Thứ Ba, 23 tháng 4, 2019

Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ

Nhân dịp nghe mấy ông bố trẻ nói chuyện đưa con đi tiêm chủng. Trẻ đông thuốc ít, chen chúc chầu chực. Bỗng rút ra rằng:

Phàm đi đường, nên chọn đường vắng vẻ, tránh kẹt xe hít bụi.

Phàm đi chơi, nên tránh ngày nghỉ ngày lễ, kẻo lại cũng chen chúc tiền mất tật mang.

Mà, đến chuyện sinh con cũng nên tránh năm tốt, heo vàng chó bạc. Nếu muốn tránh cảnh chen chúc nơi nhà hộ sinh, nơi y tế tiêm chủng, lại cả nơi trường học phải xô cửa xông vào liều mình kiếm mấy bộ hồ sơ.



Mấy năm trước, nghe bên TQ có phong trào văn học "lánh loại". Haizz, có loài nào như loài người không? Khi luôn phải tìm cách tránh xa đồng loại ...

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2019

A Knight of the Seven Kingdoms

GOT 8-2 tập trung vào đêm cuối cùng trước trận chiến, trận chiến mà hầu như không ai nghĩ mình sẽ sống sót.

Mà đó là toàn những nhân vật có số có má. Có thể nói không có số 0. Những nhân vật đã vượt qua những cuộc phiêu lưu dài. Học đã từng đi sượt qua nhau, để lại cho nhau nhiều vết sẹo kinh khủng. Và, họ có lý do để ngồi với nhau trong đêm cuối cùng này.

Các tác giả đã xây dựng nên một lượng nhân vật khá "khủng". Chưa kể những nhân vật đã chết. Ai cũng có cá tính mạnh.


Trong đêm cuối cùng trước cuộc chiến, dường như, kẻ cô đơn nhất là The Queen. Cũng phải thôi, chẳng phải đó là số phận của Queens, và Kings, hay sao?

Và (ngạc nhiên chưa?), người nóng bỏng nhất đêm ấy là ... cô tomboy.

Độc thư

Ngày nay, dường như không còn chuyện "duy hữu độc thư cao" nữa. Chỉ đơn giản là chuyện "đọc sách" mà thôi.

Hôm rồi đi hội chợ sách, mua được cuốn Thượng Chi văn tập. Để túc tắc đọc dần, cho biết văn xưa người xưa, không thì thành lũ nghe hơi nồi chõ bàn bậy hết thảy ...

Vẫn nhớ như in, hồi nhỏ, lần đầu tiên biết đến danh Phạm Quỳnh ... là nhờ đọc Ngô Tất Tố, do nhà có sẵn. Bài báo "Ông Phạm Quỳnh là bạc tình lang".

Chưa nói đến quan điểm chính trị, thì, không khí tranh luận giữa các học giả, những ý tưởng thẳng thắn được đưa ra thời ấy khiến người đọc sách thời nay chỉ biết tiếc nuối.


Nhiều chuyện nay xảy ra, trí thức nhìn nhau còn chưa dám nói, hoá ra ngày xưa đã được chỉ ra rồi. Bao năm vẫn thế ...

Có câu, cùng một cách làm, đừng mong kết quả khác.

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2019

Loa

Hoá ra phương thức phổ biến để vận chuyển ma tuý vào vn là giấu trong những chiếc loa "kẹo kéo".

Hèn gì, hang cùng ngõ hẻm bị ô nhiễm tiếng ồn đến vậy !?!

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2019

The Mule (2018)

Bộ phim có sự tham gia của Bradley Cooper, Michael Peña, Laurence Fishburne và trên hết, cái tên kéo lão đến với bộ phim chẳng có vẻ gì hấp dẫn, Clint Eastwood.

Lại một Clint Eastwood giữa một băng đảng người Mexico. Nhưng không còn là anh chàng đẹp trai lạnh lùng bắn nhanh như điện ngày xưa nữa. Bây giờ là một ông già lòng khòng chậm chạp, không biết dùng điện thoại để nhắn tin.

Trước khi trở thành một ông già, đó là một người đàn ông đặt công việc lên trên gia đình. Thậm chí không về dự đám cưới con gái mình. Cô con gái sau đó không thèm nhìn mặt bố mình trong suốt hơn 12 năm. Cũng may cô cháu thì vẫn yêu quý ông ngoại của mình và ông đã kịp về bên vợ trước khi bà qua đời. Hành động khiến ông gặp rắc rối cuối đời.

Nói cho cùng, ở trong tù, hoá ra ông lại được làm công việc yêu thích, trồng hoa. Và cô con gái, tha thứ cho bố, nói đùa, ít ra cũng luôn biết được ông đang ở đâu.


Bạn nào làm phụ đề cho phim này tệ quá. Cứ như một anh chàng đã lớn tuổi mới bắt đầu học tiếng Anh bằng từ điển vậy. Dịch câu nào rời câu ấy, không liên quan gì đến ngữ cảnh chứ chưa nói đến là thoại của một bộ phim.

Comments của các khán giả cũng buồn cười. Như không phân biệt được đâu là diễn viên đâu là nhân vật họ hoá thân.

Btw, diễn viên đóng vai cô con gái cũng chính là con gái của Clint Eastwood, Alison.

Kiến

Mấy con kiến bò vào chén nước mắm. Trông như những con hươu con nai xuống bờ sông uống nước vậy.

Chúng tịnh không để ý đến ly nước chanh đường để ngay cạnh chén nước mắm (?).

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2019

Thuốc

Người ta kiểm tra một loại thuốc nói là khiến người dùng thông minh hơn và bảo có chứa chất kích thích.

Lão già nơi núi kia cười lớn, thế mà cũng phải kiểm tra ư?


(Btw, thấy chữ drug trong tA cũng hay, nhỉ?!).

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2019

Cháy

Thấy thế giới thương tiếc Notre Dame (trong đó có không ít ngV), nhiều ngV mới ngậm ngùi cho những di sản của cha ông mình.

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2019

Quá tay

NgV, xưa nay nổi tiếng "trọng tình hơn trọng lý".

Nếu theo điều này mà suy, hẳn chuyện nâng điểm trong thi cử thời nào cũng có, năm nào cũng có, ở đâu cũng có (!?).

Chỉ là năm vừa rồi ở một vài tỉnh có sự nêm nếm ... hơi quá tay. Không chỉ về số mà cả về lượng.

Kẻ gian mà toàn đứng đầu, liệu có phải là tấm gương của xã hội đương thời hay không?

Chép lại trên báo

Vietnamnet 12-9-2018
Với tổng điểm 27,75, Trần Phương Thảo (Quê Hòa Bình) không chỉ trở thành thủ khoa ngành Sư phạm Ngữ văn mà còn là sinh viên có điểm đầu vào cao nhất Trường ĐH Sư phạm Hà Nội năm 2018.
Thảo chia sẻ khi trở thành thủ khoa và đến từ Hòa Bình, em cũng gặp phải những lời bàn tán và xì xào bởi địa phương dính líu đến những tiêu cực ở kỳ thi THPT quốc gia vừa qua. Điều đó thực sự khiến em rất buồn.
Ngày hôm nay, trong buổi lễ tuyên dương và khen thưởng 23 thủ khoa đầu vào các ngành, Thảo cũng là thí sinh duy nhất đến từ tỉnh Hòa Bình.
Thảo kể: “Lúc nghe em nói đến từ Hòa Bình, một số bạn cũng thốt lên “Cậu ở Hòa Bình á". Ngay ở những buổi đầu tiên nhập trường, học tuần công dân, lúc nghe các bạn ngồi phía sau bàn tán "Thủ khoa Hòa Bình", em cũng đã đến và nói thẳng trực tiếp với các bạn là điểm số đó là do bản thân em tự làm được chứ không phải bằng một tác động nào hết. Và em tự tin, tự hào về điều đó”.
Thậm chí, cũng có những bạn học chuyên Văn của chính Trường THPT chuyên Hoàng Văn Thụ bày tỏ sự nghi ngờ về điểm số của em, nhưng Thảo kể cũng đã thẳng thắn nói lên những điều này.
“Bản thân em tự tin rằng đó là điểm số thực của mình để có thể đứng nơi đây nhận phần thưởng thủ khoa của trường. Em cũng mong sớm làm rõ vụ tiêu cực sớm có kết quả cuối cùng để những người học thật, thi thật được đối xử công bằng”.
Thảo cho biết, em sẽ cố gắng nỗ lực học tập để mọi người thấy được năng lực thực sự của mình.
“Em đặt mục tiêu sẽ cố gắng đạt học lực giỏi ở tất cả các kỳ học. Bởi như vậy thì khi tốt nghiệp ra trường, phụ huynh sẽ có thêm niềm tin với mình là đủ khả năng dạy cho con em họ. Đó vừa là món quà dành tặng bố mẹ em vừa cũng chứng tỏ rằng Hòa Bình cũng có những người giỏi thực sự”.
Hiện, Phương Thảo đã đăng ký ở ký túc xá của nhà trường và em dự định sẽ chuẩn bị thêm kiến thức để đi gia sư trong thời gian tới song song với việc học tập trên trường.


Vietnamnet 16-4-2019

Trong danh sách trúng tuyển của Trường ĐH Sư phạm Hà Nội năm 2018 - với tổng điểm 27,75 - thí sinh T.P.T (quê Hòa Bình) không chỉ trở thành thủ khoa ngành Sư phạm Ngữ văn mà còn là sinh viên có điểm đầu vào cao nhất Trường ĐH Sư phạm Hà Nội năm 2018.
Nữ sinh đến từ Hòa Bình có điểm số trúng tuyển như sau: Ngữ văn: 8,75, Lịch sử: 9,25 và Địa lý: 9,75 điểm. Cộng với 0,75 điểm ưu tiên, điểm tổng sắp của thí sinh là 28,5.
Tuy nhiên, sau 9 tháng điều tra tiêu cực thi THPT quốc gia, khi Bộ GD-ĐT chấm thẩm định trả về điểm thật thì điểm của thí sinh này thực tế chỉ còn Lịch sử: 5,75 điểm, Địa lý: 7 điểm. Điểm của bài thi tự luận là môn Ngữ văn vẫn giữ nguyên mức 8,75.
Như vậy, với tổ hợp dùng để xét tuyển vào trường, thí sinh T. đã được nâng 11,05 điểm.
Ngoài ra, thí sinh này còn được nâng "khống" điểm ở một số môn khác ngoài tổ hợp xét tuyển vào ngành Sư phạm Ngữ văn. Cụ thể, ở môn Toán từ 4 điểm nâng lên thành 7,8 điểm (tăng 3,8 điểm), ở môn Ngoại ngữ từ 3,4 điểm lên thành 8,2 điểm (tăng 4,8 điểm).
Như vậy, thí sinh này, tổng số điểm của kỳ thi THPT quốc gia của 4 môn mà thí sinh này được nâng lên tới 14,85.
T.P.T vốn là cựu học sinh lớp 12 Sử của Trường THPT Chuyên Hoàng Văn Thụ, tỉnh Hòa Bình.

Winterfell

Vậy là GOT8 đã tới. Mùa đông đã tới. Mùa cuối cùng sau những xuân hạ thu.

Kẻ thù mạnh cũng đang tới là điều có thực. Chỉ những đồng minh là vẫn như mọi khi, ... chưa thực sự là những đồng minh.

Khán giả vẫn còn thời gian cười cợt trước những cái nhìn của Sansa dành cho Daenerys.


Những đứa trẻ nhà Stark đã trưởng thành. Mỗi người đều có thế mạnh riêng. Và đã tập trung về nhà. Winterfell. Như tập đầu. Nhưng, những người lớn mạnh mẽ xưa, cha mẹ, anh đều đã không còn nữa ...

Nhà thờ Đức Bà Pa-ri

Năm lão ghé ngang Paris, Nhà thờ đang được tu sửa nên không thể vào thăm quan. Mặc dù có đi bộ ngang qua đó.

Thực ra, Nhà thờ này sống trong ký ức của lão qua những trang viết của Victor Hugo hơn là một thực thể thật sự. Một huyền thoại, với thằng gù và cô gái Di-gan xinh đẹp.

Nhiều người đang nói về một biểu tượng bị sụp đổ. Lão nghĩ, huyền thoại không bao giờ có thể sụp đổ. Thời đại khoa học công nghệ, người ta càng mau chóng phục hồi.


Nhưng, chắc chắn rằng, một cái gì đó đã vĩnh viễn mất đi, không bao giờ trở lại ...

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2019

Tem

Chuyện dưa hấu Quảng Nam dán tem chữ TQ, theo lão, là chuyện rất đỗi thường tình ở các nước XHCN anh em.

Nơi đến đòi hỏi những thứ giấy tờ mà nơi đi lại khệnh khạng không chịu cấp. Người dân ở giữa biết làm sao? Dù cho đó là nông dân nước này hay thương nhân nước kia. Hay bất cứ ai, đều thầm thía sự hành là chính.

Nóng & Đồi truỵ

Tình dục đối với muôn loài, loài người cũng không khác, là chuyện bình thường như cơm ăn nước uống.

Nhưng khác là loài người có những kẻ thổi phù phù, rằng nóng.

Lại người sợ nóng, muốn bịt miệng mấy kẻ đang thổi kia, rằng truyền bá văn hoá phẩm đồi truỵ.

Nói vậy, đứa "làm ra" văn hoá phẩm đồi truỵ thì sao?

Marked

Nhân dân lại có dịp vui mừng. Khổ quá dân tộc tôi!

Buồn vui gang tấc, khổ đau một đời.

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2019

Quà

Đọc mấy dòng của Bà Tám miêu tả cảnh kênh Nhiêu Lộc ở Sài Gòn, tự dưng nghĩ, mỗi dòng sông là quà tặng của thiên nhiên mà nó bị ô nhiễm là cách nhận quà của con người.

Giỗ

Nhân bạn trên Fb nói chuyện từ ngữ, "giỗ trận Bạch Đằng" (?!). Thì hôm nọ cũng có thấy trên vtv, nhưng mải cãi nhau, rằng thì là 3 ông đứng đó (3 bức tượng lớn) là ai?

