc của mình. Lợi nhuận, là chất lượng công việc.

Hiển nhiên, như vậy, công việc sẽ chia ra cho những nhóm có nhu cầu khác nhau. Không nhìn vào nhà hàng xóm. Công việc khốn nạn có người khốn nạn làm.


Công việc như vậy, hắn định nghĩa, là công việc tử tế. Nhẽ, ở xứ ta, tử tế, luôn là ước mơ không bao giờ đạt được ...

Facebook

Facebook (và thực ra không chỉ Fb) là một cơ chế độc tài.

Dù rằng, lịch sử hình thành của nó, không phải bằng chiến tranh để khống chế đồng bào của mình trên mảnh đất ông cha để lại, như các nhà độc tài địa chính trị. Mà, họ mở ra một vương quốc mới, mời mọi người tự nguyện tham gia.

Song, hiện tại, thì, đã là, độc tài. Nói theo kiểu xã hội đen, lãnh thổ của tao, luật của tao. Gông cùm, đôi khi không nhất thiết phải là gông cùm. Xiềng xích có thể là nòng súng, có thể là một thứ tựa như tôn giáo, và, có thể, là (một thứ tựa như) thuốc phiện.

Tuy khác quá khứ, nhưng chung hiện tại. Dường như, cũng đủ để đảm bảo, giống một tương lai.



Dĩ nhiên, mọi sự thay đổi, đều uyển chuyển.

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

Nụ hôn ghê tởm

Cách đây không lâu, tình cờ thấy đâu đó trên báo vn một bài viết về "nụ hôn ghê tởm". Dĩ nhiên hắn không để ý đến các vấn đề hôn hít, nhưng để ý đến bộ phim Interview with the Vampire (1994), với sự tham gia của các tài tử Tom Cruise và Brad Pitt, chưa kể còn có Antonio Banderas và nữ tài tử Kristen Dunst, khi ấy mới chỉ là một đứa trẻ.

Và hôm nay, thấy phim đó đang được chiếu trên Hollywood Classics, thì, hiển nhiên, sự tình cờ không phải là tình cờ.

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

Khám bệnh

Sáng nay đi khám bệnh định kỳ hàng năm.

Kỹ thuật khám bệnh ngày nay chủ yếu dựa vào siêu âm. Người đi khám bệnh được yêu cầu uống nước và chờ cho đến khi mắc tiểu. Mà, mắc tiểu rồi thường vẫn phải chờ (đến lượt), muốn vỡ ...

Còn, các mục thăm khám khác, thì, bệnh nhân không phải là hoa, mà, bác sĩ thời nhanh quá ngựa. Liếc vào sổ thấy toàn bt, bt.


Có chị kia, đi khám bệnh về khóc hu hu. Người nhà hoảng hồn xúm lại hỏi làm sao. Bảo, em đi khám mà toàn thân chỗ nào bác sĩ cũng ghi là bt, nghĩa là bó tay, huhu.

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2018

Kỳ Co Eo Gió

Sáng nay đi chơi Kỳ Co. Nước biển trong xanh. San hô đẹp. Hải sản ngon.

Nhưng, có lẽ, mọi người đến đó, mục đích chính không phải là tắm biển, ngắm san hô, hay ăn hải sản, mà là ... chụp hình, hihi.

Các cô các bà ai cũng váy áo rộn ràng. Và, Eo Gió không hổ danh với ... gió. Nên nhiều cô, vô tình, chẳng kém Marilyn Monroe hehe.

Kỳ Co Eo Gió
Có 2 cái khó.

Một là, thật khó đi lại mà không làm trở ngại những người đang tạo dáng chụp hình. Hai là, thật khó để chụp một bức hình đẹp mà không dính người ở trong đó.


Sent from my iPhone

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018

Loan

Hắn không nhớ chính xác, hắn đã nghĩ gì khi mua cuốn sách này về nhà. Có thể, vì theo thói quen, hắn vẫn luôn tò mò trước những góc nhìn khác biệt về quá khứ cũng như hiện tại của cái xã hội vốn đầy rẫy dối trá mà hắn đang sống.

Và, quả thực, hắn đã sớm tìm thấy niềm đồng cảm với tác giả. Một cô gái người Pháp, ngay từ nhỏ đã muốn tìm hiểu về người mẹ có vẻ khác biệt của mình. Bà, là một người Việt.

Thoạt đầu, hắn nghĩ, nữ tác giả, có thể vì quá yêu quý mẹ của mình, mà hơi ngoa ngôn, khi ví mẹ mình như một con chim phượng hoàng. Nhưng mới đọc vài trang, hắn đã thấy, không biết, nhờ ngòi bút sắc sảo của cô con gái, hay nhờ đôi mắt quan sát thông minh của bà mẹ, mà, có lẽ là nhờ cả hai, những câu chuyện hiện lên sống động, dưới một cái nhìn đáng để cho tất cả chúng ta suy ngẫm.

Cuộc đời của một người phụ nữ, có thể nói là bình thường, đáng để cho chúng ta thán phục và noi theo, hơn nhiều danh, vĩ nhân đang ngày ngày được sáo rỗng ca tụng ở xứ này.

Hắn, nghĩ, bà, đích thực là một con chim phượng hoàng. Đã bay, cả đời, không biết mỏi. Và, hắn nghĩ, hẳn cuối cùng bà cũng tìm ra một nhánh ngô đồng. Câu chuyện, gói gọn trong một cái tên, thậm chí, còn không phải là tên thật của bà ...

Thị Mai

Mai (cái tên cũng có nghĩa là tomorrow) sẽ là một cô bé hạnh phúc (nếu cô bé đó là có thật), vì được sống giữa những con người nhân hậu.

Thị Mai là bộ phim hắn xem cho đỡ đau mắt nhức đầu giữa những lu bu tối ngày đọc tài liệu. Đó là một bộ phim được làm theo phong cách hài hước, mặc dù chủ đề hết sức nghiêm túc.

Nghiêm túc (hay hài hước) nhất là nó lại mượn bối cảnh Việt nam. Bởi vì, người VN, không có vẻ gì là hài hước cho lắm. Nhưng, cuộc sống ở VN, thì, bản thân nó đã là quá hài hước rồi.

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

Xấu & Tốt

Nghe vtv đưa tin tt Venezuela bị ám sát hụt bởi những kẻ xấu nào đó, hắn phì cười, ám sát một kẻ như vậy, hẳn là những người tốt hơn là kẻ xấu, haha.

Nói đùa cho vui vậy thôi, bạo lực, chưa bao giờ là tốt cả. Song, bạo lực của những người đang ở thế yếu thường dễ bị nhận ra hơn là bạo lực của những kẻ mạnh, dù, kẻ mạnh, dường như lúc nào cũng sử dụng bạo lực.

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2018

Du học

Bạn (cùng du học một thời), nay có con và cháu tiếp tục con đường ... du học, chia sẻ trên Fb bài viết về ... du học.

Bài viết, rằng du học là những ngày trắng nặng nề cô đơn. Hắn, thấy ... đúng, nhưng, vẫn muốn nói, không đến nỗi như thế chứ!

Dường như, đó là bài viết dành cho số đông (rất đông) những người đứng ngoài, nhìn vào và nghĩ rằng, du học là như thiên đường vậy.

Thực ra, học, là đời, không phải thiên đường hay địa ngục.

1. Du học là đến xứ xa, và lạ. Người hướng nội thường gặp khó khăn.

2. Du học là bắt đầu rời xa gia đình. Kẻ thiếu rèn luyện kỹ năng sống dễ rơi xuống vực.

3. Du học, còn là đến với một nền giáo dục mới. Nếu không mở, ắt sốc.


Đi cho biết đó biết đây
Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn?

Mù mờ

Cuộc đời Đề Thám, được công chúng biết đến rộng rãi, chủ yếu qua các tài liệu mang tính tuyên truyền. Còn sự thật, cho đến nay vẫn làm đau đầu những nhà nghiên cứu lịch sử. Từ gốc gác của ông, quê ở đâu, cha mẹ là ai, cho đến cái chết của ông, như thế nào, ở đâu, lúc nào, tất cả đều chìm trong làn sương bí mật.

Thậm chí, sự mù mờ còn theo đuổi cả số phận những người con của ông. Đề Thám có với người vợ thứ ba nổi tiếng của ông hai người con, đều còn nhỏ lúc đế chế của ông lụi tàn.

Người con gái, có phần nổi tiếng hơn. Không ít kẻ cho rằng, vì cô có giá trị để bị lợi dụng. (Giá trị gì? Vì có nét giống cha chăng?). Nhưng chế độ cuối cùng lợi dụng cô lại hầu như đưa số phận của cô (từng được tán dương là đầy thăng trầm) vào chỗ ... không ai hay biết.

