Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

Dễ bong ra

 



Phim

Nhân nghe chuyện phim gì đó được cho là của Melania không có khách đến rạp. Có người bảo sức hút của thương hiệu văn hoá Trump giảm.

Lão già lười nơi núi kia chỉ cười, thương hiệu đó giảm hay không thì không biết, nhưng làm gì có văn hoá.

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2026

Mạch máu

 


Giao thông (?)

 Thấy cái hình khá thú vị, nghệ thuật, và ... giao thông.


Nhưng "tút" của "chủ thớt" lại là "tiền đồ", nhẽ có ý nhắc tới ... chị Dậu?

Và có cái còm ... đường lên cn..., ah lên cái nơi ai cũng biết là đâu đấy (nhưng không ai biết nó là cái gì hihi).

Hoảng hốt

 break creak freak preak wreak




Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2026

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026

Tri thư đạt lễ

 Có bạn hỏi, là chim sa cá lặn hah? Hay trên cá dưới chim haha tội lỗi tội lỗi? :-)))


Có ai cũng nghĩ cá chậu chim lồng như lão không?

Vách đá cheo leo

 



Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2026

Thời tiết

   Tuy không nắng nôi hanh hao nhưng từ sáng cũng chỉ ở mức ẩm ương âm u. Thậm chí lâu lâu còn ló chút nắng ấm. Vậy mà cơn mưa lúc 16 - 17h thì quả có hơi tầm tã quá. 

Liếc vào Windy thì nhõn thế này.



Nam tước



 

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2026

Im lặng






   Con người ta, ai cũng thường nghĩ rằng, mình đúng. Dù có là Lê-nin, Hít-le, Mao, Trump, Tập, Putin, hay một kẻ vô danh tiểu tốt, cũng vậy.

   Nhưng, con người ta, chẳng có ai luôn luôn đúng. Dù có là ... sếp, hay các bậc cha mẹ, cũng vậy.

   Đắc nhân tâm, dù bạn có nghĩ rằng mình đúng, đôi khi cũng nên nhượng người khác vài phân. Đơn giản bởi nếu không, người ta sẽ ... tránh bạn. Nhân viên im lặng, bạn bè im lặng, con cái im lặng, người thân im lặng.

   Vì, nói với người luôn đúng ... chán lắm. Như nói với ... đầu gối, hay cục đá vậy.


   Bởi vậy, người ta mới nói, con người, mất 2 năm để học nói, nhưng mất cả đời để học im lặng.

   Hoặc, có người hợm hĩnh, cho rằng, dễ thôi, ta đã học được cách im lặng rồi.

   Song, dẫu khó, thì, học mãi cũng phải đến lúc ... tốt nghiệp thôi.

   Vì, học dốt, hay học giỏi, thì, trường đời cũng dần về cuối ...

Keng

 



Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

Biết rứa

 Tối qua đi ngủ sớm để sáng ni dậy sớm trực. Sáng sớm đã thấy "tus" của Fbker kia, "Moá, biết rứa tối qua đi ngủ sớm!". Moá, chẳng biết mô tê răng rứa chi luôn.




Lập phương



 

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026

Nôm

 Bắt đầu từ trên thế giới "mạng", tình cờ liếc thấy có bạn (có lẽ là) trẻ đưa lên một cái hình (vẽ) với lời bình, đại loại, các cụ xưa cũng đã viết tục lên tường. Cái câu (được cho là) tục ấy là "Đéo mẹ cha đứa nào  ở trong cái nhà này".

Chắc bạn đó nghĩ, kiểu, graffiti?

Tò mò, lão nhận ra ngay, và sau đó đọc chung quanh thì được xác nhận, đó là một phần của một bức hoạ trong Kỹ thuật của người An nam (Technique du peuple Annamite). Vốn từng đam mê sách này dăm năm trước, đến độ bỏ ra một khoản tiền (cũng gọi là khá lớn) để mua về 3 tập sách in to đùng nặng trịch (nhưng đẹp, đáng đồng tiền bát gạo), lão dễ dàng tìm ra bức vẽ để kiểm chứng, sau khi lôi sách ra lau chùi phủi bụi bởi nằm không đã nhiều năm (may chưa đến nỗi ẩm mốc mục mọt).




Chữ, viết bằng tiếng Nôm, và được các nhà làm (dịch) sách chú thích, đúng là "Đ." mẹ cha đứa nào ở trong cái nhà này. Song có lẽ đó là lời chú thích cho bức vẽ, chứ không phải là chữ viết lên tường (tình cờ chữ nằm ở vị trí bức tường) như bạn (trẻ?) kia nghĩ.

Từng "ngâm cứu" đôi chút, lão đã từng khá ngạc nhiên với một số "kỹ thuật" của người An nam (xưa). Chẳng hạn, đem con bỏ chợ, hóa ra không đơn thuần chỉ là một thành ngữ, mà là một "kỹ thuật" của người An nam (xưa?). Kiểu, đẻ ra và không có khả năng nuôi nên đưa nhờ mong thiên hạ ... Lão nghĩ, câu trên cũng là một kỹ thuật (khác) của người An nam, (xưa, và không chỉ xưa), kiểu nói xấu, chửi đổng (...!).

Loại được một nghi ngờ về đồ fake, (khổ, thời đại AI). Lão từng được học rằng, văn hoá Việt (xưa?) vốn không có thành phần tạo hình, và là một trong những dân tộc hiếm hoi (trên thế giới) không có yếu tố này. Hội hoạ, điêu khắc, kiến trúc, múa, ... đều ... vay mượn, một điệu nhảy dân tộc (dù đơn giản) cũng không. (Nên, graffiti chắc cũng không!).

