Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2024

Tên tranh

 Tranh (dầu trên vải) của họa sĩ Charles Sprague Pearce (1851 - 1914), người Mỹ.



Người ta dịch tên bức tranh sang tV là "Trở về từ cánh đồng". Nghe ... ngang ngang.

Nhẽ phải là "Ra đồng về"?

tV, cứ phải theo thứ tự thời gian, không quan tâm tầm quan trọng.

Bệnh & hoạ

 Tiếng Hán có câu "Bệnh tòng khẩu nhập, hoạ tòng khẩu xuất".

Học giả đời nay, giải thích bình luận dài dòng. Người ít, viết vài trang. Kẻ nhiều, ra cả quyển sách.

Nhiều khi tự hỏi, người xưa, vốn đã viết ngắn, liệu có phải nói nhiều để ... cho rõ không?

Nay đọc sách học chữ Hán (vỡ lòng), gặp bài "Khẩu: ẩm thực tòng khẩu nhập, ngôn ngữ tòng khẩu xuất". Đơn giản như đang giỡn, nhỉ?


Học chữ rồi, nhỡ có gặp câu "rất triết học" ở trên, có cần diễn giải gì nữa không?

Tự hiểu, miếng ăn là mầm bệnh, câu nói là nguồn hoạ vậy.




DHAMPIR - CON LAI CỦA NGƯỜI VÀ MA CÀ RỒNG

 


Khi một Ma Cà Rồng nhắm tới một nạn nhân là con người, bên cạnh việc thèm hút máu họ, chúng cũng đồng thời xuất hiện ham muốn tình dục với người đó, kiểu "Anh yêu em nhiều như anh muốn giết em vậy."
Và nếu như một con ma cà rồng vượt qua được ham muốn hút cạn máu của nạn nhân thì kết quả sẽ là một bé Dhampir - con lai của ma cà rồng và con người - ra đời.
Dhampir có tất cả sức mạnh của ma cà rồng, nhưng lại không có điểm yếu của chúng. Dhampir có thể đi dưới ánh nắng, ăn cả máu lẫn thức ăn bình thường, chạm vào thánh giá và nước thánh mà chả bị làm sao cả. Ngoài ra chúng còn có thể nhìn ra một ma cà rồng đang tàng hình.
Chính vì những đặc điểm vô đối như trên nên nghề nghiệp yêu thích của bọn Dhampir là trở thành ... thợ săn ma cà rồng :))) Đù mé cái bọn mất dạy ăn cháo đá bát đẻ đau l
-Morpheus-

😀


 

Hội nhà văn

 "…Nhìn vào danh sách hơn 1000 hội viên Hội Nhà văn Việt Nam người ta đều thấy đa số đều chỉ là những người già nua không có khả năng sáng tạo và hầu hết đều…"vô học", tự phát mà thành danh. Trong số này có tới hơn 80% là nhà thơ, tức là những người chỉ dựa vào “cảm hứng” để tuỳ tiện viết ra những lời lẽ du dương phù phiếm vô nghĩa, nhìn chung là lăng nhăng, trừ có dăm ba thi sĩ tài năng thực sự (số này đếm trên đầu ngón tay) là còn ghi được dấu ấn ở trong trí nhớ người đời, còn toàn bộ có thể nói là vứt đi cả. Giai thoại có một nhà thơ nói về tình cảnh thơ ở trong bài thơ sau đây (tôi đã đã đưa chuyện này vào trong tiểu thuyết của tôi vì nó quá hay) khá tiêu biểu cho thực tế đó: “Vợ tôi nửa tỉnh nửa mơ/ Hôm qua nó bảo: Dí thơ vào l…/ Vợ tôi nửa dại nửa khôn/ Hôm nay lại bảo: Dí l… vào thơ!”, tôi cũng không phủ nhận cảm tình của nhân dân đối với thơ nhưng quả thật trên thực tế cái danh nhà thơ là một thứ nhìn chung chỉ là nhăng nhít, hữu danh vô thực, chẳng ai muốn dây vào nó. Nhà thơ đồng nghĩa với sự chập cheng, hâm hấp, quá khích, vớ vẩn, thậm chí còn lưu manh nữa".



