Hôm nay đi thay cặp mắt kính.
Mới phát hiện ra là hơn cả năm trời, hoặc bao lâu không nhớ rõ nữa, mình đeo mắt kính sai độ.
Haizzz. Hèn gì nhìn đời cứ mờ mờ ảo ảo.
Bắt đầu từ tối nay, đời lại sáng rỡ rồi đây.
Chả biết nên vui hay nên buồn ...
Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013
Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013
Ít tiền khỏi xài hàng hiệu
Cuộc thi bắn pháo hoa quốc tế tại Đà nẵng năm nay không vận động được nhiều tiền tài trợ như các năm trước.
Liệu cơm gắp mắm, khoản đầu tiên được nhắm đến để cắt giảm chi phí là thuê ca sĩ. Tiền không đủ thì khỏi mời các ca sĩ hàng đầu, lẽ cũng dễ hiểu.
Cây nhà lá vườn và kêu gọi hảo tâm cũng không phải là một ý kiến tồi.
Tóm lại có gì đâu mà rộn?
Khiến báo chí cứ như lũ kên kên ...
Liệu cơm gắp mắm, khoản đầu tiên được nhắm đến để cắt giảm chi phí là thuê ca sĩ. Tiền không đủ thì khỏi mời các ca sĩ hàng đầu, lẽ cũng dễ hiểu.
Cây nhà lá vườn và kêu gọi hảo tâm cũng không phải là một ý kiến tồi.
Tóm lại có gì đâu mà rộn?
Khiến báo chí cứ như lũ kên kên ...
Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013
Nhẫn (2)
Hôm rồi ghé Hoa hồng trắng ở Hội an. Không phải lần đầu, nhưng lần này tự nhiên để ý bức thư pháp chữ Nhẫn.
Thư pháp chữ Nhẫn, thường kèm hai câu quen thuộc, dù viết bằng chữ tượng hình hay chữ cái Latin:
Nhẫn nhất thời phong bình lãng tĩnh
Thoái nhất bộ hải khoát thiên không
(Đôi khi là Thoái tam bộ ...)
Mình cứ thấy câu sau sao sao đó.
Nay thấy ở bức này:
Nhẫn nhất thời phong bình lãng tĩnh
Nhượng tam phân hải khoát thiên không
Chữ thoái bộ xước được thay bởi chữ nhượng bộ ngôn. Chẳng phải hợp hơn? ...
Sử
Hành động vui mừng xé đề cương sử của các em học sinh là một cú tát vào mặt ngành giáo dục.
Tiếc là, mặt trơ trán bóng, chỉ tổ ... đau tay người tát.
Nhiều người lên án thái độ này nọ với môn sử.
Xin thưa, đó chỉ là thái độ đối với cái được gọi là sử trong (cái cũng được gọi là) nhà trường mà thôi.
Những cuộc tranh luận theo kiểu ném gạch ném đá ồn ào, từ môn sử đến bất động sản hay chuyện một cậu bé thần đồng ... đều thể hiện một nền văn hoá vốn chỉ quen bị nhồi nhét hơn là thực sự tiếp thu ... từ trong những ngôi trường.
Tiếc là, mặt trơ trán bóng, chỉ tổ ... đau tay người tát.
Nhiều người lên án thái độ này nọ với môn sử.
Xin thưa, đó chỉ là thái độ đối với cái được gọi là sử trong (cái cũng được gọi là) nhà trường mà thôi.
Những cuộc tranh luận theo kiểu ném gạch ném đá ồn ào, từ môn sử đến bất động sản hay chuyện một cậu bé thần đồng ... đều thể hiện một nền văn hoá vốn chỉ quen bị nhồi nhét hơn là thực sự tiếp thu ... từ trong những ngôi trường.
Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013
Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013
Bà nà
Hôm nay đi trên phố Đà nẵng thì như úp mặt vào chảo rang, mà ở Bà nà thì thật xứng đáng.
Mỗi tội tìm được đường đi giữa những ngổn ngang xây dựng đã khó, chưa nói đến một chỗ ngồi thư giãn, ngoài phòng khách sạn và nhà hàng duy nhất.
Công nhân làm việc cả đêm, và tuyến cáp số 3 vẫn chưa phục vụ khách.

- Posted using BlogPress from my iPhone
Mỗi tội tìm được đường đi giữa những ngổn ngang xây dựng đã khó, chưa nói đến một chỗ ngồi thư giãn, ngoài phòng khách sạn và nhà hàng duy nhất.
