Thứ Ba, 16 tháng 8, 2016

Cũ mới

Hôm nay đội cúng rằm tháng Bảy. Đã thành thông lệ hàng năm từ lâu lắm rồi.

Năm nay có cái mới. Hai mâm cho hai trạm.

Và mới nữa là các nhân viên tập sự. Đặc điểm đầu tiên: toàn giàn giáo ngon lành. Trẻ, khoẻ, cao, to. Uống tốt, hihi.

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Chí ...

Đầu tiên cứ phải chửi phát: đ.m. mấy thằng tàu!

Mấy thằng tàu đáng ăn chửi ở đây là mấy thằng hắc-cơ rảnh rỗi sinh nông nổi đi "hắc" vào hệ thống máy vi tính nào đó của ngành hàng không xứ thiên đường. Phải mà chúng có hắc vũ khí hạt nhân ở đâu đó làm chết nhiều vạn người đi nữa thì dân xứ vina cũng kệ mẹ chúng. Hoặc, dân vina xứ sẽ vô cùng quan ngại ... bàn cãi văng nước bọt bên ly cà phê sáng hay trong quán nhậu chiều. Rứa rồi cũng xong rồi thôi. Cơ mà tức. Tại chúng nó mà hắn bị cắt in-tẹc-nét hết mấy ca trực liền.

Mí lại, gì thì gì, cũng phải cất tiếng lảnh lót chửi dăm câu cho nó sướng cái mồm, và xứng cháu con cụ Chí. Thoạt đầu cụ chửi trời, rồi cụ chửi đời, rồi cụ chửi ... Thôi nói nữa e phạm huý hehe.


Mà, chửi như cụ Chí mới thật là chửi. Vì, chắc gì thủ phạm đã là mấy thằng tàu? Mà, có là thằng tàu thằng thuyền nào đó gây ra đi nữa, thì, ta cũng phải có làm sao chúng nó mới dám chiêm bao làm vậy?

Túm lại, tiên sư mấy anh tàu, chửi thêm phát nữa.

Tại, mấy anh í còn bẩu những gì gì mà tiên trách kỷ hậu trách nhân ...

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Tản mạn đầu tháng Tám

Hay nói đầu tháng Bảy cũng được, vì ngày mai đã là mùng Một tháng cô hồn.



Mấy ngày qua công ty hắn có 02 sự kiện ớn, à quên, lớn.

Ngày 31/7: lễ khánh thành trạm RD ST 2. Đúng kiểu rình rang kinh điển quan khách dập dìu. Hắn cười: làm nhà hết 3 ăn mừng tân gia hết 7. Và cũng đúng kinh điển: người thực làm không mấy ai được dự cuộc náo nhiệt (trừ việc dọn vệ sinh ban đầu và dọn đống rác để lại).

Ngày 1/8: hội nghị kỹ thuật tổng công ty. Tưởng cũng "kinh điển": những người thực sự làm kỹ thuật không mấy ai được tham gia. Sáng nay giao ca tình cờ gặp nguyên đám lên thăm quan trạm mới: hoá ra hắn làm kỹ thuật hơn 20 năm, nay gặp gần 100 yếu nhân kỹ thuật mà ... không thấy ai quen mặt. Xem chừng những kẻ cùng thời cũng đã ngán ngao. Hắn đùa mấy đồng nghiệp trẻ có năng lực: nếu tụi mày phải trình bày tham luận trước những gương mặt kia thì liệu có hứng thú để nói chăng?

Không liên quan gì các sự kiện kể trên song hắn cũng cảm thấy xấu hổ, chỉ biết tự trách mình đã thờ ơ để lũ sâu tràn lên miếng bánh. Ngày hè dường thêm nóng giữa những tháng mang tên các chiến binh La mã nổi danh.

***

Nhận được email của Hội, đề nghị hắn tham gia nhiều hơn, sợ rằng sẽ gặp các dự án khó. Liếc thấy title được đề nghị, senior vice president gì gì đó. Thêm ngao ngán với mấy cái big name này. Trả lời nhẹ nhàng: em cứ lập team theo kế hoạch (câu này hơi đểu vì biết chẳng có kế hoạch nào cả), để anh ra ngoài (không giải thích dài dòng, nếu H hiểu thì lý do chính là câu đá đểu phía trước). Hơi áy náy nên thêm chút, nếu có dự án nào được specified rõ ràng thì anh có thể cân nhắc tham gia.

***

Đang phóng nhanh con ngựa sắt xích nhão với tốc độ cỡ 5km/h trên đại lộ NVL thì vội dừng lại không mấy khó khăn do thấy đèn vàng. Xung quanh vang lên tiếng phanh xe ken két, có người vượt vạch rồi vẫn dừng. May là chưa có ai húc đít ai. Phương trình "vàng = đỏ" của lãnh đạo sáng suốt xem chừng có tính răn đe cao?!?!

Món võ "quyền vina" phát huy uy lực nhất là mấy cú đấm dưới thắt lưng. Cứ nhắm chỗ dân đen lận mấy đồng bạc còm kiếm được mà nhè ...

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

!

Vạn cổ xuân quy mộng bất quy

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

Dễ & Khó

Người Việt, nhiều khi rất "dễ tính". Kiểu: có thể ngồi ăn một món ngon ngay cạnh đống rác.

Hắn, là một người Việt "khó tính". Kiểu: rất ghét những người vượt đèn đỏ, dù trưa nắng đường vắng chẳng có ai.

