Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

Mất nơi ở


Bức hình này có tên

A rose made of galaxies

This image of a pair of interacting galaxies called Arp 273 was released to celebrate the 21st anniversary of the launch of the NASA/ESA Hubble Space Telescope. The distorted shape of the larger of the two galaxies shows signs of tidal interactions with the smaller of the two. It is thought that the smaller galaxy has actually passed through the larger one. Credit: NASA, ESA and the Hubble Heritage Team (STScI/AURA).



***



Ì ạch mãi mới đọc xong Mất nơi ở của Phạm Văn Ký.
Ấy nói vậy, bởi có bạn, nếu tình cờ một mai đọc được sách này, lại bảo, hợp. Hehe.

Sách là sách được tặng (có ý gì không ta?).
Lâu thật là lâu rồi, mà đọc mãi không quá nửa.
Nói dày thì không phải quá dày. Nhưng đặc những chữ. Và đặc những chuyện.

Chuyện mất nơi ở.

Mà nào chỉ nơi ở. Chữ hơn một tý, mình nghĩ phải nói là mất chốn dung thân.

Câu chuyện nước Nhật những năm cuối thế kỷ 19. Bối cảnh là một công trường xây dựng đường sắt.
Là tín đồ phim cao bồi viễn tây, mình nhắm mắt lại là tưởng tượng ra cảnh công trường nhiều phần thô sơ này. Và cứ, nơi nào xuất hiện công trường kiểu này, là mang đến sự xâm thực văn minh nặng nề vào chốn hoang dã.
Bối cảnh nước Nhật, nhẽ còn nặng nề hơn. Cùng với quyết tâm duy tân của Nhật hoàng Minh Trị, nước Nhật chấp nhận sự hiện diện của những người da trắng trong vai trò như những người thầy.
Cuộc duy tân đã đưa nước Nhật lên vị thế hùng cường. Biết bao người thán phục. Nhưng có lẽ không nhiều người đặt câu hỏi, nước Nhật đã chịu đựng những gì trong cuộc thay da đổi thịt, chắc vô cùng đau đớn ấy?
Nhiều dân tộc láng giềng đã chọn con đường nhắm mắt bịt tai quyết không học.
Nước Nhật cũng bị giằng xé bởi những người dân nghèo hoàn toàn không ý thức, và một phần tầng lớp quý tộc cũ, kiên quyết đến quá khích bảo vệ hệ tư tưởng, hay bảo vệ quyền lợi ích kỷ.

Nhân vật chính, đại úy Hizen, đã chiến đấu và mất đi tất cả.
Thuộc tầng lớp quý tộc, ông từ bỏ những thanh gươm của mình để theo Nhật hoàng duy tân.
Người ta nhìn thấy cuộc chiến đấu vô vọng của ông chống lại bạn bè cũ, những chiến binh không chấp nhận thay đổi. Không nói về lòng quả cảm hay kỹ thuật chiến đấu tinh nhuệ, chính hệ tư tưởng của những con người cao thượng dám tự mổ bụng khi thua đã chế ngự dân trí và cả một phần những kẻ bên kia chiến tuyến như đại úy Hizen.
Nhưng, những chiến binh đó cũng vô vọng, khi đa số, gồm cả người đứng đầu, Nhật hoàng, đã chọn lựa. Và những kẻ thù đến từ phương Tây lại tỏ ra quá mạnh.
Dù sao, những chiến binh chống đối đã chết như họ đã sống. Đại úy Hizen mất hết.
Vì ông đã không dứt khoát.
Như hệ tư tưởng Tây phương. Như những người chọn truyền thống. Như đức vua mà ông phục vụ.
Đại úy Hizen luôn lưỡng lự.
Ông thất bại trước chiến binh chống đối. Ông nhục nhã trước những người Anh và người Pháp. Vợ ông ngoại tình với người da trắng. Con gái ông chọn kẻ thù của ông. Con trai ông chọn đạo của những người phương Tây. Cuối cùng, đức vua của ông phải chối bỏ ông.

Số phận đại úy Hizen không phải là số phận nước Nhật. Số phận ông chỉ là nhát cắt. Đau đớn và trở thành quá khứ của những vết sẹo.



Thực ra mình vô cùng thắc mắc. Cuốn sách mình đọc dịch từ nguyên bản tiếng Pháp, tác giả là một người Việt Nam, sinh ra và mất đi trong thế kỷ 20.
Phạm Văn Ký dựa vào nguồn tư liệu nào để viết về một nước Nhật cuối thế kỷ 19?
Lắm khi tự nghĩ, có chăng một đại úy Hizen-người-Nhật-đầy-mâu-thuẫn? Hay đó đơn giản là một người Việt?

Tư liệu nói rằng, Phạm Văn Ký là một người cô đơn, nhiều nỗi buồn và buồn hơn vì không chia sẻ được. Là một cây đại thụ của nền văn học thời của mình nhưng ông không được nhiều người biết đến. Có chăng, chỉ như là người anh của nhà thơ Phạm Hổ và nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ.

