Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

Trường & Chợ

Tích Mạnh mẫu
Trạch lân xử


Sách cổ nêu gương bà mẹ nhà họ Mạnh, chọn láng giềng. Sớm goá chồng, bà 3 lần chuyển nhà mong tìm cho con trai môi trường sống tốt. Lần đầu ở gần nghĩa địa, lần sau ở gần chợ, cuối cùng đến ở gần trường học bà mới hài lòng. Con trai bà đã trở thành người học cao, danh tiếng.



Nhưng đó là chuyện xưa bên nước Tàu. Giờ hẵng nói chuyện nay nước V.


Hắn, từ chỗ làm việc về nhà, thường không đi theo đường ngắn nhất. Lý do đơn giản, đường đó đi ngang 2 cái chợ. Xe cộ người ngợm khá lộn xộn.

Vậy là phải đi đường vòng cho xa, dù chẳng lắm bưởi nhiều hoa. Song gần đây, thường về vào giờ tan tầm, hắn lại gặp khó khăn vì ... đường đi qua 2 ngôi trường. Học sinh đi lại nghênh ngang, phụ huynh đón con quay xe ngang dọc, đậu xe mọi chốn, ...

Mấy hôm nay hắn thử đi đường qua chợ và thấy ... chợ vẫn hơn trường.



Phải chăng câu chuyện nước V? Mà còn chưa nói đến thứ người ta bán buôn ở 2 nơi đó ...

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Ngu & Nguy hiểm

Giới trẻ ngày nay có câu nói vui: Đã ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm.

Dĩ nhiên, chỉ dừng lại ở câu nói vui, trêu chọc bạn bè là chính. Hoặc comment về những nhân vật xa lạ nào đó trên mạng.


Nếu hắn phát biểu: giám đốc dốt quá, thì sẽ có những người không vừa lòng. Nhẹ nhàng có thể có người bảo: anh không nên nói thế.

Cũng như trường hợp các bạn trẻ, đó chỉ là chuyện trên bàn nhậu. Nếu là chuyện "trong chính sự", hắn có thể bị buộc tội làm lộ bí mật công ty, à quên (hehe), tội sỉ nhục lãnh đạo, hay tội vu khống (nếu họ muốn).


Thế nhưng, hàng ngày, trong chức trách của hắn, có vô khối những điều vô lý, sai sót đã được thực hiện và đã được bảo kê bởi quyết định của giám đốc.

Và điều này thực sự rất nguy hiểm.



Lão già nơi núi nọ phẩy tay thở dài lui vào hang đá ...

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Tai nạn

Một máy bay chở khách của Nga bị rơi ở bán đảo Sinai. IS tuyên bố do họ bắn hạ. Putin có thích điều này?

Một tàu thuỷ chở hàng bị lật úp trên sông Sài gòn. Nhiều người còn bị kẹt phía trong.

Một xe buýt cán hàng loạt xe máy do những người điều khiển dừng lại trong hầm Kim Liên (Hà Nội) để ... mặc áo mưa.

Một vụ va chạm xe máy tối qua xảy ra trên cầu Sông Hàn, chỉ vài chục mét ngay trước mặt hắn khi đang lên cầu. Sau tiếng rầm là 2 chiếc xe máy văng 2 nơi, 2 người đi xe máy nằm bất động trên mặt cầu. Hẳn là 2 xe đi ngược chiều tránh nhau quá sát, và có thể là quá nhanh.


Liệu có những gì là có thể báo trước? Con người vẫn cứ vô tâm bình thản cho đến khi tai nạn xảy ra?



Tháng 10 chính thức qua đi với những cơn mưa tầm tã tối ngày 31.









Thực ra, nhờ báo mạng Slovakia, hắn được biết ngày này còn là ngày mà cách đây 37 năm (1978) đã xảy ra một vụ tai nạn tàu điện ở Košice. Tại sao hồi ở bên đó hắn không hề nghe đến nhỉ? Dạo ấy đã sau cả chục năm, nhưng địa điểm thì hắn vẫn đi qua hàng ngày. Bằng ... tàu điện. Vị trí ấy tàu lao từ trên dốc xuống, băng qua bến đỗ mà không dừng lại, đến khúc cua thì lật. Cướp đi mạng sống của 9 người, bao gồm cả nữ lái tàu. Ngay trước ngày cưới của cô (bà). Công an cho rằng tai nạn xảy ra do lỗi của nữ lái tàu. Trong nhiều năm người ta đã tin như vậy. Hình như đến tận ngày nay, nhờ sự phổ biến của internet, một nữ đồng nghiệp của cô (bà) thời ấy mới biết đến và đã lên tiếng bảo vệ danh dự người xấu số.

Ở xứ lúa nước, người ta cũng đang cố gắng nhớ về một vụ "tai nạn", đã cướp đi mạng sống của 2 anh em vị tổng thống đầu tiên của một nền cộng hoà. Và sự việc cũng bị bóng mờ che phủ suốt hàng chục năm (1963).

November rains.

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Dân

Liên quan đến chuyện "trẻ" trong chiến dịch thái tử đảng đang đồng loạt rộ lên ở xứ nọ.

Cách đó nửa vòng trái đất, đất nước kia cũng vừa có lãnh đạo mới, trẻ, con nhà, sau một cuộc bầu cử mà đối thủ thua khâm phục "nhân dân lựa chọn không bao giờ sai".


Tất nhiên, nhân dân nào?

Steve

Hôm kia làm việc với hai đồng nghiệp trẻ về lĩnh vực IT.

Bạn mới, tiến sĩ mới trở về từ Nhật, ngay câu đầu tiên đã bảo: em thấy anh giống Steve Jobs quá. Bạn kia thích thú bảo, lần đầu tiên gặp em cũng nói y như thế. Hehe.


Rảnh kể lại câu chuyện nhảm, trong khi đang nâng cấp chú iPhone5 tội nghiệp (lỗi từa lưa) lên iOs 9.1.

Nếu còn Steve, liệu có nhiều lỗi và cần update liên tục vậy không?



Nếu còn Steve, Apple có bán nhiều loại sản phẩm (đủ loại kích cỡ) và số lượng khổng lồ (thị trường TQ) vậy không?

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Alan

Ông già Alan Phan, trong cuộc đời mình, đã làm được những việc không mấy người làm được.

Kiến thức như ổng, càng không có nhiều người.

Tấm lòng của ông, như được biết đến vài năm cuối đời, buồn thay, dường như minh chứng cho "một đất nước không chịu phát triển".


RIP.

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Trẻ

Thi nhau nói, rằng thì là mà chúng nó quá trẻ.

Trẻ gì. Có trẻ trâu.

Ai chả biết, nói chuyện trẻ mà không phải là chuyện trẻ vậy.

Nói bầu bán cho màu mè, thực là lớp trước ép lớp sau. Chuyện này quen, bao hưng phế xưa nay đã rõ.

Xuất thân lại càng rõ.

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

Hồ Giáo

Bao nhiêu năm xây dựng với chả tiến lên cái chi chi, người ta dựng lên biết bao điều dối trá.

Hy vọng, đằng sau những hào nhoáng giả tạo với danh anh hùng này nọ, còn chút gì rất thật nơi một con người.

RIP.

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Rảnh

Sáng qua hắn đi trực thì thấy ở cửa cơ quan có mấy cái ni:




Nghe nói chở từ tổng công ty ngoài Hà nội vô, để lấy ý kiến nhân viên về đồng phục trang phục.


Hơn 20 năm làm việc, đây là lần thứ hai. Lần thứ nhất treo mấy bức ảnh hoành tráng cho nhân viên góp ý thiết kế xây dựng trụ sở tổng công ty. Hồi đó sếp trưởng phòng kỹ thuật (nay đã là phó tổng giám đốc) cười khẩy: những thứ mà cho phép nhân viên góp ý thì chỉ là ..., huhu.


Lên đến trạm lại thấy mấy cu thợ hàn đang hàn gia tăng cọc nhọn trên đỉnh hàng rào. Mặc dù mấy chục năm qua, kể cả từ thời hoàn toàn không có hàng rào, chẳng có lấy một vụ xâm nhập gọi là. Trừ côn trùng, chuột và rắn.



Từ ngày có chủ tịt hội đồng thành viên mới, hắn ghi nhận duy nhất một tài: chém gió. Mẹ kiếp.

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

Tôi thấy ...

Vâng, tôi đã thấy.

Hoa vàng trên cỏ xanh.


Thực ra mỗi lần nghe nói đến phim VN, hắn đều nhớ đến 2 câu (thơ) của (đồn rằng) nhà thơ thần đồng TĐK: Ngồi buồn ... / Còn hơn vào rạp xem phim nước mình.

Tiếc rằng, yêu nước là một cái tật khó bỏ. Cũng bình thường, yêu nước ít khi được đền đáp. Trừ, đôi khi, ngoại lệ, hihi.


Hắn sẽ không review rì-viếc gì hết. Ai thích thì xem, ai không thích thì thôi. Ai khen hay thì khen, ai chê dở thì chê. Ai bảo đẹp thì bảo, ai nói giả tạo thì nói.

Hắn cũng đã qua lâu rồi cái tuổi đọc NNA. Nhưng có lẽ hôm rồi hắn lần đầu tiên được xem NNA. Không phải đọc sách giấy hay ebook. Không phải nghe kịch sân khấu hay audiobook.


Và nội dung, hắn nhìn thấy mình trong đó. Không biết các bạn trẻ ngày nay thấy gì trong phim? Cổ tích chăng? The lost world?

Hắn thấy mình là mấy đứa trẻ, trong khi bố mẹ chúng, so với hắn dường như còn quá trẻ ...



Lạ, dân tộc này, hầu như chỉ đẹp khi nghèo.