Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019

Nước chấm

Thanh niên già nhưng vẫn còn ngơ, cứng nhưng không nghiêm túc lắm, trưa ngồi ăn cơm với thịt luộc cá chiên rau muống luộc chấm chung chén nước chấm là nước mắm pha đường chanh tỏi, vẩn vơ nghĩ về "cuộc chiến nước mắm".

Bỗng không thể không nghĩ ra rằng, các "cụ" xưa mâm nhõn dĩa rau chấm nước mắm "truyền thống" vừa mặn để đưa cơm vừa bổ sung chút đạm kẻo mặt lại chả xanh như dĩa rau. Con cháu nay béo phì phục phịch xơi hết nửa con gà KFC, nếu có chấm nước mắm cũng phải loại trong veo màu hổ phách thơm lừng hương vị ngọt nhạt vừa miệng khỏi pha.

Nhẽ tứ đại đồng đường lại chia phe đánh nhau vì ... chén nước mắm?

Thôi thì ...


Chỉ tội các cụ muốn nước mắm của các cụ nhưng nay dễ gì mua ra thứ tử tế. Có điều, nói vô phép, các cụ cũng đâu còn mấy nả ...

Còn con cháu, sau này chúng sẽ kể chuyện cổ tích, once upon the time từng có một loại nước chấm làm từ died fish sauce ...

Nước mắm

Lại chuyện nước mắm. Vẫn chuyện nước mắm.

Lão già lười, thời còn hừng hực lửa yêu nước, có lần phấn khích quá mà rằng, nói thật sự hồn cốt Việt, may ra chỉ có ... nước mắm!?

Sở dĩ nói vậy, vì nhìn quanh nhìn quất, quanh ta thứ gì cũng có nguồn gốc ngoại lai, không Tây thì Tàu.

Sau này, dần dần nghiệm ra rằng, người Việt hay nói "truyền thống", có vẻ như chỉ vì "mặc cảm tự ti". Với người Việt, truyền thống là một khái niệm xa xỉ, và thực chất, xa lạ.

Đơn giản, xét lại những "truyền thống", cứ xem thử chúng đã tồn tại bao nhiêu năm, và, nhìn đám cháu con, ước lượng xem chúng sẽ tồn tại thêm bao nhiêu năm nữa.


À quên, đang nói chuyện nước mắm. Thì, cứ thử nhìn xem, chính chúng ta đang thích ăn gì ...

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2019

Hai Phượng

Ngay từ đầu phim đã phải chú thích: phim hư cấu, chắc sợ bị cấm chiếu hehe.

Chưa kể, chiếu ngay dịp 8/3. Với mấy chị Hai chị Đại dzữ dzằn hihi.

Hư cấu, nhưng rất hồn vía Việt. Trừ cái kết hơi bị giống ... Mỹ, ở chỗ cảnh sát chỉ đến nơi khi mọi việc đã xong xuôi haha.


May cho cô Veronica Ngô nớ, lão không ngồi trong hội đồng kiểm duyệt hihi ...

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2019

Chốn cô độc của linh hồn

Tiểu Ái chết sau 21 năm hôn mê vì bị trúng độc.

Có thể ngày ấy cô có ý định tự tử. Có thể cô bị đầu độc. Bởi Bá Dương? Bởi Mạc Lan? Hay xác suất lớn nhất là bởi Như Ngọc? Hay nói cho cùng, bởi bất cứ ai. Có thể chỉ là tai nạn. Có ai đó khác đã muốn tự tử? Hay có ai đó khác đã muốn đầu độc một ai đó khác nữa? Hoặc chính Tiểu Ái muốn đầu độc một ai đó và bị nhầm lẫn?



Lão nhớ lại hồi nhỏ khá thích đọc tiểu thuyết trinh thám. Có lẽ do bị ảnh hưởng bởi nền giáo dục nhìn thấy gián điệp Mỹ (CIA nữa mới ghê) every where hehe.

Bây giờ thì ngược lại, hầu như không hứng thú với chút trinh thám nào. Bởi vậy bình thản đọc cuốn tiểu thuyết, không quan tâm ai đầu độc ai, không ấn tượng, không ghét bỏ ai.

Mà, một liều thuốc độc nhỏ có khi lại chính là phương thuốc giải thoát thần thánh trong một bầu không khí ngột ngạt, thuốc độc sẵn có ở khắp mọi nơi. Thuốc độc giết dần giết mòn, nào chỉ một Tiểu Ái, nào chỉ trong 21 năm.


