Thứ Tư, 16 tháng 1, 2019

Rác

Nhân thấy sự tuyên truyền về vấn nạn rác thải trên VTV thời gian gần đây. Thêm vào đó là khá nhiều sự kiện liên quan, hội nghị quốc tế về rác thải nhựa, đặc biệt rác đổ xuống biển, rồi tình trạng rác ở nông thôn, rồi dân chặn đường vào bãi rác, ...

Thật ra, bây giờ mới nói là quá chậm, nhưng đó là chuyện bình thường ở đất nước này, thôi thì, chậm còn hơn không. Vấn đề là, người ta vẫn chỉ mới tập trung vào đầu, tuyên truyền, và đuôi, kiểm tra, còn khúc giữa dài dằng dặc rộng mênh mông thì ...

Hiển nhiên, tuyên truyền và kiểm tra là rất quan trọng, nhất là ở một xứ như xứ ta, ý thức tự giác vẫn còn quá xa xỉ. Nhưng cách làm này dường như giải thích được tại sao ngày càng nhiều quan lại chỉ giỏi khua môi múa mép đồng thời lạm dụng quyền lực một cách vô cảm. Hiếm hoi lắm mới có một người biết thực làm, và người đưa ra được chính sách khả thi còn hiếm hoi hơn.


Kết quả, không những tình trạng càng ngày càng tệ, thậm chí lâm vào bế tắc, mà việc tuyên truyền cũng trở nên sáo rỗng, và việc kiểm tra trở thành miếng đất màu mỡ cho tham nhũng và hối lộ.

DNNN

Công ty lão là một doanh nghiệp nhà nước. (Cuối năm, Tết đến, mùa tất niên, nói chiện công ty chơi hehe.).

DNNN cũng không phải là quá tệ, chỉ là chủ sở hữu không rõ ràng (do quá rõ ràng?!). Nên, những người đại diện chủ sở hữu, rốt cuộc không rõ là "người sử dụng lao động", hay cũng chỉ đơn giản là "người lao động"?

Điều tệ là, nghe đồn, có ai đó ở cấp rất cao (của nhà nước, đương nhiên) bảo đảm rằng, công ty sẽ mãi mãi là DNNN (trước làn sóng cổ phần hoá). Vì lý do này nọ (an ninh quốc phòng chủ quyền gì đó) thì cũng không đến nỗi quá tệ (dù không nhất thiết đúng). Tệ là ở chính bản thân lời bảo đảm, và tệ hơn là ở sự phấn khởi của những người nghe lời bảo đảm đó.


Bây giờ, công ty được mệnh danh là nhà trẻ trung ương. Thực tế mà nói, nhà trẻ, chẳng phải đợi đến tận bây giờ. Mà, danh nghĩa, hoàn toàn đúng quy trình. "Ưu tiên con em trong ngành".

Nhân viên trong công ty sống với nhau rất "vui vẻ". Các hoạt động kiểu thể thao, văn nghệ, nữ công, ... được tài trợ nhiệt tình, nhân tiện kết hợp đi thăm quan, mua sắm, chi phí còn cao hơn chi phí sửa chữa máy móc thiết bị. "Đi học tập" (ở nước ngoài) không phải là nghĩa vụ mà là quyền lợi.

Nhiều chuyện khác tạm không nói đến. Thời điểm này, công ty hầu như thay đổi thế hệ. Đã, đang và sẽ có hàng loạt giám đốc, phó giám đốc, trưởng phòng, trưởng ban, trưởng trung tâm vân vân các kiểu về hưu. Thời gian cuối (nhẹ thì vài tháng, nặng có khi đến 2, 3 năm), các "sếp" chuẩn bị về hưu hầu như không làm việc gì cả. Không chỉ hưởng nguyên lương, mà lương cao ngất ngưởng, họ còn được ưu tiên bố trí những chuyến "công tác" ("tình nghĩa") (thăm thú các nơi, tạm biệt các đồng nghiệp, bạn bè). Vui vẻ lắm, và rất cảm động.


Chỉ những nhân viên thường, không làm ở khối văn phòng (nên quan hệ kém?), là cắm cúi làm việc, là lặng lẽ về hưu. Không giỏi múa hát thì cũng không bao giờ được đi đây đi đó (bằng tiền của "nhà nước", dĩ nhiên). Nhẽ, ghen tị ư? Mọi người sống hoà đồng vui vẻ thế cơ mà?

Thảng hoặc lắm mới có chuyện va chạm trong công việc. Hoặc, ai cũng bị giảm thu nhập do chất lượng công việc kém. Nhưng rồi cũng sớm ổn thôi.

