Thứ Hai, 31 tháng 8, 2026

Giang cư mận

 Tình cờ thấy trên Fb hiện lên một bài viết của một người lạ, không quen không theo dõi chưa đọc bao giờ. Chắc "rể Tàu" ... "thao túng tâm lý".

Nhưng chủ đề bài viết thì quen, và người được nhắc đến cũng quen, tiến sĩ NVT ở Úc với bài viết "Khi miền Tây không còn nói tiếng miền Tây". Miền Tây ở đây không phải hoang dã mà ... thân thương, ở nam bộ vn.

Người viết nói trên chú thích "không dẫn link", và cũng không dẫn link một bài viết có tính phản biện lại bài của tiến sĩ Tuấn, của một tác giả nào đó, không rõ nhân thân nhưng kiến văn khá đáng nể, Tino Cao. Vấn đề là người viết hơi trăn trở về một đánh giá của Tino Cao về tiến sĩ Tuấn (chứ không phải về bài viết của tiến sĩ Tuấn).

Lão cũng thấy khó chịu với đánh giá nọ. Kiểu võ đoán. Lão đọc tiến sĩ Tuấn khá nhiều, từ những bài viết hướng dẫn xác suất thống kê đến những quan điểm xã hội, đọc cả sách ông xuất bản, theo dõi hoạt động của ông khá nhiều năm.

Nên cũng tìm hiểu chút về Tino Cao, có người comment đó là Cao Việt Dũng dịch giả, blog Nhị Linh. Nếu đúng thế, thì hoá ra cũng ... hơi quen. Từng đọc Nhị Linh, hiển nhiên là đã khá lâu rồi. Hồi đó cũng biết một số đầu sách hay do Cao Việt Dũng dịch, dịch giả trẻ, được tán dương nhưng sau đó vướng vào vài lùm xùm liên quan chất lượng dịch.

Về đánh giá được nhắc đến ở trên, nghĩ, nhiều khi mang tính định kiến của một xuất thân hơn là kiến văn của một học giả.




Không có nhận xét nào: