Bạn vào lớp hắn, lớp chuyên toán của tỉnh BTT, năm lớp 10.
Lớp sĩ số ít, chia làm 2 dãy bàn, mỗi dãy 1 tổ. Nữ trong lớp càng ít, được bố trí ngồi ở các bàn đầu. Bạn vào tổ hắn, các cậu trai ngồi các bàn sau tinh nghịch bầu bạn làm tổ trưởng. Không ngờ bạn tỏ ra là một tổ trưởng khá rắn, khiến vài cậu hơi hối hận.
Nhưng không lâu. Hôm đó hắn, lớp phó phụ trách học tập, đi mượn sách giáo khoa cho cả lớp. Thấy số lượng các cô thủ thư phát cho lớp hắn thiếu 2 bộ. May là từ lớp 9, lớp hắn vốn đi lao động trong thư viện nên thân với các cô thủ thư. Cộng thêm hắn là con mọt sách nên thường xuyên đến giúp các cô sắp xếp sách, lại càng thân thiết hơn. Vì vậy được các cô nói nhỏ, rằng trong lớp hắn có 2 bạn sẽ bị chuyển ra khỏi lớp chuyên toán. Lý do bởi lý lịch. Trong đó có bạn.
Sau này, bạn cũng học đại học kinh tế, rồi thành giảng viên, hình như cũng phó giáo sư tiến sĩ gì đó. Trong khi nhiều bạn khác vốn con nhà cán bộ nòi thì nay lại sinh sống định cư ở nước ngoài. Hiển nhiên hắn không có ý phân biệt, nhưng đó thực sự là điều trái khoáy với những tư tưởng giáo dục mà hắn từng thụ hưởng.
Cũng hiển nhiên, hắn mừng thấy bạn không hề có tư tưởng oán trách những gì người ta làm với bạn trong quá khứ.
Song hôm nay hắn cứ thấy gờn gợn. Khi thấy tranh luận của bạn về việc làm con đường gỗ lim ở Huế.
Bạn bảo: mọi việc đã có chính quyền lo.
Haiz.
Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2018
Can đảm
Tình cờ đọc thấy một câu đã cũ: Có những người chỉ sống thôi đã là một sự can đảm.
Hắn, nghĩ rằng, quả là có những người như vậy. Và, hắn thán phục những người như vậy.
Còn hắn, chỉ sống thôi đã là một sự kiên nhẫn hehe ...
Hắn, nghĩ rằng, quả là có những người như vậy. Và, hắn thán phục những người như vậy.
Còn hắn, chỉ sống thôi đã là một sự kiên nhẫn hehe ...
Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018
Giáo quỳ
Thời các anh chị họ của hắn thi đại học, cuối những năm 60 của thế kỷ trước ở miền bắc VN, những người đạt điểm kém nhất được đẩy vào ngành ... sư phạm. Chuyện này hắn kể đã nhiều lần.
Thành danh: "chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm".
Trong khi đó ở miền nam, thi đỗ vào sư phạm được ưu tiên không phải đi lính, và được hưởng học bổng còn cao hơn viên chức đi làm (đủ nuôi sống cả gia đình).
Tới thời của hắn, không còn hai miền nam bắc, ví dụ thi khối A vào bách khoa là đề A1 thì vào sư phạm chỉ là đề A2, dễ hơm một bậc. Chính các thầy cô giáo cũng phải khuyên: em nào học lực yếu nên thi ... sư phạm, cho dễ đỗ ...
Ấy là thời sư phạm "ăn như sư, ở như phạm".
Nay, người người tức giận với một gã "phụ huynh" bắt cô giáo quỳ, chẳng phải muộn màng lắm sao?
Một cô giáo quỳ có là gì, trong một ngành liệu đã bao giờ đứng thẳng?
Nghề "thanh cao" có "tư lệnh" ngành nói ngọng đạo văn hám danh đang trốn dư luận.
Ngày ấy, thầy cô giáo của hắn đã rất mừng khi nghe hắn định thi vào sư phạm. Hoá ra chỉ là trò đùa tai quái của lũ bạn.
Coi thường giáo dục, trong đó có hắn.
Và còn bao kẻ người đời chưa dám chỉ tên ...
Thành danh: "chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm".
