Thứ Tư, 5 tháng 11, 2025

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2025

Heo

 Chừng dăm năm trước, có lần đang đạp xe trên đường, lão nhìn thấy một người phụ nữ dắt thú cưng đi dạo. Không để ý đến cô chủ vì lão ... mải nhìn con vật, đó là một con heo nhỏ, đáng nói ở chỗ nó đen bóng, thực sự bóng loáng như một quả bóng bay được bơm căng vừa nhúng nước vậy. Lão còn thú vị nghĩ, hay là nó nóng quá tháo mồ hôi?

Về tả lại cho người nhà nghe thì ai cũng cười, nói đó là con thú cưng của ca sĩ AT, vốn sống ở vùng này.

Con vật hôm đó trông không còn giống ... chính nó hôm nay, vừa bị nhúng nước sau cú lụt lịch sử, và hẳn đang khá lạnh. Dù có biết nó đã khổng lồ hơn xưa.




Gần & xa

 Nhà thơ "chân quê" Nguyễn Bính có mấy câu thơ thế này:

Cái ngày cô chưa có chồng

Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa

"Lối này lắm bưởi nhiều hoa ..."

(Đi vòng để được qua nhà đó thôi)

...

Từ ngày cô đi lấy chồng

Gớm, sao có một quãng đồng mà xa

...


Ngày lão mới đến Đà nẵng, đó là một thành phố tương đương cấp huyện thuộc tỉnh Quảng nam - Đà nẵng. Rồi người ta tách tỉnh ra, thành thành phố Đà nẵng trực thuộc trung ương và tỉnh Quảng nam. Rồi ... người ta lại nhập tỉnh Quảng nam vào cái thành phố Đà nẵng trực thuộc trung ương kia.

Thực ra suốt thời gian này, lão vẫn sống và làm việc (không theo gương ai hết) ở "nội thành" thành phố Đà nẵng (bất kể cũ - mới to - nhỏ). Thời "kinh hoàng" cúm Tàu (aka Covid 19), người dân Quảng nam "ra" Đà nẵng làm việc còn cực hơn lên giời (trong đó có lão, tạm trú Hội an, cách Đà nẵng trên dưới 30km, nhưng thuộc Quảng nam). Giấy tờ tin nhắn đo nhiệt độ ngoáy mũi test nhanh test chậm app nọ app kia khai khai báo báo khi qua "biên giới" cấp tỉnh!

Đường ven biển, phía Đà nẵng không có "con lươn" (aka giải phân cách cứng) giới hạn tốc độ 50 (km/h), bên Quảng nam có con lươn, giới hạn tốc độ 60, giữa có một đoạn chưa đầy 1 cây số giới hạn tốc độ ... 80 rồi 90km/h (đối với ô-tô, vì được xem là đường "ngoài khu vực dân cư"). Từ ngày "sáp nhập", đoạn đường này "bị trả lại tên cho em", thành đường "trong khu dân cư".

Thật là, đường xa không ngại ngăn sông cách núi, mà chỉ sợ lòng người núi cách sông ngăn.

Đợt này, tv đài báo đưa tin thành phố Đà nẵng trực thuộc trung ương (dĩ nhiên mới) ngập trong thiên tai lũ lụt, bỗng có cảm giác như khi nghe đài báo nước ngoài nói về Việt nam mà dùng từ Hà nội (hàm ý chính phủ chứ không phải người dân) vậy.




Bệnh dại

 




Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2025

tV

 Sáng thấy cái tin, thoạt đầu cứ tưởng ... sai chính tả, nghĩ là tái hiện vụ Mike Tyson, kiểu cắn -> gặm -> gậm -> giậm hihi. Hoá ra là hehe giậm = giẫm.



Giậm, mà lại ... vô tình (?). Bỗng nhớ Tố Hồng vương gia có câu "thằng kia bỗng giậm gót giày / đạp lên đầu má mẹ mày nói không?", chẳng biết trích có chính xác.

Nói chuyện tV, cái tên Hoàng Hên, nghe rất Việt mà không Việt hahaha.


Lụt (kiểu) mới

 Vốn xưa nay cũng chẳng ưa gì cảnh các ông quan ăn trắng mặc trơn chỉ tay năm ngón, được bao quanh bởi đám lại nịnh bợ bưng bô, nơi bão lũ dân nghèo khốn khó càng thêm chướng mắt. Nhưng sự vắng mặt của chúng giữa lụt lội (tình cờ lịch sử 60 năm có 1) vừa cao vừa lâu dường như lại là một thông điệp.

Đám quan lại đầu tỉnh, nay được chỉ định chứ chẳng bầu bán tín nhiệm gì, lại bắt buộc phải là người nơi khác đến, không thân thích chẳng quen thuộc đường không quen ngõ không thông, thôi thì cứ mặc bay sống chết.

Xin tiền, chưa hẳn đã hay, nhưng nói không cần tiền thì rõ không biết không bàn không làm không quan tâm vậy. Vốn chỉ là một vùng đất anh em, bị tách ra nhập vào, bao năm quy hoạch tào lao, nên thành Đà (cũ) năm nay may mắn hầu như không lụt bao nhiêu (trừ ngập mưa thoát nước không kịp đã thành sản phẩm), trong khi 2 con sông lớn Thu Bồn Vu Gia dồn hết nước về xứ Nôm nhà quê vừa được nhập lại vào Đà thành (mới). Tên mất đất ngập người chết, chỉ biết trông mong vào mấy nhóm thiện nguyện cứu hộ tự phát tự lo (cứu hộ cũng hy sinh do tổ chức nghiệp dư mà lũ lụt thì hung dữ khác thường), người ta đòi tách ra (lại) cũng phải.

Chưa kể, bộ máy mới đã hoàn thành theo ý chí chính trị, thực chất là chưa, có cũng như thừa. Miệng nói thì 4.0 làm việc thì giấy tờ chất đống, có mắt như mù vểnh tai chờ lệnh.

Nghe nói rằng năm nay nhuận 2 tháng 6 là lụt dữ lắm, thiên tai như thế thì nhân tai năm nào? Lại nói lũ chồng lũ, nhân tai chồng thiên tai tính ra sao?




😀

 DỊCH MỘT BÀI THƠ HAY. (Copied từ "nhà" một thầy giáo cũ).

Có bài thơ tình yêu rất nổi tiếng, tương truyền là của nhà văn, nhà viết kịch vĩ đại nhất nước Anh, đó là William Shakespeare. Một số nguồn khác lại nói bài thơ này của Bob Marley, thông tin khác thì nói rằng đó là của một nhà thơ người Thổ Nhĩ Kỳ tên là Qyazzirah Syeikh Ariffin. Bài thơ như sau:

You say that you love rain,
But you open your umbrella when it rains.
You say that you love the sun,
But you find a shadow spot when the sun shines.
You say that you love the wind,
But you close your windows when wind blows.
This is why I am afraid,
You say that you love me too.
DỊCH NGHĨA:
Em nói em yêu mưa,
Nhưng em lại mở ô khi trời mưa.
Em nói em yêu mặt trời,
Nhưng em lại đi tìm bóng râm khi mặt trời tỏa nắng.
Em nói em yêu gió,
Nhưng em lại đóng cửa sổ khi gió lùa.
Đó là lý do tôi sợ,
Em nói em cũng yêu tôi.

Trên group facebook Đại Việt cổ phong, tác giả Lê Tiên Long dịch theo phong cách thơ của những tác giả nổi tiếng như sau:

1. Dịch theo phong cách Hồ Xuân Hương
Chém cha mấy đứa thích trời mưa
Mưa xuống che ô, chẳng chịu vừa
Năm lần bảy lượt mê trời nắng
Lại núp bóng vườn lúc giữa trưa
Thích có gió lên, hiu hiu thổi
Nhưng rồi khép cửa, chẳng khe thưa
Thân này ai nói yêu thương nhớ
Chẳng biết thật không, khéo lại lừa!
(Dịch theo phong cách của bài thơ “Lấy Chồng Chung” của nữ sĩ Hồ Xuân Hương)

*

2. Dịch theo phong cách Bà Huyện Thanh Quan:
Ai ước trời mưa hắt bóng tà
Mưa về xuống chợ, mở ô ra
Bâng khuâng khách trú, mong trời nắng
Nắng sáng trời trong, núp bóng nhà
Nhớ gió chưa về đưa chút chút
Then cài bỏ mặc gió xa xa
Dừng thơ ngẫm lại lời non nước
Biết có thật không, người với ta?
(Dịch theo phong cách của bài thơ “Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan)

*

3. Dịch theo phong cách Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du
Trăm năm trong cõi người ta
Yêu mưa yêu nắng khéo là dễ quên
Núp tán dâu lúc nắng lên
Che ô mưa xuống mà thê thảm lòng
Lạ gì kẻ thích gió đông
Những là quen thói gió lồng cài then
Thơ tình lần giở trước đèn
Liệu chàng còn nhớ thề nguyền ngày xưa?
(Dịch theo phong cách của Truyện Kiều)

*

4. Dịch theo phong cách của nhà thơ Xuân Diệu:
Có một dạo, em thèm cơn mưa quá,
Hạt rơi là, em vội lấy ô sang
“Em những mong, có một chút nắng vàng!”
Vầng dương lên, em dịu dàng nấp bóng
Em thủ thỉ: “Ước gì… con gió lộng…”
Cơn mùa về, bên cửa đóng, xoa tay
Anh mỉm cười, nhưng bỗng thấy lo ngay
Vì anh sợ, lời yêu em cũng thế…
(Dịch theo phong cách của bài thơ “Xa Cách” – Xuân Diệu)

*

5. Dịch theo phong cách của nhà thơ Hàn Mặc Tử (bản dịch của Nguyễn Văn Thực) :
Sao em không còn yêu mưa nữa?
Mà vội xoè ô đợi nắng lên?
Nắng lên gắt quá, em không chịu
Núp bóng râm che, mặt chữ điền
Em thích những ngày mây gió lên
Sao đóng cửa rồi then cài then?
Lời ai ong bướm sao ngon ngọt
Yêu mến thật lòng được mấy phen?
(Dịch theo phong cách của bài thơ “Đây Thôn Vỹ Dạ” – Hàn Mặc Tử)

*

6. Dịch theo phong cách của nhà thơ Nguyễn Bính:
Nắng mưa là chuyện của trời,
Thế mà nàng cứ hết lời yêu thương.
Thôn Đoài mượn chút mưa vương,
Thôn Đông đội nón trên đường che vai.
Hàng cau gọi chút nắng mai,
Giàn giầu tay níu tay cài nấc thang.
Dẫu rằng cách trở đò giang,
Gió lên bến đợi, đò càng phụ ai.
Thôn Đông nói nhớ thôn Đoài,
Tương tư này lại thức hoài bao đêm.
(Theo phong cách của bài thơ “Tương Tư” – Nguyễn Bính)

*

7. Dịch theo phong cách của nhà thơ Trương Hán Siêu:
Khách thường nói:
Mưa rơi là hạt ngọc trời,
Nắng thời soi tỏ lòng người yêu đương...
Gió kia dịu mát càng thương,
Mang theo mùi cỏ ngát hương khắp trời.
Khách đi:
Che hạt ngọc trời, che nghiêng bóng mát, trốn ngày nắng to.
Thường khi đóng cửa tránh cho,
Ngày gió thổi đến, ngày lo gió nhiều.
Khách về:
Đừng nói thương yêu,
Khuê phòng dù lạnh lòng không muốn chào.
(Dịch theo phong cách của bài thơ “Bạch Đằng Giang Phú” – Trương Hán Siêu)

*

8. Dịch theo phong cách của nhà thơ Nguyễn Trãi:
Rồi hóng mưa thuở ngày trường,
Lọng tía đùn đùn tán rợp trương.
Vọng nhật lâu còn tràn thức đỏ,
Hoàng đàn hiên đã tịn ánh dương.
Lao xao gió hát thương trong dạ
Vội vã rèm buông tránh tà phong.
Lẽ có ái nương cầu một tiếng,
Thê thiếp đủ khắp đòi phương.
(Dịch theo phong cách của “Bảo kính cảnh giới bài 43” – Nguyễn Trãi)

*

Với người đang biên tập lại những câu viết này, cũng xin nhại lại bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Hồ Dzếnh, theo phong cách của 6 câu đầu trong bài thơ Ngập Ngừng:
Em tâm sự: yêu mưa và nắng, gió
Nhưng khi mưa lại lủi vội vào hiên
Nắng kia lên, em té chạy vào nhà
Khi có gió, đóng liền khung cửa nhỏ
Tôi cứ sợ, khi nghe lời em tỏ
“Em yêu anh”, là có phải thật không?

SƯU TẦM

Khách sạn, nhà nghỉ