Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2012

Nhạc nước



Vinpearl land Nha Trang.
19h, Chúa Nhật, ngày Một tháng Một năm 2012.

Từ hàng ghế thứ 2, chính giữa. Bằng điện thoại Sony Ericsson Satio.
Chỉ quay hơn 3 phút, vì còn để thưởng thức :-)

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

Cố chấp

Mình là người cố chấp.

Không phải là mình không biết điều đó.

Cũng không phải là bây giờ mình mới biết điều đó.


Nhưng mình vẫn ... cố chấp. (Không vậy sao gọi là ... cố chấp, hehe).



Dĩ nhiên, mình gặp nhiều rắc rối với điều đó.

Trước tiên là trong gia đình. Nhưng mình sẽ nói chuyện này vào một dịp khác.

Tiếp theo là xã hội. Rất nhiều người không bằng lòng dù bề ngoài tỏ ra bằng mặt.

Cũng còn may, có nhiều người bạn chấp nhận tính khùng khùng điên điên ấy.




Thực ra hôm nay mình nghĩ về một chuyện khác.

Chuyện có hàng tốt nhưng muốn bán được vẫn cần bao bì đẹp.

Bao bì đó thường khi tốn kém, xả rác (thậm chí nguy hại như bao ni lon).





Trong xã hội này, bao bì là bằng cấp, là mối quan hệ.

Thà ế hàng hay muốn bán?






Tự nhiên nhớ Vũ Như Tô.

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

The mark number zero

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 11 năm 2011. Lần đầu tiên mình ghi nhận cái cảm giác là lạ đó. Nó đem lại một dự đoán man rợ. Nếu dự đoán đó là sai, điều này sẽ mãi mãi là một bí mật của riêng mình. Nếu dự đoán đó là đúng, bí mật sẽ được bật mí khi được kiểm chứng. Và entry này mình ghi lại như một mốc đánh dấu.

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

Tấm Cám

Ngồi buồn nói chuyện láo thiên
Khi xưa tôi có đi khiêng ông trời
Ra đồng thấy muỗi bắt dơi
...

Buồn buồn kể chuyện cổ tích chơi.

Chuyện, đã gọi là cổ tích, thường có tích, và cổ.

Tích đã cổ, thường xuất hiện truyền khẩu. Nay biết được từ đâu trước ắt chết liền.

Cãi nhau trên văn bản ghi lại hẳn hoi mà còn khó. Có loại phổ biến nhất, nghĩa là nhiều người đọc. Lại có loại cổ nhất, nghĩa là được ghi lại sớm nhất, nhưng không khỏi mang ý chủ quan của người chép vậy.

Nên không ngạc nhiên cổ tích thường nhiều dị bản. Dẫu chẳng điền thư cũng phải đọc nhiều hẵng nói. Lại nữa, nhiều dân tộc, văn hoá ngôn ngữ khác nhau, đều có chuyện na ná, giao thoa là khó phủ nhận.

Vậy đọc Tấm Cám ngày nay không khỏi biết ơn các cụ Vũ Ngọc Phan hay Nguyễn Đổng Chi, trách cứ chẳng lầm lắm ru?

***

Mô-típ Tấm Cám không độc quyền. Dù cũng có dư luận cho rằng đó là chuyện nguyên phi Ỷ Lan xứ Việt. Trong khi dân Việt ngày nay không mấy lạ chuyện cô nàng Cinderella từ tận trời Âu. Cô này, theo tên gọi trong nhiều ngôn ngữ, phải là Tro (Bếp), nhiều người đã từng gọi tên này mặc dù phổ biến hơn là Lọ Lem. (Lạ nhỉ, Tro có gì là xấu, trong khi Lọ Lem nghe có hơi cẩu thả, hihi).

Nổi bật trong các câu chuyện là sự đối kháng giữa 02 cô gái. Nơi là chị em sinh đôi, nơi lại là cùng cha khác mẹ.

Chi tiết thi bắt tép (cá) giành yếm đỏ được cho là khiên cưỡng trong dị bản mẹ ghẻ con chồng. Lẽ ra cuộc thi là để xác định cô chị trong hai chị em sinh đôi.