Trong bầu khí quyển đầy độc dược đó, dường như mọi linh hồn đều cô độc. Cô độc, ngay cả khi họ hoàn toàn có thể ở chung trong một cơ thể đa tính cách, hay thậm chí đơn tính cách.

Và, lão, đã kiên nhẫn đến mệt mỏi, đi tìm mình trong chốn cô độc đó, trong những linh hồn đó. Vì, thấy ... giống. Cùng thời đại, cùng hoàn cảnh. Chỉ, những nhân vật trong cuốn tiểu thuyết, đã có phần đời còn lại, dường như, sẽ tươi sáng hơn. Nhẽ nhà văn hihi lạc quan hơn độc giả ...

Nữ & nam

Hôm nay 8/3, vài bạn "quá khích" kêu gọi bình quyền, nói rằng phải chống lại sự thống trị của đàn ông "từ ngàn xưa".

Tuy chưa được chứng minh một cách khoa học (vì đất nước có thằng nào chịu làm khoa học đâu), lão tin rằng xứ này vốn ban đầu theo chế độ mẫu hệ. Nghĩa là phụ nữ "trị" đàn ông.

Rồi giặc phương bắc tràn xuống. Rồi chúng bị đánh tơi bời ôm đầu máu chạy về bắc. Để lại phương nam dân tộc anh hùng dần dần thay đổi sang ... phụ hệ. (Klq nhưng làm lão nhớ đến một bộ phim Mỹ có 2 vợ chồng làm khoa học lai tạo ra những sinh vật mới, mấy con giống cái sau lần giao phối đầu tiên sẽ dần chuyển thành ... giống đực. Một sinh vật giống cái giống người khá xinh đẹp ngủ với anh chồng sau đó biến thành giống đực cưỡng hiếp cô vợ.).

Con cháu lười đọc sách lười tìm hiểu lười nghiên cứu cứ phang đại tự ngàn xưa biết đâu thuyết nọ thuyết kia cũng chỉ do một vài kẻ nghĩ ra nhằm duy trì quyền lực cho chính chúng nó. Bởi vậy nên biết tất cả và không nên tuân theo bất cứ gì.


Chẳng có gì là "đúng đắn" hết thảy. Cứ suy nghĩ và tự làm tự chịu, đó chính là "right thing" vậy.

Kế hoạch

Nhiều người đánh giá lão có lối làm việc chỉn chu có kế hoạch. Không biết có đúng như thế không, nhưng đúng là lão được học như vậy. No plan no work.

Và đó là cách làm việc lão (đã từng) mong muốn. Tiếc rằng, đời không như là mơ.

Những gì để lại là sự nỗ lực. Hiển nhiên, phần nào nâng cao chất lượng công việc. Nhiều người phấn khởi với điều đó, trừ chính lão. Đơn giản vì họ đạt được nhiều hơn họ mong ước, còn lão, ít hơn.

Có lẽ, lối làm việc chỉn chu không phù hợp với xứ sở này. Không phù hợp với phong tục, tập quán, không phù hợp với truyền thống, thói quen, không phù hợp với tham vọng, mơ ước ...


Lão vẫn cười bảo bạn, kế hoạch chỉ có một tác dụng duy nhất, để biết được mình (đã) không thực hiện được kế hoạch.

Nguy hiểm là, khối năng lượng được tâm huyết dồn vào kế hoạch chỉ 20% được giải phóng góp phần nâng cao chất lượng công việc, 80% còn lại bị dồn ứ biến thành phản tác dụng đánh ngược vào kẻ đề ra kế hoạch.

Người học đạo đôi khi thành công trong việc chuyển hoá khối năng lượng dư thừa này sang chỗ khác, song dường như cũng chỉ là giật gấu vá vai. Phật dạy, chi cho bằng không có. No plan no pain.


Biển vô tận cần gì phương hướng nữa ...

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019

Giám đốc

Nói ra thì nghe có vẻ tiêu cực, chứ thực sự một công ty như công ty lão chẳng cần ... giám đốc để làm gì cả. Một loại viên chức hành chính tuyệt đối chấp hành lệnh từ trên (tổng công ty - công ty mẹ). Thậm chí còn có hại: quan liêu, và lợi dụng chức vụ vun vén cho cá nhân. Chưa kể, tiêu tốn chi phí (lương cao, nhiều chế độ liên quan).

