Đọc Ngàn năm áo mũ của TQĐ, có chi tiết thế này:
Giới quý tộc (triều đình) VN một thời có trang phục học từ Trung quốc. (Cũng chẳng có gì là lạ.)
Cũng đội miện, mặc cổn gắn bổ tử.
Những chi tiết nhỏ thì khó nhận biết (chẳng hạn như 12 chương thêu trên cổn), tuy nhiên tác giả có dẫn nhiều bức tượng được tạc theo lối miện chỉ có 4 dải thao đính ở 4 góc hoặc hoàn toàn không có lưu nào. Tác giả cho rằng những bức tượng này mô phỏng không chính xác. Bằng chứng là một vài đoạn văn, thơ tả lại vẫn nói về miện lưu.
Cũng có thể, nhưng mình thấy không thuyết phục. Chính tác giả cũng thừa nhận văn thơ có tính ước lệ. Mà tính ước lệ của văn thơ Việt cổ (rất tiếc) lại hay theo "Tàu". Tỉ như gió tuyết (phương bắc) núi sông (Thái Sơn Hoàng Hà), rồi cả cây cối (tùng bách tang bồng) muông thú (ngựa cừu lân phượng) ... cho đến lịch sử (Nghiêu Thuấn Thang Võ). Thực ra chỉ tại các nhà nho "nói theo sách" hơn là tả đời thực (có thể quá tầm thường?!).
Cho nên mấy bức tượng dân gian kia lại đúng hơn đấy biết đâu!? Khi những bậc vương giả phương nam bước lên quyền lực từ chân đất, học lễ nhưng vẫn ngại rườm rà?!
Ghi chú vài dòng vậy về cái sự "bất tận tín thư".
***
Nhân nói chuyện sách. Henri Oger trong Kỹ thuật của người An nam đã cố tìm tòi để phản bác ý kiến thời đó cho rằng ở đất nước này gần như không có nghề gì hoặc có thì cũng không đáng kể.
Tuy nhiên ông cũng phải thừa nhận không thể chờ đợi một ngành công nghiệp hoàn thiện.
Mình điểm qua những ngành đầu tiên như sơn, thêu, khảm trai, khắc gỗ thì gặp nhiều nhận xét tương đồng: làm ẩu, bắt chước, kiên trì hơn là trí tuệ, không hoàn hảo, không có chút sinh khí nào, ...
Thú vị là nghề sơn "làm ẩu" vì "làm cho khách hàng nghèo, ít đòi hỏi cao" thì nghề khảm trai gần như độc quyền vùng Cận Đông, làm cho khách hàng giàu có (người Âu) rất đông nên "thợ khảm làm vội vã" (?!?!?!).
Đọc sách để biết vậy thôi ...
Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013
Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013
Sinh nhật
Bốn lăm liệu có gọi là già?
Tưng bừng sinh nhật bạn chúc ta
Nợ đời ví thử mà xong nhỉ
Vấn vương chi nữa cõi ta bà ...
Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013
Vệt thời gian
Hàng năm có sự kiện Những ngày văn hoá châu Âu ở VN. Tại ĐN có chiếu phim, miễn phí.
Cứ thắc mắc sao giọng nói trong phim không giống ngoài đời? Sau có lần đi lao động ở vùng nông thôn mới gặp những bà già có giọng nói y như trong phim vậy.
Haiz, thời gian thời gian ...
Năm nay mình xem phim Slovenský, Čerešňový chlapec. Những mong nghe lại tiếng quen thuộc, nhưng không được nhiều vì phim có thuyết minh.
Mà phải nói, khung cảnh trong phim khác mình tưởng tượng nhiều lắm.
Phim kể chuyện một nghệ sĩ nổi tiếng bị mất trí nhớ sau tai biến. Diễn viên thủ vai này mình nhớ, vì ông từng đóng vai trò quan trọng trong việc lật đổ chế độ toàn trị, lúc mình còn học bên đó. Sau ông có làm ngoại trưởng và phó thủ tướng. Thôi chính trị, ông trở lại làm diễn viên.
Mình ấn tượng nhất về hai cô gái trong phim. Một cô phóng viên quyết làm cho được phóng sự về người nghệ sĩ già, và một cô giúp việc cho nghệ sĩ đó. Cả hai cô đều có một phong thái cực kỳ năng động, dưới góc nhìn của những kẻ như mình tưởng như tàn nhẫn, nhưng rất thẳng thắn và được việc.
Nhớ lại chuyện cũ, hồi đó mình xem phim Đài phun nước dành cho Zuzana. Phim nói về những cô cậu mới lớn, những ước mơ, xe máy, và cả chút tình dục.
Nhiều bài hát trong phim rất được yêu thích.
Giờ mình lại ngồi nhớ lại những nhân vật tuyến hai của phim. Cô chị của Zuzana, được xem là xấu hơn và không sành điệu như cô em. Cô thầm để ý anh chàng nghệ sĩ điêu khắc trong cùng chung cư. Cô làm thơ:
Em yêu đôi tay của anh
Em ước được chúng chạm vào
Chúng thật dịu dàng mà cũng thật mạnh mẽ ...
Bài thơ bị cô em nhìn thấy và đem ra đọc to giữa sân, khiến cô xấu hổ xé nát. Anh chàng điêu khắc kia lẳng lặng nhặt các mảnh giấy, dán lại bài thơ và cũng làm tặng cô một bức tượng ...
Nhiều bạn trẻ ngày nay xem lại clip có những bình luận hơi khiếm nhã. Cũng dễ hiểu thôi, vì thời của nó mà đã được xem là cổ lỗ sĩ rồi, hihi.
Hồi đó, mình cũng hay xem các phim cũ được chiếu trên tv.
Cứ thắc mắc sao giọng nói trong phim không giống ngoài đời? Sau có lần đi lao động ở vùng nông thôn mới gặp những bà già có giọng nói y như trong phim vậy.
Haiz, thời gian thời gian ...
Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013
Tào Tháo
Bạn là cô giáo. Bữa nay đưa con đi thi đại học. Nhân đưa mấy đứa nhỏ đi ăn, kể chuyện nói với học trò: trước kỳ thi ăn uống cẩn thận kẻo Tào Tháo đuổi. Có đứa học trò hỏi: Tào Tháo là ai vậy cô?
Trào lưu ảnh chế trên mạng có cái này:
Thực tình mình cũng không hiểu liên quan gì.
Sự nghiệp của Tào Mạnh Đức khá lẫy lừng. Thắng nhiều mà thua cũng lắm.
Nhưng mình đọc Tam quốc chí thấy ổng thắng đĩnh đạc chẳng đuổi ai, chỉ khi thua thường bị đuổi chạy té re.
Vậy mà nói: bị Tào Tháo đuổi? Hehe.
Trào lưu ảnh chế trên mạng có cái này:
Thực tình mình cũng không hiểu liên quan gì.
Sự nghiệp của Tào Mạnh Đức khá lẫy lừng. Thắng nhiều mà thua cũng lắm.
Nhưng mình đọc Tam quốc chí thấy ổng thắng đĩnh đạc chẳng đuổi ai, chỉ khi thua thường bị đuổi chạy té re.
Vậy mà nói: bị Tào Tháo đuổi? Hehe.
Thoả ước
Sáng nay lại họp.
Nghe phổ biến (?!?!?) thoả ước lao động tập thể. Và ký một bản cam kết gì đó mà mình ký đại chẳng thèm đọc.
Thoả ước lao động tập thể là bản thoả thuận được ký tá giữa người sử dụng lao động (mà đại diện là tổng giám đốc - cũng chỉ một kẻ làm công ăn lương, lương cao nhưng có chuyện gì lại kêu ca tại cơ chế!) và người lao động (tức nhiên chính là mình, nhưng được ký đại diện bởi chủ tịch công đoàn kiêm phó tổng giám đốc (!?) rồi bắt mình phải học, hehe).
Nghe qua văn bản dài lòng thòng như rau muống, mình chỉ thấy điểm mới: nếu người lao động không đạt yêu cầu thì có thể bị chuyển công tác khác hoặc chấm dứt hợp đồng lao động.