Lúc đầu đùa, 3 ông, chắc Tây Sơn tam kiệt? Sau nghe xướng danh Ngô Quyền, Lê Đại Hành, Trần Hưng Đạo. Lại nổ ra tranh luận, rằng thì là ông nào là ông nào? Mấy đứa trẻ bảo, không quay xuống bệ xem tên, cứ quay mặt thì ai biết là ai. Bó tay.

Mà, bó toàn thân với "giỗ". Hay phải đến chùa Ba Vàng gọi vong lên hỏi, nhỉ?

Hung dữ

Mới sáng ngày giỗ tổ, đọc được bài viết (có vẻ của nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai?) về đề tài, người Việt có hung dữ không? (Nhiều người nước ngoài từng nói thế!).

Không biết có phải tại mấy ngV "yêu nước" đi "giỗ tổ" hết rồi hay không, mà mấy comments đều tán thành bài viết. (Bình thường phải có dăm ba người nhảy vào chửi rủa, rằng "không hung dữ" hehe).

Cá nhân lão không cho rằng ngV hung dữ. Nhưng "truyền thống" được giáo dục rằng, thân mày mày lo, không ai thương mày hết thảy, mày ngu mày chết, ... Cộng thêm "hiện đại", công lý chỉ là một anh hề ... Thành ra ngV ra đường, nếu là rùa ốc sên thì thu mình vào vỏ, là nhím thì xù gai, là cọp thì gầm gừ nanh vuốt. Và, linh cẩu thì nghênh ngang, nên, dường ai cũng mơ ... thành linh cẩu.

Nói hung dữ, nhưng mấy ai là voi là hổ?



Trong một bài viết khác, có chuyện các bạn Grab food bị "bom". Thậm chí còn nghĩ rằng người ta cố ý. Hung dữ chăng?

Lão nhiều lần từng cảm thấy thật bất nhẫn, khi bạn bè người thân bực mình phản ứng trước những dịch vụ không ra gì. Ngờ rằng, sự dễ dãi vô tâm vô tình cũng là nguyên nhân sâu xa của sự hung dữ.

Thực ra, chỉ là một dạng tiêu chuẩn kép. Dễ dãi với mình, hung dữ với người khác mà thôi.

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2019

Em vàng

Em vàng đã thành mẹ. Đồng chí con thật dễ thương.

Lạ là, chỉ duy nhất 1 con.

Và, buồn cười là, mấy ông bố tiềm năng đều ... chưng hửng.

Lông trắng muốt khoang vàng đầu hai mảng đen. Chẳng biết giống ai hihi.


Sent from my iPhone

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2019

Trường cũ

Thực ra cũng hơi hơi có ý định về thăm trường cũ. Thăm lại chốn kỷ niệm xưa, hơn 2 năm ăn bậy đái bậy ở đó chứ ít gì.

Ngày ấy, lũ học sinh cấp 2 ở nội trú được nhét vào chung một phòng rộng mênh mông. 2 hàng giường từ đầu này tới đầu kia. Đêm ngủ không tắt đèn, thấy rệp bò lên màn rồi nhảy xuống người. Học tầng 2, ở tầng 3. Đêm rủ nhau lên sân thượng đi đái, gần hơn đi xuống và cũng đỡ sợ ma.

Trường tập trung cả chuyên thành (phố Huế) và chuyên tỉnh (Bình Trị Thiên) nên nay dễ gặp nhiều bạn. Chả gì cũng tập trung những lớp học sinh khá nhất một thời. Có bạn bảo rất đúng rằng, thích về thăm trường, nhưng nên hẹn nhau một dịp nào đó khác hơn là hội trường.

Thấy chương trình có tiết mục hoạt cảnh về đồng chí ... (mà trường mang tên), hehe nản.

Có anh lớp trên (trên Fb, không biết lão nhớ có đúng không), còn phân tích, trường tự nhận có lịch sử 70 năm (từ hồi kháng chiến chống Pháp) nhưng thực ra chỉ chung cái tên. Trường học kháng chiến nọ đã giải tán từ lâu, trường này đến nay chỉ vừa tròn 40 tuổi. Thế hệ lão gần như là những học sinh đầu tiên, và khối chuyên tỉnh cũng chỉ ở đó hơn 2 năm trước khi chuyển đi ...


Hôm nay bạn hỏi, bảo, không, không về.

Tự do

Có lẽ, khát vọng tự do lớn nhất của lão nằm ở chỗ, lão luôn có tâm trạng cực kỳ khó chịu khi cần phải đến các cơ quan công quyền, đặc biệt khi cần phải xin xỏ một thứ giấy tờ gì đó. Huhu.

Đã thế, số phận lại còn xui cho lão có một "tuổi thơ dữ dội", để bây giờ trở về già nhiều loại giấy tờ  hoặc không có hoặc không khớp. Và nhiều điều không dễ chứng minh ...


Hôm nay cuối tuần đi trực mất rồi, định đầu tuần tới nhắm mắt đưa chân vào bể trầm luân khổ ải thì chưa chi đã thấy vua Hùng chỉ tay, thứ Hai công quyền còn nghỉ bù, nhoé! :-((

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2019

:)

Thấy hay hay cóp về lưu lại. Hoặc không phải quá hay, nhưng quá đúng. Hoặc chỉ vì thấy quá quen.

(Bài trên fb phuong Le).
Một ông vua ngồi trong hoàng cung và nghe thấy tiếng rao ngoài cửa sổ: "Táo nào, táo ngon đây!"
Nhà vua nhìn ra thấy một ông già với một chiếc xe đẩy bán táo, và xung quanh - đám đông người mua.

Vua thấy thèm ăn hoa quả bèn gọi quan nhất phẩm đến và nói: "Đây là năm đồng tiền vàng, hãy đi mua táo cho ta".
Quan nhất phẩm cho gọi quan cửu phẩm và nói: "Đây là bốn đồng tiền vàng, hãy chạy đi mua táo".
Quan cửu phẩm gọi cho quan bộ lễ và nói: "Đây là ba đồng vàng, hãy chạy đi mua táo".
Quan bộ lễ gọi đội trưởng thị vệ và nói: "Đây là hai đồng tiền vàng, hãy chạy đi mua táo."
Đội trưởng thị vệ gọi một người lính canh và nói: "Đây là một đồng tiền vàng, hãy chạy đi mua táo".
Tên thị vệ bước ra và tóm cổ ông già: "Này, ông đang hò hét cái gì vậy? Đây là chợ hay là hoàng cung?" "Xéo khỏi đây ngay, tịch thu hết táo."
Thị vệ quay trở về và nói: "Đây, thưa đội trưởng, một món hời. Một đồng tiền vàng được một nửa xe táo". 
Đội trưởng đi đến quan bộ lễ: "Đây, thưa ngài, hai đồng tiền vàng được một bao tải táo".
Quan bộ lễ đi đến gặp quan cửu phẩm: "Đây, ba đồng tiền vàng được một túi táo".
Quan cửu phẩm đến gặp quan nhất phẩm: "Đây, bốn đồng tiền vàng được một nửa túi táo. Biết làm sao được, thưa ngài, lạm phát mà."
Quan nhất phẩm xuất hiện trước mặt nhà vua: "Đây, thưa bệ hạ, như ngài đã ra lệnh - năm quả táo đây ạ."
Nhà vua ngồi trong cung điện và nghĩ: "Năm quả táo - năm đồng tiền vàng, một quả táo - một đồng tiền vàng, mà dân chung tranh giành để mua.

VẬY CẦN PHẢI TĂNG THUẾ ĐÁNH VÀO DÂN CHÚNG!"

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2019

Nhanh, chậm và tiêu chuẩn kép

Chuyện xe cứu thương, cứu hoả gây tai nạn giao thông ở xứ ta, khi không bật lẫn khi bật đèn, còi hụ ... đã không còn là chuyện lạ.

Lạ là, thế kỷ này, mà vẫn còn những người bình luận, rằng xe cứu thương cứu hoả dẫu được ưu tiên vẫn phải giảm tốc độ ngó trước ngó sau vân vân và vân vân.

Nói vậy, sinh ra đèn, còi hụ để làm gì? Và có nói vậy hay không, nếu có người thân mất cơ hội sống chỉ vì không đến bệnh viện kịp?

Điều này giải thích đơn giản vì sao người ta phát triển mà mình thì cứ ì ạch. Người ta thì nhanh mà mình thì cứ đủng đỉnh. Và dường như dĩ nhiên chấp nhận tiêu chuẩn kép nhưng lại tự ái đầy mình khi thực phẩm tcvn không được chấp nhận ở nước ngoài.

Và nói như vậy, nên không lạ, chuyện chẳng ai nhường đường dù nghe còi hụ thấy đèn báo xin đường của xe cứu thương xe cứu hoả.


Đơn giản, vô cảm và ngu dốt.

PSG

Câu lạc bộ bóng đá Pháp PSG phạt một cầu thủ của mình vì "tội" "like" một video ăn mừng của đối thủ khi chiến thắng trước chính clb này.

Đó là quyền của họ. Đó cũng là văn hoá của họ.

Nhớ lại trong giải WC mới đây, có 2 cầu thủ của 2 nước khác nhau đã cùng có hành động ăn vạ rất phản cảm. Điểm chung là họ đều là cầu thủ của PSG.


Có thể chỉ là tình cờ.

Nhưng dẫu của lắm tiền nhiều cầu thủ đẳng cấp cũng chưa dễ thành tên tuổi lớn.

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2019

Lửa

Nếu anh không cháy lên
Nếu tôi không cháy lên
...


Tường lửa, lọc thông tin trên đường truyền, kiểm soát các truy xuất độc hại. Nhược điểm, gây chậm đường truyền.

Trước đây ở US, có những ngân hàng tắt tường lửa, chấp nhận rủi ro, để khách hàng cảm thấy thoải mái hơn.

Từ đầu năm nay, áp dụng cái gọi là luật anm, đường truyền vnpt chậm hẳn, nhiều lúc đến độ không còn khả dụng. Theo chính sách xôi đậu, nhiều trang bị chặn ở nhiều vùng trong nhiều thời điểm khác nhau.

Nhà lão bị chặn gần như tuyệt đối các trang blogspot (và có trời biết những trang nào nữa). Mạng thì ngày càng chậm, đến độ đọc báo điện tử trong nước cũng không được. Hôm kia mới gọi điện cho chăm sóc khách hàng, sau đó dường như dễ thở hơn chút. Nhưng lâu lâu (thực ra là mau mau) vẫn "rớt" cái bịch.

Và, bỗng phát hiện ra, điện thoại rất nhanh hết pin khi ở nhà cả ngày. Thử tắt wifi đi thì khác ngay (wtf?!).


Những người hiền lành ở ăn ẩn nhẫn cũng khó mà kìm được tức giận. Khách hàng mua dịch vụ trả tiền đầy đủ chứ có xin xỏ ai đâu!

Đôi khi một hành động ngu dốt còn hơn vạn lời kích động.

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2019

Hành chính

Lão có cô cháu con bà chị. Có lần, bà chị nhờ lão kiểm tra bài tập Anh văn cho cháu, lúc còn đi học. Dạng bài trắc nghiệm. Lão hỏi, tại sao câu này (câu nọ) cháu chọn đáp án A (B, C, D)? Trả lời, tại cô dạy thế. Hoá ra mấy câu hỏi đều đã được cô giải trên lớp. Bảo, cứ cho là cháu có trí nhớ tốt đi, phát hiện được cả mấy câu trả lời bị đảo thứ tự nữa, thì sau này vào đời, gặp tình huống khác biết làm thế nào? Cười.

Cũng không trách được, nền giáo dục khuôn mẫu nó thế.

Bây giờ thì cô cháu đã khá thành công trong đời. Dĩ nhiên, vì không theo khuôn mẫu nữa. Luôn biết tại sao mình làm gì. Chí ít cũng là, vì cháu thích thế. Về khoản này, cháu còn hơn bố mẹ, những người thuộc thế hệ "vì xưa nay vẫn thế" (huhu). (Có câu chuyện mẹ bày con gái nấu ăn, rằng phải làm thế làm thế. Con gái thắc mắc thì mẹ bảo vì bà ngoại dạy. Hỏi bà ngoại, vì bà cố bày. May còn có bà cố để hỏi, tại ngày xưa không có nồi to toàn nồi nhỏ nên mới phải làm thế hihi.).


Nhưng không phải ai cũng được như cô cháu lão. Nhiều đồng nghiệp ở công ty lão chẳng hạn. Nhắm mắt nhắm mũi làm theo quy định, hướng dẫn, riết rồi không hiểu mình đang làm cái gì nữa. Khá nhất thì cũng không có thời gian để suy nghĩ nữa. Lo đáp ứng cấp trên đã đủ chết rồi.

Cũng không trách được, ai chẳng lo giữ nồi cơm của mình. Nên mới có danh "đất nước không chịu phát triển".

Có lần bực quá lão độp, thế nếu trên bảo anh ăn cứt gà anh có ăn không?

Nay, thì, cả hệ thống đã chìm trong cứt gần hết rồi ...

Tiếp tục cuộc sống phiên bản lỗi

Những nghiên cứu về an toàn chỉ ra rằng, khi một sự cố nghiêm trọng xảy ra, trước đó chắc chắn đã xảy ra nhiều sự cố tương tự ở mức độ nhẹ hơn. Nếu thực sự quan tâm, biết thống kêđánh giá các "dấu hiệu" này, chúng ta có thể phòng tránh được nhiều tai nạn thương tâm.

Ngày xưa, lúc nghe tin sập nhịp dẫn lên cầu Cần thơ, lão nói ngay, thế nào cũng có những cảnh báo từ trước của các kỹ sư nhưng bị các nhà quản lý bỏ qua. Tiếc là đến tận ngày nay, các quy định về an toàn, chất lượng trong lao động bị bỏ qua vẫn nhiều như sao trên trời.

Đàn chó dữ mới đây cắn chết một cậu bé không phải chỉ mới sổng chuồng. Và chuyện đeo thẻ rọ mõm tiêm phòng quản lý thú nuôi vẫn chỉ là chuyện ... con sáo sang sông.

Cậu bé chưa đầy 16 tuổi rút dao đâm chết người nhắc nhở mình tuân thủ luật giao thông có gia đình không? có bạn bè không? có đến trường không?


Oan có đầu, nợ có chủ.