Và, lạ là, người con trai út của Đề Thám lại không có giá trị gì để lợi dụng hay sao? Anh này, chỉ sống một cuộc sống bình thường, cho đến khi chết (bất thường?) năm 1945, chưa đầy 40 tuổi. Còn sót lại chút gì trong bài báo của Thạch Lam, trong đó anh than phiền rằng đồng bào anh đối xử với anh còn không bằng người Tây ...


Đọc sách, mới thấy rằng, dân ta vô tâm lắm lắm.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

Bắt cóc

Chính trường Cộng hoà Slovakia mấy ngày nay có vẻ dậy sóng, liên quan đến việc chính phủ nước này (có hay không?) hỗ trợ cho cavn bắt cóc một người vn từ CHLB Đức. Thực ra, chính phủ Slovakia hiện nay mới nhậm chức, sau khi đã xảy ra vụ việc nói trên. Nhưng, vì vẫn là chính đảng cũ, và nhiều cá nhân có liên quan.

Cái hay là, chính trường vn thì lại im re về vụ việc ấy. Dĩ nhiên, trong tương lai không xa, khi có sự thay đổi, người ta sẽ nói về những sự lú lẫn của tiên đế, hehe.

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

Q&A

"big" Q: Giải pháp nào ngăn tiêu cực trong kỳ thi THPT quốc gia?


simple A: Bỏ kỳ thi đó đi.

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

Cướp

Sáng đi trực, thấy xe đông. Lại có cậu đi xe máy nhưng chờ đi cùng xe. Hơi ngạc nhiên.

Hoá ra, mấy nay có vài vụ cướp trên núi. Thực ra, mô tả chính xác, thì, là xin đểu nhiều hơn cướp. Chắc một số con nghiện trẻ.

Lão già kia, rời núi mà đi chăng?

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

Trong siêu thị

Ghé nhà sách trong siêu thị. Quá ồn. Từ góc văn phòng phẩm và đồ chơi. Rõ là, nhà sách trong chợ, lại chợ trong nhà sách.

Quầy bán thực phẩm thì tươi mát ... nhờ các em gái Hàn xinh đẹp. Các em gái ấy, có lẽ đến xứ này mở quán làm ăn? Vì thấy mua rất nhiều đồ ăn vặt, và là lần thứ hai, hắn thấy một em mua đến chục cái phin pha cà phê.

Lối sống

Sáng ngủ dậy thấy tin vụ tai nạn giao thông kinh hoàng ở Điện Bàn. Một gia đình trên đường đi rước dâu. Trong số người chết có cả chú rể. Quá nhiều cho một gia đình.

Tai nạn giao thông trên đất nước này, hàng tháng tước đi mạng sống của nhiều người hơn so với số người bị chết vì chiến tranh giữa 2 quốc gia trong 1 năm. Phàm con người ta, lên 1 tuổi đã học đi học nói, thế mà, có khi, đến trọn đời, vẫn đi chưa vững bước nói chưa thành lời.

Chẳng đâu xa, cứ hàng ngày đi lại trên đường, thì thấy tai nạn giao thông xảy ra không có gì đáng ngạc nhiên cả. Chỉ là, bình thường không tự sửa mình, thì, chẳng phải tai hoạ đã liền kề sao?

Hôm rồi đi đám tang, lại cứ ong ong suy nghĩ. Nhẽ, nhiều dân tộc khác không có văn hoá, không có tín ngưỡng, không có tình thương, lòng biết ơn, kính trọng, ... như dân tộc ta hay sao? Mà, ma chay cưới hỏi cứ phải rình rang làm vậy?


Hủ tục cũ, từ thời cụ Phan (Tây Hồ) đã nói rồi, vẫn ngày một phình to. Văn minh mới, dù là ô-tô hay túi ni-lon, chưa đủ cho dân ta làm chủ.

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2018

Đề Thám

Theo cuốn hồi ký của con gái ông, thì, rõ ràng, Đề Thám đã dựng lên cả một vương triều. Dù rằng, khá nhỏ bé. Dù rằng, chỉ nhà tranh và đi chân đất.

Điều khiến hắn thắc mắc nhất, là, nền kinh tế chỉ có nông nghiệp (trồng lúa), trên một lãnh thổ nhỏ bé, rừng núi, đã tồn tại như thế nào?

Dĩ nhiên, luôn có những hoạt động ngoại giao tấp nập. Các chuyến thăm viếng của người Pháp, và người Tàu (không rõ lai lịch?!). Không thấy rõ Đề Thám có gì để cho đi, vậy, những gì ông nhận về là dưới danh nghĩa nào? Hẳn không phải là giao thương?

Ấy còn chưa kể gánh nặng vũ khí, duy trì cả một đội quân. Đề Thám chọn con đường chống lại người Pháp. Vì hành xử không tốt của thực dân? Vì quá khứ (chưa bao giờ rõ ràng) đau thương của chính ông? (Đoạn cuối cuộc đời ông cũng mù mờ không kém!).

Dù gì, ông đã để lại di sản quân sự khá oai hùng. Và, nghệ thuật ngoại giao đi dây đầy mạo hiểm.


Một điều thú vị là số phận người con gái của ông. Rất "tây". Bởi, thay vì thành nạn nhân của sự "nhổ cỏ" truyền thống đông phương, bà lại được nuôi dưỡng bởi chính "kẻ thù" theo mô-típ tây phương.

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Tiền ảo

Liên quan đến tiền ảo nên thấy phải nói 1 lời. Cũng bởi nhiều người cứ nhân dịp này lại nói ảo này ảo nọ.

Thấy ảnh chụp giàn máy đào của Sky Mining thì rõ ràng vụ đầu tư này là thực chứ không hề ảo chút nào. Ảo chăng là ở tỉ suất lợi nhuận được hứa hẹn.

Lão già nọ lại cười, không phải ảo, mà đích thực là tham.


Sent from my iPhone

Đọc sách

Vạn ban giai hạ phẩm
Duy hữu độc thư cao

Nhiều khi hơi mệt mỏi với những status ca ngợi việc đọc sách của một số bạn "cuồng sách", được kèm theo bởi vô số comment thô lỗ của những người "phản đối".

Lão già nọ cười rằng, đọc sách, không làm người ta "cao" hơn được, chỉ là, những người "cao", thì, họ đọc sách, vậy thôi.


Sent from my iPhone

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

Nhiệt & Lạnh

Thấy tiêu đề bài viết nói máy lạnh là con dao hai lưỡi, muốn phì cười. Nói cứ như 1 + 1 = 2.

Dù chẳng nói khoa học gì, định luật bảo toàn nhiệt lượng này nọ, cho đao to búa lớn, nhẽ, ai cũng nên biết rằng, máy lạnh, chẳng qua, chỉ là chuyển cái nóng trong nhà mình ra ngoài đường mà thôi.

Dân VN, càng ít người, làm gì có lợi cho mình, mà nghĩ, hại gì cho người khác chăng?

Riêng hôm nay, hắn, tạm biệt Đà Nẵng mưa, để đến với ... mưa Quảng Trị hihi.

Sent from my iPhone

Chuyện người ta

Sáng đi trực về theo con đường hẻm. Gặp ngược chiều một chị phụ nữ nhỏ con tung tảy, theo sau là một ông tây cao lớn lưng mang tay xách ngực địu một em bé miệng mỉm cười với cả thế gian.

Đi quá một đoạn, nghe một chị bên đường chép miệng, người ta, so với người V mình, đúng là một trời một vực.


Hihi.

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2018

Tinh hoa & Dâm thư

Đang đọc "dâm thư" Hà Hương phong nguyệt. Không khỏi liên tưởng Truyện Kiều. Vì cùng được liệt vào hàng dâm thư. (Đĩ Việt vs đĩ Tàu hehe).

Nhưng, thực ra về nội dung thì thấy giống những câu chuyện được cụ Vương (Hồng Sển) kể trong Sài gòn tạp pín lù hơn.

Nhẽ, quý tộc xứ ta là vậy? Gái có chút sắc thì kết hợp các "má mì", cùng nhau lừa tiền các "công tử", để rồi lại cùng nhau đốt hết vào bài bạc. Các công tử, quý ông giàu có thì ăn chơi, vung tiền quá trán rồi "bắc thang lên hỏi ông trời ... " hihi.


Dĩ nhiên, dân ta vẫn có lối "tự hào" về những danh nhân, trí thức yêu nước. Nhưng công bằng mà nói, họ chỉ là số ít, và chẳng mấy ai nghe theo họ. Xã hội chỉ nhắc đến họ để tự hào theo kiểu "mặc cảm tự ti" mà thôi, còn thực ra thì vẫn ngưỡng mộ những "hoa khôi" xinh đẹp và các "công tử" lắm tiền nhiều hơn.

Lão già nọ bảo, ngày nay, cứ nhìn những người nổi tiếng (ca sĩ, diễn viên, hoa hậu) cho đến các hot boy hot girl thì rõ, vẫn một lối "chân dài đại gia" ấy ...