Trong khi đó ở miền nam, thi đỗ vào sư phạm được ưu tiên không phải đi lính, và được hưởng học bổng còn cao hơn viên chức đi làm (đủ nuôi sống cả gia đình).
Tới thời của hắn, không còn hai miền nam bắc, ví dụ thi khối A vào bách khoa là đề A1 thì vào sư phạm chỉ là đề A2, dễ hơm một bậc. Chính các thầy cô giáo cũng phải khuyên: em nào học lực yếu nên thi ... sư phạm, cho dễ đỗ ...
Ấy là thời sư phạm "ăn như sư, ở như phạm".
Nay, người người tức giận với một gã "phụ huynh" bắt cô giáo quỳ, chẳng phải muộn màng lắm sao?
Một cô giáo quỳ có là gì, trong một ngành liệu đã bao giờ đứng thẳng?
Nghề "thanh cao" có "tư lệnh" ngành nói ngọng đạo văn hám danh đang trốn dư luận.
Ngày ấy, thầy cô giáo của hắn đã rất mừng khi nghe hắn định thi vào sư phạm. Hoá ra chỉ là trò đùa tai quái của lũ bạn.
Coi thường giáo dục, trong đó có hắn.
Và còn bao kẻ người đời chưa dám chỉ tên ...
Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018
Không tình cảm
Báo chí, viết (chắc nhân dịp 8/3): "Lần cuối bạn ôm mẹ bạn là khi nào?".
Hắn, nhớ, dễ dàng: chưa bao giờ. Mà, theo những gì hắn nhớ được, mẹ hắn cũng chưa bao giờ ôm hắn.
Không biết, có ai nói mẹ hắn là người không tình cảm hay chưa. Còn, nói hắn như vậy thì đã nhiều người. Và, cũng đã nhiều lần đến tai hắn. Nhưng, thì sao?
Ba hắn cũng từng nói hắn như vậy.
Ba hắn là người tình cảm. Hắn nhớ lúc còn bé sống xa ba mẹ, năm nào ba hắn cũng ra thăm. Ông thường nắm tay hắn dắt đi khắp nơi. Nhiều khi hắn phải chạy gằn cho kịp sải chân dài của ba. Ông cao gần 1m80 và giỏi đi bộ. Hắn thừa hưởng được điều này. Đi bộ giỏi và thích đi bộ.
Nhưng hắn không ôm ai. Và cũng không bao giờ nói những lời dễ nghe ...
Hắn, nhớ, dễ dàng: chưa bao giờ. Mà, theo những gì hắn nhớ được, mẹ hắn cũng chưa bao giờ ôm hắn.
Không biết, có ai nói mẹ hắn là người không tình cảm hay chưa. Còn, nói hắn như vậy thì đã nhiều người. Và, cũng đã nhiều lần đến tai hắn. Nhưng, thì sao?
Ba hắn cũng từng nói hắn như vậy.
Ba hắn là người tình cảm. Hắn nhớ lúc còn bé sống xa ba mẹ, năm nào ba hắn cũng ra thăm. Ông thường nắm tay hắn dắt đi khắp nơi. Nhiều khi hắn phải chạy gằn cho kịp sải chân dài của ba. Ông cao gần 1m80 và giỏi đi bộ. Hắn thừa hưởng được điều này. Đi bộ giỏi và thích đi bộ.
Nhưng hắn không ôm ai. Và cũng không bao giờ nói những lời dễ nghe ...
Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018
Phụ huynh
Không nói chuyện Sư.
Chẳng bàn chuyện Đạo.
Chỉ thắc mắc: sau khi bắt Sư quỳ gối xin lỗi vì lỗi Đạo, các bậc Phụ huynh ấy có tiếp tục cho Con em mình theo học trường ấy nữa không?
Chẳng bàn chuyện Đạo.
Chỉ thắc mắc: sau khi bắt Sư quỳ gối xin lỗi vì lỗi Đạo, các bậc Phụ huynh ấy có tiếp tục cho Con em mình theo học trường ấy nữa không?
Văn
Bạn, sau bao nhiêu năm dạy văn (đã gần tuổi về hưu), mà là dạy chuyên văn, ở trường chuyên của một tỉnh, share một bài báo, nội dung thực ra cũng nhàn nhạt, bởi vì toàn bộ ý định nói đã nằm hết trong tiêu đề: "Sự khốn cùng của một ngành học".
