Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Bận và không bực nổi

Thực ra cũng chả có thời gian để bực.

Nhừ tử.

Sáng đến sớm. Chiều về muộn. Máy tính bật lên chỉ kịp check mail, ngồi ngay cạnh mà không nhìn vào được màn hình.

Trưa báo cơm 5 suất mà ở lại đi ăn tới 16 người. Cũng còn may nhà hàng xử lý được. Ăn xong mấy đứa đi hát karaokê xả stress chia tay tháng 7, mình đành từ chối.



Vài dự án muốn sẽ bắt đầu thì đang ở mức ... dưới số 0.

Những công việc đang tiến hành thì ... lỗi từa lưa.

Một hoạt động đã lâu năm bị cắt ... đột ngột.



Thật là "no dồn đói góp" đó mà.

Họa vô đơn chí phúc bất trùng lai.


Công bằng mà nói, đột ngột cũng chẳng mấy. Nhất là với mình.

Nhân vô viễn lự tất hữu cận ưu.


Vậy là "tấm áo mẹ vá năm xưa" mà "bấy lâu nay chúng con thường vẫn mặc" nay chúng con tiếp tục vá víu thêm nhiều. Chỉn e vá xong đến chị Dậu cũng không thèm mặc, huhu.

Tháng tới thì "vui" rồi. Đã cấm Fb hehe.

Tháng sau nữa lại phải bắt đầu bàn chuyện may áo mới, vốn không phải lần đầu ...

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Sống chung sau ly hôn

Mình không thích sống chung sau ly hôn.


Ý mình là: không thích quyển sách Sống chung sau ly hôn, hihi.


Điểm cộng duy nhất mình cho cuốn sách là tính bản năng của các nhân vật chính.

Có lẽ một phần tại mình đang sống trong một xã hội nặng những ràng buộc vớ vẩn.


Để thể hiện được điều này, tác giả phải đẩy các nhân vật của mình vào nhiều tình huống thật khiên cưỡng. Ít ra là với mật độ các tình huống đáng ngờ xảy ra dày đặc một cách còn đáng ngờ hơn.



Dĩ nhiên, đó là quyền của nhà văn. Có thể thế giới của bà ta là như vậy. Lời giới thiệu cũng nói "HTM chỉ có thể tạo ra một thế giới riêng để theo đuổi những lý tưởng sâu thẳm trong lòng dưới ngòi bút của mình.".

Mình thích một câu mới đọc được, đại loại người nghệ sĩ không có nhiệm vụ kể chuyện mà nhiệm vụ là dẫn dắt khán giả đi vào thế giới do anh ta tạo ra.


Trong trường hợp này chỉ đơn giản là mình không thích thế giới đó, một thế giới kiểu Quỳnh Giao.



Quay trở lại điểm cộng: bạn làm thế nào khi bản năng của bạn luôn làm tổn thương người bạn yêu quý?

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Sạch

1. Nước mắm sạch (theo Hằng Mắm Ruốc):

Một kinh nghiệm đơn giản của mình để chọn mua nước mắm đúng là: trong thành phần nước mắm phải KHÔNG CÓ NƯỚC. Vì nước mắm cốt chỉ cần dính nửa giọt nước là bị thối, do vậy nếu pha chế thêm nước vào thì nhất định phải bỏ thêm hóa chất bảo quản, nếu không nó sẽ hư liền. Do vậy khi mua nước mắm, xem thành phần có nước, nhất định nó phải có hóa chất bảo quản. (Nước mắm Thuyền Nan không dính nữa giọt nước, 100% cá và muối).