Ờ, chỉ mấy người thực sự làm việc mới bức xúc với những tồn tại của công ty. Những kẻ "lạc loài" này sẽ sớm lạc lõng thôi, ai quan tâm cơ chứ. Chẳng phải không khí chung vui vẻ là chính sao? (Dù hầu như không hỗ trợ công việc). Những tồn tại ư? Chuyện ... của tương lai ấy mà ...

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019

Khai sinh không cha

Thư mời họp. Gửi ông/bà Khai sinh không cha. Là phụ huynh em ...

Mừng bộ dục vina xứ đã thực sự bước vào kỷ nguyên 4.0!


P/S: Một người quen biết của lão ở Mỹ cho rằng, đầu têu vụ 4.0 là người Đức. Họ có các máy móc đảm nhiệm những nhiệm vụ chuyên biệt hết sức hoàn hảo. Tuy nhiên, để khai thác sử dụng những máy móc này, hiện vẫn phải thông qua "đại diện" của chúng, thuộc giống "homo sapien". Một ví dụ quen thuộc chính là ... lái xe.

Với sự phát triển mạnh mẽ của AI, các máy móc nói trên hoàn toàn có thể "sa thải" người đại diện, tự mình đảm nhiệm việc giao tiếp với xã hội loài người, và với không chỉ loài người. (Nhiều người nhìn xa trông rộng lo sợ chúng sẽ, không chỉ giao tiếp, mà còn thống trị luôn loài người, đơn giản vì chúng làm công việc của chúng tốt hơn con người làm.).

Những lo ngại này vẫn còn xa vời đối với nhiều cộng đồng, nơi trình độ chỉ mới cỡ 0.4 (nhưng rất thích, và luôn mồm nói về ... 4.0). Thích, vì lười, và kém cỏi không làm được nhiều thứ, nên luôn ước có máy móc làm thay. Hiển nhiên, những máy móc "mong ước" này sẽ đến ... từ cộng đồng khác. (Trớ trêu nữa là, những cộng đồng này từng có truyền thống vẻ vang đánh đuổi thực dân, đế quốc.).

Có vẻ như, không chỉ không làm được gì mà vẫn ba hoa về 4.0, họ còn tiên phong bước vào 4.0 bằng cách độc đáo: tự hạ mình xuống dưới máy móc. (Cũng không có gì đáng ngạc nhiên, với tư duy, thay vì e ngại máy móc thống trị con người, hay kiêu hãnh chỉ huy máy móc, họ chỉ lo sợ máy móc tranh cướp mất công việc của con người ...).

(2 mặt của đồng xu vina xã hội = thượng tầng mơ màng về các robot "ngoại bang" + hạ tầng sợ mất việc vào tay những robot đó. 2 mặt này thống nhất ở chỗ: hỗ trợ nhau cùng ... "tiến bộ".).

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2019

Khoảng cách

Nền văn hoá Ấn Độ là một nền văn hoá vĩ đại. Không chỉ với những di sản kỳ vĩ mà nó đã xây dựng được, vật chất cũng như phi vật chất, mà còn với hằng hà sa số các đường nét tinh tế đó đây trong cuộc sống, đặc biệt trong từng con người.

Lạ là, xã hội Ấn Độ lại vô cùng phức tạp. Nổi bật nhất là tính phân chia ra quá nhiều giai tầng giai cấp. Liệu có thể nói, chính sự mâu thuẫn, khác biệt vốn chia nhỏ xã hội là yếu tố kích thích sự sâu sắc, đa dạng của nền văn hoá?

Tiếc là không phải dân tộc nào cũng có thể làm được như vậy. Khoảng cách giữa các cá thể là điều hiện diện trong mọi xã hội, nhưng không nhiều cá thể có thể tự phát triển một triết lý sống cho mình.

Về khoảng cách, người Trung Hoa cổ đại than "đắc nhất tri kỷ khả dĩ bất hận", người phương Tây ví von "người ta phải to tiếng với nhau là bởi vì trái tim ở quá xa nhau". Thực tế chứng tỏ rằng, thảng hoặc lắm mới có kẻ gặp được người tri âm tri kỷ, và, thảng hoặc lắm, mới có được hai trái tim gần nhau đến độ không cần tiếng nói nữa.