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2018

Âm, dương

Hồi học đại học kỹ thuật ở bên Tiệp, bạn bè hắn (người bản xứ) nói rằng, mấy đứa con trai, chỉ cần đăng ký vào đại học sư phạm là được nhận ngay. Lý do, bên đó toàn nữ không à. Mà, lý thuyết giáo dục của họ, thì, học sinh cần có cả các thầy giáo lẫn các cô giáo. Giáo dục, cũng phải cân bằng.

Giáo dục nho, Khổng ngày trước thì phó mặc cho người cha, với biểu tượng roi vọt. Nghiêm khắc.


Người ta hay ví, công việc như đứa con tinh thần. Như thế, với công việc của hắn, hắn là một người cha. Khắt khe.

Nhưng, các sếp ở công ty hắn, thì âm tính nặng nề. Nói, không ám chỉ giới tính sinh lý của ai, cũng không có ý xúc phạm một nửa kia của nhân loại. Trên tất cả các khía cạnh công việc.

1. Đầu tư thiết bị: mua sắm tràn lan, thậm chí không sử dụng được. Tốn tiền, mà hệ thống không hề đáng tin cậy.

2. Con người: tuyển chọn toàn trái ngành trái nghề, năng lực không tốt, và con nhà khá giả, hoặc con em trong công ty. Ít nhất bây giờ là thái độ làm việc thờ ơ, nhưng đòi hỏi quyền lợi đầy đủ. Trùm lên một không khí cả nể, không ai muốn đụng vào nồi cơm của ai. (Nhưng nồi cơm chung của tất cả thì có nguy cơ vỡ bất cứ lúc nào).

3. Quy trình làm việc: cứng nhắc, vô hồn. Không ai lo tránh nguy cơ chung mà ai cũng chỉ lo chạy trách nhiệm của mình khi sự cố đến. Đống giấy tờ ngày một cao càng làm tăng nguy cơ hiện hữu.


Dĩ hoà vi quý, không tự nghiêm khắc với chính mình, tai hoạ còn phải hỏi tự đâu ra ...

Sếp cũ

Hôm qua đi đám cưới. Con của đồng nghiệp cùng công ty. Ngồi cạnh sếp cũ. Cựu giám đốc về hưu chừng đã 15 năm.

Ông già trông có vẻ khoẻ. Xúc động. Uống nhiều. Ghé tai hắn, giữa những ồn ào, tâm sự về các "thâm cung bí sử".

Hắn lắng nghe chăm chú hehe lịch sự. Những kẻ không ra gì, thì, hắn đã biết là không ra gì, dù có nghe những chuyện đó hay không.

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2018

Rác

Người ta hô hào phân loại rác, có rác dễ phân huỷ với rác khó phân huỷ. Lại có rác sinh hoạt, rác công nghiệp, rác y tế, ... Cũng có rác công nghệ, rác văn hoá. Nay hắn thêm, rác PR.

Loại rác này hắn đã nói rồi, trên mạng có thư rác, điện thoại có tin nhắn rác, rồi cuộc gọi ... rác, và rác thứ thiệt bị nhét vào cổng bị ném vào sân.

Chiều nay, về đến nhà, thấy rác trong sân như thế này:


Một mặt cho nam, một mặt cho nữ hihi. Lại những 2 cái.

Nhưng, rác lần này có phần hữu dụng, phải không? Hehe.

AI (1)

Nói AI, mấy ai hiểu AI là gì?

AI, dịch ra tV là Trí tuệ nhân tạo. Chắc ý người dịch là, trí tuệ, do con người tạo ra. Khác với trí tuệ của chính con người, do Thượng đế tạo ra hehe.

Thực tế, nhiều người nghĩ, trí tuệ nhân tạo giống với trí tuệ con người. Nhẽ, con người đòi sánh với Thượng đế hihi?

Trí tuệ nhân tạo, từng có 4 định nghĩa thông dụng:

1. Suy nghĩ như con người.

2. Hành động như con người.

3. Suy nghĩ "đúng" (con người thường "sai" haha).

4. Hành động đúng (chữ chính xác hơn là "hợp lý").

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

Chuyện xưa

Chuyện xưa sách cũ chép lại vào đây:


Ngô Sách Tuân người xã Tam Sơn huyện Đông Ngàn (nay thuộc tỉnh Bắc Ninh), đỗ Tiến sĩ khoa Bính Thìn (1676), làm quan thời vua Lê Hy Tông và chúa Trịnh Căn, từng được thăng tới chức Hữu thị lang bộ Lại. Tháng 7 năm Giáp Tuất (1694), Ngô Sách Tuân bị giáng làm Đô ngự sử. Tháng 12 năm Bính Tí (1696), Ngô Sách Tuân lại phạm tội, và lần này thì ông bị giết.

Chuyện này được sách Khâm định Việt sử thông giám cương mục (quyển 34, tờ 39) chép như sau:

"Lúc ấy, (Ngô) Sách Tuân giữ chức Phó chủ khảo trường thi ở Thanh Hoa. Trước khi đi Thanh Hoa, (Ngô) Sách Tuân có đến yết kiến quan Tham tụng là Lê Hy.

Lê Hy bèn đem hình dáng giấy đóng quyển thi của các con mình cho (Ngô) Sách Tuân biết. Nhưng, sau vì thấy quyển thi của các con Lê Hy không được xếp vào hạng trúng cách (Ngô) Sách Tuân muốn nhân dịp này xoá mối hiềm khích với Lê Hy (tháng 7 năm 1694, Ngô Sách Tuân tố cáo Lê Hy lén lút làm chuyện gởi gắm con là Lê Thuyên và học trò là Tô Hinh, nhưng triều đình xét thấy không đủ bằng cớ - ND), bèn lấy quyển thi của con Lê Hy đưa cho các quan giám khảo, bảo họ phê lấy đỗ. Quan Đề điệu trường thi này là Phó đô ngự sử Ngô Hải biết chuyện, có thề với (Ngô) Sách Tuân là sẽ giấu kín việc này nhưng quan Tham chính Thanh Hoa là Phan Tự Cường phát giác được, tâu lên. Triều đình giao cho các quan văn võ họp bàn, khép Ngô Sách Tuân vào tội giảo (nghĩa là bắt phải thắt cổ mà chết - ND), Ngô Hải vì không biết lòng chính trực  nên bị bãi chức, các quan giám khảo và phúc khảo đều bị phạt, còn (Phan) Tự Cường được thăng chức Thiêm đô ngự sử."

Chép xong chuyện này, các sử gia thời Nguyễn đã có Lời cẩn án rất sắc sảo như sau:

"Lê Hy làm Tể tướng một nước, thế mà gởi gắm con mình cho viên quan giữ việc chấm thi và (Ngô) Sách Tuân xu nịnh với riêng bậc đại thần mà mình nhận lời kí thác, đặt trong phép nước mà xét thì tội hai người như nhau, vậy mà chỉ mình (Ngô) Sách Tuân bị trị còn cha con Lê Hy thì không ai xét hỏi gì đến, như thế thì còn gọi là phép nước làm sao được nữa! 
Phan Tự Cường biết hạch tội (Ngô) Sách Tuân mà không một lời nào đả động đến Lê Hy, thế thì so với người nịnh hót Lê Hy cũng chẳng hơn kém nhau bao nhiêu vậy. (Phan) Tự Cường cũng cùng một loại với (Ngô) Sách Tuân mà thôi."

Lời bàn:

Có mỗi một khoa thi Hương, kẻ đỗ cao nhất cũng chỉ là Cử nhân, vậy mà hỏng một cách thảm hại lại là bốn vị Tiến sĩ lừng danh: Lê Hy, Ngô Sách Tuân, Phan Tự Cường và Ngô Hải, nhục thay! Chư vị sử gia thời Nguyễn, sắc sảo thì quả là thật sắc sảo, song chừng như chư vị chỉ muốn mượn Lời cẩn án để kí thác chút tâm sự với thời cuộc đó thôi.

Tự cổ, búa rìu của phép nước vẫn giáng từ trên xuống, có đâu lại vung từ dưới lên, vung lên như thế, lỡ bay đầu Tể tướng, bay luôn đầu cả Chúa lẫn Vua, thiên hạ như gà con mất mẹ, biết nương tựa vào đâu. Vả chăng, vung lên lâu ngày quen tay thành tật, chư vị ngồi trong kinh thành, nhỡ bị họa lây thì lấy ai mà viết sử? Kẻ hậu sinh này viết tới đây, ngẩn ngơ mà tình cờ dừng lại, ngắm mãi cái gì đen đen trong trang sử cũ, một lúc sau mới chợt nhận ra đó chính là xác Tiến sĩ Ngô Sách Tuân đang treo lủng lẳng, khô như một nét sổ của trang chữ Hán lạnh lùng.

Mạo muội dịch ra quốc ngữ, lại nhìn kĩ lần nữa, thì chao ơi, cái xác treo lủng lẳng ấy bay vào trang đánh máy, chẳng khác gì cái dấu chấm than. Hóa ra, dấu chấm hết cuộc đời của Tiến sĩ Ngô Sách Tuân lại là dấu chấm than!


