Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012

Hè và mưa


Tối hè đặc quánh.

Chiều qua mình bỏ một cuộc nhậu. Thế mà không hiểu sao, về đến nhà đầu như đeo đá.

Thậm chí không kịp đánh răng, thả người xuống nệm.

Và quên trời.
Và quên đất.



Sáng dậy như bình thường. Khoảng 5h30.

Hè đã rạng.

Nhìn thấy những hạt nước rơi rơi trên tấm kính che giếng trời.

Vẩn vơ nghĩ:

Ah, cơn mưa không đủ lớn để thức mình dậy trong đêm.

Trong nhà vẫn oi nồng khí hạ.

Ra ngoài. Gió trời dường như cũng dịu được một phần.


Đạp xe trên đường buổi sáng.

Rải rác lại những giọt nước, rơi, rơi.

Không biết có từ trời.
Hay từ những tầng lầu, tán lá.
Qua đêm sót lại.


Lại vẩn vơ.

Tại thấy phố bơ phờ.

Chẳng lẽ chút mưa khiến đời vắng hẳn?

Hoá ra chỉ vì cúp điện.

Sáng thứ Bảy mà thôi.


Làm việc xong rồi.

Giờ ngồi nhà thấy bình yên lạ.

Mặc ngoài kia, thực ra trời không tầm tã.

Chỉ cỡ sụt sùi ...

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

Tân phong

Thời gian này, dịch tài liệu mờ cả mắt.

Hôm trước, tranh thủ lúc đi xe, nghe đọc Đoạn tuyệt.

Thừa thắng xông lên, nghe tiếp Tân Phong nữ sĩ.


Phải thú nhận rằng, bây giờ mình mới đọc Hồ Biểu Chánh.

Lúc trước mình ít đọc văn của các tác giả trong Nam. Đôi khi cũng cảm tính nghĩ rằng ít sâu sắc.

Bây giờ lại thích cái đơn giản đến chân thật. Phải chăng đang dị ứng với miệng lưỡi xứ láo liên?


Cùng là văn xưa, mình vấn vương với Đoạn tuyệt quá. Đành rằng cái kết không đến nỗi tối tăm. Nhưng những gì nhân vật chính phải trải qua khiến mình đồng cảm. Ở cái xứ này, dễ thường ngày nay còn tệ hơn hàng bao nhiêu năm trước.

Nghe giới thiệu Tân Phong nữ sĩtiểu thuyết thứ 29 của Hồ Biểu Chánh, viết năm 1937. Tinh thần có vẻ na ná Đoạn tuyệt. Lại nói kết cục bi thảm khiến mình xen chút lo âu.
Hoá ra chữ bi thảm này phù hợp xưa hơn nay. Hay tại ngày nay sự bi thảm hơn xưa hàng chục lần?

Đề tài hai truyện trên đều mượn chuyện phụ nữ mà nói chuyện cách tân. Cái sự đổi mới của cô Tân Phong xem ra còn quyết liệt hơn. Mà được kể lại bằng một giọng văn đến là đơn giản. Hình như đó chính là phong cách Hồ Biểu Chánh vậy.

Nghĩ, cuộc sống của tiền nhân cách nay đã non thế kỷ, mà sao đem so thấy ngày nay cháu con hèn nhục thế!

***

Thú vị của mình tập trung ở lối hành văn sao mà hay quá. Cách nói năng của các nhân vật thật là tuyệt, gãy gọn mà thật dễ thương. Sao tiếng ta thuở ban sơ lấp lánh làm vậy, mà lại thành lằng nhằng, rối rắm như ngày nay nhỉ?

Một điều không thể không nói thêm. Ấy là tiếng Nam. Mình thường đọc nhanh, lướt lấy nội dung chứ biết đâu hình thức. Mà dễ có đọc thành tiếng thì mình cũng chẳng khác thằng ngọng. Truyện này mà nghe không đúng giọng đọc chắc mất hay một nửa.

Nay mình được nghe qua giọng đọc của Thanh Vân (mà mình không biết là ai), thấy đáng yêu lạ. Tự nhiên mình thấy giông giống giọng cô Thảo (bạn thầy Hải). Cổ người Cần Thơ, nay sống ở Mỹ. Có vẻ rõ yếu tố giữ giọng ông cha là ở đâu.

Giọng ấy, văn ấy, tiếc.

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Đoạn tuyệt


9/5.

Quảng trị nóng.

Dù cho có chạy bao nhiêu quạt.

Dù cho mình đã bỏ ra 15 phút múc nước giếng tưới khắp sân.

Dù cho trời động mưa. Thoảng chút gió và mây đen kín một khoảng trời. Sấm động ùng oàng.

Trời vẫn nóng. Và người vẫn sống.

Nhưng mọi ý nghĩ như loãng ra. Không biết đã bao giờ có nghiên cứu nào về sự lười nhác và kém văn minh của xứ nóng?


Mất một buổi sáng đi xe từ Đà nẵng ra.

Vẫn lối chạy lòng vòng hơn 1 tiếng đồng hồ trên tuyến đường Nguyễn Lương Bằng - Tôn Đức Thắng rồi mới chịu rời thành phố.

Vẫn bác tài hút thuốc phả khói vào hành khách ngồi sau. Vẫn các bà già ăn quà vặt vứt rác xuống đường. Vẫn những cậu trai trẻ ngủ gà ngủ gật thúc mũ lưỡi trai vào đầu mình.

Vẫn tuyến đường tránh Huế lượn lờ hết trái sang phải giữa những cơ man ổ "khủng long".


Hôm nay 9/5 hẳn là ngày tốt. Vì gặp đến mấy đám cưới giữa đường. Cô dâu chú rể quần là áo lượt ngập trong nắng nôi bụi đường. Thậm chí cả một đoàn xe biển số 74 trực chỉ Đà nẵng.

Có kỳ dị không, khi để đỡ nhàm chán lúc ngồi bó gối trên xe, mình nghe audio book truyện này của Nhất Linh Nguyễn Tường Tam?

***

Cơn mưa nhỏ không đều không biết có phải là nguyên nhân, nhưng buổi tối lại mát lạnh bất ngờ, đến mức phải đắp chăn.

Tuy vậy sáng ra đâu lại hoàn đấy. Và cuộc sống thôn quê dường như tiềm ẩn nỗi nóng khác còn lớn hơn.

***

13/5

Lạ. Thời tiết Quảng trị. Cả mấy ngày. Trưa nắng nóng như đổ lửa. Mà tối mát rười mát rượi.

Quê nhà buồn buồn.

Vẫn những xưa cũ (còn hơn trái đất) sau luỹ tre làng (nay đã hầu như không còn).

Tre thì chặt được. Nhưng những gì ngày nảo ngày nao đã muốn đoạn thì nay vẫn chưa tuyệt.

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Tiểu luận về hạnh phúc

Chúa tạo ra muôn loài.
Các loài khác thì mình không rõ, chứ loài người, mọi cá thể đều chung một mục đích duy nhất: hạnh phúc. Dù hạnh phúc của cá thể này không hẳn (mà thường không) là hạnh phúc của cá thể khác, thậm chí ngược lại.

Nói ra điều này, mình cầm chắc có nhiều bạn phản đối.
Không sao, mình chẳng hề có ý định cãi lại hay thanh minh gì cả. Vì điều đúng bao giờ cũng đúng, không phụ thuộc người ta có biết là đúng hay không.

Nhiều người bảo, điều tôi muốn là X, là Y, là Z, không phải hạnh phúc.
Một số người không biết, X, Y và cả Z nữa, chỉ là những dạng khác của hạnh phúc mà thôi.
Hoặc nhiều khi, X, Y, và cả Z nữa, là cái vỏ, là bức tường, hay may mắn lắm là cái cổng, của (toà nhà) hạnh phúc. Thấy ngoài không thấy trong cũng là thường ở loài người vậy.

