Cha, Mẹ và Trung thu!
Mẩu tin nhỏ lọt thỏm trong vạn tin tức khác về đời sống, may mà, Tuổi Trẻ Online kịp có một bài dài.
Một vụ tai nạn giao thông xảy ra trên đoạn đường đang thi công dở dang thuộc xã Hoà Vang, TP Đà Nẵng vào sáng 18-9, nạn nhân là chị Trần Thị Hiệp.
Chồng mất, chị Trần Thị Hiệp ở vậy nuôi ba con.
Nhà có mấy sào ruộng, không đủ sống. Chị tranh thủ kiếm thêm bằng việc lau dọn cho các khu chung cư, cố nuôi con ăn học.
Cháu lớn, 17 tuổi. Thương mẹ vất vả, nghỉ học đi làm phụ hồ xa nhà đỡ đần mẹ nuôi hai em.
Nhà nghèo, chị không cho con học bán trú. Cứ trưa là tranh thủ từ chỗ lau dọn chạy về nhà, nấu ăn cho con rồi lại tất tả đi làm.
Hôm qua, 18-9, là ngày mùng 8 tháng 8 Âm lịch, tròn tuần nữa trung thu.
Lẽ ra, ngày mùng 7 Âm lịch là chị lên xã để xin cái giấy photo chứng nhận hộ nghèo rồi. Có cái chứng nhận này, thì hai con của chị mới có tên trong danh sách nhận bánh trung thu.
Mà làm việc lau dọn xong trễ quá, chị đành để sáng hôm sau tranh thủ lên Uỷ ban.
Vậy mà, sáng ấy chị đi rồi không về nữa. Chị bị tai nạn giao thông trên tuyến đường thuộc dự án nâng cấp Quốc lộ 14B, dài hơn 7,5km qua Đà Nẵng, được thi công từ tháng 11-2023 với thời hạn hoàn thành năm 2025.
“Đây là tuyến đường thuộc Bộ Giao thông vận tải quản lý, dự án này được Thủ tướng giao Bộ Giao thông vận tải và TP Đà Nẵng dùng ngân sách Trung ương và địa phương đầu tư, với tổng kinh phí 788 tỉ đồng.
Thời hạn thi công đã hết, dự án nhiều lần bị nhắc nhở, gia hạn nhưng vẫn thi công chậm chạp, ngổn ngang.
Lãnh đạo TP Đà Nẵng nhiều lần kiểm tra, "chốt" thời hạn hoàn thành, nhưng rồi dự án vẫn tiếp tục trễ hẹn”, (Tuổi Trẻ Online).
Vậy đó, lẽ đời nhiều khi buồn không thể hiểu.
Giả như đoạn đường gần 800 tỷ ấy được hoàn thành đúng tiến độ, người tham gia lưu thông không phải chịu cảnh nguy hiểm do mặt đường bị thu hẹp, chị Hiệp đã có thể tránh được tai ương của kiếp người.
Giả như, hai con của chị được phát bánh trung thu mà không cần bất cứ giấy tờ nào chứng minh rằng nhà mình nghèo hay cận nghèo, chị đã tránh được chuyện để ba con mồ côi cả cha lẫn mẹ.
Cho các cháu cái bánh trung thu hay cái lồng đèn thôi mà, cho các cháu một niềm vui tuổi thơ thôi mà, còn giấy còn tờ còn nghèo còn giàu làm gì cho tội nghiệp thân phận đến độ nhẫn tâm vậy.
Chắc không cần phải bình thêm gì nữa đâu, vì bấy nhiêu đó thôi, đã đủ gợi lên quá nhiều xót xa rồi.
Mặc cho, có rất nhiều điều muốn bàn. Nhưng, thật sự là không cần thiết.
Vì nhiều khi không biết là làm sao cả, nên phận dân cứ hay ủi an nhau, ủi an người khác mà cũng là để ủi an chính mình,
“Mỗi người, một phần số!”.
Phần ra sao, số ra sao, ai mà biết được.
Buồn, như vốn dĩ!
(Copied từ Fb NNH, tiêu đề tự đặt)