Nghi ngờ thứ hai, là, nếu đã đúng là bức tranh xưa nói chuyện xưa, thì, liệu người nay có hiểu đúng ý người xưa? Ý là, dịch có đúng mấy chữ Nôm kia không?

Trổ tài tra cứu thì thấy ... có vẻ đúng. Mấy chữ mẹ, cha, đứa, trong, cái, nhà, này có vẻ được dịch (thực ra là phiên âm ra quốc ngữ) ... đúng, câu viết thành 2 cột (thay cho dòng) từ phải sang trái trên xuống dưới (kiểu sách chữ Hán xưa). Chữ nào, chữ lúc đầu thấy hơi khác, nhưng rồi cũng tìm ra mặt chữ. Cẩn thận, lão còn kiểm tra lại bằng bản ... Truyện Kiều.





Chỉ có chữ đầu tiên là ... hơi tế nhị, không dễ tìm ra ở một nguồn nào khác (?). Người dịch in sách cũng tránh không ghi rõ (âm). Nhiều nguồn (trên mạng) dẫn chữ 𠴼 , có vẻ giống, song bộ khẩu khá nổi bật thì lại chẳng rõ lắm trên bức vẽ. Về mặt ngữ nghĩa lại càng lan man, rằng nào thì là bộ nữ (chỉ dâm dục) bộ điểu (chỉ dương vật) vân vân vi vi. Rồi dẫn chữ  nói rằng bộ thi, mượn âm điếu, nhưng ủa ủa liên quan gì?

Chữ 𠴼 , lão tìm thử trong Thiều Chửu, không thấy. Loay hoay thế nào, tìm được chữ đáo  là giống nhất, mà âm, nếu được mượn, cũng là giống nhất. Có thể, chính là chữ đáo này, được ghép vào bộ khẩu để tượng cho cái chữ tế nhị kia của người An nam. Có điều, nếu là như thế, nhẽ ý các cụ là chữ ấy chỉ dùng để chỉ tiếng "chửi", nơi đầu môi chót lưỡi thôi, chứ không phải để chỉ hành động? ... hahaha.


Tóm lại, dường như, một "kỹ thuật" của người An nam (xưa, và đến tận nay) đúng là đã được hehe ghi nhận.


Già 😀

 

Tôi bước ra khỏi siêu thị và tìm chìa khóa xe. Nó không có trong túi của tôi. Tôi vào trong lục tung cà chua khoai tây tất cả các kệ hàng mà chẳng thấy gì.
Đột nhiên tôi nhận ra có thể tôi đã để nó trong xe và nó có thể đã bị đánh cắp. Tôi chạy ra bãi đậu xe và XE ĐÃ MẤT! Tôi đã gọi cho cảnh sát và cho họ vị trí của tôi, mô tả xe, biển số,... , vân vân... , và tôi thú nhận rằng tôi đã để quên chìa khóa bên trong.
Sau đó tôi đã đưa ra một cuộc gọi khó khăn nhất... gọi vợ tôi. Em yêu.... (Giọng rung rung) Anh để quên chìa khóa trong xe và nó đã bị đánh cắp! Đã có một khoảng lặng dài... Sau đó cô ấy hét lên: Em chở anh và đưa anh đi siêu thị trước khi đi làm tóc! Đồ ngốc!
Không xấu hổ nhưng hạnh phúc, tôi nói: Thật ngọt ngào! Vậy em có đến đón anh không? Cô ấy lại hét lên, em không thể, đồ ngốc! Em đang ở đồn cảnh sát và em phải thuyết phục họ rằng em không ăn cắp chiếc xe!




Vấy bẩn

 



Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2026

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2026

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

Đà nẵng

 Bức ảnh có lẽ có tuổi đời lớn hơn tuổi lão.




Tahoe

 Bạn chưa từng đến Tahoe. Nhưng nay Tahoe (26.2) đã đến với bạn. Phong cách liquid dễ thương. Dễ thương nhất là ... cái sọt rác hihi.




Patricie Janečková - Tenkrát na Západě (Once Upon A Time In The West)




 Bản nhạc này, lão đã từng nghe không biết bao nhiêu lần, và vẫn thường xuyên nghe. Nghe, vì mê bộ phim. Nghe, vì yêu nhạc Morricone. Nghe, vì thích nhạc phim, nhất là phim cao-bồi viễn-tây.

Nghe, và xem video này, nhiều lần, song chỉ để ý là một nữ ca sĩ trẻ hát hay. Cho đến một lần thấy bản "kéo dài", thêm phần đối thoại sau trình diễn. Nhìn tên thì cũng đoán là nữ ca sĩ người Tiệp. Cuộc đối thoại cho thấy cô hát trong một cuộc thi, và chỉ một tiếng "cảm ơn" đủ chứng tỏ cô là người Slovakia. MC nói tiếng Séc, 1 trong 3 giám khảo nói tiếng Séc, nhưng 2 giám khảo còn lại nói tiếng Slovakia.

Không khỏi hỏi chuyện bạn Gúc. Hoá ra đó là năm 2010, Patricie Janečková mới 12 tuổi. Cô sinh ra ở Đức, có bố mẹ người Slovakia, và sau đó gia đình cô chuyển về sinh sống tại Ostrava (Séc).

Phần thông tin ngắn ngủi tiếp theo thì buồn. Cô gái sinh năm 1998 mất năm 2023 vì bệnh ung thư, khi mới 25 tuổi. Mộ cô ở Bratislava.

Khe nứt

 



Thứ Tư, 14 tháng 1, 2026

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2026