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2019

ghét Phật?

Không như lão, chỉ ghét người, có người, ghét Phật.

Chả thế, sao có kẻ bẻ tai, bẻ tay ... các vị La Hán. Mà, các vị này, có vị hàng được long, lại có vị phục cả hổ cơ đấy. Mặt mũi vị nào cũng oai nghi lẫm lẫm, ngẫm, chẳng doạ được ai. Hay tại chỉ là ... tượng? Dẫu, tượng đẹp hẳn hoi.

Hoặc giả không phải ghét Phật. Phật, nói cho cùng, chỉ là một ông già hiền lành chẳng làm hại ai bao giờ. Nhưng hiền quá hoá ... (sorry Phật), nên đám ăn theo phía dưới chúng nó tác oai tác quái quá. Đâm ra, người ta ghét đám lăng xăng?

Thế là, luỵ đến cả các vị La Hán, vốn chuyên phục yêu hàng ma.


Hoặc, ngày nay, yêu ma át luôn cả Phật ...

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019

Toà

Gương mặt Đ.T.H khi ra khỏi phiên toà mới nhất (sau cùng?) tươi cười thật rạng rỡ. Khác hẳn gương mặt ủ dột sau những phiên trước đó. Cứ như cô vừa giành được một chiến thắng, hay chí ít là được tuyên trắng án.

Thực ra, cô vẫn bị tuyên có tội. Cô đã "cố tình gây thương tích cho người khác"? Nhưng không trách gì vẻ vui mừng của cô. Vì với mức án vừa được tuyên, cô sẽ được ra khỏi nhà tù sớm.

Có vẻ, đó là điều quan trọng nhất, với H., dĩ nhiên, và với cả nhiều người khác. Sau khi cô gái người Indonesia được thả, bây giờ đến lượt H., dường như, nền tư pháp Mã lai đã được đưa ra chợ bán.

Win - win. Không ai thua cả.


Có thể, cười còn tươi hơn, là những kẻ đã lừa H., nếu quả thực có những kẻ như vậy. Và, khóc chăng, là gia đình người thiệt mạng do bị H. "cố tình gây thương tích". Một gã họ Kim nào đó, không biết có phải là anh ruột của một gã họ Kim khác hay không ...

Thôi thì, "sống ngày nay biết ngày nay", cứ mừng cho H., mặc dù, xin lỗi cụ Nguyễn, "thấy người vừa đó biết sau thế nào". Huhu.

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2019

Gương

Phạt mấy đứa học sinh đánh bạn thì cũng như soi gương thấy mình xấu đòi đập bể gương vậy thôi.

Gương

Phạt mấy đứa học sinh đánh bạn thì cũng như soi gương thấy mình xấu đòi đập bể gương vậy thôi.

Gương

Phạt mấy đứa học sinh đánh bạn thì cũng như soi gương thấy mình xấu đòi đập bể gương vậy thôi.

Khác biệt

Brunei vừa quyết định áp dụng luật cho phép ném đá đến chết người đồng tính.

Thực ra luật này đã được họ đưa ra từ năm 2013, nhưng tạm hoãn áp dụng do gặp quá nhiều phản ứng. Nay thì họ "dũng cảm" hơn, liệu có phải nhờ ảnh hưởng hehe chuyến thăm vn mới rồi của quốc vương?

Được thấy tận mắt đất nước nổi tiếng với những cuộc đấu tố, đòi tước quyền sống của những kẻ khác biệt. Và duy trì được tư tưởng khắc nghiệt này cho lớp trẻ, sẵn sàng đánh đập nhục mạ bạn bè vì sự khác biệt.

Bồi

Kìa non đá lở, này sông cát bồi
(VHC)

Tấc đất ngọn rau ơn Chúa tài bồi cho nước nhà ta ...
(NĐC)


Ra vào Cửa Đại nhiều lần mà không hề biết ngay nơi con sông đổ ra biển lại có một doi cát ngầm.

Hay nói chính xác hơn là không để ý. Vẫn biết, tàu to thuyền nhỏ đi trong sông dẫu rộng hay ngoài biển rất mênh mông đều nương theo các luồng lạch bởi lòng sông đáy biển lắm gập ghềnh. Nhưng dường như đó chỉ là mối quan tâm của các bác tài.

Cho đến một ngày doi cát bỗng nổi lên thành cồn thành bãi. Tốc độ nhanh đến không ngờ.


Cứ như một chú khủng long nhô lên từ đáy bể sâu.

Nước sông đổ ra biển có vẻ đã gặp phải những con sóng biển đánh từ ngoài vào theo hướng đông - tây. Dòng nước sông dường như bị bẻ ngoặt về phương nam, dòng nước biển chảy về phía bắc, và ngay nơi biên giới giao thoa của hai loại nước, các vệt cát dần hình thành ngày mỗi cao.

Đến thời điểm này thì chú khủng long khá rõ dáng ở trên đã mập lên nhiều, tròn trĩnh với những đường cong mềm mại. Dấu vết cát tiến đến từ 2 phía còn sót lại ở một cái ao nhỏ giữa đảo.



Câu hỏi còn sót lại, có chăng, là sức nước bỗng mạnh hơn? hay lượng cát lớn từ đâu tiến tới?

Điều tra dân số

Số liệu của nhà nước vn, xưa nay vốn chẳng đáng tin, vì ngàn lẻ một lý do chứ không phải vì năm nay bắt đầu tổng điều tra vào ngày April 1st.

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2019

Trách nhiệm

Nhân ngày nghề cá vn, vtv nói về nghề cá có trách nhiệm. Vì "nếu không làm được như vậy, cá đánh bắt được sẽ không bán được".

Giải thích như vậy thì đâu có gì là "có trách nhiệm"?

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2019

?

Những vụ học sinh đánh bạn nay đã nhiều "như quân Nguyên".

Không chỉ đánh, còn làm nhục. Không chỉ đơn lẻ, mà là đánh hội đồng. Và đặc biệt là nhiều nữ sinh, với kiểu lột quần áo bạn gái, đánh và quay video tung lên mạng.

Đừng nói xảy ra trong chính môi trường giáo dục, dù có xảy ra ở đâu với bất cứ lứa tuổi nào thì đó cũng là "thành tích" của nền giáo dục. Chẳng phải đó gọi là thối nát đến tận cốt lõi rồi sao?

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2019

Chuyên môn

Chỗ lão làm việc làm việc theo ca kíp. Trong một kíp anh em ngủ chung một phòng ăn chung một mâm ỉa cùng một lỗ. Nôm na gọi là quản lý ngang.

Quản lý dọc là theo chuyên môn. Mỗi chuyên môn kíp nào cũng phải có, giao ca chuyển kíp cho nhau.


Anh em trực cùng một kíp như thể trong một gia đình. Anh em cùng một chuyên môn như thể học cùng một lớp.

Sau này, công ty giải thể hết các tổ chuyên môn. Cũng như giải tán lớp học. Cùng chuyên môn bây giờ chẳng còn gắn bó.

Cứ như thất học. Vì, công ty cũng chẳng coi trọng công việc chuyên môn nữa ...

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2019

Game of Thrones

Game of Thrones nhẽ không phải là game, nhưng lạ là lão hầu như không để ý đến mấy cái thrones.

Nên không quan tâm lắm kết cục liệu ai sẽ ngồi lên ngai sắt. Cho đến khi nhiều người tò mò nói rằng người cuối cùng ngồi lên đó sẽ là Sansa.

Nhưng tác giả có nói phim sẽ khác truyện. Dường như, cuối cùng sẽ là cuộc chiến giữa 3 người đàn bà: Daenerys, Cersei và Sansa.


Đầu phim, gã làm vua thật đáng chán, Robert. Sansa, lúc đó cũng thật đáng chán. Một cô bé ngây thơ và quá sức hời hợt.

Nếu cuối cùng đúng là Sansa, thì, chẳng phải thêm một yếu tố hấp dẫn nữa của bộ phim đó sao?

Giun

Giun bị "kích" bằng máy tạo âm thanh do "người nước ngoài" cung cấp miễn phí phải chui lên mặt đất quằn quại chờ người tới lượm đem về xẻ thịt sấy khô bán lại cho "người nước ngoài".

Cũng biết bắt giun "đồng xa" không bắt "đồng gần".


Haiz, vn nằm cạnh tq, tham và ngu nằm cạnh gian và ác, chẳng phải duyên tiền định từ kiếp trước hay sao?

Dũng lò vôi

Nghe đại danh ông này đã lâu.

Lúc đầu là một điểm trừ, vì nghe đâu trong cái Đại nam lạc cảnh gì đó của ổng có ... nhiều thơ (cũng của ổng).

Sau có một điểm cộng nho nhỏ, vụ ổng kiện tụng với chủ tịch tỉnh.

Gần đây là một điểm cộng lớn hơn, ổng làm xử lý nước thải (chưa kể chuyện ổng định làm miễn phí cho thành phố đáng sống (và còn bị nhũng nhiễu)).

Điểm cộng lớn nhất của ổng nghe được ngoài lề: không hợp tác với nhà nước, lý do rất đơn giản chứ không tự ái tự iếc gì đâu.

(Nguồn) gốc

Con vua thì lại làm vua
Con sãi ở chùa thì quét lá đa
Bao giờ dân nổi can qua
Con vua thất thế lại ra quét chùa
(Ca dao (không cạo))


Thời buổi thông tin gì cũng có thể trở thành nhạy cảm. Bổ nhiệm một ông quan lớn, tin đưa không quên nhấn mạnh ông này tài năng, chỉ tình cờ là con cháu em ông này bà nọ ...

Không có lửa đã không có khói. Loại đá nứt chui ra thì tài đến như Tề Thiên Đại Thánh cũng chỉ có thể làm anh vác gậy mở đường.


Khác ra thì phải là loại đạp vào vết chân (khổng lồ) của ai / cái gì đó để lại ... Mà, như vậy thì cũng đã là phần sau của mấy câu ca dao trên.



Ngày nay nhưng hoạt động chẳng khác phong kiến trung cổ, nói lạc hậu man rợ mà sai ư?

Phuở ê! Phuở ê!

Nhân nhìn thấy trên vtv mấy anh chị phóng viên trai xinh gái đẹp đi nếm phở hè phố. Cũng như bất cứ món gì khác, chu miệng kiểu Hàn quốc thử một tí rồi (chưa nói khán giả đã biết trước) khen lấy khen để. Chị hàng phở giải thích thế nào là phở ngon cũng nói năng giật cục, chắc vì bị các trai xinh gái đẹp kia hehe nhảy vào cổ họng.

Gặp bài viết hay, share vào đây cho rộng đường ...

Phuở ê! Phuở ê!

Vô phúc đáo tụng đình

Người ta vẫn nói 30 chưa phải là Tết, dù sao 30 cứ nói chuyện 30.

Vậy là vụ ly hôn Thảo - Vũ đã được toà xử, và có vẻ chẳng liên quan đến Trung Nguyên (wtf?!).

Không biết chị Thảo đã đóng góp những gì để Trung Nguyên có được ngày hôm nay? Bao gồm không chỉ của cải tài sản mồ hôi nước mắt mà cả tâm huyết trí lực khát vọng. Toà xử cho chị mọi thứ quy thành tiền.

Quả nhiên thời đại kim tiền. Chẳng khác 2 vợ chồng tranh chấp con trâu cày, quan xử giết thịt đem chia. "Thằng" toà còn lớn tiếng rao giảng đạo đức cho vợ chồng nhà nọ.


Chẳng lạ, cái gọi là toà chỉ là đám quan lại. Chỉ giỏi moi tiền thằng dân.

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2019

4.0

Luôn nói về 4.0 mà lo ngại một tài xế bị sa thải ở tỉnh này (do sử dụng ma tuý) sẽ dễ dàng xin việc ở tỉnh khác không biết giải quyết làm sao.

Apple

Steve Jobs làm iPhone (được kể lại rằng) cho chính ông sử dụng.

Tim Cook làm iPhone (đang được thấy rõ) cho người TQ sử dụng.


Đủ hiểu, vì sao số lượng nhiều gấp bội mà chất lượng không như.

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019

Chính trị

Thấy việc gia nhập tổ chức lãnh đạo toàn diện của các đồng nghiệp trẻ trong công ty, nghiệm ra rằng hoặc cơ hội hoặc trình độ chính trị ... kém.

Lý và cái lý của kẻ mạnh

Nhân vụ Ba Vàng, dân ta lại sôi sục lên mà rằng, phải kiểm tra, phải cấm, thậm chí quá khích đòi dẹp hết, bắn bỏ, ...

Chả trách dân tộc bao năm nồi da xáo thịt.

Nghe mấy ông đầu trọc có vẻ vô lý thiệt, nhưng sao không tự hỏi do đâu người ta ùn ùn tới? Nghe, lạy, nộp tiền đủ cả. Nào chỉ một Ba Vàng?


Cấm, bắt buộc, chỉ là cái lý của kẻ mạnh mà thôi.

Kiến tạo

Tuy chỉ dừng lại ở mức đề ra (hay chính xác hơn là nói ra) nhưng có thể thấy rằng (và điều này vừa lạ vừa đáng buồn) điểm sáng duy nhất của chính phủ là người đứng đầu.

Chính vtv đưa tin, các giấy phép con được yêu cầu bỏ đi đang không được bỏ đi mà biến tướng thành những (cái gì thì có trời mới biết hết được). Và chúng tiếp tục "biến đổi gene" khi được thực hiện, như ví dụ được vtv đưa ra: lấy mẫu lô áo xuất khẩu để kiểm tra bằng cách chọn những chiếc tốt nhất, với số lượng nhiều hơn cần thiết, để làm gì thì có trời biết, nhưng không phải để kiểm tra.

Chính phủ kiến tạo, có lẽ chỉ là giấc mơ?!

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2019

Mưa

Cơn mưa khá lớn trưa nay ở Đà thành không biết có thể gọi là cơn mưa đầu mùa?

Thoạt tiên, ở trong nhà, lão còn không nghĩ âm thanh ấy đến từ một cơn mưa. Nhưng đúng lúc định ra đường thì nghe rào lên khá lớn. Và, cũng không ngờ là lớn đến vậy, cho đến khi phải lội qua những con đường dềnh lên đầy nước.

