Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

Mạng

Hôm qua bạn mình buzz mình  trên Yahoo! Messenger.

Mình chào.

Bạn hỏi: đang làm gì vậy?

Đang đọc linh tinh thôi.

Bạn mời: mới chụp mấy cái ảnh vào xem có được không?

Rồi đưa link.


Mình vào link, thấy yêu cầu đăng nhập Yahoo! Mình nhập xong thấy là lạ, chỉ được báo là đã nhập thông tin.

Nhìn lại 2 câu ngắn ngủi của bạn, gõ theo lối teen thì sinh nghi (dang lam j zay).

Ngay lập tức mình login và đổi mật khẩu.


Hôm nay thì cháu bạn mình nhắn tin trên Fb rằng nick bạn mình đã bị hack. Và trong gia đình đã có người bị lừa 8tr đồng.

Theo người cháu, thủ đoạn là nói đang buôn thẻ cào điện thoại và sẽ nhờ nạp giùm.


Hôm qua đến giờ, có vẻ như có kẻ đang tìm cách login vào nick của mình (!?).


Những trường hợp gặp cảnh mượn tiền như vậy, nếu chịu khó nói chuyện dài thì có thể phát hiện ra.

Trường hợp của mình hắn nói ngắn, lại nói tiếng Việt nên suýt nữa mình mắc lỡm. Tất nhiên, nói ngắn thì chỉ lừa đưa link để lấy trộm mật khẩu thôi. Nếu mình sơ ý, sẽ tiếp tay cho hắn đi lừa bạn bè mình.


Giá như nước mình có bộ máy trong sạch để truy bắt tội phạm nhỉ?!

Và bạn bè ơi, nếu "tôi" có chút bất thường thì đừng tin "tôi" nhé ...

Funny, right? But why?


Vì:

chúng ta là

nô lệ của đám đông

tù nhân của thói quen

xác chết của tư duy.

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Sử

…“Nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác”…(Rasul Gamzatov, 1923-2003)


Trước hết phải nói rằng kể cả câu trích dẫn trên đây, được cho là của Gamzatov cũng chưa hẳn đã chính xác. Có người còn bàn ra nhiều về cách dịch, mà cũng không rõ nguyên gốc nó từ ngôn ngữ nào ...


Mới thấy, để xác tín được một vấn đề lịch sử là không dễ dàng gì.




Từ nhỏ, đã quen nghe rằng, Hoàng Cao Khải là một viên quan bán nước.

Cho mãi tới mấy năm gần đây, tình cờ đọc đôi nơi có lời giới thiệu Việt sử yếu, mới giật mình.

Một dân tộc tự khoe nhiều ngàn năm lịch sử, mà cứ liệu thì như lá mùa thu. Nay có hẳn một quyển sách thì e nhiều điều khác dễ hoá thị phi?

Bèn cất công tìm kiếm. Tiếc là vẫn chưa có trong tay.




Hôm nay đọc Tân ấp tướng công Hoàng đại nhân các hạ, lại giật mình lần nữa.

Đây là một lá thư của Phan Châu Trinh gửi cho Hoàng Cao Khải, nhân dịp A. Sarraut sang thăm Đông Dương (1920?). Đánh giá ông này là người cấp tiến, cụ Phan mong muốn cụ Hoàng gặp để trình bày những điều có ích cho công cuộc cải cách dân tộc. Mà theo cụ Phan, phải là người có tâm có tầm mới làm được.

Năm 1910, khi Trinh ở Nam Kỳ từng được ngài Tham biện tỉnh Mỹ Tho đem cho xem cuốn Việt sử kính (tức cuốn Gương sử Nam) của ngài soạn. Đọc xong dấy lên nhiều điều cảm xúc. Tuy việc lập ý dùng từ gãy gọn nhẹ nhàng, không thể khiến cho người tuổi trẻ tân tiến hoan nghênh hết được, nhưng trong đó với sự nhìn nay nhớ xưa, xét việc đã qua biết điều sắp tới về tiền đồ thành bại mất còn của Tổ quốc của chúng ta, một lời ca thán ba lần thở dài, trước sự chỉ dẫn ra con đường mê lộ của người nước ta, chưa từng không lưu ý đến nhiều lần vậy. Qua đó, Trinh biết là Tướng công tuy cấp lưu dũng thoái (chảy gấp lui mau), vui thú điền viên, mắt thờ ơ nhưng lòng nóng hổi chưa từng có một ngày quên Tổ quốc.

Thú vị là lòng tương kính nhau cũng đến từ cuốn sách vậy.




