Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Sau giờ làm việc

Tăng 1: bowling Corpmart.

Tăng 2: tất niên nhà Hoài, gần bến xe.

Tăng 3: karaoke Phố Hongkong Hoà khánh.

Về, xe máy cháy đèn.

Mai, tất niên Sơn trà.

And now, it's the time to my bed.



- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad

Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam

Plato

Chuyện này trong xã hội có nhiều.

Đặc biệt nhiều nữa, là trong xã hội mà hắn đang ngụp lặn.


Ấy là nói nhân chuyện nhà văn X nhà văn Y từ chối nhận giải thưởng A giải thưởng B.

Nếu mình được giải cao thì thôi, còn được giải thấp thì mới ồn ào lên.

Suy ra sự phản đối có tính chuyên môn (!?).

Mà đã chuyên môn thì phải có được người giỏi chuyên môn ở vị trí xứng đáng.


Xã hội ta không thế.

Người có vị trí danh chuyên môn thực chẳng chuyên môn. Mà người có chuyên môn có được vị trí thì cũng đánh mất luôn chuyên môn.

Thế nên không lạ là 10 giải được trao có tới 8, 9 giải bốc mùi nồng nặc.

Đến đây thì thấy, đã không có chuyên môn mà ngoài chuyên môn cũng không có nốt.

Nghĩa là tư cách liêm sỉ gì cho vào sọt rác hết cả.


Hắn có lần nói về sếp: ổng biết đếch gì về chuyện đó. Đồng nghiệp phê bình, hắn cãi: bình thường thôi, việc của ổng là làm sếp, ăn lương sếp, việc của hắn là làm nghề, ăn lương nghề. Cứ chủ tịt thì phải trồng lúa giỏi hơn bác nông dân na?

Lúc khác hắn chửi: sếp ngu như ... (xin lỗi loài chó, hehe). Cái này mới nói về nghề nghiệp của sếp nè. Đồng nghiệp lại bảo, không phải ngu đâu, khôn đó. Gọi là khôn quá (khôn quá hoá ngu?). Ngu hay không còn bàn cãi, nhưng mất tư cách thì chắc luôn.


Chị Sầu riêng tự nhận là mình phê bình khôn (hơi hơi khôn thôi, hihi), nói: phía nào cũng tối.

Nói vậy là ngang Ngô Tất Tố viết hiện thực phê phán rồi. Haha.



Hắn chép lại lần nữa câu của nhà triết học Plato:

Một trong những hình phạt dành cho những ai từ chối tham gia vào chính trường đó là cuối cùng họ sẽ bị cai trị bởi những kẻ kém cỏi hơn họ.

Tam quyền phân lập

Hơn lúc nào hết, cần thiết lập tam quyền phân lập.

Và một hiến pháp thực thụ.



Vì đối tượng đang có nhiều dấu hiệu vi phạm pháp luật nhất

chính là cơ quan hành pháp!

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Ngày

Sáng, chán nản.

Trưa, buồn ngủ.

Tối, đau đầu.


Hết, đi ngủ.


- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad

Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Mỹ nhân kế

Hình như phim Mỹ nhân kế ra mắt tối qua.

Phim chưa xem, mà cũng không chắc có xem không, đã thấy buồn cười rồi.

Ấy là qua các comments trên Facebook. Hay nhất là câu của một bạn Nàng Thơm nào đó, đại loại phim kể về các số phận đau khổ, cuối phim lại chết gần hết, thế mà thấy ... mắc cười. Hihi.


Nghiệm ra là, các đạo diễn vn, nếu khôn ngoan, không nên tự gọi thể loại phim do mình làm ra, mà tốt nhất hãy để cho khán giả tự đặt. Còn không thì, cứ phim hài mà giã, cho chắc. Hehe.

Vì người vn tính vốn hay cười (ăn nhanh đi chậm hay cười).


Cười (chê) cũng lắm, nhưng rút cục lại bảo: so với những vân vân và vân vân, thì phim ... cũng xem được. Haha.

Thật không hổ danh dân tộc hạnh phúc nhất nhì thế giới!



Thế nên, năm nay, Tết, lương thấp, thưởng không có, xã hội rối loạn trộm cắp cướp giật, ...

Thì, cũng không có chuyện gì đáng buồn ...

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Không thèm đọc

Hắn nhận được qua email bản kết luận tổng kết năm.

Hình như dài mấy trang.

Liếc thấy mấy chữ "quyết liệt" với lại "nhiệm vụ chính trị".


Hiểu. Chẳng cần đọc làm gì.

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Nửa

Nhân nghe mấy bài hát giọng Quảng của Ánh Tuyết.




Người khen kẻ chê cũng lắm.



Thời nhỏ còn đi học, hắn không ít lần tự hỏi, tại sao trên dải đất miền Trung, nhiều vùng chẳng cách xa nhau là bao mà giọng nói khác nhau đến vậy?

Hỏi rồi bỏ đó.

Lớn lên chút, đọc nhiều sách sử, hắn cho rằng cách nói có phần cố tình trại âm của người Huế (kiểu bát-bác, bản-bảng, ...) có thể do tục kỵ huý đáng sợ chốn thần kinh?

Rồi hắn tìm đọc sách của Hồ Trung Tú về giọng Quảng, nhớ hồi học xong phổ thông, đến Tam kỳ lần đầu, hắn xiết bao lúng túng với nghe và nói.


Nhiều sách đã viết rằng, dân tộc này bao năm chống chọi giặc phương Bắc. Nhưng ít có cái nhìn sâu hơn. Bản thân chính "giặc phương Bắc" của chúng ta cũng luôn vất vả với giặc phương Bắc của họ (mà hai triều đại hùng mạnh Nguyên, Thanh bắt nguồn từ đó). Và chúng ta, đến lượt chúng ta lại là giặc phương Bắc của những dân tộc khác ...

Hắn nghi ngờ chữ "chúng ta" trong trường hợp này. Như HTT cố tìm câu trả lời, nếu nói "chúng ta" mang gươm đi mở cõi, thì "họ" đi đâu? Bị diệt chủng một cách man rợ chăng? Hay bị tuyệt chủng bởi bị đuổi chạy vào chốn rừng thiêng nước độc?

Những dân tộc đủ tàn bạo và ít nhân văn đến độ làm biến mất cả một nền văn hoá không có nhiều.


Câu trả lời của HTT đem đến một cách nghĩ khác. "Họ" đã ở lại. Nghĩa là "họ" ở lại trong chính chúng ta, trong huyết quản khó nhận thấy và trong giọng nói lồ lộ đã bao năm ...

Nói vậy, chúng ta vô tâm lắm. Cứ ra rả với những con rồng với những cháu tiên. Có thể nhiều, rất nhiều trong "chúng ta" quên đi một nửa của mình ...


Hắn từng có ý nghĩ cực đoan, về một dân tộc tận diệt một dân tộc khác. Thậm chí nay còn hãnh diện trên những di sản không-phải-của-mình.

Hay, trong chừng mực nào đó, hắn vẫn có phần đúng, nếu những con người ngày nay tiếp tục thờ ơ như ngăn lại dòng chảy của một nửa huyết quản trong mình.

Như thế, đúng là tận biệt, huhu ...

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Không khí

Không khí ở đây là không khí chuẩn bị Tết.

Ca mình làm vệ sinh cuối năm. Mình lau được một mảng tường nhà bếp. Hihi.

Đúng là truyền thống dân tộc. Cả năm ở bẩn, sạch ba ngày Tết.
Cả năm đói nghèo, ba ngày Tết rượu thịt thừa mứa. (Năm nay có lẽ cũng không mấy thừa mứa, nhưng vẫn là tâm tưởng ấy vậy.)


Công việc của mình vẫn thật nhiều ngổn ngang, mà sao lòng nguội lạnh?

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

Chuyện chó ỉa

Đúng hơn là chuyện ỉa của chó. Nhân đạp xe lòng vòng thành phố đáng sống thấy người dắt cho đi ỉa. Cũng nhân thấy cái ảnh hay trên Fb bạn QV. Hehe.

Tây nuôi chó, thường dắt chó ra khỏi nhà đi dạo, nó ị đâu họ dọn đó.

Ta cũng nuôi chó, cũng thường dắt chó ra khỏi nhà, nhưng không phải để đi dạo, mà để cho nó đi ị. Bất cứ đâu, miễn không phải nhà mình.


Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Thạch Sanh

Bận việc, chạy tới chạy lui, thấy mấy đứa tập kịch tự biên tự diễn, chuẩn bị mốt tất niên.

Có cảnh lâm tặc bị điệu vào gặp Diêm vương. Mấy đứa nói, lâm tặc phải hung hăng lên chứ.

Mình nghĩ, lâm tặc có thể có hai loại, hoặc chỉ có một nhưng hai thái độ. Hung hăng, hay ...


Định góp ý, lâm tặc có thể van xin, nói: con phận dân nghèo, bị quan lại cướp hết ruộng đất, phải lên rừng đốn củi kiếm ăn qua ngày.

Nghe giống Thạch Sanh quá, hihi.

Thời buổi, Thạch Sanh thì ít Lý Thông thì nhiều. Hay đúng ra Thạch Sanh đã nhiều mà Lý Thông còn nhiều hơn.

Xem ra đụng chạm, tự kiểm duyệt, hehe ...