Có lẽ đầu mùa hơn là mưa lớn? Các hố thu nước vào cống lâu không "làm việc" nên hầu như bị bít kín. Có thể "vô tình" bởi rác. Có thể "hữu ý" bởi người (chặn mùi hôi).


Thế đấy, xứ "đáng sống" đôi khi chẳng thuận tiện lắm ... để sống. Nhớ lại mấy hôm trước có chuyện người dân Na-uy phản ứng khi ... nước họ được đánh giá cao về chất lượng sống. Lý luận rằng, chỉ số cao nhưng chưa hẳn hài lòng.

Nói vậy, nếu họ đến VN thì liệu họ có hài lòng nổi với chất lượng "địa ngục"? Nhưng người dân VN thì hài lòng, hài lòng hơn cả người ở xứ mà người VN gọi là "thiên đường".


Riêng lão, dường như bị trừng phạt, vì, kiếp trước, chắc là ... huhu người Na-uy.

Toán?

Nghĩ, sẽ là một nghiên cứu tâm lý khá hay, tại sao những "post" như thế này (trên Fb) lại nhận được nhiều "comments" đến vậy?



Yêu toán?

Hiếu thắng?

Xời, dễ ợt?


(Liếc qua thì trả lời đúng nhiều mà sai cũng vô số.)

Hợp xướng

Ngồi nghe nói về nhạc hợp xướng. Nhiều người thường nghĩ đó là loại nhạc hàn lâm cao sang xa vời.

Cũng không sai lắm. Nhất là đối với một dân tộc lạc hậu như dân tộc ta. Đi đái vứt rác còn chưa đúng chỗ nói gì tới nghe nhạc.

Nhưng có lẽ khó mấy mà thực sự cầu thị thì vẫn học được. Vấn đề ở chỗ, hợp xướng là loại nhạc có tính tập thể cao (thế mới gọi là "hợp"). Điều này quá khó đối với một dân tộc nổi tiếng "9 người 10 ý".


Hợp xướng làm sao khi mà hihi "trống đánh xuôi kèn thổi ngược" ...

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2019

Qui định

Đầu tiên cứ phải chửi phát đã. Mẹ kiếp mấy cái qui định.

Bệnh nhân đau bụng. Chẩn đoán đau ruột thừa. Mổ xong, đau hơn (đến đây, ngờ rằng cái ruột thừa kia chưa chắc đã có tội?!). Chẩn đoán tiếp, có thai ngoài tử cung. Mổ tiếp, cắt luôn vòi trứng.

Trớ trêu là, vụ cắt bỏ sau này, bệnh viện "quên" thông báo cho bệnh nhân và người nhà.

Lều báo viết: tất cả đều đúng, chỉ có không thông báo cho người nhà bệnh nhân là chưa đúng (... với qui định của bộ y tế!?).

Nhớ ngày trước (mà hình như giờ vẫn thế?), trước khi mổ phải được sự đồng ý của bệnh nhân hoặc người nhà. Xem ra mạng người ngày nay không bằng con lợn.

Và, lều báo, sống theo "qui định". Cũng chẳng trách, đéo phải người ...

Chùa

Vẫn chuyện "mê tín dị đoan" đang ồn ào quá thể. Mê tín mà người người tin theo đông như thế thì đích thực là "mê tín". Sao không xem nguồn gốc ở đâu?

Chả là thấy bảo ngôi chùa nọ ngày nào còn bé tí nay lên to đùng. "Phát triển" vậy phải tốn nhiều tiền lắm. Hoặc là rất nhiều người góp lại, hoặc là ít người thôi nhưng thật "đại gia".

Lối nào thì ngày nay cũng đâu chỉ một hai "chùa" như vậy. Thời đại cũng phải rực rỡ thế nào ...

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2019

Mê tín dị đoan

Đang rộ lên quan điểm, cho rằng, những đau khổ mà mỗi con người gặp phải đều là hậu quả của các tội lỗi mà chính họ đã phạm phải ở kiếp trước, thậm chí hàng chục kiếp trước (kinh!).

Công bằng mà nói, cách suy nghĩ này của ngV không phải là mới. Nó chỉ rộ lên khi con người ta tuyệt vọng, mất lòng tin vào bộ máy quản lý xã hội, chẳng còn biết bấu víu vào đâu, đạo đức xuống cấp. Lão vẫn cười, nếu điều đó mà đúng, thì tương lai (kiếp sau) chẳng còn mấy ngV nữa hihi.


Điều thứ hai đáng nói là người ta đang cố chứng minh quan điểm trên bằng ... nhập vong, lên đồng.

Lại nữa, phương pháp này cũng chẳng có gì mới dưới ánh mặt trời của ngV. Và, buồn cười, là được nghe lại thành ngữ quen thuộc của một thời (thơ ấu), mê tín dị đoan.

Có điều, có rất nhiều "mê tín dị đoan" ngày ấy, nay lại đang được cả xã hội tôn thờ (?!), thậm chí đến mức như ... lên đồng.

Điểm chung là, ngày xưa bảo mê tín dị đoan, nay bảo lành mạnh, rồi lại bảo cái khác là mê tín dị đoan, thì, đều là quan điểm của một nhóm người nào đó đang tìm cách áp đặt cho cả xã hội. Và tệ hơn, bằng cách sử dụng quyền lực.

Cuối cùng, chẳng có được một lý luận cho ra hồn, toàn nói lấy được - dấu hiệu rõ ràng nhất cho những vòng tuần hoàn bất tận mê tín - không mê tín - mê tín - ...


Không lạ. Dù là niềm tin vào thần thánh, ma quỷ hay con người thì thời buổi này đều không có.

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2019

Thông tin

Nhớ hồi đó lão làm trợ lý giám đốc. Trợ lý ghét giám đốc lắm. Giám đốc cũng chẳng thèm nghe trợ lý. Thường thì trợ lý cũng chẳng có việc gì làm, lang thang vật vờ.

Rồi có tin rò rỉ từ chi bộ, rằng có đơn tố cáo trợ lý sử dụng thời gian nhà nước làm việc riêng. Trợ lý chất vấn, giám đốc chối, bảo làm gì có.


Không ngờ nay lại thấy vtv như chẳng khác gì giám đốc của lão ngày ấy. Rằng thì là thịt lợn gạo nấu chín ăn vẫn ok. Và rằng thì là xét nghiệm dương tính vẫn chưa chắc nhiễm sán. ...

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2019

Tiền mặt

Thành phố đáng sống tự hào trả lại cho một công dân TQ để quên ở sân bay 700tr đồng.

Công dân TQ này, chắc là bay từ TQ sang, đến ĐN làm gì và từ đâu có mà mang theo một lượng lớn tiền mặt VN  như vậy?

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2019

Dầu khí

Xem vtv mắt nhắm mắt mở hình như có một bộ phận nào đó của tập đoàn dầu khí vn (trong số quá nhiều những bộ phận của cái tập đoàn rắc rối này) được nhận huân huy chương gì đó (?!?). Tự nhiên nhớ lại hàng loạt lùm xùm bị truy tố liên quan, trong đó mới nhất là tin tổng giám đốc từ chức (wtf?).

Song có lẽ đáng chú ý nhất là tin trên báo Thanh niên, nói về vụ PVN "ném" hàng nghìn tỷ tại nước xhcn anh em Venezuela. Trong đó có thông tin theo mô-típ quen thuộc: một cựu bộ trưởng (hiển nhiên giấu tên) cho biết bị sức ép (hiển nhiên đến từ một bộ phận không nhỏ ở vị trí rất cao) phải ký (hiển nhiên trái ... tất cả mọi thứ, từ quy trình quy định đến pháp luật).

Chẳng thèm tò mò ổng là ai phải ký cái gì dưới sức ép của ai. Chỉ tò mò sức ép như thế nào? Đe doạ cách chức chăng? Hay đe doạ bỏ tù? Hay doạ giết? Hay bắt cóc vợ con? ...

Ông nội

Nghe nhiều người "chửi", "Đ.m. mấy thằng nhà giàu, làm như ông nội họ!"

Giới chửi này, hầu như không khá lên được. Vốn đã không thoát nổi não trạng từ những ngày xửa ngày xưa bị kích động bạo loạn lật đổ. Rốt cuộc dịch chủ tái nô, còn thằng kích động thì đã trở thành giàu, giàu trọc phú bởi thực chất ăn cướp của người khác chứ không tự làm ra.

Còn, làm như ông nội họ, thì dân tộc này, đâu chỉ mấy thằng nhà giàu.

Nhà có đám tang đám cưới nghiễm nhiên lấn ra đường. Không có chuyện gì cũng đậu xe hơi lòng đường dựng xe máy lề đường là chuyện bình thường. Ông xe thồ ông xích lô nghèo rớt mồng tơi cũng ngang nhiên đứng nói chuyện giữa đường ... như ông nội thiên hạ.


Nên, mấy ông nội cứ mãi nghèo. Mà nào chỉ nghèo, còn hèn nữa ...

Ý thức cộng đồng đại loại như thế cả. Người biết điều chịu thiệt, kẻ ba trợn nghênh ngang. Trẻ lớn lên nhìn đó học, đủ biết xã hội đi về đâu ...

Bất động sản

Thành phố đáng sống những ngày này (hay chính xác hơn là những năm này) đâu đâu cũng nghe "lướt sóng".

Lão giả điếc, hỏi "thể thao ah? hay chứng khoán?". "Hihi đất".

Nhà đất, người cần không đủ tiền mua, nguyên nhân lớn là ở chính những người đang mải mê "lướt sóng" nọ.

Mà xứ này, đâu chỉ nhà đất, người người kiếm sống đều nhăm nhăm "vạc" vào người khác, hơn là tạo ra giá trị cho cộng đồng.

Dù sao, cũng có yếu tố tích cực là tạo ra dòng chảy ..., tạo ra đầu tư, tạo ra đại gia, ...


Nói đến mảng đầu tư bất động sản, vẫn một công thức: sớm - rẻ - rủi ro cao.

Rủi ro cao, tiến đến lừa đảo, chỉ một bước nhỏ. Mấy nay rộ lên những chuyện các công ty nọ công ty kia, một thứ đó cả ...

Bè bạn tri âm

Cô giáo cũ nhắn tin bảo gắng thu xếp về hội trường (cũ). Thú thực trong tâm chẳng hứng thú gì.

Ngày còn học trường đó (cấp 2) lớp lão được ví như những ông cụ non (xem ra làm lão già cũng có năng khiếu từ nhỏ haha).

Ngẫm, ông cụ non chẳng qua là do bị nhiều áp lực. Áp lực nên mới cụ, và non, nên mới bị áp lực.

Thực ra, ngày ấy, ông cụ non cũng không ngoài mọt sách và "chỉ biết học". Nên giờ nhìn lại, ngoài trong lớp, bạn bè chẳng nhớ một ai. Vậy bảo hội trường còn thích thú gì?

Nhớ bác lão từng nói, lão thuộc loại tâm giao, ít bạn (khác với em trai lão, quảng giao).

Nhưng nếu cứ tính những người vẫn bảo bạn tôi, thì cũng không ít. Có điều, bạn thế, chứ mấy tri kỷ tri âm. Hay chỉ tại lão khác người, niềm riêng, hỏi đến còn không muốn nói.


Mà lạ, cô giáo cũ, thì lại có vẻ rất rất quảng giao. Sao ngày ấy cô không dạy những điều này? Hay mãi sau này cô mới vậy?

Có phải vì thế, đâm ra, nói chuyện với cô, cứ ngại ngại thế nào ...

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2019

Quy định

Dường như đang có một trào lưu ban bố (hoặc dự thảo) các quy định nhằm quản lý nhiều mặt của cuộc sống. Theo kiểu an ninh mạng, như an toàn nước mắm, an toàn thức ăn gia súc, ...

Kết quả sẽ rất quen thuộc với các lệnh cấm hoặc bắt buộc này nọ. Có còn kinh tế thị trường nữa không?

Chưa kể, với năng lực chính phủ hiện tại, có làm gì, mục tiêu tốt đẹp đến bao nhiêu, thì kết quả cũng chắc chắn sẽ không ra gì.


Và, không thể không nhắc, cần cập nhật từ điển về "tham nhũng chính sách" ...

Ganh tị

2 cô gái bị Mã lai buộc tội tham gia ám sát anh ông Un một quốc tịch Indo một quốc tịch Đông Lào.

Khác với người ta lo bảo vệ quyền lợi của công dân mình, xứ Đông Lào cứ lờ lớ lơ cho đến khi ầm ĩ lên mới đành công nhận.

Rồi sau đó lại bài ỉm ìm im, cho đến khi Mã lai ngừng truy tố cô người Indo, do quan hệ tốt đẹp giữa hai nước. Thế là cả xứ Đông Lào bây giờ mới gào lên, rằng mày chơi phải công bằng chứ ...


Nhục. Không biết nhục.

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2019

Lan man những chuyện vớ vẩn

Đọc Hơn nửa đời hư, lắm lúc thấy cụ Vương kể những chuyện, nghĩ trong bụng, thật là vớ vẩn. Rồi thấy mình cũng gặp dăm chuyện ... thật là vớ vẩn.

Đầu tiên, đang ngồi trong phòng thì thấy thập thò ở cửa ... một chú chuột. Nhỏ và có vẻ ... sạch sẽ (!?!). Thắc mắc, không biết hắn ở ngoài vào (thì theo đường nào?) hay ở trong nhà (thì ở đâu?). Nhà đóng cửa thì có vẻ kín, trong nhà cũng chả có đồ đạc gì nhiều làm chỗ ẩn nấp?

Những hiện tượng xảy ra cũng nhẹ nhàng, thậm chí không nghe tiếng sột soạt, mà nếu không thấy chú chuột thì vẫn nghĩ đó là do mấy con thạch sùng. Những cục phân nhỏ rải rác (trước giờ không thấy). Chuối bị khoét miếng nhỏ (mấy con thạch sùng vẫn làm vậy, nhưng lần này rớt nguyên túi chuối xuống). Thùng rác bị bới rớt ra ngoài (thạch sùng cũng làm, nhưng lần này "đối tượng" chỉ nhằn mỗi ... hạt chanh, cứ như người ăn hạt hướng dương vậy?).



