Thứ Tư, 30 tháng 6, 2021

Danh

 Đương niên bồng thỉ tang hồ ý

Khởi vị khoa danh thuỷ độc thư

Ở đời nuôi chí hơn người

Há vì danh vị theo đòi bút nghiên


Đọc sách, đến hai câu trên thì dừng lại.

Cám cảnh con trẻ đang chìm đắm trong thi cùng cử. Lại các đồng nghiệp cũng mê lú với những chứng chỉ bằng cấp chức danh ...

Công chúa

 Khá khen cho cô (cựu) hoa hậu đã biết tìm về nguồn gốc của mình.

Một số ý kiến "chê bai" cô hoá ra chỉ gián tiếp xác nhận thông tin của cô là ... chính xác, chỉ trừ vài "từ ngữ" nho nhỏ.

Mà, "chê bai" lớn nhất cũng nằm ở chính "từ ngữ". "Công chúa".

Haha hay cho cô hoa hậu, và hay cho mọi người!


Quan trọng là tìm ra gốc gác, hay quan trọng là gốc gác đó phải là "cái gì"?


Tớ con ông Trạng cháu ông Nghè

Danh tiếng trên trời dưới đất nghe

So sức (thì) Hạng vương (chỉ) tày nửa đấm

Đấu cờ (với) Đế Thích chấp (ổng) hai xe

...


Thứ Ba, 29 tháng 6, 2021

Chiến tranh

 Trước đây, truyền thông xứ ta có thói quen đổ lỗi mọi yếu kém của nước nhà là do ... chiến tranh. Kể cả sau khi chiến tranh đã trôi qua hàng bao nhiêu năm.

Ngày nay, nhìn thấy sự chịu đựng của dân chúng trong những giãn cách cùng cách ly, tự nhiên nghĩ, thói quen từ thời chiến tranh, nhẽ vẫn còn?


Điều đáng sợ không phải ở những vết thương trên thân thể, mà ở nếp nghĩ hằn trong đầu.

Hạc

 Tần Tùng Linh

Cao minh thường hướng nguyệt

Thiện vũ bất nghinh nhân

Nhìn mặt trăng kêu lớn

Múa giỏi chẳng vì người


(Đồn rằng tác giả sau đó được vua Thuận Trị cất lên làm Học sĩ. Cho rằng ý thơ là có tài cán để giúp vua chứ không phải để nịnh hót. Nếu thực vậy thì vua cũng có mắt xanh, đời nay quan lại khó có người bì được.)

Đọc tí cho vui

 Chủ tịch một tỉnh, với những phát biểu "nổ" "như kho đạn" trong chống dịch, thậm chí, "nổ" có phần ngây ngô.

Rảnh mới thử đọc chơi, thấy chủ tịch này có một hoạn lộ hết sức đơn giản. (Chắc là) học xong phổ thông. 3 năm nghĩa vụ quân sự. 12 năm cán bộ xã phường. Sau đó dần dần lên các cấp cao hơn, cho đến chủ tịch tỉnh.

Học vấn ghi: thạc sĩ kinh tế. (Không hề có thời gian nghỉ công tác đi học.).

Thật là, đơn giản như đang giỡn.

Ấn độ

 Lão từng mê mẩn nền văn minh Ấn độ. Nhưng có lẽ, nói cho chính xác, đó chỉ là sản phẩm của những thông tin một chiều.

Sau này, dần được biết, xã hội Ấn độ phân hoá dữ dội. Quá nhiều tầng lớp không dễ hoà vào nhau.

Từng nghe giáo sư J.V. tả đoạn đường xấu xí nối một công ty giàu có hàng đầu thế giới với sân bay quốc tế sang trọng.


Dường như nền triết học thâm sâu xứ Ấn là trải nghiệm của triệu triệu sinh linh khốn khổ?

Nhìn cảnh người dân Ấn khốn khó trong đại dịch mà không khỏi nghĩ về những rực rỡ của văn hoá Đông phương.

BHXH

 Cái "thằng" đòi giảm 50% tiền chi trả nếu người lao động muốn nhận 1 lần, "nó" nghĩ nó là ai?

Nhưng cũng phải ngậm ngùi công nhận, "nó" là "ai" thật.

Bắt buộc người ta phải đóng tiền. Có quyền quy định mức đóng. Tự ý quy định mức chi trả. ...

Lại còn lâu lâu sửa đổi quy định về thời gian đóng, thời gian được hưởng, ... để người lao động "máu lên não" chơi.

Ông nội họ cũng phải gọi "nó" là ông nội ấy chứ ...

Thứ Hai, 28 tháng 6, 2021

!

 Hữu tình sương sớm vương trên lá

Vô sự lãn ông lặng trước hoa




Người Triều tiên

" Người Triều tiên đau lòng khi ông Kim Jong-un tiều tuỵ ..."

Thật may mắn lão không phải là người Triều tiên.

Và, cũng không phải là "nhà báo" Việt ...

F1 cách ly tại nhà

 Nhiều người phấn khởi.

Lắm kẻ nghi ngờ.

Phấn khởi là phải. Nghi ngờ không sai.

Thể chế này chính xác là như vậy. Giấy tờ nặng nề. Lẩn tránh trách nhiệm. Tham nhũng tràn lan.

Có điều, nếu dịch bệnh tiến triển phức tạp, việc này sẽ là ... hiển nhiên. Vì, sức cùng lực kiệt. Có tham cũng ... chịu. Không muốn cũng ... chịu.

Thậm chí, điều trị F0 cũng có thể tại nhà.


Lão có cậu bạn. Trẻ tuổi hơn nhiều. Giỏi giang, từng lắm tham vọng.

Sau một thời gian sang Nhật về, bỗng dưng thay đổi hẳn. Làm trong lĩnh vực phát triển xe chạy điện, nhưng thở ra toàn giọng ... không tin tưởng.

Nào là nhiều vấn đề kỹ thuật khó thực hiện. Pin, điện, trạm sạc, ... Nào là đắt đỏ, nặng nề. Nào là rác thải chưa giải quyết được. Vân vân và vân vi ...

Bảo, em nói hầu như đúng cả. Nhưng, tiếc rằng, không có con đường nào khác.

Chuyện xảy ra đã lâu. Ngày nay, như bọn trẻ vẫn thường nói, thời đến, cản không nổi ...