Cái cô thường được độc giả kéo về phe ta, có vẻ đương nhiên, cũng được ủng hộ của người kể, chép chuyện bằng một thế lực siêu nhiên (ví dụ: Bụt, hehe). Thông qua, có thể là một hình ảnh gì đó (thường liên quan đến nhân vật chính, ví dụ hoá thân người mẹ đã mất), phổ biến ăn được, nên mới bị phe kia ăn mất (cá bống chẳng hạn). Dù sao cái (con) đó cũng để lại hiệu quả giúp nàng kia tiếp cận cơ hội giàu sang (vua).

Bí quyết của cô này là bàn chân nhỏ. Nhiều dân tộc mượn hình ảnh giày dép (nhưng cũng có dân tộc lúc chép chuyện này chưa đi giày dép, hihi).

Thắng được nhờ trợ giúp, đối thủ không phục. Nên tiếp theo là cuộc chiến đấu dai dẳng, bên tiêu diệt - kẻ hoá thân (chim - khung cửi - quả thị - ...)

Cuối cùng, (hình như quy luật cổ tích?!), ta thắng địch thua, chính thắng tà, happy ending :-D


Nhưng chính cái cách kết thúc khiến hậu sinh hao bút tốn mực phí giấy.

Ấy là bà hoàng hậu giành lại được ngôi lừa em mình (dù là cùng cha khác mẹ) "tắm trắng" bằng nước sôi khiến cô em chết "nhăn răng". Ghê hơn, nàng ta làm mắm em mình, gửi cho mẹ ghẻ ăn cho bõ ghét, kinh!

Tất nhiên, đây chỉ là một dị bản ở một nước nọ. Gay là ngày nay nước ấy náo loại vì cái hép-py en-đình đó.

Thực ra kịch bản "tử vong" do "tắm trắng" khá phổ biến. Tuy nhiên kẻ thủ ác phải là nhà vua (người thứ ba, cho công tâm, và giữ hình ảnh nhân vật chính). Mô-típ này được bình luận phù hợp cổ tích, nơi các nhân vật không phát triển tính cách (Thạch Sanh dù bị Lý Thông lừa bao nhiêu lần đi nữa vẫn cứ tin, ngu vẫn hoàn ngu hehe).

Còn "món mắm", thật tình mình hơi giật mình vì không biết liệu có nhiều dân tộc có cái món quốc hồn quốc tuý này? (ăn xác động vật để thối rữa lên men).
Mình có đọc được rằng cái kết "làm mắm" cũng được kể bởi người Ý (?!). (Dĩ nhiên đầu bếp là nhà vua chứ không phải cô Tro).


Tận tín thư bất như vô thư.

Chuyện (cổ tích), nội dung lẫn kết, tưởng cũng bình thường, có gì đâu mà rộn?


Bi kịch ở chỗ, người ta hì hục đưa vào cho được sách giáo khoa, với đầy đủ "tắm trắng" cùng "món mắm", chỉ đích danh thủ phạm là cô nàng vẫn bắt học sinh phải tụng rằng thì là hiền hậu (như cô Tấm, hehe). Bao nhiêu năm cấm cãi.


Rồi đây sẽ đến chuyện ông Hùng thách cưới cu Sơn và cu Thuỷ "voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao". Giá ổng thách "kình 9 vây, sấu 9 đuôi, mực 9 đầu" thì không khéo ngày nay người Tàu táng đởm kinh hồn dám bén mảng biển Đông!?
Rõ thách cưới chẳng khác trọng tài Vi-lít!

Nói đi thời phải nói lại. Ai bảo xưa không ai nghĩ chuyện hối lộ thiên vị làm chi?



Hay tại bầy cừu nay đã biết hỏi tại sao.



























Tự nhiên dài dòng. Đi ăn tối đã. Nói không với mắm. Hi hi ha ha.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

Do what you like, like what you do

Về việc tuyển nhân sự chuyên ngành IT của N cho U.

IT đang là lĩnh vực "hot". Nghĩa là cầu có phần vượt cung. Đặc biệt tại Đ, nhiều công ty bài bản mới thành lập. Trả lương trên mặt bằng, môi trường làm việc hấp dẫn hơn xung quanh.

N không thoát khỏi cái bóng của chính mình. Chỉ biết làm lấy được, chưa biết gì về khái niệm chất lượng. Khả năng nhận thức vấn đề và tự hoàn chỉnh mình dưới mức yếu kém. Khát vọng và tầm nhìn không quá đầu ngón chân cái.

Tuyển người không được tưởng không có gì là lạ.

