Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Đại Nam

Mình nghe nói khu Đại Nam to lắm.

To giữa thời buổi bong bóng bất động sản sắp vỡ này e có gì đó cũng chẳng lạ (?!).


Mình chưa tới đó bao giờ, nhưng nghe cũng nhiều.

Thực ra nghe khen nhiều hơn chê.

Có điều, khen nhiều mà tóm lại chẳng được bao nhiêu.

Còn chê có một vài, mà nhớ.

Chẳng hạn, có một bạn (ảo) từng viết thế này: đến đó xem thì được, chỉ đừng đọc ...


Hiểu hàng. Mình cũng chả muốn tới Bái Đính ...

Đám đông

Một sai lầm, dù ngớ ngẩn đến đâu, cũng không đáng xấu hổ bằng một lỗi nhỏ mà cứ lặp đi lặp lại.


Một cuộc họp đáng chán không hẳn vì nó đáng chán, mà vì nó nằm trong một chuỗi các cuộc họp, dấu hiệu của sự vô bổ và vô vọng: họp không giải quyết được gì dẫn đến cứ gặp đi gặp lại đúng một vấn đề.


Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời
Mỗi số phận chứa một điều cao cả
(Ai đó nói hông phải tui).

Nhưng một đám người thì có thể tẻ nhạt, phải không?
(Cái ni tui nói, hihi).

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

HC

Hugo Chavez thủ tiêu cơ chế dân chủ để giữ quyền lực cho riêng mình.

Rốt cuộc mắt nhắm tay buông không biết đem theo được gì? Nhưng những gì ông ta để lại thì mọi người sẽ sớm rõ.


Cơ chế phi dân chủ giống một con quái vật được chủ nào nuôi dưỡng thì phục vụ chủ ấy.

Đến khi chủ chết nó sẽ bất kham.

Ông chủ như vậy dẫu có tạo được ánh hào quang đi nữa cũng sẽ chẳng mấy mà vụt tắt. Huống hồ mấy người có được hào quang? Chưa kể gần cuối đời ốm yếu đã không nắm cương nổi thú cưng của mình rồi. Gương bao độc tài còn đó.


Người giữ gìn cơ chế dân chủ có thể chỉ nắm quyền 4 hay 8 năm, nhưng ánh sáng để lại rọi cả ngàn năm vậy.

Thời sự

Thời sự cuối ngày ngày qua.

Tin nước ngoài: MU - RM 1-2.

Tin trong nước: Hàng triệu người mất ngủ vì mười ngàn đồng.


Chi tiết mời đọc báo khác hehe.



- Posted using BlogPress from my iPhone

Location:Vietnam

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Vệ sinh

Công ty tư nhân, của mấy con người trẻ tuổi, mà y như nhà nước.

Cuống quýt làm vệ sinh mỗi khi sắp có khách đến thăm.


Thành tích này, hàng đầu phải công nhận cho ngành giáo dục.

Sự giả dối nay đã ngấm sâu đến từng mạch máu, khớp xương, thớ thịt con người. Không còn phân biệt được nữa.


Bunus cái này cho một ngày vui vẻ, hihi.

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Mưa

Sáng ngắm mưa bay thấy thấy buồn
Người thì đi tám kẻ ngồi buôn
Sao trời không nín sầu chi mãi
Để nước mắt đời cứ cứ tuôn

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Cừu phí

Những ai từng qua một thời tuổi trẻ hẳn biết về những loại phí như tình phí, ngu phí, ...

Những ai tiếp tục sinh sống ở xứ ưu việt này hẳn sẽ biết thêm hằng hà sa số những loại phí khác, phí chồng lên phí.


Báo đưa tin: thu phí cầu đường, người nạp ấm ức, người thu bức xúc.

Người nạp phí ấm ức là phải, đã bị thu phí đường bộ trên phương tiện theo năm, nay lưu thông lại phải tiếp tục trả phí.

Người thu cũng chẳng vui vẻ gì, vì phải đôi co trong khi hợp đồng thu phí đang còn thời hạn.

Về mặt tài chính, trước mắt, người thu chưa thiệt hại gì nếu còn thu được. Nhưng chủ phương tiện lưu thông thì rõ phải nạp hai lần.


Theo định luật bảo toàn năng lượng, nhưng không thấy báo nào dám nói, chắc chắn dòng tiền sẽ chui vào một số bộ gian manh của chính phủ.

Cũng như xưa nay, khi chấp nhận đi trên những con đường làm chưa xong đã hỏng, thì chúng ta đã có sự im lặng của bầy cừu.


Hiển nhiên, những con cừu ngoan ngoãn nạp phí theo những dấu xanh dấu đỏ chẳng rõ từ đâu ra chỉ góp cho bữa tiệc của vài con sói.



- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad

Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Tu

Sáng nay, gõ xong, thấy mình mới viết entry thứ 301. Ngày 1 tháng 3.

Nhìn lại, tháng 1, 31 ngày 41 entries, tháng 2, 28 ngày 48 entries.


Thôi, (xì) tốp tốp, tu tu ...

Anne Hathaway

Dĩ nhiên, các nhà báo vn cũng chỉ biết xào nấu một vài tin đọc được ở đâu đó thôi.

Bài viết về ngôi sao nữ mới nhận giải Oscar nhờ vai diễn xuất sắc trong Les Misérables bị nhiều người ghét sau lễ trao giải.

Mình vì tò mò nên cũng kiểm tra lại xem thử. Dường như điều đó là có thật. Tuy nhiên nó không nhất thiết trầm trọng như các lá cải vn mong muốn.

Mình tò mò cũng vì một phần thấy hầu hết các bình luận phản hồi có ý phản đối. Rằng họ vẫn yêu mến nữ diễn viên, rằng thì là (mình đọc được ở đây nhiều nhất là từ này) - "ghen tị".



Mình nghĩ có một điều đáng vui và một điều đáng buồn.

Điều đáng vui là, độc giả không hùa vào theo các lá cải.

Điều đáng buồn là, nguyên nhân chính khiến A.H. bị phê phán có vẻ như chỉ phù hợp với văn hoá tây phương. Đó là người ta đề cao sự chân thật, trung thực. Dù vụng về còn hơn khéo léo giả dối, mặc dù ở đây chưa đến mức giả dối, chỉ mới là mang tính "diễn".

(Nhớ lại chuyện nói về câu nói nổi tiếng của một người nổi tiếng, người đầu tiên bước lên mặt trăng, là cảm xúc thật hay được chuẩn bị sẵn ở nhà?!).


Xứ ta, phải rất lâu, rất lâu nữa, người ta mới nhận ra sự quý báu của sự thật.

Và còn lâu hơn nữa, lâu hơn nữa, người ta mới dám chấp nhận nỗi cay đắng của sự thật.

Còn không biết liệu người ta có học được cách phân biệt đâu là sự thật hay không?

Xưa & nay

Năm qua, và đầu năm nay, các bạn (học) cũ của hắn họp mặt ì xèo.

(Học) đại học có, (học) phổ thông có.

Những lớp hắn học, đại học cũng như phổ thông, thường chỉ khoảng xung quanh 25 người (và nữ thì không hồi nào quá 4). Vậy mà nói gặp mặt bao giờ cũng khó khăn.

May có Facebook.


Mà nói um xùm Fb cho oai, chớ với trí nhớ của hắn, đọc như nghe xem như ngó.

Chẳng nhận ra mấy người.

Thời còn đi học, lớp hắn bị gọi là những ông cụ non. Chỉ biết học.

Hồi đầu nghe cũng tự ái, sau lớn chút thì chỉ cười cười (kiểu cao ngạo chúng mày không biết đâu hehe). Bây giờ thấy hình như ... đúng.

Trộm nghe mấy bạn nữ xinh đẹp (nay đã là các bà sồn sồn xinh đẹp) tám chuyện về mấy cậu trong lớp hắn, mới ghê. Mà từ hồi học cấp 2 kia, mấy o đã để ý mấy chàng rồi.

May (hay rủi?) không có hắn, không thì tiếc chết mất, hihi.

Biết mang máng mấy o học lớp nớ lớp tê, chớ nghe tên không thể nhớ được gì, mà nhìn hình lại càng chịu.


Không biết cái vòng kim cô đạo đức kỷ luật thời đó siết chặt bọn hắn có phải đã khiến hắn nên người (hoặc không phải giống người) như ngày hôm nay hay không?



Nhân đọc thấy các bạn (cũ) nhắc chuyện cũ, lại thấy các bạn (mới) nói chuyện mới, nghĩ mà cười.



Hahaha.