Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

Hạ - Thu - Đông

Sáng ngồi trên xe giao ca, nhìn ra ngoài thấy nườm nượp các em gái xinh tươi áo khoác đủ màu váy ngắn ào ào xe gắn máy. Đồng nghiệp trẻ bình "loạn", rằng thì là các em trên Đông mà dưới Hạ. Lão phì cười, chắc các chú thích mùa Thu hihi.

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

Kiều (TVK)

Đời Gia tĩnh nhà Minh, có họ Vương làm quan viên ngoại, sinh được ba đứa con, con út trai là Vương quan, con đầu lòng hai đứa gái là Túy kiều vuối Túy vânhai gã nhan sắc đẹp đẽ xinh tốt quá chừng, lại thêm học hành thông minh, lịch sự đủ đều, cầm, kì, thi, họa chẳng thua ai.

Lúc y nhm tiết tháng ba, người ta hay đi tảo m. Ba chị em mi rủ nhau đi chơi xuân, đi qua khỏi sui, Túy kithy cái mồ con Đạm tiên, không ai giy c, không ai viếng thăm, thì nghĩ lại cái điều hng nhan bc phn mà khóc, hĐạm tiên về hòa thơ vuTúy kiu. Va chiu ti, ba chị em dnhau ra v, gKim trng là bn hc vVương quan, chào hi chuyện văn, hai chị em lạ khép nép giu mt.

Về nhà Túy kiều đêm nằm trằn trọc, chiêm bao thấy Đạm tiên về nói chuyện về nỗi đoạn trường đến sau. Túy kiều vùng khóc lên, mẹ nghe được hỏi làm sao vậy, thì nó nói chuyện chiêm bao lại cho mẹ nó nghe. Thì mẹ nó la biểu nó đừng có tin chiêm bao mộng mị, có thật vào đâu. (...)

Bữa ấy Túy kiều ra dạo vườn hoa chơi dưới gốc cây đào, anh ta nghe hơi có nó ra, thì chạy ra, trèo vách dòm vô. Con kia nghe động đã tuốt vô đóng cửa lại rồi. Ngó quanh ngó quất thấy cây trâm giắt nơi nhánh đào, liền với tay lấy trâm cầm về. Sáng ngày ra Túy kiều dậy chải-gở biết mất trâm mới ra mới kiếm. (...)

Cách ít bữa tới ngày ăn lễ sanh nhựt ông ngoại Túy kiều, cả hai ông bà và hai em Túy kiều đều đi, để chị va ở nhà coi nhà. Chị ta ở nhà một mình thong thả, đeo đồ vào đánh áo đánh quần, đóng cửa, ra phía sau, tuốt qua nhà Kim trọngLeo qua gặp Kim trọng dắc vào nhà, ở đó trò chuyện, làm thơ, làm phú, đánh đờn đánh địch, thề nguyền với nhau cho một ngày một đêm; khuya lại Kim trọng muốn xáp việc, mà va không cho. Sáng ra từ giã trở về, Kim trọng được thơ nói chú chết, nên lo về chịu tang.

 (...)

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2018

Sách

Lần đầu tiên trong đời, cầm những cuốn sách mới, mà nội dung thì đã đọc, thậm chí là đọc rất kỹ, hihi.



Tất nhiên, sẽ vẫn đọc (lại). Nói như các mọt sách, để hít hà mùi thơm giấy mới. Nhẽ, giống như ông bác sĩ gặp (lại) nữ bệnh nhân xinh đẹp, bên ngoài phòng khám, hehe.

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

Đốt lò hương cũ

Mai sau dầu có bao giờ
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này
Trông ra ngọn cỏ lá cây
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về
(Kiều)


Nhà thơ Đinh Hùng viết, văn nghệ sĩ, ngoài các tác phẩm để lại cho đời, còn có một "tác phẩm" nữa, là chính cuộc đời họ.

Nhà thơ ra đi năm 1967. Hiển nhiên ông tưởng nhớ những văn nghệ sĩ tiền bối, và sau 1954 chủ yếu ở trong Nam.

Lão không khỏi thoáng nghĩ về những "văn nghệ sĩ" ở một miền khác, bao gồm nhiều tên tuổi tượng đài, tiếc là "tác phẩm" kia của họ lại không được nhân văn như những gì họ viết ...


Đêm tàn, núi đổ. Ra đi một mình.
(ĐH)

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

Bóng đá

Không hâm mộ đến mức thán phục: tuyệt vời, cũng không rảnh đến mức xem tập trung rồi đi bão này nọ, nhưng lão nghĩ dưới thời Hlv Pak, xem không phải đau tim mong đợi thần Kim quy, cũng không phải bực mình với những ngớ ngẩn khó hiểu. Đơn giản là cảm thấy tự tin, dù có thua cũng không bị ức chế. Đẳng cấp dù chưa cao cũng lên một cách đáng kể chứ không chỉ cầu phong độ.

Trong cuộc chơi này, tiếc là VFF thì vẫn quá tệ. Đến bán vé còn kiếm chác nhập nhèm thì trông mong nỗi gì ...


Sent from my iPhone

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

Đường & Mưa

Người Mỹ làm đường lên núi, cũng trải nhựa mặt đường, phía ta-luy dương có rãnh lót đá cho nước mưa chảy, đến chỗ thấp thì có cống cho nước chảy qua phía ta-luy âm. Thường xuyên có người dọn đất đá lăn xuống lấp cống lấp rãnh, tránh không cho nước mưa tràn lên chảy qua mặt đường.

Kịp khi ngV quản lý, cống rãnh dần bị lấp kín, nước mưa chảy xé rách mặt đường nhựa, phàm chỉ cần một ổ gà nhỏ là sau một cơn mưa lớn sẽ thành vết nứt sâu dài, có khi lật cả nhựa đường lên như người ta đi cày. Ngày lão mới lên núi, còn biết dọn cống rãnh cho thông, ấy vậy mà đường vẫn ngày một xấu, nhiều lần phải cuốc bộ do xe không lên được.

Bây giờ thì người ta làm du lịch, mở rộng mặt đường, lấp hết cống rãnh cũ, cống rãnh mới làm cho có lệ đoạn có đoạn không, chất lượng thì chỉ vài tháng cỏ đã mọc lút, cắt không ăn thua. Bọn lão mỗi lần đi qua đều cám cảnh, đường đẹp đấy mà chưa biết được mấy ngày.

Quả nhiên máy móc thu dọn chưa xong nay đá lớn đá nhỏ đã lăn đầy đường, không lạ sau cơn mưa "kỷ lục" cây, đất lấp hết lối đi. Nếu biết nghe và làm, bớt ăn đi cũng chưa quá muộn?


Sent from my iPhone

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

Vận nước đang lên

Nhẽ, cái sự lên của nước (thậm chí ngập, ngâm) không quan trọng bằng mấy cái đầu kiểu "mày chê tao ngập hoá ra mày cũng bơi", và, "thường thôi, đâu chả thế".

Thường thôi, mấy sự ngập nước và kẹt xe. Thường thôi, dù được cảnh báo trước hàng năm. Thản nhiên hoành tráng 4.0 với lại biến đổi khí hậu. Thản nhiên ... thường thôi.


Sent from my iPhone

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Gia đình và giáo dục

Không phải đợi đến tận những ngày này, không cần những bài báo này nọ, người ta mới nhận ra rằng, nói xấu về các thầy cô sẽ khiến cho trẻ khó học hành.

Nhưng, lựa chọn phải là gì? Nhẽ dối trá?

Hoặc, vì xã hội này vốn đã ngập sâu trong dối trá từ lâu rồi.


Sent from my iPhone

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

Giáo dục

(Vẫn) vụ (không phải án) 231 cái tát, nay có thêm "phiếu khảo sát".

Học sinh sai 1, cô giáo sai 10, nhà trường sai 100, không biết bộ dục có biết mình sai 1000?

Thời đại khốn nạn đang đến kỳ "rực rỡ"!


Sent from my iPhone

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

Hoa hướng dương, like và ...

Lão không hề tin mấy cái trò kiểu đăng hoa hướng dương để ủng hộ 30K này nọ đang lan truyền trên mạng. Đơn giản bởi vì nó cứ khơi khơi chẳng có gì để kiểm chứng, và cũng chẳng có ai thống kê số lượng.

Thế nên lão không đăng như mọi người, dù cũng chẳng thèm để ý có kẻ nào đó đang trục lợi chăng. Nhưng lão like nhiệt tình các bạn của lão, những người còn chút lưu tâm ...

Hay lão đang cổ vũ cho sự ngây thơ ngu ngốc một cách trong sáng nhỉ? Hihi.


Sent from my iPhone