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Bóp cổ rồng

Mình xem chương trình dự báo thời tiết, thấy nói vùng cửa sông Cửu Long triều cường dâng vào sâu trong đất liền, khi mà miền Tây vùng lũ vẫn ngập, chưa nói đến xa hơn một chút Bangkok đang chìm dưới nước lụt.

Phải chăng loài người đang hè nhau bóp cổ mấy con rồng (sông)?

Không sợ chúng quẫy sao?

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Stanford commencement speech 2005


Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học.
Nói một cách trung thực nhất thì thực ra, tôi chưa bao giờ học đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu chuyện đã từng xẩy ra trong cuộc đời tôi. Chỉ như vậy thôi, không có gì to lớn, chỉ đơn giản là ba câu chuyện.
...
(Steve Jobs)

Oct 5


Sáng nay lên mạng trễ. Thấy bác Chênh đưa tin S.J. qua đời. Nửa tin nửa ngờ (thời đại này sống ở VN thật khổ, không tin được bất cứ cái gì), bèn vào ngay www.apple.com thì thấy sự thật như trên.

Mới hôm qua thôi, quả táo giới thiệu iP4S.

Người ta viết rằng, ông là người luôn đòi hỏi sự hoàn hảo. Và đánh giá cao tính sáng tạo.

Về điều đó hẳn chẳng phải rườm lời?

Đời kỹ thuật của mình cũng chỉ ước hai điều đó. Tiếc là mình gia nhập thế giới i hơi trễ. Phận vùng trũng ...

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Một người Thầy

Đ email báo tin giáo sư Zboray L đã mất. Thực ra là ông mất đã gần 1 năm.

Có những việc, có những người mình cứ dần quên, quên dần ...

Nhớ Giáo sư dáng người thấp đậm, ngày ấy đã gần 20 năm, tóc Ông lúc ấy đã bạc.
Nhớ Ông kể Ông không có con. Lương giáo sư đại học cũng đủ để hai vợ chồng hàng năm đi nghỉ hè ở phía Nam biển nắng, Ý, Hy lạp. Sang Đức, lương đồng nghiệp bằng lương Ông về con số, nhưng tính bằng Đức mác (1 Đức mác bằng khoảng 20 cu-ron Tiệp).

Ông bảo mình ở lại học tiếp với Ông. Nhưng mình không tự lo được cuộc sống của mình, nói chi tới tiền học. Qua sông thuyền đã đốt, lưng dựa vào núi rồi, chỉ còn cách cuốn gói về nhà.

Giáo sư ở trong số không nhiều những người dạy bằng sách do chính mình viết.

Ông thường bảo, học được điểm đạt thì khó gì, chỉ cần không quá lười biếng. Cố gắng chút nữa là đạt điểm khá. Còn biết hệ thống lại kiến thức mình đã học nữa là xuất sắc.

Mình nhớ mãi, và bây giờ thường xuyên kể cho bọn trẻ nghe, điều Ông hay nói: "Bọn mày (dân ta hay quen với cách dịch xưng hô bỗ bã này) muốn biết gì thì hỏi mấy tay trợ giảng ấy, bọn nó gì cũng biết. Còn hỏi các phó giáo sư thì họ chỉ biết chỉ ở đâu trong sách thôi. Hỏi giáo sư, giáo sư chỉ biết phó giáo sư đang ở đâu."

Bọn trẻ nhà mình chẳng mấy đứa hiểu. Mà, chúng nó có khi nào cần hỏi điều gì đâu ...

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

I just called ...

Mình dễ rơi nước mắt.

Mấy bữa ni cũng tại bọ Lập.
Trần Tiến viết cho bọ, bọ trưng lên làm chi?

Gì chẳng thừa kế, mình lại đi hưởng di truyền tuyến lệ của ba.
Còn ngoài ra mình và ba chẳng hiểu gì nhau. Không biết có phải tại thời gian sống cạnh nhau của hai ba con hầu như chỉ tính bằng ngày bằng tháng chứ khó có thể tính bằng năm?

Mà nói cho cùng, mình chẳng thấy mình giống ai.

Không phải so sánh hay an ủi gì, tự nhiên mình thấy cay cay mắt khi người nghệ sĩ tâm sự chuyện gọi cho bạn, bạn hỏi "có chuyện gì không?".

Cứ phải  mới là chuyện sao?

Tự nhiên liên tưởng tới Stevie Wonder ...