"Nước phẩm màu, hương liệu và chất bảo quản cùng một tỷ lệ rất nhỏ nước mắm cốt pha trộn vào nhau để cho ra một loại “nước mắm hảo hạng” giá chỉ 5000 đồng/ lít.
Hiện nay trên thị trường không chỉ có ở Hà Nội, mà một số tỉnh thành khác xuất hiện rất nhiều “đầu nậu” thu gom và buôn bán loại nước mắm rẻ tiền, chỉ có 5.000 đồng/ 1 lít. Nhưng điều đáng nói là những loại nước mắm này lại được quảng cáo là loại thượng hạng với những thương hiệu nổi tiếng như: nước mắm Phú Quốc, Tiền Hải …

Ngoài công thức trên các thương gia còn sử dụng chất bảo quản acid clohydric chỉ dùng khoảng 1g/1lít nước, chất tạo ngọt là đường hóa học Cyclamte, Saccharin thì 1-2 mg/1lít. Phẩm màu công nghiệp cũng được tận dụng vì cho màu sắc rất đẹp, với loại nước mắm rẻ như… nước lã thì hầu hết các cơ sở thường dùng phẩm màu Trung Quốc trong quá trình pha trộn. Để nhận biết loại nước mắm “rởm” này, theo anh Thủy, ngoài nhìn bằng mắt thường, ngửi mùi vị thì người sử dụng phải nếm trực tiếp mới có thể nhận ra đó là hàng thật hay hàng pha trộn.

Khi phóng viên thắc mắc về hạn sử dụng của loại nước mắm này thì được chủ cơ sở cho biết: “Nước mắm này em đem về sử dụng cả năm vẫn ngon. Ăn ngon là được chứ cần gì quan tâm đến nguồn gốc hay hạn sử dụng hả em”.

Người bán đã vậy, người mua cũng tỏ ra thờ ơ, không hề quan tâm đến việc “vô danh” của loại nước mắm siêu rẻ này. Chị Lan Anh, người mua hàng cho biết: “Thực chất thì mình thấy hàng này ăn vừa miệng thì mua thôi, chứ nói về nguồn gốc hay giấy kiểm định chất lượng của cơ quan chức năng thì mình cũng không biết”."