Tìm đọc thêm trên mạng cho rộng đường, thấy có bài của một người tên Nguyễn Thị Đông Thái, không biết có phải người Hà Tĩnh, và không biết có là người học / dạy sử trong một trường đại học được mệnh danh khoa học xã hội và nhân văn.

Bài viết phản bác lại một PGS nào đó đang xem xét lại họ Hoàng. Vẫn những kết luận "bán nước" cũ, vẫn những lập luận, chứng cứ cũ, đa phần mang tính võ đoán. Mà dù những điều đó có đúng chăng nữa, thì chẳng lẽ người nghiên cứu sử lại tự cho là đủ không cần đếm xỉa đến nguồn tư liệu ngồn ngộn kia?

Để ý thấy trong đó còn có trích chính lời cụ Phan Tây Hồ lên án họ Hoàng (1913 ?!). Chưa tiện xác minh do lối tầm chương trích cú, không nói ở tác phẩm nào bàn chuyện gì chỉ nêu trang sách trong tuyển tập.

Ngờ rằng ông PGS đang bị người đàn bà kia lên án (mà không chỉ rõ tên) chính là ông Chương Thâu.


Vấn đề chưa biết đến đâu, thấy lối nghiên cứu cùng dạy và học sử của nước nhà mà muốn cùng sầu ...

Thầy giáo, dâm, phụ nữ, và luật

1. Đất nước đã tiến một bước rất dài, từ tư tưởng quân-sư-phụ, qua những tự hào truyền thống hiếu học tôn sư trọng đạo, chưa ai dám buông lời mạt sát cái nghề vẫn được thượng tôn là cao quý, cho đến hôm nay có thầy giáo phải đi bán dâm kiếm sống.


2. Phong trào vì nữ quyền cũng tiến một bước không ngắn khi nhiều ý kiến tỏ ý thông cảm và hăng hái bênh vực cho nhu cầu của những người phụ nữ. Ngọn gió bình đẳng giới liệu có đổi chiều?


3. Tinh thần thượng tôn pháp luật cũng không kém cạnh trong tiến triển khi nhiều người, bao gồm cả luật sư (?!), cho rằng tuy đã có luật rõ ràng nhưng phải thế này phải thế nọ. Tóm lại chuyện quân pháp bất vị thân là đã xưa rồi?


* Trong khi xứ ta tiến những bước dài về mọi mặt thì xứ tư bản giãy chết cờ hoa lại lùi nghiêm trọng khi một nhà báo cười vào mũi nghị viện trong vụ điều trần Quả táo trốn thuế, rằng các ngài phải lo sửa chính những điều luật do các ngài dựng lên ...

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Mưa & điện


Cơn mưa lớn hiếm hoi sau nhiều ngày dài nắng nóng tối hôm qua khiến mấy em cây tội nghiệp của mình bị xô rạp xuống đất trong khi những cái tay mỏng manh yếu ớt chưa kịp bám vào giàn.


Dù sao cơn dông làm quà của Phật nhân dịp Phật Đản cũng đem lại khí trời đôi phần mát mẻ tuy trong nhà oi nồng chẳng giảm được bao nhiêu mà còn cộng thêm ông lớn điện lực cúp điện từ 4h30 sáng.


Chờ mãi chẳng thấy công bố cái cây gây chập điện 500 kV cao bao nhiêu mét (nghe đồn cao 10m), vườn cây cách đường điện bao xa (hình như 14m) và đường điện chỗ thấp nhất là bao nhiêu (18m?!)?

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Nick và Luận

Nick là một người có nghị lực?

Có thể.

Anh có truyền được (dù chỉ một phần) nghị lực ấy đến cho (dù chỉ một phần) công chúng vn?

Khó.


Nick viết sách Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng.

Đừng từ bỏ, điều kiện cần là gì?

Thiển nghĩ, là phải có khát vọng đã.


Nghe nói giá của 3 ngày Nick đến vn là 30 tỉ vn đồng.

Tò mò, Nick có nhận được (sở hữu) toàn bộ 30 tỉ đó?

Và Nick có cho rằng như thế là ít, hay nhiều?

Và Nick định dùng số tiền ấy để làm gì?

Quyền của anh, đương nhiên.

Nhưng tò mò nữa, ai là người trả số tiền đó nhỉ?

Và vì mục đích gì?


***

Mấy ngày trước, có chuyện công văn số 2998 của bộ học.

Ông thượng thư bộ học yêu cầu các địa phương chỉ đạo báo chí không đăng những tin tiêu cực của ngành ông.


