Lúc trước có nghe câu chuyện vui vui thế này, ngày xưa (aka thời phong kiến) phụ nữ có "tam tòng" "tại gia tòng phụ xuất giá tòng phu phu tử tòng tử" (aka nhỏ nghe lời cha lấy chồng nghe lời chồng chồng chết nghe lời con (trai)), ngày nay cũng có "tam tòng" nhưng là dành cho đàn ông "tại gia tòng vợ ra chợ tòng công an đến cơ quan tòng xếp".
Thực ra nhân dân xứ "anh hùng" thì chẳng "tòng" cái đ. gì, nên nói ngày nay "tam doạ" thì đúng hơn. Đến cơ quan sếp chửi, ra đường công an doạ phạt, về nhà ... à mà thôi. Nhà nước không quá được một chữ phạt, với nhân dân ấy, thật là "ngưu tầm ngưu ...".
Lực lượng, thực là công cụ sức mạnh của chính quyền áp chế ngu dân, mỹ từ là công (cộng) (bình) an. Nhưng gây bất an từ công đến tư, từ ngoài đường đến trong tâm. Nên, mới phải "cầu an" ... Cầu, mà được, thì đã chẳng cần công nữa, càng công, lại càng phải cầu ...
Hôm nay chạy xe máy từ HA ra ĐN (nói theo kiểu "mới" thì chỉ đi trong ĐN thôi). Vừa ra khỏi nhà thì thấy lắc rắc, bèn mặc luôn áo mưa. Thực ra là nhân tiện trời hơi mát, chứ ra khỏi cổng thì không thấy mưa một giọt. Hẳn là trời chẳng phụ công (?), nên còn cách nhà vài trăm mét thì bỗng ... tầm tã. Chỉ là trước đó một chút hơi gió, áo mưa phần phật và tay lái liêu xiêu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét