Thứ Hai, 9 tháng 3, 2020

Nắng

Tia nắng chiếu qua khung cửa
Nụ cười còn vẹn nguyên


Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2020

Văn hoa và chân thật

Anh phóng viên đem tặng em bé nghèo một chiếc xe đạp, trước ống kính máy quay, trong chương trình "Cặp lá yêu thương", nói một cách rất văn hoa rằng, "để con đường đến trường của em ngắn lại". Em bé người dân tộc thiểu số, không biết liệu có hiểu tại vì sao ngôi trường lại có thể gần hơn hay không?

Kết thúc chương trình, anh phóng viên lại tiếp tục văn hoa mà rằng "mong những món quà sẽ làm cho đường đi học của em ... dài hơn", sao mà tiền hậu bất nhất làm vậy?


Lão già nơi núi kia cười bảo, có ai lại mong những nỗi đau và những giọt nước mắt của mình được quay cận cảnh cho bàn dân thiên hạ thưởng thức kia chứ? Thế mà người ta cứ leo lẻo "của cho không bằng cách cho". Hiển nhiên, có mục đích cả.

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2020

Thông tin & bảo mật

Công ty lão có cái (gọi là) "văn phòng điện tử", vốn ... ruồi bu kiến đậu. Vì chỉ là nơi đưa lên các (được gọi là) công văn, nhiều như lá mít, chữ ken đặc như rươi mà thông tin thì như sao buổi sớm. Đến đám cạo giấy ở văn phòng còn không thèm vào (trừ chính những kẻ đi rải lá mít).

Để phá cảnh đìu hiu chùa bà Đanh, người ta bèn tuyên bố mọi thông tin chỉ được đưa lên đó, ai không biết ráng chịu. Thế là phải vào. Cá nhân lão chỉ thấy bổ ích mỗi cái bảng lương, tháng 1 lần.

Nay, chắc là vì lý do (gọi là) "bảo mật", người ta giới hạn địa điểm truy cập. Theo phong cách thuận tiện cho đám dán đít vào ghế ở văn phòng (thật, không phải điện tử, và đương nhiên cần gì đến cái văn phòng "ảo" kia nữa). Còn lực lượng lao động chính thì chỉ đọc được thông tin nếu đi làm việc (và hiển nhiên chỉ nếu đủ rảnh).

Ngày trước, có những "sếp" còn "bảo mật" bằng cách rút cáp mạng ra khỏi máy tính cơ mà. "Điều bí mật nhất là điều không hề được nói ra", chắc như cua gạch. Nhớ, đã từng biết những trường hợp ở Mỹ, nơi người ta chấp nhận vài mức rủi ro bảo mật nhất định để hệ thống hoạt động trơn tru. Nhưng đó là chuyện ... nhà người ta. Người ta phát triển. Và người ta giỏi.



Mà, cái "thông tin" được "bảo mật" nghiêm ngặt kia ... có khác gì đồ ruồi bu kiến đậu.

Thời sự Covid-19

Ngủ một đêm thức dậy, 16 đã thành 17 (và liệu có >17?).

Hỏng kế hoạch hí hửng tuyên bố "hết dịch'. Vẫn biết tình hình đang khá nghiêm trọng, nhưng thể chế lấy giấy tờ làm trọng thì ... cứ chừng ấy ngày không phát hiện thêm là tuyên bố cái đã. May, hay xui, toang.

Nhưng, thấy các bạn trẻ thi nhau hét "toang" thì lại hơi hoang mang, không biết ... mình có hiểu đúng nghĩa của từ này không? Phản ứng của chính quyền HN nhẽ đáng khen (họp khẩn cấp, cách ly khu phố).

Truyền thông thì ... vẫn khủng hoảng, như thường lệ. Ông chủ tịch, sau khi nói chuyện (điện thoại) với đương sự, "có lòng tin rằng cô gái (đã) không dự khai trương Uniqlo" (???). Nói vậy bằng bảo, cổ nói không nhưng ổng không tin, hoặc, cổ nói có nhưng ổng thấy khó nói ... Và, khác gì nói, cổ có tham gia.

Vậy là, một buổi khai trương, một khu phố, một bệnh viện (hay phòng khám bệnh), một chuyến bay, ... (và liệu còn gì nữa?). Dân tình thi nhau chửi, đồ nhà giàu mà thế này thế nọ vân vân. Còn may là cổ giàu, bay hạng thương gia (lên sau xuống trước ngồi riêng), và không đi từ sân bay về nhà bằng ... xe buýt!

Không phải do giàu, nhưng do thiếu hiểu biết thì chắc chắn. Còn nghe đồn rằng, cổ không hoang mang vì bị bệnh mà ... hoang mang vì bị chửi (!?). Giá cổ biết hoang mang vì (có thể) bị bệnh thì đã khỏi bị chửi.

Có lẽ, Anh, Pháp và Ý rất cần nghiên cứu case này, và chị của cổ. Xem ai lây cho ai. Còn vn, có lẽ, nên xem như cô ấy xui đi. Tưởng chúng ta cũng đã quen với việc ... thả gà vào cộng đồng rồi mới đi đuổi rồi.

Nghe đồn, dân khu phố bị cách ly không ít người tìm cách ... trốn? Đã phát hiện thêm dương tính ở những người tiếp xúc gần với cô gái. Vấn đề là có khoanh vùng được hết? Và những người ở vòng tiếp theo nữa?

Khen tiếp HN một điểm nữa là đang dùng camera để xác minh xem cô N nọ đi lung tung những đâu. Một khi cô đã không trung thực khai báo thì ai tin được cô nữa?