Đến đây vẫn có người bướng bảo, tôi không thể nhầm được, tôi không muốn hạnh phúc.
Không sao, người không tự biết mình cũng không ít.

Điều mình muốn nói chỉ là: ai cũng mong muốn hạnh phúc hết.

Bạn bảo: okie, okie, whatever, cứ gọi cái đích của muôn người đó là hạnh phúc đi.

Thì, người ta không biết cũng bình thường. Vì dù ý thức mục đích đó hay không, đã mấy người đạt đến hạnh phúc?
Còn, trong vô cùng những hiếm hoi người đạt đến hạnh phúc, liệu có 1 hay 2 người biết rằng mình hạnh phúc?
Nữa, cái hạnh phúc đó thường chỉ tồn tại trong một sát-na, thoáng qua như một tia chớp.

Chả trách.
Muốn không biết.
Biết không đạt.
Đạt không biết.


Riêng mình, mình biết chắc một điều: mình sẽ hạnh phúc.
Dù mình muốn hay không muốn.
Dù không quan tâm nhanh hay chậm, lâu hay mau.

Dĩ nhiên chưa phải bây giờ.
Dĩ nhiên càng không phải trong quá khứ.
Lúc nào? Sẽ là một bí mật nho nhỏ.

Sở dĩ mình chắc chắn như vậy vì mình biết nơi mình sẽ đến. Chỉ có một cánh cửa. Vậy phải qua đó.
Cánh cửa đó là hạnh phúc.


Chỉ, chưa biết lúc nào, không biết dừng chân bao lâu ...
... trước khi, đầu không hề ngoảnh lại.

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Ảo

Còn nhớ, lúc bắt đầu viết blog, mình xem như bắt đầu viết nhật ký.

Tuy nhiên có sự khác biệt, là blog mình để public, sẽ không giấu kín như một nhật ký thực thụ.

Điều này khiến blog không có những gì quá riêng tư. Với mình, sẽ là đủ. Đủ, như một người bạn có thể tâm sự hầu hết mọi điều. Còn điều không, có lẽ đáng để không. (Bỗng nhớ Bridget Jones Diary, hihi).

Từ rất lâu trước đó, mình đọc thấy rằng, nên viết nhật ký như một phương pháp tu thân. Nhưng mãi mình không bắt đầu (có lẽ chẳng muốn tu thân, hehe, nói gì tới tề gia, trị quốc, bình thiên hạ).

Cho đến khi gặp Yahoo! 360° (phải chăng tại mình lười bút, giấy mà siêng keyboard?!). Ngày ấy, ở đó thật là tấp nập. Thực ra thì mình vẫn chỉ viết nhật ký, như một nơi để trút những vui buồn. Mà mình lại thường buồn nhiều hơn vui, nên hẳn "ngôi nhà" của mình buồn thảm lắm.

Rỗi rãi, mình lang thang thăm nhà "các bạn" không quen. Lai vô ảnh khứ vô hình, bởi mình nghĩ nếu các bạn ấy theo dấu đến thăm nhà mình chỉ tổ buồn lây, hihi.

Kịp đến Yahoo 360 tan rã, người người tứ tán. Multiply, wordpress, Yahoo! 360plus, blogspot, etc. Mình cũng bon chen tậu nhà khắp nơi, cả những nơi hẻo lánh như Friendster. Những người mình quen biết (biết nhiều hơn quen) hầu như sang Mul nhiều nhất. Bên đó có dáng dấp mạng xã hội, giao lưu nhiều hơn. Mình cũng tạo một nick Mul, rồi ... để đó.

Một phần, dạo đầu vào Mul phải leo tường vất vả, mà mình quen đường hoàng, hehe. Thêm nữa, mình tự kỷ, vào đó không hợp. Mình thiền trong blogspot.