Bộ máy 20% làm việc 80% sáng vác ô đi chiều cắp ô về (Pareto) còn bị tai hại hơn ở chỗ 20% kia nằm dưới đáy bị đè bởi 80% này. Thay cả bộ máy hành chính nặng nề ấy bằng vài nhân viên văn phòng là xong, chi phí giảm chắc không chỉ 80% mà hiệu quả công việc thì tăng không chỉ gấp 4 gấp 5.


Dân cơ hội chính trị buôn vua bán chúa dần nhận ra điều này, chúng mạnh dạn nhảy vào các vị trí trước đây vẫn phải sử dụng những kẻ trưởng thành từ trong hệ thống, tất nhiên càng ngu ngốc càng dễ bảo càng tốt. Làm giám đốc tổng giám đốc công ty không cần biết công ty có gì làm gì đi về đâu, chỉ cần có chức có danh có tiền có quyền lực. Xem đó như một nấc thang, mắt láo liên tìm nấc cao hơn. Xưa nói tư duy nhiệm kỳ, nay một nhiệm kỳ trèo vài bậc.

Cơ chế này, nhẽ cần những hệ thống thiết bị khấu hao trong vòng ... 6 tháng?!


Công ty có giám đốc mới, từ HN vào. Ấy là nghe nói thế. Bây giờ công ty đang phải lo cho tân giám đốc ăn đâu ngủ đâu. Công việc sản xuất đã từ lâu trở thành thứ yếu ...

Cũng không chắc, có yên vị được 1, 2 năm ...


Bonus hình ảnh nhân viên mới (ở cấp thấp nhất) sáng nay:


Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2019

Trắng & Grab bike

Tối chạy xe qua cầu Tuyên Sơn, tình cờ ngay sau một Grab bike áo khoác xanh. Grab khách là một chân dài, ít ra có cảm tưởng là chân rất dài, mặc váy trắng mỏng ngồi chân 2 bên.

Lưng còn trắng hơn, được che chắn hờ hững bởi dăm ba sợi vải đan chéo gọi là cho có. Vai trần trắng nuột nà có xăm một dòng chữ gì đó xa không đọc được.

Dưới Grab mũ bảo hiểm màu xanh thò ra đôi bím tóc được thắt hơi bị sành điệu. Váy mỏng màu trắng một bên bay lất phất như cứ chực cuốn vào bánh xe.


Lưỡng lự, có nên chạy vượt lên nhắc không nhỉ? Bỗng nghĩ Grab lái xe ... hehe tội tội. Biển số 47, chắc sinh viên ...

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2019

Đàm phán

Theo báo chí xứ vịt:

T. bảo, nó đòi bỏ hết lệnh cấm, (tham quá?), hổng được.

K. nói, tao đòi bỏ có 5 mà nó không chịu.


Theo tin đồn: K. đòi bỏ 5/11. Vấn đề ở chỗ, đổi lại, K. hứa sẽ đóng cửa cái gì. K. hoàn toàn bất ngờ khi T. hỏi về một địa điểm "không được thật thà khai báo" hihi.

Thế là T. đùng đùng nổi giận bỏ về. Nhiều người từng rớt visa đi Mỹ hiểu rõ điều này. Không gian dối, nhé!



Ngoại truyện: Các lệnh cấm thì rõ như ban ngày, còn xứ kia thì mờ ảo như trong đêm. Muốn thuận mua vừa bán cũng khó. Thật là, như ngày với đêm.

Ngoại giao

Lần đầu tiên là lần đầu tiên. Chỉ có một lần đầu tiên. Lần thứ 2, thứ 3, ... thì có thể có nhiều.

Singapore có lẽ là một lần đầu tiên thích hợp? Kết hợp giữa dân chủ và toàn trị, giữa Tây và Đông, giữa Âu và Á. Một lần đầu tiên chấn động, cho dù chỉ là xã giao đi chăng nữa, vì thực sự chưa xảy ra bao giờ.

Lần thứ 2 không còn là lần đầu tiên. Vô tình hay hữu ý, cũng không còn trung lập. Nó xảy ra trên sân nhà của một bên. Không khí sân nhà, không nhất thiết phải tỏ ra hiếu khách. Áp đảo đối thủ bằng cách tuyên truyền về lịch sử thân hữu lâu đời của ... chủ nhà.


Dấu vết duy nhất có vẻ mang tính 4.0 nhất lại bị dội một gáo nước lạnh nặng nề. Ấy chính là sự thất bại của "trận đấu". Lỗi việt vị quá rõ ràng khi vội vàng (hay hợm hĩnh) tuyên bố về một "trung tâm hoà giải" hehe ...