Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Bỏ phiếu

Công nghệ bỏ phiếu có vẻ đang ngày càng phát triển trên đất nước này. Nhất là trong bối cảnh sẽ có nhiều các cuộc bỏ phiếu tín nhiệm này nọ.

Thực sự chỉ cần phát triển nhân (the core) kiểm phiếu là xong.

Công trình nghiên cứu mới nhất đã được thử nghiệm tại một trung tâm, nơi luôn thể hiện là mô hình thu nhỏ điển hình của cả xã hội, có tên VFF.

Chỉ có 19 phiếu bầu mà người được 11 phiếu bị thống kê thành rớt, nhầm 19 thành 18 tuy hơi khó giải thích nhưng cũng chưa bằng thắc mắc của nhiều người tham gia bỏ phiếu: sao nhiều người không bỏ mà ứng viên vẫn đạt 18/19 phiếu (?!).

Thực ra công nghệ lõi này không phải được phát hiện ra lần đầu tiên. Trước đây đã từng có nhiều cuộc thi mà ban giám khảo không quá 6, 7 thành viên nghi ngờ lẫn nhau khi thấy kết quả bỏ phiếu do ban tổ chức đưa ra. Hay kết quả bỏ phiếu tại bộ học đạt quá bán trong khi hầu hết thành viên tham gia bỏ phiếu đều khẳng định mình bỏ phiếu chống ...


Nhớ chuyện cũ làng nọ yêu cầu dân mỗi người góp một vò rượu cuối cùng thu được một thùng toàn nước lã. Hahahuhu.

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Thủy lợi

Ngồi buồn gõ lại đoạn này chơi:

Toàn hạt Trung Kỳ gần núi gần biển, toàn cả đất dốc, nước sông chảy gấp ra biển, bờ thẳng nước sâu, không lợi cho ruộng nhà nông. Chỉ nhờ thời xưa, số người còn ít, cây rừng quá nhiều, các mẫu ruộng gần núi, nước chảy được thông, nông dân nhờ đó mà cày cấy. Lại thêm núi cao cây rậm, khí lạnh quá nhiều, dồn thêm khí ở biển, hay gây thành mưa, thuận lợi cho ruộng nhà nông là nhờ ở đó. Về sau, hộ khẩu thêm nhiều, người đốn củi đốt than càng đông, ở nước Nam không có chính sách cấm đốn cây rừng, để cho người tùy ý đốn lấy, đến nay các núi cao ở gần chỗ dân ở, cây rừng thưa thớt, trèo núi mà nhìn chỉ thấy đất đá mà thôi, các đồi núi nhỏ bị phá hết sạch. Núi nhỏ nước khô, khí đất thay đổi, xưa là ruộng màu mỡ, nay thành đất chai gầy. Cái khổ về thủy lợi, ở Trung Kỳ bi thiết hơn cả.

(Trích Trung Kỳ điền thổ thuế ngạch hà trọng thủy mạt chi tình hình)



Những dòng được viết cách đây cả trăm năm, nay đọc lại thấy chỉ tại mọi người u mê chứ không phải không có thầy vậy.

Mới biết câu "thuốc đắng dã tật" là không sai. Bởi lời phỉnh nịnh dễ nghe mà rốt cuộc chỉ "dịch chủ tái nô".

Ngày nay vẫn ngồi chờ kẻ nọ kẻ kia, thật là chưa tỉnh ...

Dân gian

Nhân xem Kỹ thuật của người An nam, thấy mấy bức tranh với chú thích: tranh dân gian

Bức bên trái có 4 chữ đề: Chu lang phóng hoả, bức bên phải cũng có 4 chữ: Giang tả cầu hôn. Đều là tích thời Tam quốc.



Dân gian xưa như thế. Nay nhà nhà xem phim Tàu, có gì là lạ đâu?

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

Bi ai

Gần đây rộ lên đăng lại "10 điều bi ai của dân tộc", được cho là của cụ Phan Châu Trinh.


1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.
 2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.
 3. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.
 4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.
5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.
6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.
7. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.
8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.
9. Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.
10. Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v...


Thực ra thì đây là một dạng tóm tắt ý, khá giống với trong lời giới thiệu của Nguyễn Văn Dương cho Tỉnh quốc hồn ca I của cụ Phan Tây Hồ.

Nếu nói cho chính xác thì phải còn hai mục nữa:

11. Người ta thi đua sản xuất các mặt hàng mới và tốt.

12. Người ta chú trọng tổ chức y tế một cách chu đáo tinh tường.

Chính là tóm tắt Tỉnh quốc hồn ca, bao gồm 13 chương, 468 câu theo thể loại văn vần song thất lục bát. 12 điều trên là nội dung 12 chương, trừ ra chương đầu gọi là Mở đầu.

Mỗi chương đều được mở đầu bằng nêu gương "người ta" và sau đó là nghiêm khắc phê "mình".

Ví dụ, chương năm có tiêu đề Đoàn kết, thương yêu nhau! (điều 4 ở trên), mở đầu như sau:

Người ta nghĩ sâu dài cặn kẽ,
Đũa bó to ai bẻ cho xuôi?
Chia ra từng chiếc từng đôi,
Phải ai tai nấy thương ôi còn gì.
Vậy nên từ đồng nhi, phụ nữ,
Chẳng ai không phải giữ lấy nòi.
Khôn ngoan đối đáp người ngoài,
Người trong một nước thì coi như nhà.



Hay như chương mười một Làm việc vì nước vì dân! (điều 10 ở trên), có đoạn:

Người mình không đức, không tài,
Ham quan, ham tước, chen vai cúi đầu
Cửa quyền môn mai chầu tối chực,
Đua chen nhau rạo rực như sôi.
Cửa tiền cửa hậu lăn vùi,
Cùng ra đến lỗ giậu chui cũng lòn.
Mình được rồi lo con lo cháu,
Lạ lùng thay cái máu tham quan.


Nói chung những giáo huấn kiểu này, may là của bậc đức cao vọng trọng nên mọi người dè dặt (cũng là một đặc tính rất Việt nam), chứ bình thường thì các phản ứng thông dụng sẽ là:

- Sai bét

- Không đúng hoàn toàn, có người thế này có người thế nọ (loại ý kiến này có thể nhiều nhất)

- Mày làm được gì mà dám nói thế? (may quá, cụ Phan nói, hehe)

- Thế mày là ai, ở đâu?

Tóm lại thái độ tiếp thu chê bai điển hình, hihi. Còn đồng ý may ra chỉ một vài.


Dù cho chỉ là số ít như vậy đi chăng nữa, nhưng cách đây hơn thế kỷ như thế, bây giờ vẫn còn như thế thì câu hỏi không phải là nhỏ. Chưa kể "số ít" này còn đóng vai trò thế nào trong lịch sử dân tộc, mới là "bi ai".





Nhân đọc lại PCT toàn tập, thấy lời kết tội cương quyết của ông dành cho Phạm Ngọc Quát về cái chết của Trần Quý Cáp.

Lịch sử, đặc biệt đang lờ mờ trong giai đoạn hiện nay, có rất nhiều nghi vấn. Tuy nhiên, nhiều nhà nghiên cứu, có nghiên cứu hẳn hoi, chỉ đặt nghi vấn cho sự liên quan của Nguyễn (Văn) Mại, còn Phạm Ngọc Quát dường như không còn nghi ngờ gì nữa.

Sách vở ngày nay có lối nói cứ đổ cho tội ác phong kiến thực dân. Thực ra một vụ án đã mang danh "mạc tu hữu" tất phải có Tần Cối.


Btw, Phạm Ngọc Quát có người cháu nội về sau cũng khá thành công trong một chính phủ khác, là bác sĩ Phạm Ngọc Thạch.

Hiện thực

Nghe vài đoạn trong Mõ làng 1.