Hẳn không phải ngẫu nhiên khi ông chọn tiếng Pháp cho những sáng tác sau này của mình?

Mình đã phải thật cố gắng mới đọc hết Mất nơi ở. Bây giờ mình hầu như lại quên hết. Còn chăng, đồng cảm với nhà văn.

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

Văn lạ

Trước tiên không thể không nói, "lạ" không còn là lạ.
Khi đã nhan nhản, ngày này tháng khác năm kia, trên khắp những tàu lá cải bày đầy chợ Vẹt trên dưới lề nọ lề kia.
Những con sâu vẫn cần mẫn tạo vết trên lá cải theo vệt mỡ ai kia bôi sẵn từ thời "vi quân vi thần". Thuốc trừ sâu đẫm những lá "rau không sạch" chỉ trừ chết người mà lại thêm nuôi béo lũ bọ nhung nhúc ngày một "biến đổi gen" dị dạng.

***

Tôi không buồn "lạ".
Tôi chỉ tìm Văn.

***

Hãy xem đám vẹt lũ sâu nhìn thấy những gì:

Bài văn lạ xôn xao Hải Phòng
Hơn một tuần nay, học sinh, phụ huynh và nhiều người dân đất cảng chuyền tay nhau bản photo bài làm môn văn của một nữ sinh lớp 12 tại cuộc thi thử vào đại học tại trường THPT Năng khiếu Trần Phú, Hải Phòng.

Bài dài hơn 2.800 chữ, tràn kín 10 trang giấy thi. Bài văn lạ này bị điểm 0 (không), bởi người viếtkể lại câu chuyện của một cô bạn thân tuổi học trò yêu thầy giáo dạy mình. Bài văn đặc tả tình cảm thầy trò quá mức cho phép, thậm chí trái với đạo đức thầy, trò... gây hiếu kỳ cho nhiều người.

Bài văn có những câu: “Mười tám tuổi, lần đầu tiên tôi được một người đàn ông ôm, trong lòng tôi trào lên một cảm xúc rạo rực”. Nữ sinh này viết về kết cục của cái đêm yêu thầy kể trên là: “Hai tháng sau, cái bụng tôi ấm ách, tôi có thai...”.


.
.
.

Còn đây là bài văn đó:


***

Xưa nói "văn là người".
Giờ mới biết "đọc văn cũng là người" vậy.

***

Sâu lá cải (cố tình) không đọc thấy số phận con người "sinh ra nhằm buổi gian nan, lớn lên gặp thời khó nhọc".

Không nhìn thấy hủ tục "môn đăng hộ đối" trong những cuộc hôn phối ít-chữ-lắm-tiền với ít-tiền-nhiều-chữ dường như chỉ sinh ra gen-trội không-tiền-chẳng-chữ.

***

Không thấy Văn.

Không thấy Người.

Dĩ nhiên không thấy sự phẫn uất. Không thấy sự cùng cực.



Và không thấy sự phản kháng của một học sinh trong "cơn đại loạn thi thử" của bộ học nước nhà.

...
...
...










Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

Hết Tết.

Trưa mùng Bốn ra đường đón xe vào Đà Nẵng, nắng và bụi. Trong khi xe Huế nườm nượp, có xe gần như trống không thì xe Đà Nẵng vắng bóng. Đến khi xuất hiện những xe đầu tiên thì có xe không thèm dừng bởi đầy khách, cuối cùng mình đành nhảy đại lên một chiếc. Kiếm được một chỗ kê đủ nửa bàn tọa, người ép vào cửa xe, gần như ôm vào lòng cô "lơ xe" còn trẻ có mái tóc nhuộm vàng sành điệu. Suốt đường còn bị xê lên dịch xuống đôi lần nữa thì vào đến Đà Nẵng.
Rải rác những đồng chí công nhân uể oải đập đá vá đường. Đôi ba đồng chí công an giao thông ngước mắt thủy tinh lơ đãng liếc mấy chiếc xe chật ních bò qua. Tiến vào năm mới đi thôi.
Hết Tết.


- Posted using BlogPress from my iPad

Tết Tân Mão 2011 (4)


Mùng Ba. Nắng ấm. Lại các kiểu cúng. Haizz!
Lan man vài chữ nhân nghe đến đoạn cuối Tngh. Gã Lhx côi cút chỉ có, mà may mắn có được, Ndd là tri kỷ. Thế mà thường hứa ẩu, là tại nhầm lẫn ngụy tri kỷ vậy, nên tuy kiếm pháp cao cường vẫn vô tích sự khi gặp chuyện. Lại có những người chết thì sướng rồi, cứ trăn trối để khó khăn cho người ở lại. Than ôi, nếu mình sống đã sớm vô duyên rồi thì chết là hết, còn nặng nợ chi ...
Đi bộ dọc đường nắng nóng. Hai bên đường ngập những 500 000 Vnđ và $100 :-) Cứ mỗi lần bác nói chuyện nhà là mình ngao ngán. Dù rằng những điều bác nói toàn hay toàn đúng cả. Thế là tại sao tại sao? Lẩn thẩn nghĩ các cụ xưa có câu "Nói phải củ cải cũng nghe", mà củ cải nghe gì? để làm chi nhỉ? Chi bằng "làm phải củ cải nấu canh" he he he ...