Tối gập Macbook, pin đã sạc đầy, rút dây nguồn, đi ngủ. Sáng mai mở máy thấy pin còn 4%, wtf? Không biết bác Apple làm gì cả đêm? Cập nhật ư? Hay chẳng còn lâu nữa ngày người khác có thể can thiệp điều khiển cuộc đời bạn?

Đang dùng máy, đứng dậy đi uống nước, máy tự tắt màn hình, bình thường. Chưa đụng vào máy, bỗng màn hình tự bật sáng, wtf? Máy nhiễm virus chăng?

Cũng không chắc, nhưng cuối cùng phát hiện ra một điều có thể là nguyên nhân. Chuột. Không phải chú chuột xinh xắn (?!?) nói ở trên, mà là một chú chuột còn xinh xắn hơn. Magic mouse. Nằm trong back pack và ... bị quên tắt nguồn (huhu).



Mạng cáp quang của VNPT thì ngày càng chậm. Lâu lâu như bị disconnected luôn, lâu lâu thậm chí còn không thể kết nối wifi (dù vẫn nhìn thấy). Và tường lửa thì chặn tất cả blogspot, bao gồm cả của chính lão (hừ). Chặn tùm lum tè le. Thế mà tiền thì vẫn thu đủ (???).



Định viết thêm mấy chuyện vớ vẩn ... gặp ngoài đường nữa, nhưng làm việc cái đã. Đến mùa bảo dưỡng rồi, lại còn chuẩn bị lắp máy mới nữa ...

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019

Captain Marvel

Bà đại uý Marvel thật không hổ danh mang tên hãng sáng tạo ra mình, với sức mạnh vô đối. Nhìn bả vui vẻ nhảy nhót, à đúng hơn là bay lượn giữa cơn mưa tên lửa liên hành tinh, đập cho chúng nổ cháy tung toé mà kinh. Đừng nói IronMan hay Thor, cả SuperMan chắc cũng phải kêu bả hihi bằng cụ.

Bả mạnh như thế mà mấy lần trước gã chột Fury không kêu bả về. Có lẽ Fury cũng chì, mà coi mấy thằng đóng vai phản diện chưa đáng? Để đến nỗi bản thân bị tan biến sau cú búng tay của Thanos.

Hoặc tại bà đại uý khi để lại máy nhắn tin liên hành tinh đã đe rằng, chỉ được sử dụng khi thật sự nguy cấp? Không biết bả bận đi đâu mà chẳng muốn về thăm nơi chôn nhau cắt rốn? Hay đúng như lời một nhân vật (không nhớ ai) nói, trái đất (hành tinh C-53) hehe chỉ là một ... hố phân?


Vậy là biết được thân thế bà đại uý, biết luôn nguồn gốc tên gọi hãng Marvel, từ tên của một điệp viên Kree là Mar-Vell haha. Tên gọi biệt đội Avengers hoá ra cũng được Fury lấy cảm hứng từ tên bà đại uý, đúng là quá dzữ.

Chưa kể thêm một nguồn gốc nữa, Fury bị chột một mắt, hoá ra do bị mèo cào haha.


Nhưng không phải mèo thường mà là một con mèo tên Ngỗng (Goose). Bây giờ thì Goose đã ói ra lại cục Tesseract rồi (nhân tiện, đoạn post credits này gứm chết). Bà đại uý cũng đã về rồi, gặp đại uý Mỹ rồi. Hóng EndGame thôi.

Nước chấm

Thanh niên già nhưng vẫn còn ngơ, cứng nhưng không nghiêm túc lắm, trưa ngồi ăn cơm với thịt luộc cá chiên rau muống luộc chấm chung chén nước chấm là nước mắm pha đường chanh tỏi, vẩn vơ nghĩ về "cuộc chiến nước mắm".

Bỗng không thể không nghĩ ra rằng, các "cụ" xưa mâm nhõn dĩa rau chấm nước mắm "truyền thống" vừa mặn để đưa cơm vừa bổ sung chút đạm kẻo mặt lại chả xanh như dĩa rau. Con cháu nay béo phì phục phịch xơi hết nửa con gà KFC, nếu có chấm nước mắm cũng phải loại trong veo màu hổ phách thơm lừng hương vị ngọt nhạt vừa miệng khỏi pha.

Nhẽ tứ đại đồng đường lại chia phe đánh nhau vì ... chén nước mắm?

Thôi thì ...


Chỉ tội các cụ muốn nước mắm của các cụ nhưng nay dễ gì mua ra thứ tử tế. Có điều, nói vô phép, các cụ cũng đâu còn mấy nả ...

Còn con cháu, sau này chúng sẽ kể chuyện cổ tích, once upon the time từng có một loại nước chấm làm từ died fish sauce ...

Nước mắm

Lại chuyện nước mắm. Vẫn chuyện nước mắm.

Lão già lười, thời còn hừng hực lửa yêu nước, có lần phấn khích quá mà rằng, nói thật sự hồn cốt Việt, may ra chỉ có ... nước mắm!?

Sở dĩ nói vậy, vì nhìn quanh nhìn quất, quanh ta thứ gì cũng có nguồn gốc ngoại lai, không Tây thì Tàu.

Sau này, dần dần nghiệm ra rằng, người Việt hay nói "truyền thống", có vẻ như chỉ vì "mặc cảm tự ti". Với người Việt, truyền thống là một khái niệm xa xỉ, và thực chất, xa lạ.

Đơn giản, xét lại những "truyền thống", cứ xem thử chúng đã tồn tại bao nhiêu năm, và, nhìn đám cháu con, ước lượng xem chúng sẽ tồn tại thêm bao nhiêu năm nữa.


À quên, đang nói chuyện nước mắm. Thì, cứ thử nhìn xem, chính chúng ta đang thích ăn gì ...

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2019

Hai Phượng

Ngay từ đầu phim đã phải chú thích: phim hư cấu, chắc sợ bị cấm chiếu hehe.

Chưa kể, chiếu ngay dịp 8/3. Với mấy chị Hai chị Đại dzữ dzằn hihi.

Hư cấu, nhưng rất hồn vía Việt. Trừ cái kết hơi bị giống ... Mỹ, ở chỗ cảnh sát chỉ đến nơi khi mọi việc đã xong xuôi haha.


May cho cô Veronica Ngô nớ, lão không ngồi trong hội đồng kiểm duyệt hihi ...

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2019

Chốn cô độc của linh hồn

Tiểu Ái chết sau 21 năm hôn mê vì bị trúng độc.

Có thể ngày ấy cô có ý định tự tử. Có thể cô bị đầu độc. Bởi Bá Dương? Bởi Mạc Lan? Hay xác suất lớn nhất là bởi Như Ngọc? Hay nói cho cùng, bởi bất cứ ai. Có thể chỉ là tai nạn. Có ai đó khác đã muốn tự tử? Hay có ai đó khác đã muốn đầu độc một ai đó khác nữa? Hoặc chính Tiểu Ái muốn đầu độc một ai đó và bị nhầm lẫn?



Lão nhớ lại hồi nhỏ khá thích đọc tiểu thuyết trinh thám. Có lẽ do bị ảnh hưởng bởi nền giáo dục nhìn thấy gián điệp Mỹ (CIA nữa mới ghê) every where hehe.

Bây giờ thì ngược lại, hầu như không hứng thú với chút trinh thám nào. Bởi vậy bình thản đọc cuốn tiểu thuyết, không quan tâm ai đầu độc ai, không ấn tượng, không ghét bỏ ai.

Mà, một liều thuốc độc nhỏ có khi lại chính là phương thuốc giải thoát thần thánh trong một bầu không khí ngột ngạt, thuốc độc sẵn có ở khắp mọi nơi. Thuốc độc giết dần giết mòn, nào chỉ một Tiểu Ái, nào chỉ trong 21 năm.


Trong bầu khí quyển đầy độc dược đó, dường như mọi linh hồn đều cô độc. Cô độc, ngay cả khi họ hoàn toàn có thể ở chung trong một cơ thể đa tính cách, hay thậm chí đơn tính cách.

Và, lão, đã kiên nhẫn đến mệt mỏi, đi tìm mình trong chốn cô độc đó, trong những linh hồn đó. Vì, thấy ... giống. Cùng thời đại, cùng hoàn cảnh. Chỉ, những nhân vật trong cuốn tiểu thuyết, đã có phần đời còn lại, dường như, sẽ tươi sáng hơn. Nhẽ nhà văn hihi lạc quan hơn độc giả ...

Nữ & nam

Hôm nay 8/3, vài bạn "quá khích" kêu gọi bình quyền, nói rằng phải chống lại sự thống trị của đàn ông "từ ngàn xưa".

Tuy chưa được chứng minh một cách khoa học (vì đất nước có thằng nào chịu làm khoa học đâu), lão tin rằng xứ này vốn ban đầu theo chế độ mẫu hệ. Nghĩa là phụ nữ "trị" đàn ông.

Rồi giặc phương bắc tràn xuống. Rồi chúng bị đánh tơi bời ôm đầu máu chạy về bắc. Để lại phương nam dân tộc anh hùng dần dần thay đổi sang ... phụ hệ. (Klq nhưng làm lão nhớ đến một bộ phim Mỹ có 2 vợ chồng làm khoa học lai tạo ra những sinh vật mới, mấy con giống cái sau lần giao phối đầu tiên sẽ dần chuyển thành ... giống đực. Một sinh vật giống cái giống người khá xinh đẹp ngủ với anh chồng sau đó biến thành giống đực cưỡng hiếp cô vợ.).

Con cháu lười đọc sách lười tìm hiểu lười nghiên cứu cứ phang đại tự ngàn xưa biết đâu thuyết nọ thuyết kia cũng chỉ do một vài kẻ nghĩ ra nhằm duy trì quyền lực cho chính chúng nó. Bởi vậy nên biết tất cả và không nên tuân theo bất cứ gì.


Chẳng có gì là "đúng đắn" hết thảy. Cứ suy nghĩ và tự làm tự chịu, đó chính là "right thing" vậy.

Kế hoạch

Nhiều người đánh giá lão có lối làm việc chỉn chu có kế hoạch. Không biết có đúng như thế không, nhưng đúng là lão được học như vậy. No plan no work.

Và đó là cách làm việc lão (đã từng) mong muốn. Tiếc rằng, đời không như là mơ.

Những gì để lại là sự nỗ lực. Hiển nhiên, phần nào nâng cao chất lượng công việc. Nhiều người phấn khởi với điều đó, trừ chính lão. Đơn giản vì họ đạt được nhiều hơn họ mong ước, còn lão, ít hơn.

Có lẽ, lối làm việc chỉn chu không phù hợp với xứ sở này. Không phù hợp với phong tục, tập quán, không phù hợp với truyền thống, thói quen, không phù hợp với tham vọng, mơ ước ...


Lão vẫn cười bảo bạn, kế hoạch chỉ có một tác dụng duy nhất, để biết được mình (đã) không thực hiện được kế hoạch.

Nguy hiểm là, khối năng lượng được tâm huyết dồn vào kế hoạch chỉ 20% được giải phóng góp phần nâng cao chất lượng công việc, 80% còn lại bị dồn ứ biến thành phản tác dụng đánh ngược vào kẻ đề ra kế hoạch.

Người học đạo đôi khi thành công trong việc chuyển hoá khối năng lượng dư thừa này sang chỗ khác, song dường như cũng chỉ là giật gấu vá vai. Phật dạy, chi cho bằng không có. No plan no pain.


Biển vô tận cần gì phương hướng nữa ...

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019

Giám đốc

Nói ra thì nghe có vẻ tiêu cực, chứ thực sự một công ty như công ty lão chẳng cần ... giám đốc để làm gì cả. Một loại viên chức hành chính tuyệt đối chấp hành lệnh từ trên (tổng công ty - công ty mẹ). Thậm chí còn có hại: quan liêu, và lợi dụng chức vụ vun vén cho cá nhân. Chưa kể, tiêu tốn chi phí (lương cao, nhiều chế độ liên quan).

Bộ máy 20% làm việc 80% sáng vác ô đi chiều cắp ô về (Pareto) còn bị tai hại hơn ở chỗ 20% kia nằm dưới đáy bị đè bởi 80% này. Thay cả bộ máy hành chính nặng nề ấy bằng vài nhân viên văn phòng là xong, chi phí giảm chắc không chỉ 80% mà hiệu quả công việc thì tăng không chỉ gấp 4 gấp 5.


Dân cơ hội chính trị buôn vua bán chúa dần nhận ra điều này, chúng mạnh dạn nhảy vào các vị trí trước đây vẫn phải sử dụng những kẻ trưởng thành từ trong hệ thống, tất nhiên càng ngu ngốc càng dễ bảo càng tốt. Làm giám đốc tổng giám đốc công ty không cần biết công ty có gì làm gì đi về đâu, chỉ cần có chức có danh có tiền có quyền lực. Xem đó như một nấc thang, mắt láo liên tìm nấc cao hơn. Xưa nói tư duy nhiệm kỳ, nay một nhiệm kỳ trèo vài bậc.

Cơ chế này, nhẽ cần những hệ thống thiết bị khấu hao trong vòng ... 6 tháng?!


Công ty có giám đốc mới, từ HN vào. Ấy là nghe nói thế. Bây giờ công ty đang phải lo cho tân giám đốc ăn đâu ngủ đâu. Công việc sản xuất đã từ lâu trở thành thứ yếu ...

Cũng không chắc, có yên vị được 1, 2 năm ...


Bonus hình ảnh nhân viên mới (ở cấp thấp nhất) sáng nay:


Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2019

Trắng & Grab bike

Tối chạy xe qua cầu Tuyên Sơn, tình cờ ngay sau một Grab bike áo khoác xanh. Grab khách là một chân dài, ít ra có cảm tưởng là chân rất dài, mặc váy trắng mỏng ngồi chân 2 bên.

Lưng còn trắng hơn, được che chắn hờ hững bởi dăm ba sợi vải đan chéo gọi là cho có. Vai trần trắng nuột nà có xăm một dòng chữ gì đó xa không đọc được.

Dưới Grab mũ bảo hiểm màu xanh thò ra đôi bím tóc được thắt hơi bị sành điệu. Váy mỏng màu trắng một bên bay lất phất như cứ chực cuốn vào bánh xe.