(Theo Việt sử giai thoại của Nguyễn Khắc Thuần)



Lão già lười nơi núi nọ biết chuyện ngứa miệng bàn thêm:

Chuyện xảy ra đã thú, Lời cẩn án của các sử gia càng ý nhị hơn, mà Lời bàn của người dịch lại càng sâu sắc nữa.

Sự đời, người ngay lại tìm đường cầu hoà với kẻ gian bằng cách ... cũng gian lận. Phép nước thời ấy, đặt kẻ gian ở chức vụ cao, việc xảy ra thế này chứng tỏ lần tố cáo trước chính là có bằng cớ vậy. Thế mà vẫn bình yên, trách gì người khác không tìm đường bỏ ngay theo gian.

Triều đình như thế, kết cục há chẳng được báo trước ru?


Ngày nay, quan tổng đốc xứ Hà giang, năm trước đã được dẫn ra rằng người thân chiếm hàng bao nhiêu vị trí trong tỉnh, bây giờ lại đến con được nâng điểm, chẳng phải cùng một bài đó sao?

Lịch sử, có chuyện lặp lại thế ư?

Plasma lạnh

(Viết để lưu lại cho mình).

Plasma được xem là trạng thái thứ 4 của vật chất, bên cạnh thể rắn, thể lỏng và thể khí. Trong trạng thái plasma, các điện tử và hạt nhân trong nguyên tử được tách ra tạo nên các ion âm và dương. Có thể không phải tất cả nhưng đa số vật chất có thể tồn tại dưới trạng thái này.

Vì có ứng dụng thực tiễn, người ta cần kỹ thuật để tạo ra các tia plasma. Phổ biến là phương pháp cho dòng khí trơ (thông thường sử dụng argon) chạy qua 2 điện cực dưới điện áp cao (hàng kV).

Plasma chứa hỗn hợp các ion âm dương, cũng tạo ra oxy tự do và một ít tia cực tím, nên rất tốt cho việc khử trùng và làm lành vết thương trong ngành y sinh. Nhưng cách tạo tia plasma thông dụng cho plasma ở nhiệt độ cao, và tia dạng cầu, ngắn, không thể tác động trực tiếp lên vết thương được.

Việc chế tạo thiết bị tạo plasma dùng trong y sinh ngày nay được bảo vệ bằng việc cấp bằng bản quyền sáng chế (patent, ở vn gọi là sở hữu trí tuệ), nhưng tuỳ yêu cầu khắt khe về việc thử nghiệm của từng nước mà chưa phải ở đâu cũng có thể áp dụng vào y tế cho người. Ở những nước lạc hậu như vn thì hoàn toàn có thể.

Trong y sinh, gọi là plasma lạnh, vì tia plasma được tạo ra dưới 2 điện cực bằng dòng khí trơ có tốc độ cao, khiến nó nguội nhanh (xuống dưới 40 độ C, có thể tác động lên cơ thể người). Tuy nhiên, sau đó, để hình thành dạng tia dài (có thể sử dụng như một lưỡi dao), buồng tạo plasma có hình dạng đặc biệt (phễu dẹt), nở rộng ra làm giảm tốc độ dòng khí trơ, sử dụng gờ dẫn hướng cho tia dài ra và thoát ra ngoài qua các loại mũ chụp khác nhau.

Hư & Thực

Lại vẫn những câu chuyện bắt đầu từ sự thối nát vô phương cứu chữa của bộ dục.

Có người nói, bắt đầu từ nạn sính bằng cấp. Song, có thật ta trọng (hư) danh đến vậy hay không?

Thưa rằng, trong hư có thực. Mấy cái hệ số lương, rồi thăng quan tiến chức đều lấy thước đo bằng cấp ra làm bình phong cả.

Nên, không phải ngẫu nhiên mà bộ dục phất lên nhờ cơ chế tự sản tự tiêu (bằng cấp) ấy.


Bộ binh bộ hộ bộ hình
Ba bộ đồng tình bóp vú con tôi
...

Cướp

Cướp, định nghĩa ngắn gọn nhất là: lấy của người khác bằng vũ lực.

Dù động từ này còn vài cách dùng khác (cướp đường, cướp thời cơ, ...) nhưng cơ bản đều xuất phát từ nghĩa gốc ban đầu nói trên và nghe không được hay ho gì cho lắm.

Bộ máy tuyên truyền của chính quyền toàn trị, vốn kiểm soát ngôn luận ngặt nghèo, vẫn tự hào về một hành động của mình, sử dụng chính động từ ấy: cướp chính quyền.

Cướp, thì, tà nhiều hơn chính. Và, chính quyền (tà quyền), dù nghe có vẻ trừu tượng, vẫn phải tồn tại bằng những thứ không trừu tượng chút nào. Những thứ đó, có được, cũng bằng con đường không ngoài động từ được nói.

Của cải, nếu không được làm ra, ắt có nhiều bao nhiêu tiêu cũng hết. Vì đã không làm ra được, chỉ có tiếp tục một con đường cũ mà thôi. Mang danh, sở hữu toàn dân, không ngoài điều ấy.

Đất đai, đang là ví dụ điển hình. Bảo sao, không có những ĐVV, ĐVH, ...


Nói rằng, bất minh, không bao giờ bền được.

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Tái ông

Xứ ta, chuyện gì cũng vậy, không nói ra thì thôi, nói ra thì hoá toàn chuyện lâu ngày nhiều người biết mà "không ai biết".

Vụ Hà giang, chung quy chỉ tại ông kia "làm quá", nên mới lộ hết các đồng chí núp trong đống rơm. Xét trong không gian, không lẽ các tỉnh khác "ngu" cả? Xét chiều thời gian, ai dám bảo mấy năm trước chưa "khôn".

Chuyện bé gái thi năm ngoái con gái đương sự năm nay (chưa đến đâu thì xem như chưa biết, nhưng thời buổi này mai mốt có nói đến đâu cũng chắc gì đã biết, nên xem như cứ tự suy ngẫm rồi để đó) dường như đã giải thích cho thắc mắc của hắn năm ngoái, rằng tại sao có những tuổi trẻ học giỏi lại chỉ muốn vào ca?

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2018

Thi cử

Nhân vụ Hà Giang thi quốc "ra" (tốt nghiệp ptth + thi đại học, thời đại 2 trong 1 và 3 chung chi chi đó).

Về mấy vụ thi cử này, lão già nơi núi kia bảo: thi với cử, hao tốn cả nhân lực, vật lực lẫn nguyên khí quốc gia. Sao không dành năng lượng ấy cho việc gì hữu ích hơn?

Tình cờ đọc được bài của QTN, cũng thuộc dạng cây đa cây đề ... của làng quan chức bộ dục, nhất là về tin học (chính xác hơn, sử dụng tin học để quản lý giáo dục). Hắn, vốn cũng từng đi từ chỗ tưởng ổng giỏi cho đến chỗ biết ổng cũng chẳng ra gì.

Nhưng, đọc bài của QTN nói chuyện thi cử (thực ra là chuyện tổ chức thi và chấm thi) nhân vụ Hà Giang, mới thấy ... đúng là ở trong chăn biết chăn có (cơ man nào là) rận (bẩn ôi là bẩn!).


P/S. Một điểm cộng cho dân quản lý biết tin học: thống kê các con số. Nói lên khá nhiều điều.

(Lại) sử

Không đọc nhiều nhưng cũng có ý kiếm tìm nên tình cờ thấy được một bài viết trên Dân trí. Về chuyện thi cử môn Sử. Vì sao điểm thấp.

Một bài viết nhiều chữ nhưng hầu như chẳng nói được điều gì. Hắn cũng tìm xem một mã đề để kiểm chứng cho chắc ăn.

Bài viết nói trên có ý, rằng học sinh không phải chỉ học thuộc các sự kiện mà còn phải tư duy. Đọc qua đề thi hắn phải phì cười. Đúng, học sinh không chỉ phải học thuộc các sự kiện, mà còn phải học thuộc luôn cả các cách đánh giá nhận định của ... ai đó.

Nói tư duy ra mấy câu trả lời thì, xin lỗi, loại già đầu còn chưa chắc làm nổi. Mà, cái chính là, thi trắc nghiệm, đâu quan trọng chuyện tư duy, quan trọng là, phải "tư duy" đúng như đáp án ...

Báo

Một tờ báo bị đình bản. Đa số thờ ơ.

Hoặc có những người thân quen hay yêu thích tờ báo đó lên tiếng bênh vực.

Lại có những kẻ không ưa tờ báo đó thì nói kiểu: đáng đời.



Sao không biết nghĩ, dẫu một ai đó vô danh bị bịt mồm thì miệng mình cũng gần đâu đó.

Mà, có là kẻ khó ưa bị bịt mồm đi chăng nữa, mình thờ ơ hay mừng thì chả hoá tai mình không điếc đặc cũng có mùi sao?

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

Especially For Me

Cuộc sống chẳng có gì bận rộn mà sao cứ thấy mình tự đánh mất chính mình đi đâu ...

Tự nhiên nhớ đến khắc khoải những khoảng thời gian, có khi lên đến nhiều ngày, được ở hoàn toàn một mình. Ngày ấy thậm chí còn không có điện thoại và internet ...

Chiều nay, tự cho phép mình nghỉ ngơi chút chút cùng một vài cũ cũ ...



Cũng không mấy, tối lại có hẹn với chú rồi ...

Không đủ

Đứa con, dường như cố gắng bao nhiêu cũng không đủ với mong mỏi của cha mẹ. Lúc bé không đủ ngoan, lớn lên học hành không đủ giỏi, trưởng thành không nhanh lấy được vợ xinh, không sớm sinh được con khôn, trung niên không đủ giàu, chức vụ không đủ lớn, ...

Người chồng, đánh mất cả mình vẫn không được vợ cho là đủ yêu vợ. Ăn, mặc, ngủ, nhất nhất theo ý vợ. Dẫu không thích tiệc tùng cũng theo vợ đi khắp nơi tiếp khách. Đến lúc, vợ nói hộ luôn, chồng sẽ làm gì, không cần biết tâm tư. Lâu lâu làm một việc nhỏ theo ý mình liền bị than vãn không yêu.


Bao nhiêu cũng không đủ, có phải tại tham quá không?

mStatus

Điện thoại reo. Số lạ. Bấm nghe thì nghe được một giọng đều đều kiểu ghi âm sẵn: chào quý khách chúng tôi là công ty ... (gì đó về bất động sản).

Đã nhiều lần bị quấy rầy kiểu này bởi các em gái xinh đẹp, hắn vẫn thường kiên nhẫn nghe hết câu giới thiệu rồi nhã nhặn trả lời rằng mình không quan tâm (bất động sản, cho vay tín dụng, ...), và không quên cảm ơn, hy vọng thế giới cùng nhau lịch sự hơn chút. Nghĩ, chỉ là kiếm cơm thời buổi khó khăn (hay do các em gái xinh đẹp? hihi).

Nhưng kiểu giọng máy thế này thì mình phải lịch sự theo kiểu máy hay sao? Đành ngắt cuộc gọi. Thấy trên màn hình hiển thị tùm lum gì đó về một dự án bất động sản.

Hơi ngạc nhiên. May là sau đó nhận được tin nhắn từ "bạn 9226" "khoe" rằng đó là dịch vụ mới của bạn í, mStatus.

Cũng đành, đâu phải lần đầu tiên công nghệ mới được thúc đẩy bởi giới tội phạm?

Hiển nhiên, đây chẳng phải là "công nghệ" gì to tát, và mấy bạn kia cũng chưa đến nỗi là tội phạm. Lại nghĩ, không biết, các bạn ấy làm việc như vậy, thì, kết quả thế nào?

Thực ra, chả khác gì những tờ rơi vẫn được nhét đầy vào cổng nhà hắn. Thời buổi thông tin hỗn loạn được chuyển bừa bãi tạo nên những rác cùng rưởi ...

Người và gián

Người, chán (như con gián?!), đến độ thấy ... gián chẳng buồn giết, dù là theo phương pháp mới (bình xịt diệt côn trùng), hay cách cũ (lấy chân đạp).

Quay đi quay lại, không hiểu sao thấy con gián đã chết bẹp dí, bèn nhìn lại đôi dép của mình.

Gián, chắc cũng chán ... như người? Người, lại không có mắt ... như trời? Hihi.

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Tự hào

Thấy VTV đưa tin về các học sinh thi Toán quốc tế năm nay, bỗng nhớ mới năm nào, nhiều người còn cảm thán cảnh đìu hiu học sinh đi thi quốc tế đoạt giải trở về, đặc biệt so với những hoành tráng thi hoa hậu hay "anh hùng" bóng đá.

Chắc những than vãn này đã đến tai một số ai đó, và sự "thức tỉnh" muộn màng hầu như chỉ chứng tỏ tính trì trệ nặng nề của "thượng tầng kiến trúc" so với tính nhanh nhạy (nhiều phần láu cá) của "hạ tầng cơ sở"?!

Đơn giản, bởi vì ngày nay người ta đã nói đến những điều thực chất hơn là những điểm số chỉ mang tính khích lệ.

Đừng tự hào vì nghèo mà học giỏi, hãy tự hỏi vì sao giỏi mà vẫn nghèo!


Bộ dục, lẽ ra phải biết học từ chính những sinh viên của mình thì lại vẫn đang chìm trong cơn mê thi cử thao túng điểm số nhằm kiếm ăn và đẩy dân tộc đến chỗ đầy các bằng cấp trong khi không làm nổi một con ốc vít nhỏ ...

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

Chân dung

Tự nhiên bé cháu chụp và gửi cho hắn cái ảnh từ quyển học bạ thần thánh:



Không hiểu sao với trí nhớ rất tồi của mình hắn vẫn nhớ ra ngay đây là ảnh trong học bạ.

Không chỉ thế, còn nhớ, hôm chụp ảnh, tắm rửa sạch sẽ (hiếm hoi thời đó), lại còn lấy lược chải tóc và chụp khi tóc vẫn đang còn ướt hihi.

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

Bình ... loạn (luận)

Các chuyên gia xứ lúa nước thường có những bình luận (loạn), kiểu khẳng định chắc như đinh đóng cột, rằng thì là chắc chắn rằng ..., rồi chứng tỏ tính đúng đắn của ..., vân vân và vân vân khi ... mới có một (1) sự việc gì đó xảy ra.

Nay xem cái phổ điểm của kỳ thi quốc gia vừa qua, lại không thấy ai bình luận gì?!?

Điểm trung bình trên cả nước của các môn Toán, Lý, Hoá đều dưới 5/10, tệ nhất là môn ... Sử.


Không thấy ai bình luận xem việc thi ra sao, việc học, việc dạy như thế nào?

Cũng không thấy ai bình luận trò sao, thầy sao và bộ dục ra sao nữa ...

Dĩ nhiên, càng không thấy ai bình luận, chẳng hạn liệu Sử có phải là Sử?!

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

Tin tức

Ông đạo diễn lắm râu làm phim về con khỉ khổng lồ mượn cảnh vn để quay nên được xứ lúa nước phong luôn chức gì đó để quảng bá văn hoá nước nhà.

Ngày kia ổng đi nhậu ở Sg bị ai đó đánh cho tè le, ồn ào chút rồi ... im.

Sáng nay hắn đọc trên mạng thấy nói ổng tự điều tra, hoá ra mấy thằng đánh ổng là thứ dữ được ca vn bảo kê nên ...

Chiều nay lại đọc được trên báo chính thống tin ... y chang trừ phần bảo kê haha.


Sent from my iPhone

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

Công việc và giải trí

Hai anh em, sau một hồi loay hoay cắt đục gõ vặn bằng dao búa kềm tuốc-nơ-vít cũng thay được đoạn ống dẫn nước làm mát cho máy phát điện số 2. Cũng còn may là hắn sớm phát hiện ra nguyên nhân tiếng kêu lạ. Vừa làm vừa nghĩ, công việc thì vẫn làm xưa nay rồi, nhưng nếu theo giải thích về mức lương bị hạ mới đây thì đó phải là việc của người khác!?

Thôi thì kệ mẹ đ. thèm chấp sự đời.

Còn có chút vui là lại được đọc bạn Mất Dép, sau bao năm bạn í tuyệt tích giang hồ ...

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

Thể thao

Hắn không yêu Neymar, nhưng cũng không ghét bỏ gì cậu ta, để đến mức phải vui mừng trước những hình ảnh chế giễu các pha ăn vạ của cậu.

Song, hắn thực sự vui mừng trước những hình ảnh chế không lấy gì làm đẹp ấy. Vì, ngoài những nụ cười có phần vô tâm và ác ý của các anh hùng bàn phím, hắn thấy, trên thế giới (chứ không chỉ riêng gì xứ lúa nước) vẫn còn có những người mong muốn được thấy một thứ thể thao cao thượng. Một thứ thể thao khác với thứ đang được VTV cổ vũ, rằng đó là "đỉnh cao" và "chuyên nghiệp".


Chiến thắng, đặc biệt trong thể thao, không nhất thiết phải là một chiến thắng "bằng mọi giá", nhất là, khi được trả bằng một cái giá xấu xí ...

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

Zombie & ngu

Xem mấy phim của tụi Hollywood về zombie với lại mấy bệnh dịch lây nhiễm hàng loạt, tự nhiên nghĩ tới câu "không thể chống lại mấy thằng ngu vì chúng quá đông" hihi.


Sent from my iPhone

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

Ăn vạ

Không chỉ cùng thi đấu cho đội bóng Paris Saint-Germain, Neymar và Mbappe còn cùng có ... những pha ăn vạ thật thô thiển.