Công nhân làm việc cả đêm, và tuyến cáp số 3 vẫn chưa phục vụ khách.

- Posted using BlogPress from my iPhone
Location:Vietnam
Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013
Điều Ngự Giác Hoàng
Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên
Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch
Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền.
Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013
Phạm vi
Chiều đạp xe qua phố, tự nhiên thấy biển báo mới to đùng, gì mà phạm vi xử phạt thí điểm theo nghị định xxx gì đó (mẹ, cái chính phủ cà chớn ra toàn mấy nghị định tào lao ai mà biết được).
Thắc mắc phạm vi là sao? nhưng lười dừng xe. May quá thêm đoạn nữa thì thấy mấy tấm phướn nội dung tương tự treo đầy các cột đèn đường.
Trong đầu nghĩ, hay là chỉ phạt thí điểm một số nội dung. Nhưng không thấy liệt kê. Mà khó có chỗ để liệt kê. Cũng không thấy dẫn chỗ tham khảo.
Như vậy từ phạm vi đó phải chỉ không gian (?). Là chỉ phạt trên mấy tuyến đường đó?
Cần tránh các "phạm vi xử phạt thí điểm" (!), nghĩa là tìm đường khác đi, tha hồ vi phạm!
Nên chăng?!
Thắc mắc phạm vi là sao? nhưng lười dừng xe. May quá thêm đoạn nữa thì thấy mấy tấm phướn nội dung tương tự treo đầy các cột đèn đường.
Trong đầu nghĩ, hay là chỉ phạt thí điểm một số nội dung. Nhưng không thấy liệt kê. Mà khó có chỗ để liệt kê. Cũng không thấy dẫn chỗ tham khảo.
Như vậy từ phạm vi đó phải chỉ không gian (?). Là chỉ phạt trên mấy tuyến đường đó?
Cần tránh các "phạm vi xử phạt thí điểm" (!), nghĩa là tìm đường khác đi, tha hồ vi phạm!
Nên chăng?!
Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013
bđs
Chiều nay, đạp xe đi làm về, thấy hai thanh niên nam thanh nữ tú đứng ở ngã tư đông đúc NVL - HN. Nét mặt dễ thương, đồng phục đơn giản với chiếc mũ xinh xắn, cầm ngang hai tấm biển to đùng.
Đọc lướt qua thấy gì đó về nhà mẫu Hàn quốc, giá khởi điểm từ 451 triệu đồng.
Ít nhất, sự xuống đường là đã đáng được đánh giá cao.
Thói thường thị trường, đầu tư sai, sản phẩm ế thì phải cố gắng bán, hạ giá để bán, thậm chí bán lỗ để thu hồi vốn đặng tiếp tục kinh doanh. Chứ đâu cứ như hiệp hội nọ kia, khư khư giữ giá trên trời do chính họ nâng lên, lại còn đòi hỗ trợ này nọ.
Mà khoản hỗ trợ, nếu có, lại chỉ rơi vào túi một nhóm nhỏ, những mong kiếm lời bằng cách đạp nền kinh tế chúi xuống thêm nữa. Vì lợi ích đó, họ tung ra bao nhiêu mỹ từ hòng lừa dối dân đen, và giở trò bẩn thỉu với những ai vạch ra chân tướng của họ ...
Đọc lướt qua thấy gì đó về nhà mẫu Hàn quốc, giá khởi điểm từ 451 triệu đồng.
Ít nhất, sự xuống đường là đã đáng được đánh giá cao.
Thói thường thị trường, đầu tư sai, sản phẩm ế thì phải cố gắng bán, hạ giá để bán, thậm chí bán lỗ để thu hồi vốn đặng tiếp tục kinh doanh. Chứ đâu cứ như hiệp hội nọ kia, khư khư giữ giá trên trời do chính họ nâng lên, lại còn đòi hỗ trợ này nọ.
Mà khoản hỗ trợ, nếu có, lại chỉ rơi vào túi một nhóm nhỏ, những mong kiếm lời bằng cách đạp nền kinh tế chúi xuống thêm nữa. Vì lợi ích đó, họ tung ra bao nhiêu mỹ từ hòng lừa dối dân đen, và giở trò bẩn thỉu với những ai vạch ra chân tướng của họ ...
Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013
Id
Đọc báo, thấy một số người bàn về vấn đề ban hành một số định danh cho mỗi cá nhân trong suốt cuộc đời.