Bác mình có lần nói, mình thuộc dạng "tâm giao", không "quảng giao". Ngẫm bạn bè xưa nay, không học cùng phổ thông thì cũng quen ở đại học, ra đi làm thêm đồng nghiệp. Không nhiều, không ít, nhưng thực sự mấy tri âm?!

Nhiều người lạm dụng từ "bạn". Ngồi nhậu mình bảo, em ở nhà đọc entries còn vui hơn. Những người "bạn" trên mạng thông minh hơn, vui tính hơn, hiểu biết hơn nhiều. Dĩ nhiên, nói thế, cũng phải cân bằng.

Mình chọn Yahoo Plus làm nơi tiếp bạn bè. Chuyển được nhiều thứ từ 360 sang đây. Của nả không quan trọng, những gì mình viết ra bất quá cái hố của ông thợ cạo "vua có tai lừa". Yahoo thì ngày càng chuối ơi là chuối, nhưng cũng vượt qua được. Sắp tới lại còn chuyển sang đây.


Lan man thế.

Tự kỷ nhưng mình cũng quen (một ít) và biết (nhiều) người thú vị trên thế giới ảo.

Tiếc là đang vào giai đoạn thoái trào. Nhiều người thích qua lại ngắn gọn trên FB. Nhiều người đóng cửa chỉ chơi với bạn bè trong friend list. Nhiều người thì không viết nữa.

Mình vẫn cứ rảnh là lại lang thang. Có khi quen lối thấy cửa đóng then cài. Có khi chỉ thấy hoa đào cười với gió đông.

Có nhà, hễ cứ vào được là mình lại xông vào. Hàng ngày. Bookmarked.



Một nhà như vậy là nhà Lão Thầy Bói Già. Mình cười với Hội sản xuất bàn là, rưng rưng nước mắt với thơ Đinh Vũ Hoàng Nguyên.
Lâu nay, mình đọc thấy Lão Bói ốm nặng. Mình biết về Lão nhiều hơn qua comments của bạn bè Lão. Mình ngóng tin trên FB. Mình không rõ Lão bệnh gì. Mình lạc quan thấy bạn bè Lão hy vọng.
Thế rồi, sáng nay, mình thấy những comments thật buồn.

Bây giờ, mình được biết, thế giới ảo cũng có chia ly.
Sinh thời Lão bảo: ở đời sợ nhất là nhạt.
Vắng Lão đời nhạt đi nhiều.

Chắc Lão cũng không biết rằng, có người âm thầm hâm mộ Lão. Mong rằng điều đó giúp cho Lão nhanh siêu thoát. Vì đơn giản có thêm một người yêu mến. Và vì đó là điều mình cầu chúc cho Lão.

(Không đâu bỗng dưng mình nhớ tứ thơ Tú Mỡ khóc vợ ...)

Anh đi trước còn tôi ở lại
Công việc đời còn dở chút thôi
Bao giờ công việc xong xuôi
...

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

Cơ tâm

Mấy ngày nay, báo chí xứ nọ rộn lên với "máy phát điện chạy bằng nước".

Vẫn thói hám danh hơn thực. Người ta mơ về giải Nobel hơn là mong muốn một cái máy có ích cho loài người.

Nếu có thực chất, có thể nghĩ về một nguồn năng lượng sạch, có thể nghĩ về một nguồn năng lượng thay thế.

Bản chất nó là một cái máy chạy bằng nhiên liệu hydro. Hydro được tạo ra từ nước.

Đến đây, mình chỉ nghĩ về định luật bảo toàn năng lượng. Nôm na như dân ta vẫn nói, "... không tự sinh ra không tự mất đi, chỉ chuyển từ túi người này sang túi người khác ...", hihi.


Liệu công năng do máy đem lại có hơn năng lượng bỏ ra để tạo hydro cho nó chạy hay không?