- Posted using BlogPress from my iPad

Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2011

Tết Tân Mão 2011 (3)


Mùng Một. Mình không ra tới cổng. Mặc dù trời ấm hơn, và không mưa. Tranh thủ tắm đầu năm, một việc không dễ thực hiện ở đây trong những ngày này. Mọi thứ đã và đang (dĩ nhiên cũng sẽ) thay đổi. Chẳng lạ lùng gì, ở cái xứ mà khó có gì xứng gọi là truyền thống. Chỉ những ngoa ngôn cố nói lấy được, dối người tự dối mình đến độ u mê tin cả vào những bịa đặt của chính mình.
Mùng Hai ấm và sáng, quyết định ra khỏi nhà, cuốc bộ thẳng đến Giọt Thương Huyền. Chiều sẽ đi Đông Hà. Sáng xem một bộ phim "ngớ ngẩn" chắc là của Mỹ, về một cô gái mất trí nhớ. Với cô mỗi sáng thức dậy lại là "nhật nhật hựu nhật tân", quên hết ngày hôm qua. Và vì vậy cô phải ghi nhật ký mỗi đêm, để hôm sau dậy bố cô lại nhắc cô đọc ...


- Posted using BlogPress from my iPad

Tết Tân Mão 2011 (2)


Thứ Tư Feb 2, 30AL về nhà anh cúng tất niên. Bác nhất định bắt mình cùng cúng, bật mếu máo than về gia cảnh, không biết lúc nào mới thấy cháu nội về. Cứ gần tổ tiên thêm một bước, dường như lại xa cháu con thêm một bước. Sao tiên tổ và con cháu cứ mãi xa cách làm vậy?
Xưa nay mình vốn ngại việc cúng bái. Chợt nhận ra chẳng qua dọn cơm mời người đã khuất mà thôi. Nhưng có phần thừa mứa quá, nếu mình về hưởng chẳng thể vui lòng, hihi. Hôm nay mình còn dọn thiếu bát đũa, chắc các cụ phải ăn bốc, hehe.
Giao thừa có vẻ ấm lên.


- Posted using BlogPress from my iPad

Tết Tân Mão 2011

Thứ Hai Jan 31, 28AL ra Quảng Trị. May đi nhờ xe với anh em Kham nên thoát cảnh chực chờ nhồi nhét. Mà xe lại chính của bệnh viện Triệu Phong làm dịch vụ, Mr Hùng lái nên đưa mình về đến tận nhà. Vừa về đến nhà đã sang chị Uyên ăn cơm chia tay bác về anh Kát.
Thứ Ba Feb 1, 29AL sáng sớm đưa bác về. Vẫn như thường năm, bác đòi chở về bằng xe máy. Không ai dám mà nói đi taxi thì bác không chịu. Cuối cùng lại có xe đi nhờ.
Sau khi ngồi chơi một lúc, bày cho cu Công một chút với ioe gì đó, chuẩn bị đi thi cấp huyện, tiếng Anh qua game online, rồi túc tắc đi bộ ra thăm mộ. Quả là các cụ dù có ở gần cũng khó vượt qua mấy đoạn đường ngắn lầy lội ấy được. Khu mộ có thêm nhiều khuông mới, vẫn thế, không khuông nào cùng hướng với khuông nào. Đường vào chỗ chị Khánh còn lầy lội hơn, đến mức không thể đi được, phải leo theo bờ ruộng. Đời người rút cục thành một nấm đất, lẫn trong bùn lầy. Mình không muốn thế, muốn được hỏa thiêu, rải hết vào thiên nhiên, biển, rừng, sông, cống gì cũng được. Chưa đồng cảm nhiều, chắc số mình còn phải vật lộn với đời ô trọc lâu chán, huhu.
Bữa sau sẽ post ảnh bằng laptop, giờ gõ tạm offline vậy thôi. Đi bộ dọc đường, thấy ôtô cũng lắm. Tết đến thấy mấy đứa em lo cả quà cáp cho thầy cô dạy mấy đứa cháu, chẳng như xưa "mùng Một Tết Cha, mùng Hai Tết Mẹ, mùng Ba Tết Thầy" nữa. Còn nghe chuyện đất Hoan Diễn, có học hay không cũng phải trăm triệu lót tay mới mơ có việc làm. Đời ơi!


- Posted using BlogPress from my iPad