Thường thì, người này không hài lòng về người kia, chỉ vì những khoảng cách giữa họ. Nếu giữ được tỉnh táo, người ta sẽ hiểu rằng, vì chính những khoảng cách này, người kia cũng sẽ không hài lòng về mình y hệt như vậy. Trong đa số các xã hội, con người chỉ có thể tạm thời giấu đi các khoảng cách này. Hoặc giả vờ như không nhìn thấy chúng (tục gọi là tế nhị haha), hoặc thoả thuận tránh chúng trong một thời gian. Nếu không có đủ những khoảng thời gian riêng tư để bộc lộ chúng, không ai có thể che giấu mãi được.

Có vẻ như người phương Tây làm điều này tốt hơn, vì mỗi cá nhân có tính độc lập cao hơn. Ngoài ra, chỉ còn một yếu tố giữ được người ta ở lại với nhau, cùng khoảng cách giữa họ, đó là tình yêu. Những thứ định thay thế, như thể chế, hay truyền thống, chưa bao giờ là những yếu tố bền vững.

Nhưng, tình yêu, mà phải làm điều này, thì, cũng đau đớn lắm ...

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019

Chuyện ăn

Đinh Hùng kể rằng, Thạch Lam có câu nói, đã được viết trong Hà nội băm sáu phố phường, và vẫn thường được các thực khách nhắc đi nhắc lại mỗi khi tụ tập ăn uống ... ở nhà Thạch Lam, "Hãy bảo cho tôi biết bạn ăn uống ra sao, tôi sẽ nói cho bạn rõ bạn là hạng người nào".

Hiển nhiên, đây là một phiên bản trong rất nhiều những phiên bản, kiểu "hãy cho tôi biết bạn đọc sách gì ...", "hãy cho tôi biết bạn chơi với ai ...", ... Và hẳn cũng không sai bao nhiêu, vì "hành vi tạo thói quen, thói quen tạo phong cách, (phong cách tạo số phận)". Nên, chuyện một số thầy bói tài ba cũng không phải là không có cơ sở.

Chiếu theo lĩnh vực "ăn" mà nói, nếu tự bói cho mình một quẻ, ắt lão là kẻ hủ lậu đuểnh đoảng thật chẳng ra gì.

Nhân tiện, cũng nhắc chuyện ăn uống với Tản Đà, vẫn theo Đinh Hùng, thì, không biết ăn lòng cá, hẳn lão "đáng gọi là bỉ phu, nếu không phải là xuẩn ngốc", và, không biết uống rượu, thực là "cầm thú chi tình". Hihi.

Đinh Hùng còn kể chuyện "ông hoàng thơ tình" Xuân Diệu ăn liền tù tì một mạch hết 4 cái bánh chưng mới nấu (loại bánh chưng lớn của miền Bắc chứ không phải mấy cái con con dân trong Nam hay ăn). Thạch Lam chỉ tủm tỉm cười mà nhắc lại ... nửa câu nói quen thuộc của mình "hãy bảo cho tôi biết bạn ăn uống ra sao ..." Chẳng rõ, "thầy" Thạch Lam có "phán", hay thực sự chỉ bỏ lửng ... như vậy về thi sĩ họ Ngô "đương làm thi sĩ hoá Tây đoan, nửa mặt nhà thơ nửa mặt quan ..." hehe.


Nhớ lại, chuyện khác, có thể không liên quan, vì "ăn" không mấy. Nhưng cũng vẫn là chuyện bên bàn nhậu ("chiến trường" chính của ngV?!). Có người bảo, vn nghèo rớt mùng tơi mà lúc nào cũng khoe giàu với đẹp. Kẻ cãi lại, rằng giàu thật chứ, phá như thế mà vẫn còn thì chứng tỏ rất giàu ...

Chả là, không biết tư tưởng lớn gặp nhau, hay dù gì cũng từng chung một phe, hoặc sao chép ý tưởng của nhau (hay của ai đó), mà, sáng nay lão bắt gặp sự trùng hợp:


Thứ Ba, 8 tháng 1, 2019

Sai

Chạy xe ngang qua quảng trường, thấy lâu nay có một chiếc xe kiểu của quân đội, biển số đỏ đậu thường xuyên ở đó. Trên nóc xe là những ăng-ten như một trạm BTS, giống hệt các ăng-ten trên nóc nhà VNPT cách đó chỉ vài chục mét. Như có cái gì sai sai?

Chạy xe thêm đoạn nữa thì có một chiếc ô-tô vượt qua, vượt luôn đèn đỏ. Chỉ kịp thấy sau xe có tấm biển "TẬP LÁI". Lại có cái gì sai sai nữa?


Nhớ lại sáng nay trên tv, một "đạo mạo viên" chém gió với một "bình hoa di động", về đạo đức xã hội, nghĩ, có cái gì đó sai chắc luôn!