Ông tiến sĩ xứ nọ giữ bản quyền về một loại chất "ma thuật" (hoá chất, xúc tác, chất khử, ... gì gì đó). Chất này giúp cho tiến trình tách hydro từ nước.

Mình lại nghĩ (thuật toán bắc cầu, hehe), sản xuất ra chất đó cần bao nhiêu năng lượng?

Trong trường hợp tất cả dẫn dắt trên đây là sự thực (thời buổi "lá cải" nhiều như sâu, huhu).



Khi đốt củi nấu cơm, hẳn không ai nghĩ những cái cây đã tích luỹ năng lượng cho mình!? Dùng than, rồi dầu rồi xăng, mấy ai ý thức nguồn năng lượng hoá thạch được hình thành qua bao nhiêu năm?!

Chúng ta đang ngày ngày ăn cắp của để dành của đất mẹ.

***

Mình nhớ lại, trước đây hàng bao thế kỷ, con người đã mơ ước về "động cơ vĩnh cửu".


Thơ ngây, mà trong sáng!

Ngày nay, than ôi ...




Bonus: (Chép lại từ Cổ học tinh hoa)

166. Cơ tâm.

Thầy Tử Cống đi qua đất Hán Âm, thấy một ông lão làm vườn đang xuống giếng gánh từng thùng nước đem lên tưới rau.
Thầy Tử Cống nói:
Kia có cái máy, mỗi ngày tưới được hàng trăm khu đất, sức dùng ít mà công hiệu nhiều. Cái máy ấy đằng sau nặng, đằng trước nhẹ, đem nước lên rất dễ và tên gọi là "máy lấy nước".
Ông lão làm vườn nói:
Máy tức là cơ giới, kẻ có cơ giới tất có cơ sự, kẻ có cơ sự tất có cơ tâm. Ta đây có phải không biết cái máy ấy đâu, chỉ nghĩ xấu hổ mà không muốn dùng vậy.

Trang Tử.

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Identity


Identity (2003) là bộ phim Mỹ mình mới xem tối nay trên HBO.

11 người có thân phận rất khác nhau tình cờ gặp nhau trong một motel. Trời mưa to, đường ngập không đi được, và điện thoại bị cắt đứt.

Từng người, từng người một bị giết chết một cách bí ẩn ...

***

Người Mỹ luôn có những bộ phim nói về những ý tưởng kỳ lạ.

Về tính đa nhân cách.

Những nhân cách tham lam, lười biếng, hung dữ, khiếp nhược, ... lần lượt bị giết.

Cho đến lúc nhân cách mạnh mẽ tìm cách tiêu diệt một số nhân cách khác, kể cả chính mình, để cho nhân cách dễ thương nhất được sống.

***

Tất cả những con người trong motel kia chỉ là một.

Và dường như cuối cùng chỉ còn lại một nhân cách. Khỏi bệnh.

***

Nếu chỉ có thế thì không hẳn là một phim Mỹ, hihi.


Nhân cách đáng sợ nhất là nhân cách đang lớn.



Đứa bé tự kỷ mới thực sự đứng sau tất cả ...

Yêu







Này bạn, tôi biết bạn yêu con bạn nhiều lắm.

Một tình yêu rất thật.

Từ một thực thể không gì có thể thật hơn là chính bạn. Đến một thực thể khác vô cùng gần gũi là con bạn.


Vinh danh sự sáng tạo của Đức Chúa Trời, các cá thể dù gần gũi đến bao nhiêu cũng không bao giờ giống hệt nhau.



Có người yêu con chim lắm, nuôi nó trong lồng son dát vàng.




Có bao giờ bạn tự hỏi, điều bạn làm sẽ tốt nhất cho con bạn chứ?

Tình yêu liệu có sai?





Có thể, tôi nghĩ, tình yêu không bao giờ sai.

Nhưng, thường, người ta tự nhân danh tình yêu mà không hề được uỷ quyền ...