Chính quyền địa phương nào có thể chỉ đạo báo chí?

Vậy mà ông mang hàm bộ trưởng của một bộ chuyên lo dạy dỗ người khác cơ đấy!

Hình như ông quản cả mấy trường khoa dạy luật nữa?


Và những gì ông muốn cấm nói đến đều là khuyết điểm của bộ ông cả!

Như thế đáng gọi là khôn hết phần người khác.


Đến một tờ lá cải như Phụ nữ Today mà còn phải mắng ông là ưa nịnh và tiêu cực, gian dối.


Ngờ rằng, đất bộ ấy có thế biến bộ trưởng (ông không phải là người thứ nhất) thành ...

(dấu ... là để thể hiện lòng tôn trọng tới tất cả các loài vật mà người ta hay mượn tên những khi bức xúc).

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

So sánh

Mình không hình dung được chính xác, lúc mình còn nhỏ, trời nóng như thế nào.

Chỉ nhớ là cũng thấy nóng lắm. Nhiều đêm khó ngủ vì cái cảm giác mồ hôi chảy như có con gì đó bò quanh mình.

Bữa nay cảm thấy ổn hơn. Tệ thì cũng có quạt máy, khá hơn thì có máy lạnh. Nước mát để uống không phải là thứ quá xa xỉ, chưa kể các loại nước ngọt.

Dĩ nhiên, đó dường như không phải là một phép so sánh. Chỉ là mình cảm thấy xa xôi với những đứa trẻ nghèo nơi miền quê gió Lào cát trắng.


***

Tổng công ty mình, cứ mỗi lần mua sắm thiết bị gì đó, hơi lớn một chút (gọi là theo dự án) thì thường có chuyện cho cán bộ đi học cách sử dụng. Ở nơi người ta sản xuất ra thiết bị đó, tất nhiên là một nước tư bản phát triển.

Cũng tất nhiên, người ta chêm dăm "cán bộ" gọi là đi học, nhưng về không bao giờ phải tiếp xúc thiết bị đó.

Lại có những đoàn đi học về quản lý, thì dành cho những người sắp về hưu mà chưa bao giờ có cơ hội đi nước ngoài.


Được biết, những đoàn nhà nước cử đi thi đấu thể thao, cũng chỉ thường đặt mục tiêu học hỏi, cọ xát. Nhưng cọ mãi, xát mãi chẳng đến đâu. Vận động viên, huấn luyện viên được đi thì ít mà cán bộ thì nhiều.

Không biết nói so sánh liệu có khập khiễng, nhưng mấy nay cứ thấy nhiều người hỏi đoàn điện ảnh vn đến liên hoan phim Cannes để làm gì.


***

Thôi thì cũng chẳng có ý định so sánh gì. Hôm nay đọc thấy tin Cambodia cho ra đời xe chạy điện hiệu Angkor. Trong khi toàn miền nam vn mất điện do một chiếc xe cẩu cây gạt phải đường dây 500 kV.

Uh, cũng thấy hơi nóng ...

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Mục hạ vô nhân

Xem Kỹ thuật của người An nam, thấy có bức vẽ:


Trên có 4 chữ đề: phường xẩm đánh nhau.


Bỗng nhớ 4 chữ: mục hạ vô nhân (目下無人). Nghĩa là: dưới mắt không có người. Xưa dùng để chỉ những người kiêu ngạo, không xem ai ra gì.

(Nôm na hay nói: nhìn bằng nửa con mắt. Ấy là lối nói đã giảm bớt rồi. Dân ta vẫn thế, việc gì cũng làm mềm đi. Bớt cá tính, bớt góc cạnh.)


Lại còn có bài thế này:

Mục hạ vô nhân, chúng anh đây mục hạ vô nhân
Nghe em nhan sắc lòng xuân anh mới não nùng
Dù em, dù em má phấn chỉ hồng
Dửng dừng dưng anh cũng chẳng thèm trông mà làm gì
...

Kiêu không kiêu không?

Nói kiểu teen là: không kiêu. Vì quá kiêu, hehe.


Bài này, nhiều nguồn dẫn lời là của cụ Tam nguyên Yên đổ. Nhưng nó đã thành một bài xẩm chợ phổ biến.

Xẩm chợ, nghĩa là hát xẩm ở ngoài chợ. Nói trắng ra là đi ăn xin.

Tất nhiên kẻ khoẻ mạnh lành lặn mà ra chợ hát xẩm mua vui kiếm ăn không chừng còn bị người ta đánh cho là đằng khác. Nghề này là nghề của những người có thiệt thòi, lúc trước hầu hết là người mù.