Hắn, cảm giác đầu tiên, nghĩ trong đầu, giờ mới nhận ra ư?
Tác giả bài báo, một nhà văn, một nhà giáo, có lẽ còn lớn tuổi hơn. Và có lẽ không phải bây giờ mới nhận ra, mà là bây giờ mới viết ra.
Bắt đầu từ lời nói thẳng của bậc học trò - con cháu: học văn chỉ để viết đơn cho đúng.
Bởi vì, người ta cũng chỉ cho phép làm mỗi một việc là viết đơn xin. Có Văn không, khi mà đến cảm nhận một tác phẩm văn học cũng đã có mẫu?
Xưa nói: văn là người ...
Hắn, cảm giác đầu tiên, nghĩ trong đầu, giờ mới nhận ra ư?
Tác giả bài báo, một nhà văn, một nhà giáo, có lẽ còn lớn tuổi hơn. Và có lẽ không phải bây giờ mới nhận ra, mà là bây giờ mới viết ra.
Bắt đầu từ lời nói thẳng của bậc học trò - con cháu: học văn chỉ để viết đơn cho đúng.
Bởi vì, người ta cũng chỉ cho phép làm mỗi một việc là viết đơn xin. Có Văn không, khi mà đến cảm nhận một tác phẩm văn học cũng đã có mẫu?
Xưa nói: văn là người ...
Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2018
Việc
Xã hội Việt dường như luôn trăn trở. Học gì để có thể tìm được việc làm?
Lão già lười nơi núi kia thốt nhiên thủng thẳng mà rằng: việc ấy, vốn tự đâu ra, để mà tìm?
Ôi, giấc mơ Việt ...
Lão già lười nơi núi kia thốt nhiên thủng thẳng mà rằng: việc ấy, vốn tự đâu ra, để mà tìm?
Ôi, giấc mơ Việt ...
Xấu
Tự thấy mình buồn cười, khi xem The Shape of Water mà cứ nghĩ về Chí Phèo và Thị Nở.
Nam Cao hoàn toàn có thể xây dựng các nhân vật của mình thật đẹp đẽ. Nhưng có phải chủ ý của ông không, như người ta thường nói, cái xấu sống lâu ...?!
Và, các nhà làm phim Mỹ có định nói những điều như nhà văn VN không? Cũng Bá Kiến, trong đè nén Chí Phèo, ngoài đối đầu Đội Tảo?
Cái kết của Mỹ cổ tích hơn. Ít bi thảm hơn. Hay, bi thảm, người ta không đo mức độ?
Nam Cao hoàn toàn có thể xây dựng các nhân vật của mình thật đẹp đẽ. Nhưng có phải chủ ý của ông không, như người ta thường nói, cái xấu sống lâu ...?!
Và, các nhà làm phim Mỹ có định nói những điều như nhà văn VN không? Cũng Bá Kiến, trong đè nén Chí Phèo, ngoài đối đầu Đội Tảo?
Cái kết của Mỹ cổ tích hơn. Ít bi thảm hơn. Hay, bi thảm, người ta không đo mức độ?
Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2018
Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018
An
Sáng đọc báo thấy nói phía Bắc có hàng chục ngàn người chen chúc trong một đại lễ cầu an. Lại có người nói phải đi lễ vì ở nhà thì không an (tâm).
An, tự nó vốn ở trong tâm, nào phải vật ngoại thân, "cầu" mà được ư? Cầu nhiều, hay tại lòng người đầy những bất an?
Phương Nam, có người nhạc sĩ tài hoa ra đi sau một cuộc đời trầm lặng.
Lòng trần còn tơ vương khanh tướng
Thì đường trần mưa bay gió cuốn
Còn nhiều anh ơi ...
An, tự nó vốn ở trong tâm, nào phải vật ngoại thân, "cầu" mà được ư? Cầu nhiều, hay tại lòng người đầy những bất an?
Phương Nam, có người nhạc sĩ tài hoa ra đi sau một cuộc đời trầm lặng.
Lòng trần còn tơ vương khanh tướng
Thì đường trần mưa bay gió cuốn
Còn nhiều anh ơi ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
