50-50 và ... thua.
Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026
Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026
Phim Mỹ
Hôm qua, rảnh thế nào, lại xem được 2 bộ phim Mỹ. Tình cờ thấy trên tv, dĩ nhiên. Đều không phải những phim được thấy lần đầu, nhưng lần đầu xem ... từ đầu.
Phim đầu, quyết định xem tiếp vì thấy mặt Samuel L. Jackson. Rồi thấy tiếp một gương mặt, chỉ là một vai phụ nhỏ, quen quen. Lúc đầu tưởng là Scarlett Johansson, không phải. Rồi nghĩ là Jessica Biel, vẫn không phải. Xem cả nửa phim mới nhớ ra là Elsa Pataky, cô nàng lão rất thích trong F&F. Còn nhớ cô là vợ của thần sấm Thor của Marvel.
Tối xem phim thứ hai vì thấy tên Gerard Butler. Buồn cười, trong phim có đoạn mấy nhân vật lại nhắc đến tên cặp vợ chồng diễn viên xinh trai đẹp gái đáng mơ ước ở trên. Vũ trụ, đôi khi bất ngờ trùng lắp như thế hihi.
Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026
Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026
Bất bình đẳng
Chị li dị chồng khi con chị còn nhỏ. Năm nay đã đến tuổi nghỉ hưu, cuối cùng chính cháu cũng nói ra sự thật, cháu đã phải nhận sự thù hằn trút xuống từ cả hai phía người lớn. Sự thù ghét đã là dở, "trút bom" nó xuống bất cứ đâu lại càng thêm dở.
Quan hệ mẹ con, dù là mẹ con ruột thân thiết, cũng chưa bao giờ là một mối quan hệ hoàn toàn bình đẳng. Khi mà một bên có thể nói "tao là mẹ mày ...", chưa kể khi người mẹ còn nắm cán cân kinh tế ...
Một mối quan hệ, dù là tốt đẹp đến đâu, cũng luôn có những vết dấu hàn gắn, lọ là phải thêm những vết cắt vết khứa làm gì. Mà ngôn từ, luôn sắc hơn dao ...
Ngẫu nhiên, mấy hôm nay người ta cũng nói về mối quan hệ Mỹ - Do thái, sau những phát ngôn (bully?) của thầy trò Trump - Vance.
Bằng cách nhắc lại lời nói được cho là của tt VNCH NVT, đại ý "làm kẻ thù của Mỹ dễ, làm bạn với Mỹ mới khó".
Hoặc giả, có thể nói tổng quát hơn, làm kẻ thù - dễ, làm bạn - khó. Nhất là khi phần thực của mối quan hệ lại ... bất bình đẳng.
Thô thiển
"Tiến sĩ quần đùi" HTV vẫn thường "cho" link ebook trên Fb. Hôm rồi nhìn thấy cái tựa "Đố tục giảng thanh", thì như gợi lại một trời xưa tinh nghịch. Bèn tải về đọc (lại?).
Toàn những giai thoại chữ nghĩa quen thuộc, nhưng đọc cứ thấy ... sao sao. Sau mới phát hiện ra, nói chuyện chữ nghĩa mà lời dẫn chuyện thiển thiển thô thô. Và thực ra cách hiểu cũng thô thô thiển thiển.
Chợt thấy lại, mình từng ngụp lặn lớn lên trong chính nền văn hoá kiểu ấy, một thời. Bảo sao đất nước không như ngày hôm nay?
