***

2. Rau sạch:

Chị Tuyết Hằng Ngô: Quan trọng vẫn là cách nhận diện, thực ra có một lượng lớn người tiêu dùng chấp nhận mức giá của rau rạch hay rau hữu cơ. Có lẽ cần một hội chuyên làm cái hoạt động giúp người dùng phân biệt rau nào hữu cơ, rau nào hoá học. Người nông dân thì ko cần học cái này vì họ biết sản phẩm họ làm ra như thế nào, có lần đi công tác ở một vùng trồng rau, được nông dân mời cơm nên mình cũng xách rổ đi kiếm rau phụ làm cơm, mình ra đám rau đang thu hoạch dỡ để bán nhổ một nắm, ai dè chủ nhà can lại lập tức, bảo rau đó dùng để bán thôi, rau ăn là một khoảnh nhỏ sát nhà, thế mới thấy, dân trí thức ở thành phố ko hiểu cách nhận diện nên suốt đời ăn toàn hoá chất. Có lẻ cần một nhóm từ thiện hiểu biết về rau sách đi đến mọi ngõ ngách để làm nhiệm vụ tư vấn này quá, chỉ khi nào người tiêu dùng biết cách phân biệt thì rau rạch rau hữu cơ mới có lối thoát. Chứ còn nếu lòng tin thì chẳng ai dám tin hết. Mình cũng đang đeo đuổi cái nghiệp nông nghiệp sạch. Hi vọng ai có ý tưởng gì hay để phát triển hệ thống tiêu thụ thì chia sẻ.
Anh Bùi Xuân Tiến: Thực tế thì người có nhu cầu sử dụng sản phẩm hữu cơ vẫn ít còn người chấp nhận dùng rau hoá học dù vẫn biết không tốt thì lại rất rất nhiều. Có 2 nguyên nhân để họ chấp nhận ăn rau hoá học: Thứ nhất là họ không tìm được rau hữu cơ và không phân biệt được. Thứ hai là tính chủ quan, họ nghĩ ai cũng ăn như họ (cảm giác được chia sẽ nên an tâm), họ nghĩ ai cũng có lúc phải chết nên quan tâm lắm làm gì cho đau đầu (họ không biết rằng hoá chất không chỉ giết chết mình mà còn giết cả thế hệ sau), có thể ăn ít đi cũng được, bệnh gì có thuốc đấy. Một số bộ phận khác thì không quen dùng sản phẩm hữu cơ vì họ thấy nó hăng quá, đậm mùi quá, ngọt quá không quen, họ chỉ quen với loại rau hoá chất vừa dai vừa chua chua thôi.
Về phần người trồng rau, cũng ít người hiểu đúng nghĩa của rau hữu cơ và rau sạch. Phần lớn họ chỉ nghĩ là không dùng phân hoá học, không phun thuốc và chỉ dùng phân hữu cơ là rau hữu cơ. Thực tế nó cần có thêm vài điều kiện nữa ví dụ phải cách xa đường phố ít nhất 1km, phải cách xa khu vực nghĩa địa tối thiểu 1km, xa khu công nghiệp 3km vv... Nhiều người vẫn trồng rau ngoài đồng trong khi mồ mả xung quanh họ vẫn nghĩ là rau sạch là sai.
Để nhận dạng được rau hữu cơ hay không cũng có một vài điểm như sau:
- Màu lá xanh tự nhiên gần như lá chuối non, nếu rau xanh đậm ngắt là rau dư đạm (sử dụng phân hoá học)
- Lá của rau hữu cơ dày hơn, giòn hơn, thử bẻ gãy sẽ cảm nhận được, thử lấy móng tay bấm vào lá sẽ có cảm giác móng tay lún sâu xuống không giống rau hoá học, sử dụng kích thích sinh trưởng bấm phát rách luôn
- Rau hoá học chứa lượng nước rất nhiều nên khi héo thì cây rau mềm oặt xuống, lá cũng uốn lại và thấy rất mỏng. Rau hữu cơ thì chỉ héo bề mặt lá chứ không héo nguyên cây.
- Cách phân biệt chính xác nhất là ăn, với rau hữu cơ ăn sẽ có mùi đúng của loại rau, vị ngọt hơn, nhai cảm giác giòn sật sật. Rau hoá học nhai chỉ thấy ra nước, có vị hơi chua và xơ. Tuy nhiên để có được cảm giác này thì người dùng phải để ý mới biết, chỉ trừ một số loại như bắp cải thì nó khác biệt rất lớn giữa rau hữu cơ và rau hoá học, kích thích. Nếu có điều kiện người dùng nên thử mua cùng 1 loại rau một bên là hữu cơ, một bên là rau bán thường ở chợ rồi nấu lên ăn thử bảo đảm sẽ nhận ra sự khác biệt.

***

3. Thực phẩm biến đổi gen: dễ dàng tìm được nhiều bài viết trên mạng Internet.

***

4. Công ty mình:

Nói: “Nghiên cứu kỹ thuật và công nghệ kết hợp với đội ngũ kỹ sư nhiệt huyết và sáng tạo để tạo ra sản phẩm có giá trị cao.”

Làm: quick & dirty, và chủ yếu lắp đặt theo thiết kế của người khác với hàm lượng chất xám thấp.

***

Than ôi,

Cái tốt như đỉnh núi cao, đường lên gian nan đòi nghị lực và hiểu biết.

Người ta đa số thường lười nhác và u mê, khác gì nước về chỗ trũng.


Đi về đâu chẳng phải đã rõ rồi sao!

Sao mình vẫn mải bơi theo dòng nước ngược?

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Bận và bực

Sau mấy ngày rảnh rang như con cá vàng, hắn vừa quyết định tự tay tìm hiểu một số vấn đề chuyên môn, thì cơn bận đổ sầm sập xuống đầu.

Ngày hôm qua sáng họp chiều họp.
Ngày hôm nay chiều họp sáng họp.
Ngày mai sẽ họp cả sáng lẫn chiều.
Huhu.

Hôm qua cả hai cuộc họp đều khiến hắn bực mình như con cá chình.

Hôm nay thì mệt nhưng tình hình khá hơn một chút.

Hy vọng ngày mai tươi hơn chăng? Hihi.

