Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

Tha thứ


 



Thượng đế luôn luôn tha thứ.
Con người cũng thường tha thứ.
Thiên nhiên, không bao giờ!

Lão mã thức đồ

 Sáng đọc được câu này trên mạng. Nói rằng câu tV tương ứng là Ngựa quen đường cũ. Cũng có chỉ ra rằng câu tH có nghĩa tích cực trong khi câu tV ngày nay thường được sử dụng với nghĩa tiêu cực.

Có lẽ còn một khác biệt nữa, là tH nhấn mạnh ngựa già (khôn ngoan) còn tV chê đường !




Ngà (voi)



 

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2026

Khôn hơn

 



Ai là triệu phú?

Vẫn chưa có ai hihi.

Ở đây là nói đến tv show, vẫn chưa có ai chiến thắng. Nghĩa là chưa có ai trả lời được câu 15.

Bạn trẻ tối qua đã vượt qua câu 14, nhưng quyết định dừng lại trước câu 15. Có vẻ nhân viên nhà đài cũng đã khá phấn khích, nhưng phải im lặng từ hôm thu sóng đến giờ, đến giờ này sau khi phát sóng mới "vỡ oà" hehe.

Cái hay là, bạn trẻ này xơi tái mấy câu khá hóc búa, câu 14 hay 13, bằng phong cách "game". Nghĩa là luận ra đáp án, không dựa trên kiến thức hiểu biết.

Thế mà ngay từ câu 6, nghĩa là câu đầu tiên thực sự "thi" (5 câu đầu tiên chỉ cho đủ số), bạn í đã ngập ngừng với cái quạt mo cau. Tất nhiên, cũng phải có bột mới gột nên hồ, bạn trẻ không đến nỗi ngơ quá.

Câu 15 cũng hơi tiếc, có thể suy luận một chút. Đáp án không thể có trong b và d, vì các văn bản đã quá cũ. C, di chúc, thì có thể được biết đến nhiều hơn. Nếu hiểu biết một chút, có thể loại trừ, còn lại duy nhất a.

Tóm lại, rõ ràng "game" là game, kiến thức là phụ. Xem, vì cái phụ thì … À, nói chuyện cho vui thôi mà.

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2026

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2026

?!

 Thời nhà Lý, vua ta lai lịch còn chưa rõ ràng (bắt đầu từ Lý Thái Tổ Lý Công Uẩn con ai?, sau lại bị nhà Trần ép đổi họ hết!), sử Tàu bảo lấy theo họ nhà Đường, thì biết thế nào?


Triệu Nhữ Quát (1170-1231), cháu tám đời của Tống Thái Tông Triệu Khuông Nghĩa, viết về nước ta, trích từ sách Chư Phiên Chí:

"Giao Chỉ, thời cổ là Giao Châu, đông và nam giáp biển và Chiêm Thành, tây thông với Bạch Y Man, bắc đến Khâm Châu
Trải nhiều đời cử quan cai trị không dứt, thuế thu được nghèo nàn, việc trấn thủ lại hao công tốn sức. Hoàng triều trọng võ thương người, không muốn đóng binh ở nơi lắm khí độc bệnh dịch để thủ lấy cái đất vô dụng ấy. Nhân phương ấy sang xin, bèn cho làm châu ki mi.
Vua nước ấy theo họ nhà Đường.
Trang phục, dáng điệu, ăn uống đại khái cũng giống Trung Quốc. Duy có khác một việc là nam nữ đều đi chân đất mà thôi. Mỗi năm vào ngày mùng bốn tháng giêng gi..ết bò để ăn cùng họ hàng. Lấy ngày mười lăm tháng bảy làm tết lớn, nhà nhà đều hỏi thăm tặng quà lẫn nhau, quan liêu mang súc vật cống hiến cho bề trên, ngày mười sáu mở yến tiệc khao mừng.
Năm mới cúng phật nhưng không cúng tổ tiên. Ngày năm mới nếu mang bệnh thì không uống thuốc, tối không thắp đèn.
Âm nhạc thì ở hàng đầu là đàn làm bằng da trăng.
Dân ở đó không biết làm giấy bút, phải mua của tỉnh ta. Thổ sản xứ đấy có trầm hương, bồng lai hương, vàng, bạc, sắt, chu sa, ngọc trai, vỏ ốc, sừng tê, ngà voi, lông chim chả, sò tai tượng, muối, cây sơn, vải bông.
Hàng năm đều có tiến cống. Nước đấy với nước ta không có buôn bán (thật ra là có, nhưng chỉ được buôn bán ở Khâm Châu và Liêm Châu). Từ đó di chuyển khoảng mười ngày hơn thì tới nước Chiêm Thành"

Chân chữ (?)