Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Bão & Đêm




Bão giông mãi tận phương nào
Mà đây mưa gió ầm ào suốt đêm
Thực ra mưa chả ướt thềm
Nhưng gió lồng lộn suốt đêm gầm gào ...

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

Sư tử

Xứ sở lạ kỳ!

Nếu đặt vài con sư tử đá để trang trí thì chả hiểu ảnh hưởng thuần phong mỹ tục ở chỗ nào mà phải có quy định cấm?

Nhược bằng đá là biểu tượng tâm linh hay gì đó khác thì thực buồn cho niềm tin của cả một dân tộc sao dễ dàng thay đổi?


Thông tin ảnh hưởng đến thị trường mà đáng kể đến thế như báo chí đưa tin thì thử hỏi từ xưa đến nay ai mua là chính?

Rồi một ngày tượng Phật các kiểu liệu có sao?



Nhớ khi xưa rồng đá tượng trưng cho vương quyền, chân móng năm ngón, làng quê thứ dân muốn đúc rồng thời bắt buộc phải ít móng hơn. Không lẽ đây chăng?

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

Kiến

Hắn trải tờ giấy cũ lên bàn. Thấy một con kiến nhỏ bò ở mép tờ giấy.

Hắn ghét kiến. Muốn lấy tay dí một phát giết ngay. Nhưng rồi nghĩ. Để làm gì. Chỉ là một con kiến?

Khoa học nói rằng, những con kiến đi lẻ như thế là những con kiến trinh sát. Có thể. Hắn quan sát thấy con kiến đánh hơi được mùi thức ăn. Không biết bằng thứ giác quan gì, con kiến không bò thẳng mà lại rất ngoằn ngoèo về phía mẩu thức ăn rơi vãi.

Nhưng liên lạc thì rất nhanh. Con kiến thứ hai xuất hiện.

Một bầy kiến thì thật là đáng ghét. Nếu hắn giết chết con kiến đầu tiên. Thì sao?


Phận kiến ...

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

Nhất trọng nhất khinh

1. Nhà nọ khuyến khích đứa con học giỏi bằng lời hứa phần thưởng một chiếc máy chơi trò chơi điện tử. Mục đích đạt được, phương tiện có được. Thành tích học tập tiếp theo của đứa con tưởng cũng có thể đoán được.



2. Cộng đồng kia giúp một đứa nhỏ bị bạo hành bằng cách quyên góp được một số tiền lớn. Đứa nhỏ nghiễm nhiên trở thành một dạng ông chủ và có dấu hiệu bạo hành lại những người thân (phụ thuộc) của mình.



3. Đất nước ấy giành chính quyền qua chiến tranh. Những người đánh nhau giỏi nhất được tưởng thưởng bằng những vị trí quản lý (thậm chí còn được gọi là lãnh đạo). Dễ hiểu, họ biết cách quản lý đất nước mới hay dùng quyền lực để tận hưởng công lao cũ.





Lão già lười nơi núi này cười rằng, sự đời đại để như thế cả ...

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

Nhậu

Hắn không thích nhậu.

Cũng ít khi nhậu.

Nhưng lúc nhậu chỉ muốn say.

Muốn quên.



Nhiều lúc lại cứ không say.

Đã không còn ao ước gì.

Đến những thân thương đang lặng lẽ mất đi mà người trong cuộc dường vô tình chẳng biết.



Thường khi xem phim hay bực mình những kẻ chán đời giải sầu trong rượu.

Đâu dễ hiểu lòng đau.



Tối qua hắn đã không say ...

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Nhừ

1 ngày.

7 giờ đồng hồ.

5 kỹ sư.

   lắp được
3 cái bóng đèn.


Hehe lương quá bèo.

Mỏi hết các cơ quan đoàn thể.

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Đời người

Nổi tiếng từ bức ảnh chụp được nụ cười của bà trước toà.

Phải có niềm tin lắm mới có được nụ cười như vậy sau hành động lạnh lùng dùng súng ám sát người khác, một đồng bào của bà nhưng khác lý tưởng.


Phe của bà thắng cuộc, bà được tưởng thưởng bằng nhiều chức vụ khác nhau, không rõ xuất thân như thế thì tài năng thế nào.

Cũng không rõ mâu thuẫn từ đâu, bà bị một số đồng chí của bà mưu hại đến mức suýt phải quyên sinh.

May mắn thoát được, bà được khen là người trong sạch, trong khi các đồng chí của bà sa vào nạn tham nhũng không lối thoát.