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Chuyện chẳng liên quan

Hôm trước nghe chuyện Công Vinh sang Nhật thi đấu. Mình chẳng quan tâm anh chàng lắm chuyện trong lĩnh vực được gọi là bóng đá VN.

Hôm nay tình cờ thấy báo đưa tin đội mà anh ta sang thi đấu có cái tên gì đó Sapporo. Bia Nhật Sapporo đang bắt đầu chiếm thị phần đáng kể ở VN.

À, bây giờ thì em đã hiểu ...


***


Mình từng viết entry so sánh cuộc sống giữa truyền thống và hiện đại như người đi trên dây.

Lúc ngả bên này, lúc ngả bên kia để giữ thăng bằng cho khỏi ngã.


Riết rồi bỗng thấy dường như dễ hơn.

Vì đi giỏi hơn chăng?

Không.

Vì sợi dây mong manh bây giờ đã lớn lên như con đường cái quan.

Ta mặc sức đánh võng sang phải lại sang trái mà vẫn không ra khỏi đường.

Không hiện đại cũng chẳng truyền thống.


Mình nghe nói rằng, những con đường lớn cắt qua các khu rừng thường chia cắt môi trường sống của các loài thú.

Vì chúng sẽ không vượt qua đường ...

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Thuyền nan

Cũng khá lạ lùng là hắn lại đi mua nước mắm.

Nên cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi bạn bè hắn ... ngạc nhiên.

Hắn, tuy không có được dáng vẻ của họ Trư, nhưng cũng thuộc loại "thực bất tri kỳ vị".

Ăn uống, đối với hắn không ngoài nhai nuốt, tống thực phẩm vào bụng, cốt nạp năng lượng. Mà nạp tối thiểu, vì nhiều một chút là cơ thể hắn biểu tình ngay.

Nhà hắn, tiếng là có bếp nhưng tội nghiệp mấy ông Táo bà Táo, bị bỏ đói quanh năm không tý gì vào bụng chắc chẳng đủ sức 23 tháng Chạp lên chầu Ngọc hoàng đặng tố cáo hắn.

Tóm lại, hắn mua mắm vì đó là Thuyền nan.



Dĩ nhiên, hắn không chờ đợi đó là một sản phẩm công nghiệp.


***
Xưa bên Tàu có anh bán giáo (gọi là mâu). Anh ta "quảng cáo" rằng mâu của anh ta rất sắc, đâm gì cũng thủng. Rồi anh ta cũng bán thuẫn (tấm chắn), rằng thuẫn của anh ta rất chắc, không gì đâm thủng. Có kẻ cắc cớ hỏi: vậy lấy mâu của bác đâm thuẫn của bác, thì thế nào?
***

Không biết có phải tại người Việt thích chuyện này mà dùng từ mâu thuẫn (!?).


Muốn ra biển lớn, hẳn người ta phải đóng tàu lớn, phải dùng sắt thép, phải xây dựng đội ngũ, phải ... chứ không thể đi bằng thuyền nan. Hẳn nhiên, thủy thủ đoàn cũng khó có thể là những người phụ nữ nghèo nơi miền cát cháy.



Hắn nay đã mệt mỏi với khát vọng bơi ra biển lớn. Hắn muốn lên một chiếc thuyền nan. Và ngược suối.

Hắn sẽ quên đi những kiến thức xưa nay. Xét cho cùng cũng chỉ là những cái cần câu cơm.

Nói như người ta, hắn đã ở bên kia dốc cuộc đời. Nghe bên kia dốc, dễ hình dung ra cỗ xe lao xuống ngày mỗi nhanh. Lạ kỳ, hắn dường như quá chậm ...

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Thuỷ hử

Dạo này vào Fb trên di động hay thấy quảng cáo game Thuỷ hử 3D gì đó.

Với hình ảnh khá khêu gợi. Tiêu đề: chơi game cùng mỹ nhân.

Hãy dẫn dắt Phan Kim Liên tìm được ý trung nhân.


Ôi trời.