Ông Thiệp đã mồ yên mả đẹp rồi nhưng cứ ngồi im, à quên, nằm im để tôi lạy cái nha.
(Câu sau này là của bác Phọt Phẹt.)



Nghiền, đè nát

 Nhớ năm nào còn làm dây chuyền sản xuất vàng, giao cho cu Lâm làm khâu đầu tiên (cụm máy nghiền quặng thô) mà sau này chết tên "Lâm crush". Ngày nay hầu hết các bạn trẻ đều biết đến từ "crush", nhưng dưới một nghĩa hoàn toàn khác (hay khác nhưng không hẳn hihi hoàn toàn?).




Thứ Năm, 4 tháng 7, 2024

Ý kiến

 


Mấy cái này, chẳng qua để cho vui thôi. Thì, cũng biết cho vui.

Chất lượng các bài viết trên Dân trí thuộc hàng kém "trí" nhất làng "báo". Xem như ý kiến giới bình dân vậy.

Nhân đây, ngờ ngợ, các bậc trí giả đang tích cực bàn luận chuyện đèn tín hiệu giao thông ... không thường lái xe? (Đang hot phương án cho Sài gòn, thành phố lớn nhất nước!).

Kiểu, người ta sẵn sàng cấm ... dao vì sợ sát thương, quên mất công dụng không nhỏ của nó trong nhiều việc khác.

Ra mắt

 



Thứ Tư, 3 tháng 7, 2024

Ớt

 TRÔNG CÂY ỚT MÀ "NHẦM" CÂY TIÊU

Dù Christopher Columbus mang ớt từ châu Mỹ về châu Âu, nhưng người Bồ Đào Nha mới là những thương gia đầu tiên mang ớt đi khắp thế giới.
Truyền thuyết Mexico kể rằng tổ tiên họ khi lần đầu tiên nếm thử quả ớt cay xè đã không nản lòng mà trái lại còn xem đó là món quà trời ban. Còn với dân châu Âu và nhiều phần còn lại của thế giới, thứ gia vị nóng bỏng này gắn với Christopher Columbus (1451-1506).
Nhà thám hiểm người Ý này hóa ra thích đặt tên lung tung, hết nhầm châu Mỹ thành Ấn Độ đến nhìn trái ớt của dân bản địa mà bảo là tiêu.
Công tội của Columbus trong chuyến thám hiểm Tân Thế Giới sau này được xét lại, nhưng cách (cố tình) đặt tên sai của ông ta thì mãi mãi chưa được sửa.
Trong tiếng Anh, người bản địa châu Mỹ giờ vẫn là Indian, và quả ớt (Capsicum spp.) vẫn là chili pepper, dù nó chẳng họ hàng gì với pepper chánh hiệu, tức hạt hồ tiêu (Piper nigrum).
Theo bài viết trên trang web của Bảo tàng thực phẩm Alimentarium (Thụy Sĩ), Columbus là người châu Âu đầu tiên khám phá ra quả ớt, trên hải trình "tìm ra" châu Mỹ. Ông tìm thấy loại quả này trên Hispaniola, một trong những hòn đảo lớn nhất vùng Caribê, ngày nay là Haiti và Cộng hòa Dominica.
Người bản địa lúc đó đã ăn nhiều giống ớt khác nhau, thứ mà Columbus và thủy thủ đoàn chưa thấy bao giờ. Mà quả nào cũng cay nồng. Theo Atlast Obscura, nhà thám hiểm nảy ra ý tưởng: cứ gọi cái quả lạ lùng này là một loại tiêu, thứ mà giới quý tộc châu Âu đang say mê lúc bấy giờ.
Không phải vô cớ mà ông làm vậy. Thoạt đầu, Columbus muốn tới Ấn Độ tìm tiêu (truyền thuyết kể rằng các hoàng gia Tây Ban Nha, khi tài trợ của chuyến đi, đã dặn: không có tiêu thì đừng quay về), thành ra thấy cái thứ cay cay, ông bèn gọi đó là tiêu để còn yên tâm giong buồm hồi cố quốc.
Tất nhiên dân bản địa châu Mỹ, từ Mexico đến Bolivia và Peru và vùng Amazon, đã ăn ớt từ rất lâu trước khi một gã da trắng cùng tùy tùng đổ bộ. Trong quyển The evolution of crops plants xuất bản ở Anh năm 1976, Charles Bixler Heiser cho rằng người châu Mỹ bản địa có thể đã trồng ớt từ khoảng 5200 đến 3400 TCN, và ớt là một trong những thứ do con người gieo trồng sớm nhất ở châu lục này.
Theo nghiên cứu của Đại học California, Davis (Mỹ), trong quá trình thuần hóa ớt, người xưa đã vô thức chọn hạt của những cây cho quả tốt nhất, cuối cùng hình thành nên 5 giống ớt chủ đạo có nguồn gốc châu Mỹ ngày nay: Capsicum annum, Capsicum chinense, Capsicum frutescens, Capsicum baccatum và Capsicum pubescens.
Columbus chỉ có công đưa ớt đi xa khỏi lục địa quê nhà của nó. Biết được Vua Ferrando II xứ Aragón và Nữ vương Isabel I xứ Castilla đang khao khát hạt tiêu, Columbus trổ tài bơm thổi với thứ gia vị xa lạ này.
Ông viết trong nhật ký hải trình năm 1493: thứ "tiêu" này giá trị hơn tiêu thường gấp nhiều lần (đúng chuẩn ngôn ngữ quảng cáo hiện đại - tốt hơn sản phẩm thông thường), chưa kể là dễ thu gom hơn cái thứ tiêu đen đắt đỏ kia.
Thế mà khi dâng lên cho hoàng gia thì Columbus lại bị giội gáo nước lạnh. Theo Bảo tàng Alimentarium, giới quý tộc Tây Ban Nha bấy giờ chê "tiêu" này nồng quá.
Quan trọng hơn là quả ớt sau đó dễ trồng, dễ kiếm, không phải mong mỏi đợi chờ những chuyến hàng từ xa xôi đến châu Âu qua con đường tơ lụa hay các hải trình gian nan. Dễ thế thì để cho dân đen dùng, quý tộc không chơi.
Dù Columbus mang ớt từ châu Mỹ về châu Âu, nhưng "Bồ Đào Nha mới là những thương gia đầu tiên mang ớt đi khắp thế giới", theo bài viết trên tạp chí chuyên ngành nghiên cứu quốc tế YaleGlobal Online của Đại học Yale. Sức mạnh hàng hải của Bồ Đào Nha vào cuối thế kỷ 15, với việc vượt qua mũi Hảo Vọng và tới được Ấn Độ, đã mở đường cho quả ớt đến các châu lục mới.
Tuy nhiên, bài viết lưu ý chưa rõ việc ớt có mặt ở Trung Quốc có là nhờ công người Bồ hay không. Các thương gia Ấn Độ và Ả Rập đã làm ăn buôn bán với Trung Quốc từ lâu trước khi những người châu Âu đến. Ngoài ra, các tỉnh nổi tiếng ăn cay như Hồ Nam và Tứ Xuyên thời trước kết nối với thế giới bên ngoài qua con đường tơ lụa chứ không phải các cảng biển.
Quả ớt đã lan khắp thế giới như thế, nhưng không phải ở đâu nó cũng ăn sâu vào ẩm thực bản địa. Đó lại là một vấn đề khác, một câu đố chưa thể giải hoàn toàn của các nhà khoa học.
T.ANH (Tuổi Trẻ Cuối Tuần, 02/07/2024 05:39 GMT+7)




Cấm kỵ

 Nhà thơ H.C. qua đời. Báo chí nhắc đến mối "tình trai" của ông với X.D., như để "câu view".

Ngày xưa, nói những chuyện như thế là ... "cấm kỵ" lắm.

Ngày nay, cởi mở hơn rồi. Tuy nhiên, có vẻ như, chuyện "Cây táo ông Lành" vẫn là điều ... cấm kỵ? Vì vẫn ... im re hehe.