Dĩ nhiên có ý kiến nhưng không bình luận. Tránh thói quen của nhiều người, thích hóng bình luận và cũng bình luận nhưng không hề nghe.

Trích một bình luận mà mình thấy thích thú:

"Đây là thứ âm nhạc đến từ địa ngục, nhưng, nó lại ăn khớp một cách kỳ lạ với những hiện hữu trong xã hội này."

Bị cấm.


***

Bỗng nhớ trường hợp Bụi đời Chợ Lớn.

Cũng bị cấm.

Vì phi hiện thực.

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Big spam

Chương trình mail client của mình như bị treo.

Force quit 1, 2 rồi 3 lần vẫn thế.

Thấy mặt spam nhưng chưa hiểu nguyên do. Bèn login vào webmail page.

Thì ra một đồng chí spam có attachment file quá lớn.

Thật không hiểu nổi hạng người gửi những spam kiểu như vậy nữa.


***

Nhớ lại chuyện um xùm với Bkav hôm rồi.

Chuyện tần suất truy cập cao vào server của họ có thể là láo, nhưng cũng có thể là đúng.

Vấn đề là có đúng thì cũng chẳng có gì đáng tự hào.

Một chương trình như vậy truy cập server nhiều chỉ thể hiện công nghệ tồi, ảnh hưởng quyền lợi khách hàng (tốn dung lượng, thiệt hại tài chính và mất thời gian, gây nghẽn mạng chung).

So sánh với Google và Facebook là trò láu cá cố tình đánh lận con đen.

Nhìn mặt mấy kẻ đó mình cứ thắc mắc: chả lẽ chúng nó dốt đến thế? Hay chỉ là vô liêm sỉ lừa dân đen.


Nhiều người mắc lỡm lắm, than ôi ...

The thirteenth floor (1999)

Gã làm việc cho một công ty tin học, nơi sở hữu một cỗ máy mô phỏng, dựng lên cả một xã hội với những con người có những số phận riêng. Lâu lâu, gã login vào hệ thống, nghĩa là nhập vào một nhân vật trong xã hội mô phỏng, tương tác với các nhân vật khác trong xã hội ấy.

Trong thời gian đăng nhập, nhân vật bị đăng nhập đánh mất cuộc sống riêng. Sau khi người đăng nhập logout, nhân vật kia "tỉnh lại" và không thể nhớ mình đã làm gì trong khoảng thời gian đó.

Nhưng, đời bao giờ cũng đầy rẫy những chữ nhưng, thỉnh thoảng có những sự cố nho nhỏ xảy ra.

1. Nhân vật bị đăng nhập khi tỉnh lại có những "cảm giác ngờ ngợ" về những ký ức mờ ảo xảy ra trong những khoảng thời gian "bị đăng nhập".

2. Những nhân vật này trở nên "đa nhân cách", bị nghi ngờ, bị ghét bỏ cũng như được yêu thương theo những cách khác nhau.

3. Họ lờ mờ nhận ra thế giới của họ là hữu hạn, là không có thực ("ảo") và dễ bị chi phối bởi những kẻ đăng nhập "không mời mà tới kia".


Thế giới ảo dường như "chỉ là những mạch điện tử" kia lại chứa đựng những số phận hết sức nhân tính. Không còn đơn giản chỉ là những phiên log-in & out hay đơn giản power off.


Cao trào xảy ra khi gã ("người đăng nhập" thế giới ảo) nhận thấy trong thế giới thật của mình cũng có những khoảng thời gian không thể nào nhớ nổi ... Rồi những cảm giác ngờ ngợ xuất hiện khi gã thấy ai đó "dường như đã gặp ở đâu đó" ...

Một bật mí nho nhỏ, nếu nhân vật bị chết trong khi đang "bị đăng nhập", họ sẽ "thức dậy" trong thân xác "kẻ đăng nhập", dĩ nhiên, ở "thế giới phía trên" ...


Hồn vía những Throne, Inception đã xuất hiện trong kịch bản năm 1999.