Neymar, gây ấn tượng trong những trận đấu trước đó, ăn vạ thô thiển trong trận Brazil - Mexico và về nước sau trận tiếp theo.

Mbappe cũng gây ấn tượng, cũng ăn vạ thô thiển trong trận Pháp - Uruguay tối qua ...

Điềm

Không phải fan của Brazil nhưng hắn nghĩ những gì đội bóng đó thể hiện tối qua (đúng ra là rạng sáng nay) không tệ. Chỉ là các ngôi sao không phải lúc nào cũng chính xác như máy được.

Vậy là tài năng đã không vượt qua được ... quá nhiều điềm báo trước: Neymar là ngôi sao cuối cùng có mặt trên poster quảng cáo của FIFA mà ... chưa về nước; vua bóng đá Pelé dự đoán ... Brazil vô địch; và đội bóng này còn là "tình yêu" của nữ facebooker Hoa Cúc Xanh, "yêu ai là người đó ... xách va li về nước" hehe.

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2018

Lương

Lương cứng: đã đủ năm hưởng mức lương kịch bậc nhưng không được hưởng phụ cấp thâm niên, do chưa đủ tuổi.

Lương mềm: chỉ được xếp nhóm dưới, lý do:



Quẩy thôi, hết động lực phấn đấu rồi, haha.

4.0

Không phải đến tận bây giờ, người ta mới mâu thuẫn về cách nhìn nhận tương quan trong sử dụng lực lượng lao động giữa sức người và máy móc.

Ngay từ buổi sơ khai của máy móc, đã từng có phong trào công nhân đập phá máy dệt. Từ một góc độ nào đó, đó là tư tưởng yếm thế, một dạng mặc cảm tự ti, ngày nay được gọi chính xác hơn là phức cảm tự ti. Thay vì chọn cho mình một vị trí có thể làm chủ máy móc, nhiều người tự đặt mình vào vị trí cạnh tranh một công việc với máy móc.

Một thời gian dài, sự cạnh tranh này được âm thầm duy trì, bằng cả sự tỉnh táo lẫn u mê. Nói chính xác hơn là kẻ tỉnh táo khai thác kẻ u mê trong một mối hợp tác không hề kỳ quặc. Trong thời gian đó, người thông minh vẫn kiên trì hoàn thiện máy móc về hướng thay thế được con người, mà mới nhất là trí tuệ nhân tạo. Và, người lao động vẫn biện hộ (hay tự đánh lừa?) về những thứ gọi là chi phí, giá thành mà lơ đi chất lượng, biết rằng tạm thời đang thắng thế nhưng sẽ thua trong tương lai không xa.

Nhiều công ty có dáng vẻ khá công nghệ, nhưng thay vì cố gắng nâng cao độ tin cậy, an toàn cho hệ thống của mình thì lại "dự phòng" một hệ thống với công nghệ cũ hơn nhằm thay thế khi xảy ra sự cố. Một khía cạnh khác là outsourcing, lợi dụng nhân công giá rẻ và đẩy ô nhiễm môi trường ra xa, đáng thương cho những kẻ tiếp nhận "đầu tư".

Cuối cùng thì cũng đến lúc nước Mỹ nhận ra rằng chất lượng outsourcing không còn thoả mãn họ, cùng với chi phí không còn rẻ nữa. Những nơi được đầu tư cay đắng nhận ra rằng, công nghệ thắng thế đòi hỏi lượng kiến thức và kỹ năng khổng lồ, những thứ không thể có được trong ngày một ngày hai.


Nói thêm cho vui, ở một vài xứ "không chịu phát triển", khác những xứ "(đã) phát triển" hay "đang phát triển", người ta vẫn sử dụng đại ngôn để che lấp nhưng khoảng trắng không chịu bù lấp. Và, với năng lực ấy, tiếp tục "dự phòng" cho công nghệ cũ kỹ của mình bằng ... những công nghệ còn cổ hơn.


Cả thế giới sợ người Mỹ, vì, người Mỹ đã nói là làm.

Người Mỹ sợ người Nhật, vì, người Nhật làm rồi mới nói. (Câu này gợi trận Trân Châu Cảng quá rõ hihi).

Người Nhật sợ người Trung quốc, vì, người Trung quốc không nói cũng làm.

Người Trung quốc sợ người Việt nam, vì, người Việt nam nói một đằng làm một nẻo ...


Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018

Chân, Thiện, Mỹ

Trận cầu Brazil - Mexico tối qua.

Thích nhất là hiệp 1, tấn công, tốc độ nhanh, không một phút bù giờ.

Dở nhất là ở hiệp 2, bù giờ tới 6 phút, chủ yếu do các ngôi sao Brazil ... "ăn vạ".

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2018

Ngoại

Hắn không nhớ lần về ngoại gần đây nhất là năm nào. Mọi người thậm chí cứ quả quyết rằng lần cuối hắn về ngoại là từ khi hắn còn bé. Hồi đó là đám cưới ông anh mà bây giờ đã có cháu nội cháu ngoại.

Hắn phải hỏi blog mới nhớ ra hihi.

So với ngày ấy, bãi ngoài đê đã được kè không hề bị lở thêm. Đường sá phần nhiều đã bê-tông hoá.

Nhà cũng đã được sửa lại. Người già ra đi nhiều. Trung niên ngày ấy nay đã già. Những đứa trẻ u uẩn đã thành các ông bố bà mẹ trẻ, nhường chỗ cho thế hệ tiếp theo với những đôi mắt ngác ngơ ...


Súc vật

Nhiều cựu quan chức to, đến khi vướng vòng lao lý, được các nhà báo "bật mí" rằng thì là chúng chỉ đáng gọi là ... súc vật.

Hiển nhiên, không phải chúng chỉ mới biến thành súc vật gần đây ...


Nghe nói rằng xưa có kính chiếu yêu ...

WC 2018

Nói cho vui 1: Trong 1 ngày M10 và Cr7 cùng rủ nhau ... về nước.

Nói cho vui 2: Sớm mất hy vọng vào Arg từ trước giờ bóng lăn khi ... nghe "vua" ("dự đoán bậy") Pelé phán Arg sẽ thắng!?!


Nói nghiêm túc 1: Vẫn yêu mến Messi nhưng phải thừa nhận rằng M10 chẳng làm được gì nhiều. Một trong những nguyên nhân là đội Arg quá dở, hàng công thì chưa hay và hàng thủ thì rất tệ.

Nói nghiêm túc 2: Vẫn không thích thím Bảy (không thích chứ không phải ghét) nhưng phải thừa nhận rằng Cr7 đã làm việc rất nghiêm túc.



Nói ... không liên quan: Người ta bảo rằng, hầu hết những thứ bạn khoác lên người đều gây hại cho môi trường. Như vậy, bạn biết phải làm gì rồi đấy! (Bravo Nude Huraáa!!!).

(Chuyện riêng: cả một thời hắn chỉ 2 bộ quần áo thay nhau và thấy thật thoải mái ...)

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2018

Heo và ... lợn

Có câu hỏi: heo và lợn khác nhau chỗ nào?

Trả lời: heo ăn bắp còn lợn ăn ngô.

Dọc đường quốc lộ qua Nghệ - Tĩnh, bên những ruộng "ngô" có những tấm biển "tắm heo" (mà không phải là "tắm lợn").

Hắn đoán, một phần thịt lợn ngoài bắc đến từ những con "heo", và chúng được vận chuyển trên tuyến đường này ...

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2018

Fair play

Không thể không phì cười khi nhìn cách đội tuyển bóng đá Nhật bản, đội bóng châu Á duy nhất sẽ đi tiếp sau vòng bảng WC 2018, thi đấu trong những phút cuối trận của lượt trận cuối vòng bảng.

Họ được quyền đi tiếp nhờ hơn hệ số phụ, được gọi là chỉ số "Fairplay" bằng một cách không được fairplay cho lắm hahaha.

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018

Thợ

Chiều ni đem xe Win ra ... đạp cho nổ chơi. Rồi lấy đồ nghề ra độ chế lại dây côn.

Xe mãi mới nổ. Cộng thêm thấy đồ nghề mốc meo.

Tự nhiên thấy buồn ...

Lẫn

Nhân chuyện một thầy giáo bị lạc ở PQ. Nói rằng do thầy già và trí nhớ không tốt. Trong đầu hắn xuất hiện 2 câu hỏi. Thế thì thầy dạy học sinh làm sao? Và, câu hỏi thứ 2, thầy mới 54 tuổi.

Vậy mà, người ta đang tăng tuổi nghỉ hưu của người lao động. Gắng nêu cho được thật nhiều lý do, cố tình lơ đi 2 điều cơ bản: ngân sách thâm hụt (lý do chính) và môi trường sống bị huỷ hoại (phản biện chính).


Có lẽ, bởi có những kẻ lú lẫn đang đi lạc trong rừng phòng họp ...

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

Sai

Nếu một bài toán chỉ có thể giải được bằng một lời giải sai thì hẳn đó là một đề bài sai?