Từ London về HN là một chuyến bay dài, không gian kín, và những người trên đó giờ chắc đã tản ra khắp nơi? Nhất là mấy đồng chí tiếp viên hàng không, đã kịp đi những đâu nữa rồi ...

Biết không đủ, nhưng cũng nên ... lạy Giời ...

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2020

Vũ khí

Đọc được ở đâu đó lâu lắm rồi, rằng ngày xưa người ta bắt tay nhau là để tỏ thiện chí "tôi không cầm vũ khí".

Ngày nay, người ta lại đang cố tránh bắt tay nhau, bởi trong bàn tay "không" đang được đưa ra một cách thiện chí kia ... có thể chứa đầy vũ khí sinh học.

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2020

Chú phỉnh

Thấy trên vtv đưa tin về cuộc họp của chính phủ. Trước mặt mỗi gã (ả) ngồi đó là một tấm biển ghi chức danh và tên họ, "bộ trưởng xyz", chỉ không rõ, bộ nào? Đã thế, một vài gã lão biết mặt biết tên thì sau tấm biển lại ngồi một ai đó khác. Sao không làm tấm biển ghi "bộ xyz", có phải phù hợp cho bất cứ ai đại diện, mà lại còn có thể dùng hết nhiệm kỳ này sang nhiệm kỳ khác, tiết kiệm tiền cho dân?

Ngoài ra, còn thấy một số biển không liên quan đến chính phủ, "ban nội chính", "ban kinh tế", ... Nhiều khách thế, chắc cuộc họp cũng chỉ "diễn" mà thôi.

Than ôi!

Nhiều tiền để làm gì?

Dĩ nhiên, đại đa số các bạn trẻ nói (hỏi) vậy ... chỉ để cho vui. (Vui, vì ý là không bao giờ có nhiều tiền!).

Câu này, nghe đâu có nguồn gốc từ "qua" TN. Hình như ổng (nay đã) có nhiều tiền. Và, ổng cũng hay phát ngôn nhiều câu ... đầy khát vọng. Không biết có phải vì thế mà ổng trông ... điên điên (trong mắt nhiều người).

Tóm lại, câu đùa chỉ để xác nhận một dân tộc ... không bao giờ có nhiều tiền, cũng chưa bao giờ có khát vọng ...

3

Thứ 3 ngày 3 tháng 3, nói lăng nhăng dăm điều 3 chuyện.

Các nhà báo vn, hoặc rảnh quá, hoặc khao khát quá, đưa tin khá dày đặc về cầu thủ bóng đá Văn Hậu.

Từ xưa, đã có không ít cầu thủ từ các nước Đông Âu (nơi bóng đá ít thành công hơn) sang thi đấu cho các câu lạc bộ bóng đá Tây Âu (những giải nhà nghề nổi tiếng), thậm chí đến những đội bóng hàng đầu, và rất thành danh. Hiển nhiên đó là những tài năng thực sự, đến môi trường chuyên nghiệp, khác gì "cá gặp nước". Phía sau, không thể không ghi nhận nghị lực phi thường, sự rèn luyện không mệt mỏi, thể hiện ở khả năng ngày một thăng tiến.

Xuất khẩu tài năng, cộng bản lĩnh học tập trong điều kiện cao hơn, được chứng minh bằng thành tựu. Còn, tinh thần thi đấu, điểm rơi phong độ này nọ, có lẽ nên để lại tự dùng, nhỉ?

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2020

Xắt lát

Thế kỷ trước có vận động viên nhảy sào nổi tiếng người Ukraina tên là Sergei Bubka. Anh này lập nhiều kỷ lục đến mức người ta ví cách lập kỷ lục của anh với việc ... xắt lát (một loại thịt xông khói). Vì anh cứ nâng mức nhảy lên từng cm so với mức cũ, rốt cuộc anh nhảy được mức cao hơn đến hàng chục cm, để lại sau lưng hàng loạt kỷ lục được ghi nhận.

Lão nhớ đến anh này sau vài lần nghe bạn bè than phiền về "Delay Airline". Nói rằng người ta biết trước chuyến bay sẽ trễ hàng giờ, nhưng cứ thông báo cho hành khách rằng giờ khởi hành sẽ trễ 30 phút, rốt cuộc phải vài lần 30 phút như thế được thông báo.

Nay, lão lại so sánh 2 chuyện trên với chuyện ... dạy và học của bộ dục thời Covid-19. Vẫn biết, dự báo tình hình dịch bệnh không phải là chuyện dễ, nhưng có nhất thiết phải ậm ạch như chính phủ và bộ dục hay không?


Người ta vẫn nói học hành là chuyện cả đời, chẳng nhẽ vài mẩu kiến thức trong chương trình 1 năm học nào đó của bộ dục lại đều quan trọng đến mức không thể bỏ qua một mẩu nào?

Chưa kể tư duy đá quả bóng trách nhiệm cho người khác, rồi chính sách ba bốn chung gì đấy của bộ dục nữa, mai mốt lại ảnh hưởng ngày thi đề thi thống nhất này nọ ...



Chung quy, chỉ tại tư duy ... cũng được xắt lát ...

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2020

Xin lỗi

Cứ mỗi lần có ai đó xin lỗi ... Việt Nam là lão cảm thấy ... rất hoang mang.

Người ta thì thế nào chẳng có người này người nọ, có người xấu người tốt, có người hiểu biết có người chân thành.

Còn ta, nhẽ chẳng bao giờ sai chẳng bao giờ lầm?


Phải chăng, vì thế mà ta đã, đang và sẽ ... đi làm thuê cho người?