Lưỡng lự, có nên chạy vượt lên nhắc không nhỉ? Bỗng nghĩ Grab lái xe ... hehe tội tội. Biển số 47, chắc sinh viên ...

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2019

Đàm phán

Theo báo chí xứ vịt:

T. bảo, nó đòi bỏ hết lệnh cấm, (tham quá?), hổng được.

K. nói, tao đòi bỏ có 5 mà nó không chịu.


Theo tin đồn: K. đòi bỏ 5/11. Vấn đề ở chỗ, đổi lại, K. hứa sẽ đóng cửa cái gì. K. hoàn toàn bất ngờ khi T. hỏi về một địa điểm "không được thật thà khai báo" hihi.

Thế là T. đùng đùng nổi giận bỏ về. Nhiều người từng rớt visa đi Mỹ hiểu rõ điều này. Không gian dối, nhé!



Ngoại truyện: Các lệnh cấm thì rõ như ban ngày, còn xứ kia thì mờ ảo như trong đêm. Muốn thuận mua vừa bán cũng khó. Thật là, như ngày với đêm.

Ngoại giao

Lần đầu tiên là lần đầu tiên. Chỉ có một lần đầu tiên. Lần thứ 2, thứ 3, ... thì có thể có nhiều.

Singapore có lẽ là một lần đầu tiên thích hợp? Kết hợp giữa dân chủ và toàn trị, giữa Tây và Đông, giữa Âu và Á. Một lần đầu tiên chấn động, cho dù chỉ là xã giao đi chăng nữa, vì thực sự chưa xảy ra bao giờ.

Lần thứ 2 không còn là lần đầu tiên. Vô tình hay hữu ý, cũng không còn trung lập. Nó xảy ra trên sân nhà của một bên. Không khí sân nhà, không nhất thiết phải tỏ ra hiếu khách. Áp đảo đối thủ bằng cách tuyên truyền về lịch sử thân hữu lâu đời của ... chủ nhà.


Dấu vết duy nhất có vẻ mang tính 4.0 nhất lại bị dội một gáo nước lạnh nặng nề. Ấy chính là sự thất bại của "trận đấu". Lỗi việt vị quá rõ ràng khi vội vàng (hay hợm hĩnh) tuyên bố về một "trung tâm hoà giải" hehe ...

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2019

Việt nam và khỉ

Sau khi phim Kong được quay ở vn và trình chiếu tương đối thành công, có nhiều bài viết cứ làm như vn là quê hương của con khỉ khổng lồ ấy vậy.

Xin thưa, chẳng có con khỉ nào cả. Và con khỉ giả tưởng ấy có thành huyền thoại thì cũng chẳng liên quan gì đến xứ lúa nước.

Điều đáng nói là những cảnh đẹp đã được đưa vào phim, và chỉ thế mà thôi, thì lại không thấy nói cho nên hồn ...

Cửa hậu

"Back door", chỉ khái niệm, người sản xuất thiết bị chừa sẵn một lỗ hổng phần mềm (lúc đầu vốn là lỗi do vô ý, sau thành hữu ý) để sau này có thể đột nhập vào thiết bị (khi đã bán nó cho khách hàng).

Ngày trước, khi lão còn làm cho N., có kỹ sư khoe với lão đã chừa "cửa hậu" như vậy trong phần mềm viết cho khách hàng, nên có thể tìm lỗi sửa lỗi từ xa. Ngao ngán. Những chuyện như thế ở các nước tiên tiến người ta không làm, vì lý do đạo đức.

Ở các nước lạc hậu, như vn là một, thì chuyện không nắm rõ thiết bị do mình mua về là hết sức bình thường, nên chuyện bị đột nhập hay không dường như nằm ngoài tầm quan tâm. Chẳng thiếu những công ty để cho đối tác tự do kết nối đến thiết bị của mình, một kiểu "tin tưởng tuyệt đối", thực ra là "chẳng có cách nào khác", do không tự nâng cao năng lực của mình. Một kiểu tư duy nô lệ.


Nay rộ chuyện công ty Hoa Vi (báo chí vn quen viết Hoa Vĩ), nhưng họ có gian lận hay không, thì, người Mỹ quan tâm chứ vn ... Báo chí vn đưa tin sếp lớn của Hoa Vi nói họ không tạo cửa hậu, ngay cả khi chính phủ tq yêu cầu.

Liệu có từ chối được không?

Vua

Nhân đọc mấy trang cụ Vương (Hồng Sển) viết về vài vị vua cụ được chứng kiến trong đời.

Người ta vẫn có thói quen dùng lịch sử như một công cụ chính trị. Có lẽ chính vì thế mà lịch sử ... thường bị bẻ cong bóp méo.

Chính trị là thứ bẩn thỉu.

(Câu này lão nghe nhiều hồi còn học đại học bên Tiệp).

Người Tàu cũng biện minh:

Binh bất yếm trá.

Lão già lười nơi núi kia từng bình luận: những kẻ làm chính trị cứ muốn chiến thắng bằng mọi giá, thắng bất chấp thủ đoạn, quên rằng, "thắng" rồi thì tiếp tục như thế nào ...


Số phận mấy ông vua triều Nguyễn, mặc dù gần đây nhất nhưng đều bị phủ sương mờ ảo cả, tuỳ thuộc việc có lợi dụng được hay không.

Cụ Vương nói chuyện vua Khải Định ghé thăm Sài gòn trước khi đi Pháp. Sau ở Pháp về thì không ghé nữa, do người Pháp sợ khêu gợi tình cảm người dân. Chuyến đi Pháp này hình như cũng chẳng thành công gì cho lắm. Ông vua không được đẹp mã, lại ứng xử kém cỏi. "Sử" còn bôi xấu ổng nhiều, bởi không thấy ổng chống Pháp. Cụ Vương viết ông này trước khi lên làm vua vốn rất nghèo. Song có những giai thoại về tài "sửa" câu đối của ổng thời đó khiến người đời sau thắc mắc, bởi làm được thế khí độ không phải loại thường?

Người Pháp hẳn cũng phí công lo dân Nam bộ thấy ông mà nhớ chế độ quân chủ. Dường dân Nam là giống mau quên, sau dăm năm làm dân thuộc địa đã coi mấy ông vua cũ như người ngoài. Vua Thành Thái, chẳng biết ổng yêu nước đến đâu, đương thời làm vua chẳng thấy ổng làm được gì mấy, nhưng đời sau khen ổng nhiều ... do ổng bị người Pháp phế? Cuối đời ổng về sống ngay Sài gòn nhưng xem ra người ta chỉ kể về ông qua những giai thoại ... trớt quớt?

Cụ Vương, với thân phận là thơ ký ở dinh thống đốc Nam kỳ nên được chứng kiến, khen vua Bảo Đại có khí chất. Từ "long nhan" cho đến nền giáo dục mà ông được thụ hưởng ở Pháp. Tất nhiên, "sử", không nói tốt về ông vua cuối cùng này.

Nói nốt, vì cụ Vương có nhắc đến vua Cao Miên (Sihanouk?), lúc đến thăm Sài gòn hình như đang là thái tử. Ông này chịu đựng số phận nghiệt ngã, và, không biết có phải vì thế, ổng có tác phong hết sức bình dân, thân thiện.



Chỉ vài nét chấm phá về các vị vua một thời đã qua, gợi suy nghĩ cho người đọc sách ...

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2019

Mơ mệt

Dường như cơn mơ bắt đầu khi lão đang băng ngang qua đường, có vẻ như sẽ đi ăn sáng. Nhưng nhà hàng lão bước vào thay đổi liên tục, theo một cách gây khó chịu. Kiểu đổi cảnh phong cách cinema này là thường xuyên trong những giấc mơ của lão.

Lão bước ra đường, con đường cũng đã thay đổi theo phong cách cinema ấy. Đó là một con đường lạ hoắc, đầy bụi đất. Nhưng trong đầu lão cứ chắc chắn rằng đi về phía trước sẽ gặp lại con đường cũ. Không gặp.

Lão mở điện thoại, xem Google Maps. Con đường kia ở ngay cạnh. Không thấy lối ra. Bỗng thấy lão đang đi xe đạp. Trước mặt là một thanh niên cởi trần dùng xe đạp chắn ngang đường. Sau lưng bỗng xuất hiện một thanh niên khác. Cũng dùng xe đạp chắn ngang đường. Cướp?!

Lão nhanh tay đút điện thoại vào túi quần. Sẵn sàng đối phó. Nhưng chân tay không thể cử động ...



Lão thức dậy với ý nghĩ đầu tiên là nhớ về ba lão. Ông vẫn thường có những giấc mơ, hay được gọi là ác mộng. Nghe rõ ông ú ớ trong giấc ngủ, đôi khi hét to lên thành tiếng. Thường mẹ lão sẽ thức ông dậy.

Ác mộng, có di truyền ?! ...

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2019

Toét mắt là tại hướng đình

Lại một tờ báo bị phạt đình bản vì đưa tin không đúng sự thật. Báo khác đưa tin, kèm dăm ba độc giả comment kể tội tờ báo nọ.

Hẳn mấy comment kia không sai, vì báo chí thời nay ... nó thế. Nhưng chắc chắn không vì thế mà nó bị đình bản. Nó bị phạt là vì nói (không nhất thiết phải) sai về ai kia.


Toét mắt là tại hướng đình
Cả làng toét mắt chứ mình em đâu ...

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2019

Mâu thuẫn và giải quyết mâu thuẫn trong văn học cách mạng

Tình cờ xem một số bài giảng của các cô giáo dạy văn. Vẫn não trạng dạy - ép học sinh cảm nhận theo khuôn mẫu định sẵn. Vẫn não trạng phân tích tác phẩm - xây dựng mâu thuẫn và giải quyết mâu thuẫn.

Các tác phẩm thuộc dòng văn học cách mạng được chọn, vẫn một não trạng - một bên tốt không có chỗ chê, một bên xấu không có chỗ khen. Ví không như thế thì định hướng giải quyết sao đây?

Giải quyết mâu thuẫn, vẫn một não trạng - cách mạng lật đổ. Mâu thuẫn ngày nay, biết giải quyết như thế nào?

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2019

Xe đạp và tuổi thơ


Gặp cái hình này trên Fb, từ một page của ... Tiệp (Slovakia). Không biết có phải XHCN nên giống nhau hay không? Hay còn có nước nào có hình ảnh như thế nữa?

Nhớ thuở ấy, cỡ học lớp 3 lớp 4. Chiều chiều dọc đường trẻ con rủ nhau tập đi xe đạp. Mỗi nhà may lắm có 1 chiếc xe đạp, nếu đông anh chị em thì phải thay nhau. Đứa nào hên nhà có chiếc xe nữ thì dễ tập hơn. Nhớ nhà lão có chiếc xe hiệu Phượng hoàng của Trung quốc. Xe nam, như trong ảnh. Leo lên xe còn không được, nói chi ngồi. Nên, tư thế tập cũng giống y trong ảnh.

Công việc và kết quả

Công ty lão (một DNNN), năm rồi phấn khởi kỷ niệm 25 năm thành lập và phát triển.

Mới đầu, xây dựng từ con số 0, được xem là một nhiệm vụ "chính trị" nên cũng đạt một số thành công nhất định, dĩ nhiên, với giá phải trả không hề rẻ.

Sau đó là những tháng ngày say sưa chiến thắng, chuyển giao thế hệ, đầu tư hoành tráng.

Nay, hiển hiện nhu cầu cần nâng cao năng lực sản xuất thì ... bao trùm một nỗi sợ không đáp ứng nổi.

Trong khi, các quan lại từng múa miệng như rồng như hổ và tham dự những cuộc đầu tư hoành tráng vẫn đang leo cao trên những bậc thang danh vọng.

Công việc, lương, thưởng và bổn phận

Nhân những sự việc xảy ra quanh vụ án bi thảm ở xứ chiến thắng lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu, người ta mới nói ra một điều lẽ ra không cần phải nói: ăn lương thì phải làm việc, làm không tốt thì phải phạt, làm tốt là bình thường sao lại thưởng?

Ấy chuyện lẽ ra không cần phải nói mà hoá ra lại cần phải nói nhiều, là vì cơ chế đã trở nên quen thuộc - ăn lương để chẳng phải làm gì, phàm có lợi mới làm, và vì một nền văn hoá không có khái niệm bổn phận ...

Bói Kiều

Nhân dịp rằm tháng Giêng, thiên hạ chen chúc nào xin xăm nào giải hạn, lão nói chuyện bói Kiều chơi hihi.

Lạy vua Từ Hải lạy vãi Giác Duyên lạy tiên Thuý Kiều, con tên là Nguyễn thị Thúi, ở bông lông xã ba la huyện làng mông nước muội, kính xin một quẻ về đường tình duyên (hay công danh sự nghiệp) ...

Haha sau đó nâng cao quyển Truyện Kiều của cụ Nguyễn Tiên Điền lạy ba lạy vái ba vái rồi mở sách ra ...


Nguyên sách của cụ Nguyễn viết bằng chữ Nôm, xưa in mộc bản, một trang chỉ có mấy dòng, mở trúng trang nào đó chính là lời cụ phán về số phận của bạn vậy.

Cơ mà, muốn đúng thì phải thành tâm ...



Bạn có lần hỏi: - Sao mày chẳng chịu làm quan?

Đáp: + Tao không có số đó.

- Mày vẫn bảo, số trời ai biết được, nay có "thầy" nào phán chăng?

+ Hehe "thầy" Tố Như xứ Tiên Điền.

Bó thân về với triều đình
Hàng thần lơ láo phận mình ra đâu
Áo xiêm ràng buộc lấy nhau
Vào luồn ra cúi công hầu mà chi

Bạn ngờ, thiệt không đó? Do mày kém đọc thôi, đoạn này Hồ Tôn Hiến đút lót Kiều dụ hàng Từ Hải, chàng kẻ cướp lúc đầu khảng khái:

Một tay gây dựng cơ đồ
Bấy lâu bể Sở sông Ngô tung hoành
Bó thân về với triều đình
Hàng thần lơ láo phận mình ra đâu
Áo xiêm ràng buộc lấy nhau
Vào luồn ra cúi công hầu mà chi
Sao bằng riêng một biên thuỳ
Sức này đã dễ làm gì được nhau
Chọc trời khuấy nước mặc dầu
Dọc ngang nào biết trên đầu có ai

Bạn vớt vát, nhưng mày giảng lời bói có đúng không đó? Tuỳ mày luận thôi, giả dụ, tao xin trúng ngay trang tiếp theo thôi chứ chẳng cần đi đâu xa, thì, số phận đã khác:

Sao bằng riêng một biên thuỳ
Sức này đã dễ làm gì được nhau
Chọc trời khuấy nước mặc dầu
Dọc ngang nào biết trên đầu có ai

Số làm giặc chăng? Haha ấy mày nói nha ...