Nay thì bà đã trở về với cát bụi. Những kẻ mưu hại bà vẫn không bị vạch mặt. Đất nước vẫn lầm than.

Không biết, cuối đời, bà có đủ bản lĩnh nhìn lại đời mình hay không ...

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

Nhớ rừng


Thế Lữ


(Lời con Hổ ở vườn Bách thú, 
Tặng Nguyễn Tường Tam) 



Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua
Khinh lũ người kia ngạo mạn ngẩn ngơ
Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm
Nay sa cơ bị nhục nhằn tù hãm
Để làm trò lạ mắt thứ đồ chơi
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ
Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa
Nhớ cảnh sơn lâm bóng cả cây già
Với tiếng gió gào ngàn với giọng nguồn hét núi
Với khi thét khúc trường ca dữ dội
Ta bước chân lên dõng dạc đường hoàng
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng
Vờn bóng âm thầm lá gai cỏ sắc
Trong hang tối mắt thần khi đã quắc
Là khiến cho mọi vật đều im hơi
Ta biết ta chúa tể của muôn loài
Giữa chốn thảo hoa không tên không tuổi

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật
Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu
Ghét những cảnh không đời nào thay đổi
Những cảnh sửa sang tầm thường giả dối
Hoa chăm cỏ xén lối phẳng cây trồng
Giải nước đen giả suối chẳng thông dòng
Len dưới nách những mô gò thấp kém
Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
Của chốn ngàn năm cao cả âm u

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ
Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa
Nơi ta không còn được thấy bao giờ
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán
Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi
Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi



(1936)

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Mất nước

Ông cha nói không có nỗi nhục nào bằng nỗi nhục mất nước.

Hắn đang rửa tay thì nước chảy yếu dần rồi không còn một giọt.

Chén bát bẩn, quần áo chưa giặt.

Lúc đó mới phát hiện ra nước đã không chảy vào bể trên, có lẽ từ 2 hoặc 3 hôm trước.

Hai năm nay chuyện đó không xảy ra, nên cái bơm nước từ bể dưới lên bể trên cũng đã đóng cứng trong rỉ sét, và phao tự động bơm cũng vậy.

Bơm đóng điện kêu è è nhưng không nhúc nhích. Mua bơm mới. Đấu tắt phao cho bơm chạy. Nhân tiện súc rửa cả 2 bể.

Bỗng nhiên thoảng nỗi lo thiếu nước, vì nước cũng không chảy vào cả bể dưới. Giữa trưa mới chảy được mấy giọt. Nhẽ phải chờ khuya.


Mấy hôm nay đang ngạc nhiên thấy không bị cúp điện như nhiều vùng trong thành phố. Thì nước, lẳng lặng, không thấy nói gì.

Hy vọng, không phải hiện tượng lâu dài ...

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Metro

Nhân chuyện chủ đầu tư hệ thống siêu thị Metro rút khỏi VN, nhiều bài viết tỏ vẻ "am hiểu" lý do, ấy là người Đức đã không "am hiểu" thị trường VN.

Nói như quý vị, là kiểu khuyên doanh nghiệp buôn bán ngựa nên chuyển sang buôn bán lừa cho hợp "khẩu vị" địa phương? Chắc gì người ta đã không nhận ra lý do ấy, song có vẻ chính quý vị mới không nhận ra có một cách giải quyết khác, là họ sẽ đến nơi thật sự cần những con ngựa thay cho những con lừa.

Ở một mặt khác, sự thất bại của một tập đoàn bán sĩ (đối lập với bán lẻ) dường như minh chứng cho một nền kinh tế èo uột, nơi mà sự manh mún nhỏ lẻ thừa thời gian thiếu thu nhập vẫn chưa có dấu hiệu khá lên.

Đúng, không phù hợp, và người ta đã chọn cách ra đi.


Kẻ đến thay là người Thái.

Người Việt cũng đang "phẫn nộ" vì bị người Thái "xúc phạm" bằng chính sách thị thực. Có thể, người Thái đang sai, nhưng không phải họ không có lý do, khi phải đối phó với sự "xấu xí" của người Việt.

Một lần nữa, dân ta lại rất sáng suốt phân tích những sai lầm của người khác. Chỉ là, không được sáng suốt như vậy với chính dân mình.



Thế giới vẫn thay đổi, còn chúng ta hầu như đứng yên, tự lấy mình làm chuẩn mực đánh giá kẻ khác. Sẽ không có gì là lạ, khi 2 tiếng V-N, đang dần được người ta lấy ra so sánh cho một điều gì đó. Một hình thức chuẩn mực mà, tiếc là, không được thú vị đáng tự hào cho lắm ...