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2018

Xưa & nay

Tình cờ xem lại entry hắn viết vừa đúng 4 năm trước. Chính xác là 4 năm + 2 ngày, cũng vào thứ Sáu. WC chán.

Sau 4 năm, vẫn wc chán. Vẫn vtv chán. Vẫn dục thượng thư chán (dù đã là một gã khác).


Có khác chăng, biển đảo, dường như đã được an bài ...

Cười

"Hạnh phúc sẽ đi về phía những ai biết cười".


Hiển nhiên, với những người "cười không nổi" thì còn "hạnh phúc" làm sao? Hehe.

Bảo hiểm

Chị đại diện Bảo Việt (dân bán bảo hiểm, mồm mép chẳng vừa) tả xung hữu đột trả lời nhiều câu hỏi hóc búa, nhưng riêng câu mà hắn chờ đợi nhất thì chị ta lúng búng viện dẫn các quy định của bộ này bộ nọ.

Ấy là vấn đề bảo hiểm trùng. Hiện nay, những người có thu nhập khá, có thể mua nhiều khoản bảo hiểm (ví dụ sức khỏe) khác nhau. Hiển nhiên họ chờ đợi những khoản bù đắp đáng kể trong trường hợp không may, bệnh tật hay tai nạn. Trớ trêu là, công ty bảo hiểm nào cũng đòi hỏi chứng từ gốc mà mỗi bệnh nhân chỉ nhận được từ mỗi bệnh viện ... mỗi 1 bản.

Hắn, tình cờ đã biết điều này (thực ra, cá biệt cũng có công ty chấp nhận bản sao). Cách giải quyết tạm thời tốt nhất là nếu mua, chỉ mua đúng 1 gói. Ấy còn chưa kể đến các khoản bảo hiểm bắt buộc, ví dụ liên quan như bảo hiểm y tế, bảo hiểm người ngồi trên ô tô, xe gắn máy, bảo hiểm du lịch, ... vốn ... đã bị bắt buộc phải mua rồi.

Vấn đề là, "lãnh đạo" công ty hắn đã tự tiện ký hợp đồng mua cho toàn thể cán bộ công nhân viên. Dự buổi truyền thông xong, nhiều đồng nghiệp trẻ còn ngơ ngác, vậy có ký mua nữa không? Thưa bố trẻ, ký thì người ta đã ký rồi, và đã phát "thẻ xanh" (để bảo lãnh khi nhập viện) in chính xác tên từng người một.

Với một doanh nghiệp nhà nước như công ty hắn, nhẽ còn cần giải trình: nguồn kinh phí mua bảo hiểm ấy trích từ đâu ra? ảnh hưởng thế nào đến thu nhập của người lao động? À, mà đó là cả một câu hỏi khác, và dĩ nhiên, không dành cho chị đại diện xinh đẹp của Bảo Việt.

Họp

Báo chí (vẫn còn âm hưởng ngày báo chí hihi) nhắc đi nhắc lại câu chuyện (có vẻ) buồn cười: các cán bộ huyện bỏ về sạch trơn trong khi chủ tịch tỉnh đang kết luận cuộc họp.

Hiện tượng rõ ràng có vẻ buồn cười, nhưng bản chất thì xưa như ... những chuyện thường ngày ở huyện. Những cuộc họp vô bổ, những phát biểu sáo rỗng và ... người (phải) nghe coi người nói (thường là cán bộ cấp trên) chả ra ... cái chó gì.


Anyway, lão già, sáng nay đi họp đây hahaha.

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

Bản quyền và độc quyền

VTV, vụ WC, chẳng khác con gà mái mắc đẻ. Trước thì sục sạo tìm ổ, sau thì cục tác cục ta khoe công ầm ĩ. WC mới được mấy ngày thì lại hết rên đến rỉ chuyện vi phạm bản quyền. Hoá ra do kẻ khác cũng truyền hình, sợ mất độc quyền quảng cáo. Thời đại kim tiền, cũng chẳng biết FIFA làm ăn như thế nào nữa.

Nhân lúc rảnh rỗi, thử vào trang của VTV xem thế nào thì thấy "vì lượng truy cập quá đông nên ...". Thế này chả phải đã kém lại tham hay sao?


Nhân tiện nhớ đến "phong trào" hô hào "lấy dây thừng kéo mây về xứ sở". Có những bạn trẻ hô hào chớp lấy cơ hội. Cơ hội, nào phải bây giờ mới có?

Nhớ N xưa, chọn thuê máy chủ của đơn vị trong nước. Trước là yêu nước, sau cho tiện liên lạc. Kịp một ngày đẹp trời tá hoả thấy email mất sạch. Gọi điện hỏi thì được biết "bọn em bảo dưỡng máy", mà "quên" backup nên khách hàng chỉ còn cách ngậm ngùi.

Khá khen bạn trẻ nào nhìn ra cơ hội, cũng gọi là "có não". Nhưng, lợi dụng ngăn sông cấm chợ để kiếm tiền thì chỉ là đắp đổi qua ngày, nào đâu "rễ sâu gốc vững" ...

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

Hot

Báo chí (lại báo chí, chắc vì sắp đến ngày gì đó hehe) hỏi (không biết có hỏi thật chăng?): bình luận (loạn) wc, tại sao phải bắt hot girl rành bóng đá?

Lão già kia, cắc cớ, cũng ... hỏi: tại sao phải bắt hot girl bình loạn bóng đá?


Nhẽ, bóng đá, tự thân nó, đáng chán đến vậy sao?

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

Trẻ

Báo chí viết: Trào lưu thích trai trẻ của các cô gái TQ.

Rằng: gọi là "cún cưng", yêu cầu: giống "pet".


Trai trẻ, sẽ đến lúc thành "trai già", thì sẽ ra sao nhỉ? Một lão già chưa từng là "pet trẻ" hỏi.

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2018

Cao thượng và xảo ngôn

Tinh thần cao thượng, ngày nay, chỉ còn sót lại trong các truyền thuyết. Đến thể thao cũng đầy rẫy tiểu xảo, dân xứ kia còn ngụy biện rằng đó là chiến thuật thông minh.

Nên, không lạ, dân xứ ấy, tranh cãi, ở bất cứ đâu, đều gán nhiều "mỹ từ" cho phe đối lập, dù trong lòng biết rõ thế nào. Tệ hơn, họ vui mừng khi thấy ý kiến khác mình bị vùi dập bởi cường quyền.

Những kẻ nắm quyền lực xứ đó là những người ít tin tưởng nhất về uy tín của ... chính họ. Bằng chứng rõ ràng là họ không bao giờ dám chấp nhận bầu cử thực sự, như một trận đấu sạch, dù ngôn từ luôn có vẻ mạnh mẽ.

Bởi vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi cái gọi là quốc hội đã đồng tình không công khai ...


Có câu, cây ngay không sợ chết đứng.

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

Luận Hàn Tín

Sáng nay, ngồi trên cầu tiêu đọc sách, thấy cụ Vương (HS) nói, nhân rảnh rỗi không biết làm gì luận Hàn Tín chơi cho đỡ buồn. Cũng đang trong cơn buồn, bèn cũng ... luận Hàn Tín chơi hehe.


So tam kiệt ai bằng Hàn Tín
Một tay thu muôn dặm nước non.
Những ngỡ rằng khoán thiết thư son
Thái Sơn như lệ Hoàng Hà như đái.
Hạp tảo ngũ hồ song Phạm Lãi
Khước lưu tam kiệt độc Trương Lương.

Đau đớn thay, điểu tận cung tàng
Đầm Vân Mộng mắc phải mưu con trẻ
Ví biết chữ khả hành khả chỉ
Thời ngũ hồ một lá cho xong
Làm chi lúng túng trong vòng.


Người đời sau thường chê họ Hàn rằng, thân làm tướng tài, liệu việc như thần, mà không lường được mưu hèn kế bẩn của vua hèn Lưu Bang và mụ đàn bà Lữ Trĩ. Hay như cụ Nguyễn ở trên cũng chê Tín biết khả hành không biết khả chỉ.

Nghĩ, biết đâu, Tín hiểu việc từ thuở ban sơ, mượn mệnh đế vương của Lưu Bang để đặt chân vào "hãn thanh". Chê Lưu Bang tài chỉ quản "vài muôn", so với mình "càng nhiều càng tốt", để mượn lưỡi gươm của Lưu Bang mà có cái kết oai hùng, tránh khỏi chết già trên giường bệnh, cảnh "mỹ nhân tự cổ như danh tướng".

Lão già nơi núi kia bỗng cười lớn, nói vậy, phải chăng quá đề cao họ Hàn, hay chê Tín thậm tệ? Bởi, cả một đời anh hùng, vẫy vùng bốn biển, nhẽ không ra ngoài được một chữ danh?