Nhưng, thường, thì hắn trông cũng giống ... người Việt. Kiểu: ăn đại một số thứ dù có thể có nguy cơ nhiễm độc (hầu hết các thứ ăn được ở vina xứ), hay: rất ghét phải đến bác sĩ (trừ khi đau không chịu nổi). (Thực ra là tại nghĩ: sống, cũng chẳng có gì hay ho ...).


Tuy nhiên, đôi khi ... lại chẳng giống người Việt tý nào. Ví dụ: rất thích đi chơi nhưng rất ít đi chơi. Vì, đơn giản đi chơi là để cảm thấy thoải mái, nhưng thường phải gặp nhiều chuyện chẳng thoải mái tý nào.

Có lẽ, tại quá "khó" thoải mái. Mà, nói cho cùng, việc gì phải chịu khó chịu đựng hàng bao nhiêu rắc rối chỉ để mong tìm kiếm một phút sảng khoái. Nghe, giống như đánh bạc. Nếu, đã thế, thà tìm đường sang Tây Trúc ...

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Du du



Chiều hè ra cửa gió mát rười rượi.

Bước ra sân ngẩng nhìn mây trắng trời xanh.

Tự nhiên nhớ câu: Bạch vân thiên tải không du du ...



Ngẫm nghĩ hai chữ du du, lại nhớ:

Thế sự du du nại lão hà ...

:-)

Buồn cười. Tự nhiên rơi vào tình huống "kinh điển": bạn mượn tiền.


Mà lạ. Bạn ở Sài Gòn đất rộng người đông tiền xe như nước. Lạ nữa, tuy nói là có biết về nhau nhưng dễ cả chục năm không thấy mặt nhau không hề liên hệ. Số điện thoại thấy lạ hoắc, giọng cũng nhận không ra.

Nghĩ số tiền không nhiều bèn đồng ý. Xong ngồi suy nghĩ một chút.

Số điện thoại tuy lạ nhưng so với số cũ cũng giống đến 5 số cuối, vậy là logic có thể hiểu được, hihi.

Tiền được chuyển vào tài khoản ngân hàng đứng đúng tên, cũng đỡ hơn, hehe.

Hổng lẽ bạn mình mất điện thoại, trong có thông tin tài khoản, rồi mất cả thẻ ATM? Định gọi cho bạn khác kiểm tra xem, song lại thấy không hay lắm.



Tặc lưỡi, hên xui. Vốn không bao giờ chơi các trò cá cược, cũng không bao giờ mua vé số. Nhưng chẳng phải sống ở xứ vina đã là một sự hên xui lớn đó sao?

Vật? Nhân?

Cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán. (Tục ngữ?).

Mấy nay nghe câu này hơi bị nhiều. Là người vina nói về người Campuchia (đúng ra phải viết Cambodia?).

Nghĩ, nếu muốn gia ơn để đổi lấy sự trung thành, nhẽ chỉ nên nuôi một con chó.

Nói biết ơn này nọ, kiểu "cung kính không bằng tuân mệnh", con cháu nghe được chẳng tội nghiệp cho chúng nó lắm sao? Tại sao cứ phải buộc vào thay vì nâng một cánh chim?

Huống hồ là một dân tộc. Thử hỏi tâm thế nô lệ là cái chi chi.


Haiz.

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

Tặc?

Ăn mày là ai ăn mày là ta
Đói cơm rách áo hoá ra ăn mày
(Thơ nay)

Con ơi nhớ lấy câu này
Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan
(Ca dao xưa)


Mươi hôm nay rộ lên tin gỗ quý pơ-mu được xẻ đưa về ngay trạm hải quan với đồn biên phòng. Lại có tin nữ trung uý công an con gái tướng công an ở dinh thự gỗ ngàn tỉ. Gỗ ấy làm sao có thể chặt trong đêm cho nổi?

Hàng bao nhiêu năm nay, vẫn con voi ấy ngồi chễm chệ và cười lớn trong phòng khách đấy thôi.


Xưa nay nghe nói đã nhiều về lâm tặc. Chữ tặc vốn là giặc. Sử xưa thường viết: năm ấy đói kém, giặc giã nổi lên như ong. Giặc ấy chính là người dân nghèo cùng đường vậy.

Làm giặc, nay, tưởng cũng không dễ. Nào phải cứ dân nghèo vác búa vào rừng chặt cây bộp bộp là thành được ngay lâm tặc.


Hắn nhớ câu chuyện này, nói thật thì chưa chắc đã là thật, nhưng chỉ ra một sự thật chẳng ảo chút nào. Rằng Cường đô-la từng nói: tài sản của tôi chỉ bằng cái móng tay của bầu Đức, mà tài sản của bầu Đức thì chỉ bằng cái móng tay của bí thư tỉnh uỷ Gia Lai.

Đêm đêm, không biết rừng có thì thào, chứ ngày thì còn đâu rừng nữa ...

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Buồn

Tình cờ thấy trên Fb Miên Thảo mô tả công việc ở FabLab.

Bỗng nhớ tới câu "ngạn ngữ" nghe hồi còn học đại học bên Tiệp: Kdo to umí, ten to dělá. Kdo to neumí, ten to učí. (Sau này đọc được trên mạng, hình như câu đó là của Bernard Shaw: He who can, does. He who can not, teaches.)


Thốt nhiên thấy buồn. Buồn lắm ...