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2019

Xin xăm

Hôm trước thấy trên Fb có bạn đăng một đoạn video cảnh xin xăm ... tự động ... từ một cái máy như máy bán hàng tự động. Nói rằng hình như ở một ngôi chùa ở Sài gòn, bản thân bạn ấy cũng cảm thấy nghi ngờ. Lão thấy hay hay. Hay hay ở đây không hề liên quan đến vấn đề lòng tin, tín ngưỡng hay mê tín dị đoan.

Hôm nay trên diễn đàn Tinh tế đã có ad xác thực "trên tay", trong một ngôi chùa ở Sài gòn. Máy nhập từ Đài loan, có bạn comment cho biết bên Đài loan ... đầy.

Có vẻ khác đa số mọi người, lão chỉ quan tâm vấn đề ... kỹ thuật. Thấy cũng chẳng có gì đáng nói lắm. Chẳng khác gì một máy bán hàng tự động thông thường.

Chuyện xin xăm, gieo quẻ đã có từ ngàn xưa, với nhiều hình thức khác nhau. Từ rút các cọng cỏ thi ngắn dài cho đến tung các đồng xu, gieo hạt xúc xắc hay lắc ống đựng các thẻ xăm. Một cách "khoa học", số xăm trong ống hay nói cách khác cơ hội xuất hiện của mỗi quẻ phải đầy đủ, và cách rút xăm  hay gieo quẻ phải hoàn toàn ngẫu nhiên. Người ta nói rằng người xin thực sự thành tâm mới có thể rút được quẻ xăm "ứng" đúng với thời điểm xin và số phận của mình (thông qua tương tác với trường năng lượng của "khổ chủ").

Cái máy tự động, dường như theo nguyên tắc ... chia bài? Các con bạc vẫn nói về "hên xui" trên chiếu bài, nhưng "xăm" nhận được một cách hên xui thì ...

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2019

Thiên thần chiến binh

Hay chiến binh thiên thần nhỉ?

Alita có trái tim của một chiến binh, một ký ức bị ... thất lạc, và thoạt đầu, một cơ thể vay mượn. Những cuộc phiêu lưu nho nhỏ đầu tiên đã giúp cô tìm ra vài mảnh ký ức, và, một cơ thể như là chỉ dành cho cô, như là của chính cô vậy. Đến đây, trái tim chiến binh của cô càng thêm quyết liệt, dường như cô đã tìm ra số phận của mình?

Buồn cười là, ở thời điểm đó, kịch bản được viết bởi James Cameron lão luyện bỗng nhiên như bị reset lại từ đầu. Alita bây giờ đã hoàn hảo trong cơ thể mới, có thiếu chăng là vài mảnh ký ức, thì lại coi thường và sẵn sàng vứt đi trái tim chiến binh của mình. Trái tim cô trở về ngây thơ, khao khát, dại khờ, vân vân. Như một thiên thần.

Cũng còn may, hay không may, luôn có những kẻ xấu muốn ăn cắp trái tim của cô, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, khiến cho cô không thể thoát khỏi số phận chiến binh của mình.

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2019

Ra lò

Fb nhắc bức hình lão chụp cách nay vừa đúng 5 năm. Một mẻ gốm mới ra lò ở làng gốm Thanh hà.

Xưa, người ta vẫn phấn khởi đón những mẻ sản phẩm "mới ra lò", gốm, bánh, thậm chí sinh viên, ...

Nay, thời thế đổi thay, người ta toàn nói chuyện "đút vô lò", bất chấp, ra lò, không biết có được sản phẩm gì nên cơm nên cháo hay không ...

Hoa ban

Được khích lệ bởi sự dũng cảm của nhiều người tuy dốt mà vẫn nói chữ, lão quyết định viết về hehe ... hoa.

Chả là mùa xuân đến hoa lá tốt tươi, cây bên đường trong vườn nở đầy hoa tím mà người gọi bằng lăng người lại bảo hoa ban. Với lão, hoa tím bằng lăng dừng lại trong những câu cải lương xứ nam bộ, còn hoa ban trắng hoa ban đỏ là chuyện của miền tây bắc khi người ta nhắc đến chiến thắng Điện biên chấn động địa cầu hihi.

Hai loại hoa trên không phải là một loại, nếu không muốn nói ... khác nhau xa chừng. Có giống nhau chăng, nghe đồn rằng, chỉ ở màu hoa tim tím (dĩ nhiên, với loại hoa ban ... màu tím). Cây hoa tím đang nở đầy phố phường các thành phố miền trung trong những ngày này vốn chẳng xa lạ gì với người dân địa phương ... dưới cái tên hoa móng bò. Tên này, được gọi không phải theo hoa, mà theo ... lá, những chiếc lá đôi như hình dạng móng bò. Dường như thời cơ cực đã qua, nay người ta bỗng muốn ... mỹ miều hơn.

Nhưng, hoá ra cái tên dân dã ấy lại chính là cái tên khoa học. Móng bò là tên của hẳn một chi (genus) với hơn 200 loài (thực vật có hoa), thuộc phân họ (subfamilia) Vang (Caesalpinioideae) của một họ (familia) lớn là họ Đậu (Fabaceae). Chắc vì vậy mà chúng có quả giống quả ... đậu. Tuy nhiên, mấy thứ phân loại này hại hết cả não. Vài mục chính như sau:


Túm lại cái tên móng bò tầm thường đại diện cho một chi - genus, Bauhinia. Bauhinia, tên tiếng Anh là Camel's foot - móng lạc đà, tư tưởng lớn gặp nhau, không cần quá hoa lệ. Trên dải đất hình chữ S, ở đâu đó chúng cũng được gọi tên là ... móng ngựa, không quá ngạc nhiên haha.

Bauhinia, hay (giống) Móng bò, như đã nói ở trên, có đến hơn 200 loài. Liệt kê ra e hơi nhiều, nhắc một vài loài tiêu biểu cũng đã là nhiều. Nói rằng, ở Việt nam có trên 40 loài, có loài thân gỗ, có loài cây bụi và có loài cây leo. Móng bò thân gỗ ở Việt nam có 2 loài (có thể nhiều hơn?), được gọi là Móng bò tím (Bauhinia purpurea) và Móng bò sọc (Bauhinia variegata). Cũng nói rằng, móng bò sọc còn được gọi là, đoán xem, ... hoa ban hihi. Phân biệt 2 loài này không khó, mặc dù chúng rất giống nhau. Tuy nhiên, chuyện đó, nhẽ, để lại cho các nhà khoa học. Bật mí một tý, có thể căn cứ trên số lượng gân lá và số lượng nhị hoa cũng như độ dài cuống lá.

Theo một số nguồn, người ta dịch Bauhinia variegata là ban trắng, nhưng cái tên variegata dường như phù hợp với nhiều màu hơn (ban trắng, hồng, đỏ, tím). Cũng có nơi gọi móng bò tím là ban tím. Nên, nói chung, gọi những cây hoa tím rực đường kia là hoa ban chắc chẳng mấy sai (?!, được cái mỹ miều, dù, gọi móng bò là chính xác nhất) hehe.

Hoa ban, quen thuộc xưa nay, mọc nhiều (thành rừng?) ở vùng tây bắc, nơi có khí hậu cận ôn đới, đông về rụng lá, sang xuân hoa nở thành vòm rực rỡ (các chuyên gia cây cảnh, đặc biệt hoa Tết, hẳn dễ dàng lý giải điều này?). Và, hẳn, vì thế nên nổi tiếng.

Móng bò tím có cuống lá dài hơn, lá ít gân hơn và nhị hoa cũng ít hơn. Không biết tự bao giờ, được trồng dọc các con đường ở các phố biển miền trung, dù là móng bò tím hay sọc, nay bắt đầu được gọi là hoa ban, không rụng hết lá bởi thời tiết, nên có thể ra hoa trang điểm quanh năm. Và, những ngày Tết này, dường như, cũng không kém phần rực rỡ.

Tình cờ làm sao, khi đang gõ những dòng này, thì, thấy trên Fb của người chị họ ở Nha trang có đăng bức hình với status "Hoa ban nơi phố biển":


Có vẻ như là một loài cây bụi? Song có thể thấy rõ chiếc lá đặc trưng hình móng bò phía dưới bông hoa tím phớt đỏ hồng 5 cánh.



Chuyện nói thêm. Trong nhiều loài móng bò (ban), nghe nói có loài đặc biệt được trồng dọc đường ở Ban mê thuột (ban đơn hùng), lại có loài được gọi tên móng ngựa, chân trâu, tai voi ... (nhắm chừng đều theo dạng lá cả?).

Đáng nói nữa là, ở Trung quốc, chúng thường được gọi là ... lan. Trong đó, có lẽ nổi tiếng nhất là lan Hongkong, được lấy làm biểu tượng in trên lá cờ của xứ Cảng thơm này. Lan Hongkong, tên khoa học là Bauhinia Blakeana (Móng bò, vốn được đặt tên theo nhà khoa học Bauhin, và lan Hongkong, theo tên vị thống đốc Hongkong là Blake). Tên tiếng Hoa của loài hoa này là 洋紫荊 - dương tử kinh.


Khi đọc được điều này, lão hơi giật mình. Truyền thuyết về hoa tử kinh, tươi tốt khi anh em trong một nhà hoà thuận, và héo úa khi anh em xa nhau.

Nhà thơ Quách Tấn kể khi ông làm bài thơ Nhớ em

Thiêm thiếp lòng mong đợi
Vùng nghe chim tích linh
Vội vàng xô gối dậy
Đầy thềm hoa tử kinh

Có người bạn của ông đọc được chê rằng, người ta nói Mộng Ngân Sơn "điền thư", Quách Tấn bụng đầy điển tích quả không sai. Bài thơ chỉ có 4 câu, 20 chữ nói về tình anh em mà đã chứa đến 2 tích liên quan là chim tích linh và hoa tử kinh vậy.

Nhà thơ cũng phải công nhận nhưng nói rằng quả thực ông không cố ý dụng công. Nếu đúng là vô ý tức cảnh sinh tình thì trước nhà ông hẳn có cây hoa này?


Hoa ban - dương tử kinh đúng là một chăng? Được thế, loài hoa làm đẹp phố phường rừng núi lại tượng trưng cho tình người hoà thuận chẳng phải thú vị sao ...

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2019

Chuyện chó

Đầu năm lại nói chuyện chó, cho năm Tuất vừa qua hihi.

Tối qua chó sủa nhiều. Sáng ra thấy một chú chó lạ cứ quẩn quanh ngoài đường ngay trước cổng. Sủa hăng nhất là thằng Riềng. Thằng này còn non, không biết hiểu sự đời đến đâu? Vốn hắn cũng hay doạ dẫm người qua đường y như vậy. Cô chó mới thì còn nhỏ quá. Lớn nhất là nàng chó vàng dáng sư tử, dễ nhận thấy đang trong mùa "rạo rực".

Mở cổng, chàng chó lạ chẳng e dè gì, xông thẳng đến tán tỉnh nàng chó vàng. Không quanh co, không dấu diếm, cũng không sợ hãi gì con người xung quanh đông đúc. Xem ra xưa nay cưỡng ép hay cưỡng cầu chẳng ích gì, tự nhiên thắng tất cả.

Bỗng nhớ tới 2 chú chó đực mới mất tích. Không chừng, chúng cũng lâm vào tình thế tương tự? Chả biết, chúng đã "đáo nơi neo" hehe ...

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019

Hà Tĩnh

Hơi cảm tính, nhưng thấy gần đây lượng tin về những chuyện liên quan đến mảnh đất và con người ở đây hơi bị nhiều.

Nhớ ấn tượng ngày xưa mỗi lần đi ngang, đây là một tỉnh rất nghèo. Nhớ mãi cảnh những người ăn xin quỳ lạy và những đứa bé con bán những rổ sim đầy với giá rẻ mạt trên đèo Ngang.

Lần gần đây nhất đi ngang, thấy bộ mặt đã mở mang ra nhiều lắm. Đi ngang thì khó nhìn sâu, song chắc chắn rằng có sự đổi thay nào mà không có giá của nó?

Chả là, nghe đồn có lời "sấm" về xứ này ...

Béo

Sáng vào thang máy, tầng trệt, có một chị lạch bạch theo vào sau. Chỉ bấm tầng ... 1 !?

Nghĩ bụng, hèn gì tròn quay à.

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2019

Táo & Tự do

Người ta đang chê bai chương trình vẫn được gọi là Táo quân về hình ảnh được cho là sỉ nhục cá nhân một doanh nhân. Nói rằng doanh nhân kia có theo đạo gì cũng là quyền cá nhân, miễn ông không làm hại đến xã hội.

May mắn cho lão là năm nay tuy trực đêm giao thừa song lão không hề liếc qua cái chương trình đó. Vốn đã dị ứng với "văn hoá" vtv đã lâu. Nhưng dù không chấp vtv thì vẫn ngậm ngùi, cái quyền cá nhân tưởng chừng đơn giản nêu trên vẫn là điều xa xỉ ở xứ này ...

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2019

Lỗi

Báo chí nhà vịt "dậy sóng" ba ngày Tết với chuyện một người đàn ông (đi ô tô) tát một người phụ nữ  chở con nhỏ (đi xe máy), chuyện ca "vào cuộc", và chuyện "xin lỗi" kết thúc đầy tốt đẹp.

Thực ra, anh này chỉ được cái nóng tính. Song văn hoá người đánh người thì ở xứ này thì nào chỉ một hai?

Và một điều nữa, nếu anh ấy không biết dạy con cách băng qua đường (chính là nguyên nhân của vụ va chạm) thì không chừng một ngày sẽ là không đủ, những "tát" cùng "xin lỗi" ...