Mình cười: nói trắng mẹ nó ra là công ty có quyền sa thải cho mau cho rồi.
Mình thì đâu có ngán, chỉ tội nghiệp mấy con người ngơ ngơ kia còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mà loại bám nhà nước chỉ e có chuyện sẽ chẳng biết làm gì. Làn sóng cocc nhảy dù vào công ty vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt dù quỹ lương tơi tả.
Vấn đề đền bù khi chấm dứt hợp đồng lao động, dĩ nhiên không phải chuyện của thoả ước, hihi.
Nghe phổ biến (?!?!?) thoả ước lao động tập thể. Và ký một bản cam kết gì đó mà mình ký đại chẳng thèm đọc.
Thoả ước lao động tập thể là bản thoả thuận được ký tá giữa người sử dụng lao động (mà đại diện là tổng giám đốc - cũng chỉ một kẻ làm công ăn lương, lương cao nhưng có chuyện gì lại kêu ca tại cơ chế!) và người lao động (tức nhiên chính là mình, nhưng được ký đại diện bởi chủ tịch công đoàn kiêm phó tổng giám đốc (!?) rồi bắt mình phải học, hehe).
Nghe qua văn bản dài lòng thòng như rau muống, mình chỉ thấy điểm mới: nếu người lao động không đạt yêu cầu thì có thể bị chuyển công tác khác hoặc chấm dứt hợp đồng lao động.
Mình cười: nói trắng mẹ nó ra là công ty có quyền sa thải cho mau cho rồi.
Mình thì đâu có ngán, chỉ tội nghiệp mấy con người ngơ ngơ kia còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mà loại bám nhà nước chỉ e có chuyện sẽ chẳng biết làm gì. Làn sóng cocc nhảy dù vào công ty vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt dù quỹ lương tơi tả.
Vấn đề đền bù khi chấm dứt hợp đồng lao động, dĩ nhiên không phải chuyện của thoả ước, hihi.
Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013
Down
Chúa Nhật, đọc được bài phỏng vấn về Phú Mỹ Hưng.
Xưa nay hắn vốn chẳng quan tâm chuyện nhà đất. Sống vài chục thước vuông đã là nhiều. Chết hoả thiêu đổ sông đổ biển là về cùng cát bụi.
Không bàn chuyện công lao đúng sai người này người nọ, hắn nhận thấy bài phỏng vấn đậm đặc thông tin.
Chuyện nhà nước quy hoạch đô thị đầu voi đuôi chuột. Cũng dễ hiểu thôi khi người ta nhận thấy nguồn lợi khổng lồ từ việc mua bán thứ vốn chẳng được cấp quyền sở hữu cho cá nhân nào. Sở hữu toàn dân đương nhiên béo cho những kẻ "thay mặt dân".
Chuyện xây dựng lấn chiếm vùng trũng ngập nước khiến Sài Gòn lâm tình trạng "triều cường". Bây giờ nói chuyện chắn nước hay không, lấp bao nhiêu phần trăm diện tích là đủ là nhiều vân vân e không phải chuyện ngắn tập.
Chuyện không giữ chữ tín đẩy phía đối tác vào con đường phải tự tử mà còn dửng dưng. Khiến ngày nay các nhà đầu tư nước ngoài khôn lên nhiều, mà thói mỉa mai "quân tử Tàu" không hề giảm bớt.
***
Nhân đọc truyện cực ngắn của chị Hậu khảo cổ:
Vừa đi vừa nghĩ ngợi: Sao cơ quan mình cũng có nhiều người giống nhau thế, dù không phải là down?
Hắn định chất vấn tác giả mấy chữ cuối: sao chị biết không phải? Than ôi ...
Xưa nay hắn vốn chẳng quan tâm chuyện nhà đất. Sống vài chục thước vuông đã là nhiều. Chết hoả thiêu đổ sông đổ biển là về cùng cát bụi.
Không bàn chuyện công lao đúng sai người này người nọ, hắn nhận thấy bài phỏng vấn đậm đặc thông tin.