Hôm kia, ngồi nhậu, cao hứng, bèn kể chuyện Lưu Linh (đến tận ngày nay vẫn có vô vàn đệ tử), đi đâu cũng vác theo một cái cuốc, trên cán có dán chữ "chết đâu chôn đó". Có người chê rằng, biết đến vậy mà vẫn còn câu nệ chôn với không chôn ư?

Bạn, hỏi cắc cớ, chớ cái ông chê đó là ông nào? Nghĩ bụng, thoát như thế, mà để danh vương lại với đời, thì, chẳng hoá quá tầm thường hay sao ...

Bạo lực, quá khích và kích động

Hắn không thích bạo lực. Không bao giờ ủng hộ bạo lực. Vì thế chẳng bao giờ tung hô các cuộc cách mạng, dù là tương lai, hiện tại hay trong quá khứ. Bạo lực cũng có trả vay vậy.

Nhưng, nhiều lúc tự lo, hình như mình đang ngày càng quá khích. Nhẽ, nhìn nghe thấy quá nhiều ngang trái mà chẳng biết xả vào đâu. Quả bóng cứ bị bơm mãi, không xì được thì liệu có nổ không?

Theo lý luận thông thường, khi nổ, lại bảo, bị kích động. Dường như kẻ kích động thì bao giờ cũng phải là kẻ xấu. Cứ nghe phát ngôn của các quan chức, hay bộ máy tuyên truyền, như VTV chẳng hạn, chỉ muốn ... nổ. Xem ra, kẻ kích động, còn phải tìm đâu xa ...

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2018

Thái bình

Nghe nói rằng, lúc Fernão de Magalhães đi qua Thái Bình Dương trong chuyến thám hiểm vòng quanh thế giới, ông hầu như không gặp trở ngại gì đáng kể, nên mới đặt tên cho đại dương lớn nhất "năm châu bốn biển" như vậy.

Thực ra thì Thái Bình Dương là nơi hàng năm hình thành một số lượng các cơn bão đáng kể, trong đó có nhiều cơn bão khủng khiếp, có sức tàn phá kinh khủng.



Vậy nên, thái bình mà không thái bình, là vậy.



Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

Phán quyết và phán xử

Nghe được một câu thật đơn giản: phán quyết ở cuối một phiên phán xử, không phải ở đầu.

Dường như, những kẻ đang rắp tâm thông qua một cái được gọi là "luật" (mượn danh) an ninh mạng, cố tình lờ đi sự thật đơn giản này.

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

Trấp tổn

Lão già kia ở núi đã lâu, nay nghe những chuyện thuê đất bán nước thời không hiểu mấy. Thôi thì chỉ nói chuyện thơ văn.

Lại nhân đang đọc sách cũ của cụ Vương (Hồng Sển), bèn học lối tuỳ tiện nhớ đâu viết đó, chẳng tra cứu sắp xếp lớp lang gì ...


***


Bạn, một hôm hỏi: Anh ở xứ Quảng đã lâu, biết "trấp tổn" nghĩa là gì chăng?

Đáp:
Há phải Đường Ngu mà trấp tổn
Nào Thang, nào Võ ở mô na?
phải không?

Bạn vỗ đùi đánh đét: đúng y tổ kiến lửa rồi.

Cười, mình, quê Quảng Trị, học Quảng Đức, nay ngụ Quảng Nam, xem  như Ngũ Quảng cũng gần, phải không? Chắc bạn biết mấy câu thơ trên xuất xứ Quảng Nam nên nghĩ tiếng địa phương mà hỏi? May cho lão, Quảng, chỉ gà què, nhưng biết được 2 chữ trên vốn là ... chữ Hán.

Hai chữ này, vốn chẳng được dùng mấy, bởi, chỉ một khái niệm xa xưa sau này không còn lặp lại. Phiên âm "trấp tổn", cũng có nơi "ấp tốn", lão đọc được ở đâu đó, nôm na là "vái nhau mà nhường thiên hạ". Ấy chỉ việc Nghiêu Thuấn xưa. Nghiêu vái mà nhường thiên hạ cho Thuấn, sau Thuấn lại "trấp tổn", trao thiên hạ cho Vũ.

Sử Trung Hoa, thường bắt đầu từ thời Tam Hoàng, Ngũ Đế. Cũng nặng truyền thuyết, nhiều sử gia cho rằng, thuở ấy chắc chỉ cỡ bộ lạc, tù trưởng chứ chưa đến vua chúa phong kiến. Hai vua cuối cùng trong Ngũ Đế là Nghiêu và Thuấn.

Nghiêu, có 2 con gái là Nga Hoàng và Nữ Anh, đều gả cho Thuấn. Nên, nhường ngôi cho Thuấn, tưởng cũng không lạ lắm. Thậm chí có sách còn nói Thuấn âm mưu hại con trai Nghiêu, đoạt lấy thiên hạ.

Đến lượt Thuấn, cha ngang ngạnh, em hư hỏng, sau này có thiên hạ đem trao cho người ngoài là Vũ thì cũng thường thôi.

Song, sử Tàu, có cái hay là cứ lấy cái ban sơ làm gương, nên sách sau này đều viết: vua hiền không ai hơn Nghiêu Thuấn. Cũng có cái tốt, là răn hậu sinh bớt kiêu căng.

Nếu giữ được truyền thống thì Vũ đã nhường thiên hạ cho người ngoài là Bá Ích. Nhưng, "các quan không chịu", rốt cuộc thiên hạ về tay con Vũ là Khể, "bắt đầu cho cái lệ, lấy thiên hạ làm của nhà".

Xem như Vũ sáng lập ra nhà Hạ, (nên cũng gọi Hạ Vũ). Cha truyền con nối đến Kiệt thì không ra gì. Tàn bạo, hoang dâm vô độ. Nên, Thang phải nổi lên mà đuổi đi.

Thang lập nhà Thương, cũng gọi là Ân (Thương Thang, Ân Thang). Truyền đến Trụ thì cũng chẳng khác gì Kiệt. Cuối cùng bị giết bởi Võ vương (con của Văn vương), nhường chỗ cho nhà Chu.

Sử Tàu, sau vẫn nói, vua xấu không ai hơn Kiệt Trụ.


Mải học cụ Vương nên đi xa lạc đề, bây giờ quay lại 2 câu thơ đã dẫn.

Nghiêu đặt hiệu nước là Đào Đường. Thuấn gọi tên nước là Đại Ngu. "Há phải Đường Ngu mà trấp tổn" chính là: nào phải Nghiêu Thuấn đâu mà đòi nhường thiên hạ?

"Nào Thang nào Võ ở mô na", hỏi ông Thang, ông Võ (vương) ở đâu tức ý muốn mắng chúng mày chính là lũ Kiệt Trụ.


Bạn, thắc mắc, hoàn cảnh nào, sao tác giả mắng ai mà ghê thế?

Hai câu thơ, vốn là 2 câu kết của một bài thất ngôn bát cú. Tác giả là một bậc nữ lưu, sau này quen gọi là bà Bang Nhãn, do có chồng làm bang tá. Tục danh, hình như, là Nguyễn Thị Liễu, sinh quán Đại Lộc (Quảng Nam).

Bài thơ có tên "Qua cửa Hàn cảm tác" (viết nhân đi thuyền qua cửa Hàn - cửa biển Đà Nẵng ngày nay). Thực ra 2 câu kết này có rất nhiều dị bản (trong khi 6 câu đầu khá thống nhất), trong đó, 2 câu dẫn ở đây dường như ... khó hiểu nhất. Nhưng vì thích nên ... lão chỉ nhớ 2 câu này, theo đúng tinh thần cổ thi điển tích.

Lão đoán, bài thơ được làm vào những năm 1885, 1886. Vì năm 1885 là năm "kinh đô thất thủ", Tôn Thất Thuyết rước vua Hàm Nghi lánh ra Tân Sở. Đồng Khánh lên ngôi. Nhiều sử gia cho rằng Đồng Khánh trả ơn người Pháp ủng hộ nên cắt đất dâng Pháp. Thực ra, có thể thế lúc đó chẳng đặng đừng. Một loạt vùng đất bị cắt giao cho người Pháp, gọi là nhượng địa, trong đó có Đà Nẵng (ngày nay).

Người Pháp gọi bằng tên Tourane. Sĩ phu thời ấy tránh tên gọi này, xem như gợi nỗi nhục mất nước. Không như ngày nay, cháu con vinh dự đặt Tourane này Tourane nọ cho dự án ấy dự án kia.



Nói vậy cũng đã quá dài. Lão chỉ nhớ bài thơ thế này:


Qua cửa Hàn cảm tác
Bà Bang Nhãn

Ầm ầm ngựa lại với xe qua
Nhượng địa là đây có phải a
Liếc mắt nhìn xem phong cảnh lạ
Chạnh lòng nhớ tới nước non ta
Những trang hồ thỉ rày đâu vắng
Nỡ để dân đen tủi lắm mà
Há phải Đường Ngu mà trấp tổn
Nào Thang nào Võ ở mô na?