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2019

Giao thừa

Sau giây phút giao thừa, ra sân đốt giấy thì gặp mưa xuân bay bay. Âu cũng mong sao mưa thuận gió hoà cho những người nông dân, và cả những người "nông dân" đỡ khổ.

Những điều còn lại thì chúng ta phải tự làm thôi. Thêm một năm mới bắt đầu từ đỉnh núi ...

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019

Tổng kết năm Mậu Tuất

Nói rằng viết blog như viết nhật chí, chủ yếu để tu tâm dưỡng tánh, song nhìn lại thì quả quá ít khi tự nhìn lại chính mình. Thường lo xả stress, thứ quá nhiều ở thời buổi này, mà càng nhiều càng hại nên phải đổ bớt luôn luôn.

Thôi thì, nay, thiên hạ cuối năm, mình đầu tuần, nhàn nhã phơi nắng nơi đỉnh núi cao, đợi giao thừa, thử viết vài dòng nhìn lại một năm qua.


Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.


Đầu tiên nói chuyện ... thiên hạ.

Lòng người loạn lạc, sinh xã hội loạn lạc, cũng không lạ. Cứ như xứ VeNe kia. Một vài kẻ, có thể nói hay hùng biện tốt nên đạt đến quyền lực. Có quyền lực trong tay rồi, bèn muốn sắp xếp lại xã hội. Phàm muốn chia cái bánh theo ý mình, đầu tiên là chiếm lấy cái bánh đã. Lời nói hay bình đẳng công bằng, là của những kẻ vốn không biết làm ra bánh nhưng muốn chia phần "bình đẳng". Vũ lực chiếm chia "công bằng" xong mới thấy không có bánh để chia tiếp nữa. Đời, không làm ra lại đòi chia chác là vậy.

Chuyện thiên hạ trị quốc không nói nhiều, nói chuyện tu thân chẳng bận tề gia.

Thêm một năm cắm cúi. Thuận đường nước chảy. Còn ... chảy về đâu miễn tham gia luận bàn. Trạm cũ tự tay tu bổ, trạm mới góp ý tuỳ duyên. Cao không mong mỏi thấp chẳng muộn phiền.

Điểm sáng duy nhất trong năm là làm được cái lò sấy, theo phong cách ... vườn. Nói được là được cái phần hữu dụng. Thực ra cái chủ chốt thì không được: công suất. Không biết gió thế nào nhiệt độ bao nhiêu thì tối ưu. Cuối cùng mò đến đâu hay đến đó, gắng gỏi ... tiết kiệm điện. Quyết định khử ẩm thổi gió tuần hoàn cho đỡ mất nhiệt. Và đưa nguồn nhiệt vào chính giữa để tận dụng tối đa. Thời gian sấy đến bao giờ đạt thì thôi, và độ đều có phần ... may rủi.

Nói vườn vì đa phần tự chế. Làm mới thấy ở đất nước gì cũng giỏi nhưng gì cũng khó khăn. Lúc trước thường hướng đến sự bài bản. Nay chỉ cốt thử nghiệm cho có mà dùng, chất lượng, tối ưu, ... chưa nói đến. An ủi, làm thực hơn nói suông.

Nếu lúc trước sớm an phận như vậy ở V. và N. thì đã chẳng phải gây lộn, bất đồng. Năm nay không thấy N. mời tất niên. Không biết do bị quên, hay N. thôi không hoành tráng nữa. Nói là nói vậy, chứ công ty mà cứ phong cách ... vườn thì tiến sao xa!


Hết năm Mậu Tuất. So với năm sinh của lão thì cùng Can, tức chẵn chu kỳ 10 năm, và Chi quá năm tuổi 2 năm. Ai thích tính toán dễ dàng nhận ra tuổi vừa qua 50 chẵn. Thêm một Can 10 năm nữa là vừa một Hoa giáp, cũng chính là tuổi hưu. Xui thì đến lúc đó vẫn chưa được hưu, hên thì được nghỉ chẳng cần đợi đến lúc đó.

Bệnh tật trong người cảm thấy cũng nhiều, nói quên chả dễ, chỉ là đừng nhắc đến thì thôi ...


Xưa, người người nghèo khó, đầu tắt mặt tối quanh năm, may mắn thời kịp chiều 30 được chút rảnh rỗi tắm rửa bản thân ngó đến ông bà. Nay xóm xóm nhà nhà cúng tất niên từ 20 tháng Chạp.

Chiều 30 rảnh rỗi nắng tươi hồng, giương mục kỉnh soi trong đám lá xanh quả vàng tìm lộc xuân sẽ nở ...


Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2019

Lỗ

Người ta tranh cãi, in sách giáo khoa, độc quyền, vì sao vẫn lỗ?

Chuyện rỗi hơi. Lỗ là lỗ. Làm ăn kém thì lỗ. Ngồi ăn núi lở. Tỉ phú ăn không làm chẳng mấy mà sạt nghiệp.


Câu hỏi đáng đặt ra là, vì sao vẫn độc quyền? Thì, chẳng mấy người hỏi ...

(Hiển nhiên, không chỉ chuyện độc quyền in, mà còn cả chuyện độc quyền nội dung in nữa hihi).

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2019

Già

Lão già hiển nhiên là già, nhưng chưa đến mức như chữ già trong tiêu đề ở trên hehe.

Giả dụ như có một ngày (không biết có có không) đạt đến chữ già ấy, thì chỉ có mong muốn vẫn được sống theo ý mình. Nói ra điều này phải nói nhỏ nhỏ, kẻo ... mấy người giờ đã già rồi nghe thấy. Chút gian dối còn sót lại này, nghiệm, cũng chưa chắc biết được là do đâu.

Tấm gương (bí mật) là: có bệnh không chữa trị, nhịn ăn nằm quay mặt vào tường và ... đi. Bí mật này, muốn thực hiện được, phải ... độc tài.

Độc tài, không dễ. Phải có thực lực, mà thực lực đủ mạnh. Lão, chỉ trọng nhất một điều, là, dám vỗ ngực, nói, tao độc tài.

Cái nếp xứ này, không được vậy. Nên lúc nào cũng loanh quanh. Trong nhà ngoài đường lúc nào cũng một lối ấy. Rốt cuộc, không thỏa thuận được với ai. Cho đến khi, bị đàn áp ...


Sent from my iPhone

Quảng

Rảnh việc, trời hửng, tranh thủ bách bộ dạo phố.

Lạ, sao lắm quán Mỳ Quảng đến thế? Ngũ Quảng đồng đường?

Tuy nhiên điểm sáng lão thích nhất là có cái cửa hàng to đùng bán ... động cơ điện. Công nghiệp hoá đến rồi?!


Sent from my iPhone

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2019

Hạnh phúc

Người bảo: Đừng đợi đến già mới nhận ra đâu là điều hạnh phúc nhất đời bạn.

Ta hỏi lại: Thế nhỡ đến già vẫn chưa nhận ra ... ?


Sent from my iPhone

Truyền thống

Xem phim tài liệu thế này:

Hai ông bà đi mua sắm đồ lễ cưới cho con trai. Họ đến vùng kia vốn nổi tiếng với nghề chạm bạc làm đồ trang sức. Nói thế nhưng nay chỉ còn mỗi một ông gì đó là còn làm nghề ấy.

Bà nói, chúng tôi muốn mua đồ trang sức tặng cho cô dâu.

Người bán đưa ra một bộ kiềng vòng gì đó bảo, bà mua bộ này.

Hai ông bà cầm xem, ông bảo, là bộ này.

Lão già nằm xem phim bảo, đời không lựa chọn chẳng đơn giản ư hihi.


Sent from my iPhone

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2019

Tất niên

Sau nhiều năm mới lại "ăn" tất niên ở nhà, do năm nay sẽ không về Tết, cũng như sau Tết vì bận trực.

Hôm qua đang nắng và khá nóng, nửa đêm về sáng trời đổ mưa lạnh. Sáng về làng, thăm mộ thắp hương. Trưa đang cúng thì biết tin chú L mất.

Loay hoay đến chiều mới cuốc bộ một vòng ra phố. Về đến nhà mẹ bảo thay pin cho đồng hồ. Chỉnh giờ xong mẹ hỏi sao không chỉnh giờ? Hỏi lại chứ bây giờ mấy giờ? Mẹ trả lời trưa rồi chứ sao mới 5h. Huhu chiều rồi chứ trưa gì nữa, trưa mới cúng xong mà ...

(Lâu nay mẹ lẫn nhiều, nhưng vẫn cương quyết ở một mình ???!!!).


Sent from my iPhone

Limousine

Biết đến dịch vụ này đã lâu, nhưng vì qua vexegiare.com, mà lại có thông tin không mấy hay ho về trang web ấy nên nhiều lần không chọn.

Thời gian trôi qua, nghĩ nên thử, cũng phải cho họ cơ hội, vạn sự khởi đầu nan. Nhưng những trải nghiệm đầu tiên không được suôn sẻ cho lắm.

Đầu tiên là sẽ không đón tại nhà như quảng cáo, thôi thì tạm thông cảm do ... Tết. Cũng do Tết, giá vé tăng từ 170K lên 200K. Là đồng hương mà nghe giọng cô điều hành còn không ra, nói gì người địa phương khác.

Cuối cùng thì, tuy chỉ đón ở vài điểm chính song xe cũng loanh quanh mất gần một tiếng đồng hồ. Một phần do những điểm hẹn không khoa học. Mà đó là lão lên xe thứ 6 trong 9 hành khách.

Xe được "độ" lại nội ngoại thất cho đẹp, nhưng khá "quê" thay vì sang trọng hay tiện lợi. Và khi chạy vẫn xóc xòng xọc. Chưa kể loại xe nhỏ này khó mà chạy êm được trên đường sá "chuẩn vn".

Kết hợp thêm văn hoá hành khách và mấy đồng chí áo vàng chặn xe nữa tạo nên trọn một chuyến đi không thật dễ chịu.


Sent from my iPhone

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2019

Bò giá tréo

Cụ Vương Hồng Sển dền dứ cả chục trang sách về món "bò giá tréo", khiến một kẻ "ẩm thực bất tri kỳ vị" như lão cũng nổi cơn tò mò, rốt cuộc hoá ra chẳng có gì khác hơn món ... bê thui quen thuộc của xứ Quảng.

Nhưng nếu nói về "văn hoá ẩm thực" thì "ẩm thực" tuy giống mà "văn hoá" đã khác xa.

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2019

Hư hỏng

Có phải tại cuối năm, mà nhìn gì cũng ra mất mát? Giờ viết về vụ hao tài trong năm qua hehe.

Chả là mới đọc được bài viết này trên Tinh tế:

MacBook Pro Touch Bar có thể bị lỗi màn hình vì cáp dễ gãy, dễ mòn

iFixit phát hiện ra rằng những chiếc MacBook Pro 2016 trở đi có thể gặp lỗi hắt sáng từ cạnh dưới màn hình. Việc này bắt nguồn từ cáp ribbon nối màn hình với bo mạch chủ nằm bên dưới Touch Bar, cáp này quấn qua bản lề và được cố định bằng một cặp lò xo nằm bên dưới. Thiết kế này giúp cáp không bị gãy dù bạn có mở màn hình ở góc bao nhiêu khi đi chăng nữa, nhưng vấn đề là chỉ sau một thời gian ngắn sử dụng thì cáp bắt đầu bị "mỏi" và mòn đi. Cáp đèn nền sẽ là cái chịu ảnh hưởng đầu tiên, khi cáp không hoạt động bình thường thì hiện tượng hắt sáng không đều sẽ xuất hiện. Màn hình cũng có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng khi mở màn hình ra hơn 40 độ.

iFixit nhận xét việc Apple sử dụng cáp dẻo nhưng mỏng và dễ gãy chính là nguyên nhân, trong khi MacBook Pro 2015 trở về trước sử dụng cáp dày hơn, nó không quấn quanh bản lề mà đi xuyên qua nên bền hơn. Dường như việc chuyển sang dùng cáp mỏng hơn là để giúp cho thiết kế của máy mỏng hơn. Vì cáp này được làm chết với màn hình nên đứt cáp thì phải thay luôn cả màn hình, tức là thay vì chỉ đổi cáp là xong thì bạn phải thay cả nắp máy với giá chục triệu. Tất nhiên, việc làm cáp có thể gỡ ra sẽ khiến việc làm cho thiết bị mỏng hơn trở nên khó khăn.

Hiện Apple chưa nói gì về điều này. Một số người xách máy tới Apple thì được thay miễn phí, một số thì không do Apple chưa có thông báo chính thức. Một số người dùng post về lỗi này trên trang hỗ trợ của Apple thì thấy một số post đã bị xóa.

Hiện tại lỗi này chỉ ảnh hưởng đến các MacBook Pro 2016 có Touch Bar trở về sau. MacBook Air không sử dụng cùng thiết kế cáp nhưng iFixit nói rằng nhìn nó cũng khá mỏng manh.

Thường thì với các lỗi dạng này Apple sẽ mở rộng chương trình bảo hành của mình và thay màn hình miễn phí cho cả các máy đã hết hạn bảo hành, nhưng để xem thế nào đã vì không phải lúc nào hãng cũng làm thế.


Người viết bài này cứ y như ... ngồi sau lưng lão mà viết vậy huhu. Đúng là, bắt đầu từ cáp đèn nền. Và đúng là, phải thay luôn màn hình, cả nắp máy. Điểm an ủi là, lão không tốn đến chục triệu mà chỉ ... 8tr. Thực ra, đáng lẽ thay màn hình hết ... 12tr, nhưng do không có sẵn nên phải gửi màn hình cũ (hỏng) để đổi và chỉ tốn ... 8tr.

Sau khi đọc bài này, ngờ rằng có thể người ta được Apple thay miễn phí?! Nhưng không sao, đã chấp nhận sống ở vn là đành chấp nhận cả những điều như vậy. Không có các cửa hàng chính thức của Apple, phải mua máy qua đường xách tay (để chọn đúng cấu hình) ...


Klq, nhưng nhân nói chuyện công nghệ nên "phe" luôn. Trong một diễn biến khác, lão quyết định đưa nhà mình tiến tới "cuộc cách mạng 4.0" haha: