Chiều Chúa Nhật.
Ngày cuối cùng của tháng 3 năm 2013. 31-3-2013.
Mưa và buồn. Nhưng buồn không phải vì mưa.
Dẫu biết "thuốc đắng dã tật" thì hẳn bđs vn cũng khó mà nuốt nổi con cóc do ts Alan Phan đưa ra.
Dẫu bạn ở trong "nhóm" nào đi nữa thì bạn cũng chỉ và chỉ bảo vệ "lợi ích" của mình mà thôi. Điều tưởng chừng vô cùng tự nhiên này người ta lại giấu giấu diếm diếm. Trong khi người ta cố tình không thấy nhóm của mình là quá nhỏ bé, không chút áy náy khi đạp lên các nhóm khác. Mỹ từ đồng bào, dân tộc trở nên đáng buồn, từ bác nông dân trồng rau phun thuốc sâu, chị tiểu thương buôn nho tq đến giá xăng dầu, góp ý hiến pháp.
Mai April Fools'. Hình như ngày này ngày nay ở vn ai cũng hay nghi ngờ ...
Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013
Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013
Cầu
Một cây cầu thường có 2 đầu.
Ni cầu có 1 đầu, đầu kia là đuôi.
Núa rứa cho mau, hỉ.
:-D
- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad
Ni cầu có 1 đầu, đầu kia là đuôi.
Núa rứa cho mau, hỉ.
:-D
- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad
Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam
Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013
Kỹ thuật
"Kỹ thuật không cho phép ..."
Hắn thấy câu nói mang đầy tính không đáng tin cậy ...
Có thể vì hắn là dân kỹ thuật.
Dân kỹ thuật phải làm được điều người ta cần chứ không phải ngăn cản ...
Hắn thường nói với mấy đứa đàn em: kỹ sư giỏi là giải quyết được mọi yêu cầu. Mà ngày nay, thời của những kỹ sư giỏi hầu như đã qua. Đơn giản bởi vì kỹ thuật phát triển quá. Người ta không gặp rắc rối khi muốn thực hiện điều gì đó nữa. Vấn đề lại là, điều làm được có ích lợi gì không? Có phù hợp với sử dụng không?
Cho nên, hắn không biết kỹ thuật phức tạp đến cỡ nào, mà người ta lại chấp nhận một cái đầu rồng cúi thấp như vậy. Như đang đuối không ngóc lên được.
Thực tế các bản vẽ thiết kế đều vẽ cao hơn, nhìn hài hoà hơn nhiều.
Liệu có khó gì khi cải tạo nguyên vật liệu nhẹ hơn để nâng cao hơn? Thiết kế hình dáng phù hợp để ít bị ảnh hưởng bởi sức gió hơn?
Hắn cảm thấy bao trùm lên là một không khí nguỵ biện. Mà nguỵ biện thì không mang tính kỹ thuật ...
Hắn thấy câu nói mang đầy tính không đáng tin cậy ...
Có thể vì hắn là dân kỹ thuật.
Dân kỹ thuật phải làm được điều người ta cần chứ không phải ngăn cản ...
Hắn thường nói với mấy đứa đàn em: kỹ sư giỏi là giải quyết được mọi yêu cầu. Mà ngày nay, thời của những kỹ sư giỏi hầu như đã qua. Đơn giản bởi vì kỹ thuật phát triển quá. Người ta không gặp rắc rối khi muốn thực hiện điều gì đó nữa. Vấn đề lại là, điều làm được có ích lợi gì không? Có phù hợp với sử dụng không?
Cho nên, hắn không biết kỹ thuật phức tạp đến cỡ nào, mà người ta lại chấp nhận một cái đầu rồng cúi thấp như vậy. Như đang đuối không ngóc lên được.
Thực tế các bản vẽ thiết kế đều vẽ cao hơn, nhìn hài hoà hơn nhiều.
Liệu có khó gì khi cải tạo nguyên vật liệu nhẹ hơn để nâng cao hơn? Thiết kế hình dáng phù hợp để ít bị ảnh hưởng bởi sức gió hơn?
Hắn cảm thấy bao trùm lên là một không khí nguỵ biện. Mà nguỵ biện thì không mang tính kỹ thuật ...
Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013
Quay đầu
Xưa nay cứ nghe, quay đầu là bờ.
Nay mới biết nhầm, quay đầu là hip-hop.
(Bản quyền Phê như con tê tê aka Sát thủ đầu mưng mủ không biết tập 2 hay tái bản, hehe).
- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad
Nay mới biết nhầm, quay đầu là hip-hop.
(Bản quyền Phê như con tê tê aka Sát thủ đầu mưng mủ không biết tập 2 hay tái bản, hehe).
- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad
Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam
Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013
Cà phê tối
Tối đi cà phê.
Chỉ cách 40 km. Từ Vạn Ninh ra Đồng Hới.
Quán đẹp. Như quán bar nhưng vắng khách.
Đường mới làm chưa xong. Nguyễn Hữu Cảnh. Coco.
- Posted using BlogPress from my iPhone
Chỉ cách 40 km. Từ Vạn Ninh ra Đồng Hới.
Quán đẹp. Như quán bar nhưng vắng khách.
Đường mới làm chưa xong. Nguyễn Hữu Cảnh. Coco.
- Posted using BlogPress from my iPhone
Location:Đường Yết Kiêu,Dong Hoi,Vietnam
Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013
Darwin
Công ty mới có thông báo ngưng thực hiện chính sách tuyển con cái vào làm khi bố mẹ là nhân viên công ty đến tuổi nghỉ hưu.
Vậy là dăm năm nữa khi mình nghỉ hưu thì con cái mình thiệt thòi nhiều rồi.
Chính sách đó, về mặt xã hội thì chẳng khác gì chế độ phong kiến cha truyền con nối mà chúng ta đã dũng cảm khẳng định là lỗi thời.
Về mặt sinh học thì giống như phối giống cận huyết, sẽ làm suy yếu và tuyệt diệt giống nòi.
Lạ là, bao nhiêu năm chúng ta vẫn theo thuyết Darwin cơ đấy.
Không biết, ông này dưới suối vàng có cay đắng cho những truyền nhân của mình hay không?
P/S: Mình có đọc được rằng, dòng họ của chính Darwin cũng ốm yếu vì hôn nhân cận huyết.
Hay chính sách của nhà nước này cũng là một trớ trêu của lịch sử?
Vậy là dăm năm nữa khi mình nghỉ hưu thì con cái mình thiệt thòi nhiều rồi.
Chính sách đó, về mặt xã hội thì chẳng khác gì chế độ phong kiến cha truyền con nối mà chúng ta đã dũng cảm khẳng định là lỗi thời.
Về mặt sinh học thì giống như phối giống cận huyết, sẽ làm suy yếu và tuyệt diệt giống nòi.
Lạ là, bao nhiêu năm chúng ta vẫn theo thuyết Darwin cơ đấy.
Không biết, ông này dưới suối vàng có cay đắng cho những truyền nhân của mình hay không?
P/S: Mình có đọc được rằng, dòng họ của chính Darwin cũng ốm yếu vì hôn nhân cận huyết.
Hay chính sách của nhà nước này cũng là một trớ trêu của lịch sử?
Bóng anh hùng
Xôn xao xung quanh truyện ngắn "Bóng anh hùng" trên báo Tuổi trẻ.
Không phải là truyện mới, nhưng lại có chuyện khi nó được đăng lại trên báo gì đó ở Phú Yên.
Một số người cho truyện này là phản động.
Nhiều người khác lại lên án lối đọc trên là quy chụp.
Thú thực đến lúc ấy mình mới đọc.
Không phải là một điều gì quá sốc. Nhưng thấy thú vị với một cái nhìn sắc sảo về những chuyện đã trở nên quá cũ.
Mình không muốn ném đá các cụ nào đó ở Phú Yên.
Mình tôn trọng quan điểm của các cụ thôi. Gạch đá dùng để xây dựng một cái gì tốt đẹp chả hơn là dùng để ném nhau sao?
Nhưng, rõ ràng, đem quan điểm gì gì đó để phán xét, cấm đoán, kỷ luật ai ai đó thì đã vượt quá giới hạn.
Riêng điều này lại chẳng thấy ai nói ra ...
Không phải là truyện mới, nhưng lại có chuyện khi nó được đăng lại trên báo gì đó ở Phú Yên.
Một số người cho truyện này là phản động.
Nhiều người khác lại lên án lối đọc trên là quy chụp.
Thú thực đến lúc ấy mình mới đọc.
Không phải là một điều gì quá sốc. Nhưng thấy thú vị với một cái nhìn sắc sảo về những chuyện đã trở nên quá cũ.
Mình không muốn ném đá các cụ nào đó ở Phú Yên.
Mình tôn trọng quan điểm của các cụ thôi. Gạch đá dùng để xây dựng một cái gì tốt đẹp chả hơn là dùng để ném nhau sao?
Nhưng, rõ ràng, đem quan điểm gì gì đó để phán xét, cấm đoán, kỷ luật ai ai đó thì đã vượt quá giới hạn.
Riêng điều này lại chẳng thấy ai nói ra ...
Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013
Lá cải và Gà Gô
Hắn thăm vườn cải có tên VnExpress.
Thấy lá cải gọi là "10 pha 'chặt chém' tai tiếng nhất lịch sử bóng đá". Nhưng hắn không quan tâm.
Tối về thấy bạn Lá Cải đăng lên, hắn tưởng như không thể tin được (!?).
Thật là vô đối.
Bạn Lá Cải có công dẫn câu tin gốc và nhờ bạn Gúc Gồ dịch.
Goikotxea broke Maradona’s ankle and earned himself an unheard of 16-match ban. He keeps the boot he used in the tackle in a glass cabinet in his living room.
Hắn cũng tò mò thử thì đúng là bạn Gúc dịch thế này:
Goikotxea đã phá vỡ mắt cá chân của Maradona và kiếm được cho mình một không nghe lệnh cấm 16 trận đấu. Ông giữ khởi động được sử dụng trong giải quyết trong một tủ kính trong phòng khách của mình.
Bây giờ, nếu vào link đã dẫn ở trên thì lỗi đã được sửa, thế này:
Goikotxea đã phá vỡ mắt cá chân của Maradona và khiến mình bị treo giò 16 trận đấu. Goikotxea thậm chí còn tự hào bằng việc giữ lại chiếc giày đạp Maradona và trưng trong phòng khách như một vật kỷ niệm
Thật là, đừng xem thường sự ngu ngốc, vì nó không có giới hạn. Huhu.
Thấy lá cải gọi là "10 pha 'chặt chém' tai tiếng nhất lịch sử bóng đá". Nhưng hắn không quan tâm.
Tối về thấy bạn Lá Cải đăng lên, hắn tưởng như không thể tin được (!?).
Thật là vô đối.
Bạn Lá Cải có công dẫn câu tin gốc và nhờ bạn Gúc Gồ dịch.
Goikotxea broke Maradona’s ankle and earned himself an unheard of 16-match ban. He keeps the boot he used in the tackle in a glass cabinet in his living room.
Hắn cũng tò mò thử thì đúng là bạn Gúc dịch thế này:
Goikotxea đã phá vỡ mắt cá chân của Maradona và kiếm được cho mình một không nghe lệnh cấm 16 trận đấu. Ông giữ khởi động được sử dụng trong giải quyết trong một tủ kính trong phòng khách của mình.
Bây giờ, nếu vào link đã dẫn ở trên thì lỗi đã được sửa, thế này:
Goikotxea đã phá vỡ mắt cá chân của Maradona và khiến mình bị treo giò 16 trận đấu. Goikotxea thậm chí còn tự hào bằng việc giữ lại chiếc giày đạp Maradona và trưng trong phòng khách như một vật kỷ niệm
Thật là, đừng xem thường sự ngu ngốc, vì nó không có giới hạn. Huhu.
Bảo hiểm
Hắn đang làm việc thì có điện thoại.
Một em gái xinh đẹp tự giới thiệu tên là Hằng gọi đến từ Prudential xin nói chuyện.
Hắn bảo, anh chẳng quan tâm đâu.
Em gái xem chừng ngạc nhiên, nói có thể sau khi nghe em trình bày anh sẽ thấy.
Hắn vẫn nhẹ nhàng, anh không quan tâm đến các vấn đề bảo hiểm đâu.
Em gái thất vọng xin lỗi và cúp máy.
Một con người có thể quan tâm hay không quan tâm đến các vấn đề bảo hiểm?
Không quan tâm, nghĩa là hắn không có gì để mất?
Hay cái chết chỉ nhẹ như lông hồng?
Thực ra, có lẽ chính xác nhất là đã chết rồi.
Nhưng không phải thể xác, mà là lòng tin.
Một em gái xinh đẹp tự giới thiệu tên là Hằng gọi đến từ Prudential xin nói chuyện.
Hắn bảo, anh chẳng quan tâm đâu.
Em gái xem chừng ngạc nhiên, nói có thể sau khi nghe em trình bày anh sẽ thấy.
Hắn vẫn nhẹ nhàng, anh không quan tâm đến các vấn đề bảo hiểm đâu.
Em gái thất vọng xin lỗi và cúp máy.
Một con người có thể quan tâm hay không quan tâm đến các vấn đề bảo hiểm?
Không quan tâm, nghĩa là hắn không có gì để mất?
Hay cái chết chỉ nhẹ như lông hồng?
Thực ra, có lẽ chính xác nhất là đã chết rồi.
Nhưng không phải thể xác, mà là lòng tin.
Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013
Chó
Sáng mình đạp xe đi làm qua một con phố lớn.
Từ xa thấy một bác, trông rất đứng đắn, bệ vệ, đang đứng trên hè phố, hơi khuất sau những chiếc xe hơi sang trọng.
Lại gần, hoá ra trong tay bác ấy có cầm một sợi dây, mà ở đầu dây kia là một chú chó to đùng đang cong người cố gắng giải quyết nỗi buồn.
Chú chó có cặp mắt buồn rầu, như đang rất xấu hổ trước bao cặp mắt xoi mói nhìn mình trong một tình trạng khó diễn tả.
Chủ của chú vẫn một cái nhìn trịch thượng.
Thốt nhiên mình nhớ đến nhà văn Nguyễn Công Hoan.
Cũng không thể không nhớ đến những lời thơ không mấy tốt đẹp mà ông ta dùng chúc thọ cụ Phan Khôi. Nhưng đó lại là cả một câu chuyện khác ...
Từ xa thấy một bác, trông rất đứng đắn, bệ vệ, đang đứng trên hè phố, hơi khuất sau những chiếc xe hơi sang trọng.
Lại gần, hoá ra trong tay bác ấy có cầm một sợi dây, mà ở đầu dây kia là một chú chó to đùng đang cong người cố gắng giải quyết nỗi buồn.
Chú chó có cặp mắt buồn rầu, như đang rất xấu hổ trước bao cặp mắt xoi mói nhìn mình trong một tình trạng khó diễn tả.
Chủ của chú vẫn một cái nhìn trịch thượng.
Thốt nhiên mình nhớ đến nhà văn Nguyễn Công Hoan.
Cũng không thể không nhớ đến những lời thơ không mấy tốt đẹp mà ông ta dùng chúc thọ cụ Phan Khôi. Nhưng đó lại là cả một câu chuyện khác ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