Nếu không khiêu dâm công khai thì là một sự ngu ngốc vô cùng tận. Không ngu ngốc từ phía kẻ tạo game thì cũng dốt nát của những người chơi game.


Các bạn trẻ nhà ta, chưa chắc mấy ai biết đến (nói chi đọc) Thuỷ hử. Càng chẳng mấy ai biết Kim Bình Mai (tác phẩm văn học, chứ không phải những bộ phim lan truyền trên mạng). Vì thế có lạ gì khi không biết Phan Kim Liên là ai.


Mà nhìn hình ảnh quảng cáo khá đẹp, xa xa có chiếc cổng thấy rõ Hán tự "Tây Môn ..." (!?).

Nghe nói hết 95% cổ phần vinagame thuộc về các đối tác TQ?!



Thôi rồi.



- Posted using BlogPress from Khanh An's iPad

Location:kiệt 338 Hoàng Diệu,,Vietnam

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Mỹ nhân

Mỹ nhân, nghĩa là người đẹp.



Nguyên đọc linh tinh, thấy thích thú với 2 câu của Viên Mai (entry trước). Ông này viết 2 câu đó cũng từ sự đọc, bỗng nghi ngờ có sự như thế chăng?

Nhưng người đọc người người đều thấy Tây Thi. Cũng không trách được, váy, í quên bóng giai nhân che mờ vạn vật, hihi. Mới biết đâu đâu cũng có Ngô vương. May mà giai nhân không nhiều đến vậy (!?).


Đã vậy viết về người đẹp chơi.

Người xưa nói, đẹp đổ nước nghiêng thành. Song nay mấy ai biết đẹp ra sao. Có chăng là dấu tàn tích cũ của những thành đổ nước tan chôn vùi luôn số phận bi thảm của các nàng.



Trung Hoa cổ đại khoe danh tứ đại mỹ nhân. Trầm ngư, lạc nhạn, bế nguyệt, tu hoa. Bốn người đẹp đẹp đến độ cá lặn, chim sa, nguyệt thẹn, hoa nhường. Kể theo thứ tự thời gian:


Người con gái nước Việt thời Xuân thu chiến quốc Tây Thi ra sông giặt áo, vẻ đẹp của nàng khiến cá không dám nổi lên mà lặn hết xuống đáy. Việt vương Câu Tiễn mưu đồ phục quốc bèn theo kế của Văn Chủng, Phạm Lãi đem nàng cống cho Ngô vương Phù Sai khiến Phù Sai mê đắm chìm trong sắc đẹp của nàng mà thân bại danh liệt nước mất nhà tan về tay Câu Tiễn.

Số phận người đẹp về sau không rõ. Có kẻ nói Câu Tiễn giành được quyền lực liền sai giết nàng vì "sắc đẹp của nàng là nguyên nhân mất nước". Người mơ mộng hơn tin rằng nàng được người tình cũ Phạm Lãi đưa lên thuyền rong chơi Ngũ Hồ ...

Hạp tảo Ngũ Hồ song Phạm Lãi ...


Kịp đến thời Hán có Vương Chiêu Quân, đẹp đến độ chim nhạn nhìn thấy mải mê quên cả vỗ cánh mà rơi bịch xuống đất. Nàng này tự tin ở sắc đẹp của mình không thèm hối lộ gã thợ vẽ họ Mao nên không được vua biết đến, cuối cùng bị đem cho xứ mọi rợ (từ ngữ chỉ có mục đích nhấn mạnh độ bi thảm, không có ý phân biệt chủng tộc hehe).


Nhà Hán tàn, giặc giã nổi lên như ong, Điêu Thuyền ra đình ngắm trăng mà khiến chị Hằng xấu hổ vì không đẹp bằng, trách gì chả khiến cha con Đổng Trác Lữ Bố tranh giành mà trở mặt giết nhau. Rốt cuộc Lữ Bố anh hùng nhưng hữu dũng vô mưu bỏ mạng dưới tay Tào Tháo, còn Điêu Thuyền không biết lưu lạc phương nào.