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2019

Âm nhạc vs ...

Định nói về âm nhạc, nhưng lại thấy hơi ... chính trị quá haha. Chả là, người ta bảo chỉ có các quốc gia cộng sản và phát xít mới có hẳn một cơ quan lo việc tuyên truyền. Thậm chí ở những nơi đó chữ "tuyên truyền" còn được xem là ... cao quý, trong khi nhiều phần khác của thế giới lại coi khái niệm này là ... xấu xa.

Có lần nhậu, mấy bạn nhậu tếu táo, rằng Mỹ cũng có cơ quan tuyên truyền chứ sao không? Chính là Hollywood vậy! Hiển nhiên nói đùa, mà xem ra đùa không mấy?

Dông dài, chung quy chỉ tại lang thang trên Youtube, thấy thích mấy video của Avtoradio Diskoteka 80. Đây là các show của Autoradio Disco 80's Festival, được biểu diễn tại Moscow và Saint Petersburg. Chủ yếu trình bày những bài hát được yêu thích một thời, thời những năm 80 của thế kỷ 20.

Những bài hát ấy, in đậm trong tâm trí lão, có lẽ bởi chúng đã đi vào đó đúng thời điểm, những năm học đại học. Tình cờ, đó cũng chính là những năm kết thúc của hàng loạt các chế độ toàn trị ở Đông Âu. Nay nghe lại, bỗng phát hiện ra, sao nhiều nhóm nhạc trong số đó (tuy các thành viên mang tính quốc tế khá cao) có "quốc tịch" Đức đến thế?

Boney M, Modern Talking, Bad Boys Blue, Silent Circle, CC Catch, Sandra, Scorpions, ... Bởi nước Đức lúc đó bị chia cắt Đông-Tây, với bức tường đã thành biểu tượng ở Berlin? Hoặc hơi hướng chính trị quá chăng, khi thấy cảnh những ban nhạc này được tung hô nồng nhiệt ở Moscow, dù họ đã qua thời đỉnh cao? (Gần đây, vài cái tên trong số này cũng đã tới Hà nội).

Người ta cũng nói âm nhạc không biên giới, hay khi lời nói bất lực thì âm nhạc vang lên. Trong đầu lão cũng còn in nhiều bài nhạc "đỏ" một thời, không khỏi rạo rực khi nghe các giai điệu rộn rã một thời quen thuộc. Nhưng khi nhớ đến lời hát thì bỗng chùng lại bởi ... mùi máu huhu.


Xưa có câu, hữu xạ tự nhiên hương, ...


Thứ Ba, 1 tháng 1, 2019

Aquaman & Atlantis

Vậy là, sau nguyên một năm 2018 "tu", hôm nay, lần đầu tiên trở lại rạp phim, vào đúng ngày đầu tiên của năm 2019.

Không khí, không gian CGV Vincom hầu như vẫn thế. Chỉ lão là bị "hạ cấp" từ hạng VVIP xuống Member "trơn" hihi.

Sau 1 năm, lại cảm nhận sự rung chuyển của những âm thanh hình ảnh hoành tráng, khác với chỉ xem lấy nội dung mờ ảo trên các trang online hay màn hình tv.


Người đầu tiên gặp lại là Aquaman, vua của Atlantis. Lần này, đứng riêng một mình chứ không chỉ phụ góp trong Justice League.

Jason Momoa thì lão vẫn còn nhớ, từ Conan the Barbarian (2011). Khá buồn cười là, ngày ấy lão tìm xem Conan - Momoa do một sự nhầm lẫn nhỏ, cứ tưởng đó là Conan the Barbarian (1982) của vua thể hình Arnold Schwarzenegger mà lão đã từng xem thời còn sinh viên. Cũng buồn cười nữa là, gây ấn tượng với lão không phải là gã Conan Jason Momoa cơ bắp, mà là nhân vật nữ xinh đẹp Tamara của Rachel Nichols hehe.

Còn vương quốc Atlantis của Aquaman thì ... chính lão cũng góp nhiều phần xây dựng lại từ đống hoang tàn ... trong trò JewelLegends_Atlantis (mua bản quyền trên Macbook hẳn hoi) haha.



Có thể, bắt nguồn đã từ lâu, từ lời kêu cứu Atlantis is calling (SOS for love) của ... Modern Talking :-D

Ký ức




Sáng đầu năm nằm trong chăn ấm, tình cờ xem lại một đoạn trong bộ phim cũ, Ex Machina. (Có lẽ vì thấy khuôn mặt khả ái của cô người máy Ava, Alicia Vikander, hihi).