Hình như nhiều người không thực sự hiểu?
Thực ra, số CMND hay mã số thuế bây giờ đã mang tính chất ấy. Chỉ có điều là các cơ quan quản lý có vẻ như chưa hình dung ra mà thôi.
Để "chứng minh" mình là "nhân dân", bạn phải trình giấy CMND. Mẩu giấy này do nhân dân tự giữ và không có gì đảm bảo nó không bị thất lạc, hư hỏng hay thậm chí bị làm giả. Ngoài ra các cơ quan chức năng luôn cảm thấy thông tin trên mảnh giấy con con bọc plastic ấy là quá ít (nên mới có chuyện đề nghị ghi thêm tên cha mẹ khổ chủ, ...).
Tất nhiên khi có nghi ngờ, người ta vẫn phải kiểm tra lại trong hồ sơ lưu của ca, là nơi cấp miếng giấy ấy.
Ở các nước, người ta chỉ cần hỏi số và kiểm tra thẳng vào hồ sơ khi cần. Ngày xưa còn làm được huống hồ ngày nay thời đại vi tính cùng mạng internet.
Cũng phải nói rằng, công dân bình thường chẳng mấy khi bị kiểm tra.
Nước ta, ngoài ra còn có cơ man là thẻ cùng bằng. Nên mới có chuyện ông này bà nọ đủ thứ bằng cấp mà chính trường đứng tên cấp cũng không biết đến.
Chung quy chỉ một chữ tư duy. Thông tin đáng tin cậy cần nằm ở đâu? Trong hồ sơ lưu hay trên mẩu giấy cầm tay?
Còn con số chẳng qua để tìm cho nhanh mà thôi.
Người dùng phổ thông có một lo ngại phải nói là rất đúng. Ấy là bí mật thông tin.
Dĩ nhiên không phải ai cũng có thể hiểu được thế nào là bảo mật, thế nào là phân quyền sử dụng.
Song nếu ai cũng lo ngại như thế thì ngày nay đã không có mạng internet.
Trường hợp cổ điển là: chẳng lẽ vì sợ đứt tay mà cấm sản xuất dao?
Haiz. Chặng đường trước mặt của dân tộc xem ra vẫn còn dài lắm ...
- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad
Hình như nhiều người không thực sự hiểu?
Thực ra, số CMND hay mã số thuế bây giờ đã mang tính chất ấy. Chỉ có điều là các cơ quan quản lý có vẻ như chưa hình dung ra mà thôi.
Để "chứng minh" mình là "nhân dân", bạn phải trình giấy CMND. Mẩu giấy này do nhân dân tự giữ và không có gì đảm bảo nó không bị thất lạc, hư hỏng hay thậm chí bị làm giả. Ngoài ra các cơ quan chức năng luôn cảm thấy thông tin trên mảnh giấy con con bọc plastic ấy là quá ít (nên mới có chuyện đề nghị ghi thêm tên cha mẹ khổ chủ, ...).
Tất nhiên khi có nghi ngờ, người ta vẫn phải kiểm tra lại trong hồ sơ lưu của ca, là nơi cấp miếng giấy ấy.
Ở các nước, người ta chỉ cần hỏi số và kiểm tra thẳng vào hồ sơ khi cần. Ngày xưa còn làm được huống hồ ngày nay thời đại vi tính cùng mạng internet.
Cũng phải nói rằng, công dân bình thường chẳng mấy khi bị kiểm tra.
Nước ta, ngoài ra còn có cơ man là thẻ cùng bằng. Nên mới có chuyện ông này bà nọ đủ thứ bằng cấp mà chính trường đứng tên cấp cũng không biết đến.
Chung quy chỉ một chữ tư duy. Thông tin đáng tin cậy cần nằm ở đâu? Trong hồ sơ lưu hay trên mẩu giấy cầm tay?
Còn con số chẳng qua để tìm cho nhanh mà thôi.
Người dùng phổ thông có một lo ngại phải nói là rất đúng. Ấy là bí mật thông tin.
Dĩ nhiên không phải ai cũng có thể hiểu được thế nào là bảo mật, thế nào là phân quyền sử dụng.
Song nếu ai cũng lo ngại như thế thì ngày nay đã không có mạng internet.
Trường hợp cổ điển là: chẳng lẽ vì sợ đứt tay mà cấm sản xuất dao?
Haiz. Chặng đường trước mặt của dân tộc xem ra vẫn còn dài lắm ...
- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad
Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