Liệu có một ngày, nick của hắn sẽ bảo hắn: ông hãy để cho tôi yên? Và hắn sẽ bắt đầu tìm kẻ tạo ra profile của hắn ...

Có kịp trước khi màn hình báo     ...  S h u t   D o w n  ...

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Mới

Sáng đầu tuần.

Đạp xe qua đường Nguyễn Tri Phương, thấy một cái cột (như cột đèn đường) mới. Bèn ngước nhìn lên thì thấy trên đỉnh gắn một cái hộp vuông vắn với mấy cái râu thòi ra ngoài.

Thành phố đã triển khai mạng public wifi chăng?


Đến trước cửa công ty thì thấy 04 bé gái nhỏ nhắn xinh xắn áo xanh tình nguyện đang đứng giăng 02 tấm băng rôn ngay ngã tư: "Đề nghị tắt máy xe khi dừng trên 20s".

Cười nói với mọi người: lẽ ra các em nên bảo thành phố gắn thêm tấm biển báo thời gian đèn đỏ là bao nhiêu giây nữa, hihi.

Người xung quanh bảo: không bao giờ có chuyện thực hiện được.

Btw, mình thường đi xe không gắn máy (xe đạp), và có một chiếc khác máy không có đề (foot kick starter only) huhu.


Nghĩ bụng, e phải gắn bảng điện tử chứ mấy cô bé này thì chỉ phong trào thôi.


Nếu có đạt được thành phố wireless, chắc vẫn phải phấn đấu tiếp thành phố column-less ...

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Trance

Hôm nay xem phim Trance.

Phim này mà mang quốc tịch vịt thì bị cấm chắc. Lý do phi hiện thực (!?). Một nhóm tội phạm ăn cắp tranh, để lạc rồi tìm cách lấy lại. Không bóng dáng công an nhân dân, không tổ dân phố.

Hôm kia mình tìm được một phần mềm, iSimulate, giúp Xcode mô phỏng được những chương trình sử dụng phần cứng trên iPhone, như GPS hay accelerometer. Thử thành công.

Thấy báo chí đưa tin loại bút viết giống thật nhưng chữ biến mất sau một thời gian ngắn, được sử dụng để viết và ký các loại giấy tờ vay nợ, ...

Hôm trước còn có tin hỉ hả với cái máy bay không người lái made in vn nữa.


Haiz, chẳng phải ngoài đời còn u mê gấp mấy trong phim ru? ...



- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad

Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Trò chơi

Đọc Kỹ thuật của người An nam, thỉnh thoảng gặp lại những trò chơi hồi nhỏ:


Dòng chữ nôm phía trên: trẻ con đánh pháo bằng đất.

Nhớ trò này là vắt đất sét thành dạng như cái bát (chén) rồi ném úp xuống đất, áp lực không khí bị nén lại trong lòng bát khi ép xuống mặt đất phá vỡ thành bát (đất sét đang ướt) tạo thành tiếng nổ khá vui tai. Rồi lại vắt lại ném, chơi hoài không hết cục đất, thậm chí để đó vài hôm sau ra đổ nước cho đất mềm chơi tiếp, chán thì thôi.






Trò này chỉ cần ít viên sỏi, ném lên đỡ xuống bằng bàn tay, lúc ngửa lúc sấp, sao cho đừng rơi viên nào. Cái chính là sự khéo léo của người chơi, càng chơi giỏi càng chế ra lắm trò, nhiều sỏi hơn, tung cao hơn, nhiều động tác phức tạp hơn, ... Đủ bài thì "ăn" sỏi đó về mình, như hết level, sang level khác vậy. :-) Chơi nhiều người, thi thố xem ai được nhiều sỏi hơn.

Hai chữ nôm ghi: đánh chắt.  Từ điển nôm ngày nay thường viết chữ chắt không bao gồm chữ tài.


Hôm nay gặp lại hai trò chơi với đất và đá. :-D