Ava định thực hiện (ngược) một đoạn Turing test, trong đó có câu hỏi, Ký ức cũ nhất của bạn là gì?

Chà, mới nhất còn có thể lẫn lộn, nữa là. Hoặc không thể sắp xếp theo trình tự thời gian những thứ chỉ vừa mới kịp trở thành "ký ức". Hoặc, thậm chí không chắc liệu nó đã là ký ức? Nhưng, thường thì vẫn còn có thể nhớ rõ từng chi tiết.

Ký ức cũ, trái lại, lờ mờ chi tiết. Và, quá lờ mờ thời gian, để có thể nhận ra, ký ức nào là cũ nhất.


Thử nhớ về thời đi học. Chỉ riêng cấp 1 đã qua Nghệ An, Quảng Trị, Huế, mỗi nơi không dưới 2 trường. Không, phải có "cũ" hơn, thời còn chưa đi học. Đâu đó ở Vĩnh Phú, giờ không biết là thuộc Vĩnh Phúc hay Phú Thọ ngày nay.

Bị mấy cậu bạn lớn tuổi hơn chút lừa, bảo đem cục gạch ném vào bụi tre, nơi có một tổ ong vò vẽ. Ong đốt kín đầu, hai tay phủi túi bụi. Sau đó là cạo đầu, bôi vôi, cả hai tay nữa. Nhưng không nhớ ra người bạn nào trong số ấy, vì sau đó lão đã rời đi từ bấy đến nay không một lần trở lại. Cũng không nhớ, lúc ấy có đau hay không.

Nhớ, có lần đẩy cô cháu gái kém 4 tuổi đi chơi. Bằng một chiếc xe mây, 4 bánh gỗ (có lẽ thế?). Chiếc xe bị lật, loay hoay dựng lại mãi không được, cho đến khi có người lớn đến. Nhưng không nhớ, lúc ấy cô cháu có khóc nhiều không? Và, cũng không nhớ, lúc ấy đã bối rối như thế nào (sau này, những lúc bối rối, luôn là những "kỷ niệm" tồi tệ nhất, tồi tệ hơn cả những cơn đau, những thời khắc cô đơn, hay những phút giây hạnh phúc). Năm ấy, cháu mấy tuổi cậu mấy tuổi nhỉ?

Không nhớ, 2 ký ức này, cái nào trước cái nào sau? Ký ức nào cũ hơn? Mà, ký ức, chẳng lẽ chỉ đơn giản là sự kiện? Passed Turing test nghĩa là không phân biệt được giữa AI và con người. Nói vậy, trong memory phải có không chỉ sự kiện, mà lưu giữ cả cảm xúc?

Lão không nhớ cảm xúc những lúc đó. Còn nhiều chuyện khác, có thể "cũ" hơn, có thể "đậm" hơn, thì, chỉ nghe những người lớn hơn nhắc đi nhắc lại. Đó, có phải là một kiểu "ký ức"?


Rốt cục, những câu hỏi kiểu này, có thể là câu hỏi dành cho Turing test?

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2018

50

Ngày cuối năm. 2018.

Nếu đem trừ đi cho năm sinh của lão thì kết quả là vừa chẵn 50.

50, về mặt con số, có vẻ như là một con số rất "chẵn"? Hoặc, thực ra không mấy chẵn, chỉ đơn giản là nửa thế kỷ thôi. Một nửa, có gọi là "chẵn"?

Tuy thường chúc nhau trăm tuổi bạc đầu, hẳn người ta vẫn nghĩ, "văn học" thôi? Thực, không đến thế. Nên, chẳng mấy ai coi 50 là nửa cuộc đời. Nếu có coi là một bước ngoặt cuộc đời, thì, nó đánh dấu chặng cuối, hơn là một nửa.

Nói vậy, hầu như chắc chắn về phía bên kia dốc cuộc đời? Chỉ là đầu dốc hay (gần) cuối dốc mà thôi. Bên kia dốc, nghĩa là bước sau lại xuống thấp hơn bước trước.

Lão họ Khổng bảo "tri thiên mệnh". Biết "xuống", có gọi là "tri"? Bước "xuống", nặng hơn hay nhẹ hơn? Nhẹ hay nặng, nhẽ nằm ở chỗ còn tham lam hay đành bỏ bớt?

Bước xuống, như "về" chứ đi đâu nữa đâu mà mới. Nhưng năm thì vẫn cứ mới. Mới, mà G and/or Fb nhỡ có đen thui thì cũng chẳng có gì tắt cả. Chỉ là, vẫn "ảo" tiếp, đâu đó, ngoài kia ...