Mà đã mù thì còn thấy ai đâu, bảo không mục hạ vô nhân?


Cho nên nói cái cười ở đấy, mà cái khóc cũng ở đấy. Đời nay mấy ai hiểu. Càng thấy buồn cho bốn chữ mục hạ vô nhân.

Càng tin đúng là lời cụ Nguyễn Yên đổ. Đồn rằng cuối đời cụ cũng bị loà, hay giả loà, để khinh đời chơi. Các nhà nho lúc trước thường chế lời cho dân gian hát. Cũng là cách cười khóc với đời.



Còn những kẻ mù thật, lo mưu sinh đã nhọc nhằn, mà vẫn có cơ sự để đánh nhau như bức vẽ trên, chẳng đáng buồn sao? ...

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

Fimfárum

Fimfárum vốn không phải là một từ có trong từ điển.

Nó được nghĩ ra bởi nhà văn Jan Werich người Czech. Dân tộc này cũng từng có một nhà văn (Karel Čapek) nghĩ ra từ robot mà ngày nay hầu như người dân tộc nào cũng hiểu nghĩa là gì. (Nói cho tận tín thì có nguồn cho rằng người dùng từ ấy đầu tiên không phải là Karel mà là người anh của ông tên Josef, nhưng điều đó sẽ không được tranh luận ở đây).

Câu chuyện cổ tích cùng tên nói rằng fimfárum từng là một chiếc đũa thần. Nếu vẫy nó vào ai đó, người đó sẽ bị đông cứng không cử động được, và trả về bình thường bằng cách vẫy một cái nữa. Chiếc đũa kiểu này duy nhất trên đời được một gã quỷ bán cho một bác thợ rèn với giá đổi bằng 3 linh hồn tội lỗi. Nhưng bác thợ rèn cho rằng linh hồn không phải để đổi chác nên đã vứt chiếc đũa duy nhất vào lò lửa, khiến cho tất cả những người (và cả một số con vật) trước đó bị vẫy đũa biến thành tượng vĩnh viễn. Những bức tượng này cho đến bây giờ vẫn còn ở đó, cuối con đường đến xứ Fimfárum.


Câu chuyện này hắn mới được biết tối hôm qua, khi đi xem bộ phim Fimfárum. Phim chiếu miễn phí, tối thứ 7 rảnh rỗi và muốn nghe lại chút tiếng Tiệp là ba lý do kéo hắn đến rạp Lê Độ cũ kỹ. Bây giờ, hắn mới tải được tập truyện cổ tích của Jan Werich và sẽ bổ sung kiến thức chút.


Phim chiếu trong khuôn khổ những ngày văn hoá châu Âu tại VN. Song không gian thì đặc văn hoá ... VN (!!): chủ yếu là trẻ em, lớn nhỏ gì cũng cười đùa, nói chuyện ầm ĩ, đi đi lại lại trong khi phim đang chiếu, đến trễ về sớm ...

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Bỏ phiếu

Công nghệ bỏ phiếu có vẻ đang ngày càng phát triển trên đất nước này. Nhất là trong bối cảnh sẽ có nhiều các cuộc bỏ phiếu tín nhiệm này nọ.

Thực sự chỉ cần phát triển nhân (the core) kiểm phiếu là xong.

Công trình nghiên cứu mới nhất đã được thử nghiệm tại một trung tâm, nơi luôn thể hiện là mô hình thu nhỏ điển hình của cả xã hội, có tên VFF.

Chỉ có 19 phiếu bầu mà người được 11 phiếu bị thống kê thành rớt, nhầm 19 thành 18 tuy hơi khó giải thích nhưng cũng chưa bằng thắc mắc của nhiều người tham gia bỏ phiếu: sao nhiều người không bỏ mà ứng viên vẫn đạt 18/19 phiếu (?!).

Thực ra công nghệ lõi này không phải được phát hiện ra lần đầu tiên. Trước đây đã từng có nhiều cuộc thi mà ban giám khảo không quá 6, 7 thành viên nghi ngờ lẫn nhau khi thấy kết quả bỏ phiếu do ban tổ chức đưa ra. Hay kết quả bỏ phiếu tại bộ học đạt quá bán trong khi hầu hết thành viên tham gia bỏ phiếu đều khẳng định mình bỏ phiếu chống ...


Nhớ chuyện cũ làng nọ yêu cầu dân mỗi người góp một vò rượu cuối cùng thu được một thùng toàn nước lã. Hahahuhu.