Nhà Đường có vị vua Đường Minh Hoàng tài giỏi chấn hưng triều đại sau bao biến cố, gặp được Dương Quý Phi như rồng gặp mây. Dương mỹ nhân ra vườn ngắm hoa mà muôn hoa đều rẽ lối nhường bước hết cả, khiến sao vua chẳng mê đắm, giặc đến sát nách chỉ biết ôm người đẹp bỏ chạy. Quân lính nổi loạn cho người đẹp là nguyên nhân bất an, đòi vua phải loại bỏ. Để giữ ngai vàng, Đường Minh Hoàng đành gạt nước mắt ban cho người đẹp dải lụa trắng, để rồi cuối đời phát điên trong điện ngọc.

Thi sĩ Bạch Cư Dị diễn tả nỗi đau đớn thay cho nhà vua bằng Trường hận ca:

Thiên trường địa cửu hữu thì tận
Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ


Trời rộng lớn, đất bền lâu mà còn có hạn, chỉ nỗi đau mất người đẹp là không bao giờ dứt!


Than ôi, may còn có nhà thơ khóc cho một câu khắc vào muôn thuở. Nhược bằng các bậc đế vương vinh hoa phú quý, cùng các mỹ nhân dù có là Tây Thi trầm ngư, Chiêu Quân lạc nhạn, Điêu Thuyền bế nguyệt hay Dương Ngọc Hoàn tu hoa, thì cũng đến chôn vùi vào đổ nát cả.

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

!

Ngô vương sự sự đô điên đảo
Vị tất Tây Thi thắng lục cung

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Nói chuyện bộ Học

Hắn nghe về ông đã lâu. Và khá nhiều. Với những lời khen giỏi lắm giỏi lắm.


Đại loại ông học rất giỏi, rồi ở lại trường giảng dạy. Rồi ông làm tiến sĩ ở Pháp.

Dần dần hắn hiểu những lời khen (cũng như chê) kiểu truyền miệng phổ biến ở xứ này. Những con người nhiệt tình khen ngợi (hay chê bai) kia đa số không biết gì về đối tượng mà họ nói đến.


Rồi hắn có điều kiện mục sở thị công trình nghiên cứu của ông. Một kiểu thành công nhưng kém khả dụng.

Bỏ qua chuyện hắn loáng thoáng nghe được về phát minh hoàn toàn tương tự trước đó ở xứ mà ông từng theo học thành tiến sĩ, giới khoa học còn đồn về những phát minh hữu ích hơn nhưng chưa áp dụng được do bọn tư bản giãy chết nắm vững tính phát triển của xã hội.


Hắn bắt đầu biết về ông nhiều hơn khi ông chuyển qua làm quản lý.

Không cần nói về sự kệch cỡm của xứ này khi người ta cứ đòi hỏi những nhà quản lý phải có bằng cấp hàng đầu về chuyên môn gì đó hơn là quản trị, thì những việc làm của ông cũng đủ khiến hắn nghi ngờ: đành rằng không biết quản lý nhưng như thế không thể là người có tư duy giỏi.


Ông lên chức phó thượng thư bộ Học, hắn thôi không quan tâm nữa vì vốn đã có điều kiện biết và hiểu sự thối nát đến tột cũng của cái bộ đó.

Nhưng xem ra đã lẫn vào chốn thối tha thì không những ngu người mà chút sĩ diện cũng khó giữ được. Mới đây có chuyện ông ký ban hành một số điều ngớ ngẩn, khi bị dư luận lên án còn cãi chày cãi cối, cuối cùng cũng phải tự tay ký sửa lại, khiến hắn cứ liên tưởng cảnh trong mấy bộ phim Tàu: tự tay tát vào miệng mình mà rằng nô tài có tội nô tài đáng chết.


Vẫn biết một người không thể làm nên tất cả, nhưng nếu đi dạy thu nhập cũng đâu đến nỗi gì, lại được nhiều trò giỏi thì danh chẳng nhỏ, chẳng đỡ nhục hơn ư?


Buồn cho sĩ sư nước nhà! Câu tiến vi quan thoái vi sư không dễ học vậy.