Chuyện nhà nước quy hoạch đô thị đầu voi đuôi chuột. Cũng dễ hiểu thôi khi người ta nhận thấy nguồn lợi khổng lồ từ việc mua bán thứ vốn chẳng được cấp quyền sở hữu cho cá nhân nào. Sở hữu toàn dân đương nhiên béo cho những kẻ "thay mặt dân".
Chuyện xây dựng lấn chiếm vùng trũng ngập nước khiến Sài Gòn lâm tình trạng "triều cường". Bây giờ nói chuyện chắn nước hay không, lấp bao nhiêu phần trăm diện tích là đủ là nhiều vân vân e không phải chuyện ngắn tập.
Chuyện không giữ chữ tín đẩy phía đối tác vào con đường phải tự tử mà còn dửng dưng. Khiến ngày nay các nhà đầu tư nước ngoài khôn lên nhiều, mà thói mỉa mai "quân tử Tàu" không hề giảm bớt.
***
Nhân đọc truyện cực ngắn của chị Hậu khảo cổ:
Giống nhau
Nhà có cháu bị bệnh down, mọi người phải trông chừng sợ cháu đi lạc. Một ngày ông đi làm thấy cháu đứng bơ vơ ngoài chợ, lật đật chở về. Tới nhà, thấy ... cháu đang ngồi ở cổng chờ ông. Nhìn lại, hoá ra nhầm, người kia cũng bị down nên mặt giống cháu. Bèn chở người ấy trả về chỗ cũ.Vừa đi vừa nghĩ ngợi: Sao cơ quan mình cũng có nhiều người giống nhau thế, dù không phải là down?
Hắn định chất vấn tác giả mấy chữ cuối: sao chị biết không phải? Than ôi ...
Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013
Măng đen
Ngày đầu tháng 7, đầu 1 tuần mới, hắn lên xe trực chỉ Măng đen.
Sau mấy ngày cuối tuần vừa vất vả vừa bực mình, vì gần như bị ép phải sửa lại một bản dịch. Cậu nhân viên công ty nhận dịch mà chỉ đưa ra một sản phẩm nham nham nhở nhở rồi cứ thế giao cho khách hàng. Khách hàng thì không biết làm sao trong khi đã đến hạn cuối. Còn hắn, chưa luyện được nội công thấy chết không cứu.
Măng đen, địa danh đang được quảng cáo rầm rộ như một khu du lịch sinh thái, nằm trên quốc lộ 24 nối liền Thạch Trụ (từ quốc lộ 1A), huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi với thành phố Kon Tum. Đi từ Thạnh Trụ lên khoảng 160km, phải qua đèo Vi-ô-lắc quanh co hiểm trở 30km, còn từ Kon Tum cũng 55km và phải lên đèo Măng đen.
Đúng như tên gọi của nó trong tiếng dân tộc địa phương, Măng đen là một vùng đất phẳng ở độ cao khoảng 1100 - 1200m trên mực nước biển, nằm ngay đỉnh của hai bên hai ngọn đèo.
Có lẽ độ cao và sự hiểm trở của nó là nguyên nhân ở đó người Kinh chỉ mới chiếm khoảng 10%.
Có lẽ cũng vì vị trí như thế mà nó đã từng được xem là vị trí chiến lược của nhiều cuộc chiến tranh. Và chứng thực rõ ràng nhất chính là số phận chìm nổi của tượng Đức Mẹ, mất đầu, mất tay, nay mới khôi phục được phần đầu.
Và độ cao mát mẻ của khí hậu ôn đới, cộng rừng nguyên sinh chưa bị phá huỷ chính là cơ sở để Măng đen trở thành khu du lịch sinh thái.
Những người chủ hiện tại không giấu diếm ý định biến nơi này thành một Đà Lạt thứ hai. Vì thế nó đã có dáng dấp của một thị trấn đường ngang ngõ dọc lề đường cột đèn. May mắn còn sót lại (hay chỉ đang còn sót lại?) là đường phố đang được đánh số thay vì đặt tên theo những gã cha căng chú kiết nào đó.
Thực ra năm ngoái nó đã có quyết định thành lập thị trấn theo (lạ thay?) quyết định của thủ tướng. Những ngôi nhà kiểu biệt thự đã được xây dựng khá nhiều trong khoảng 10 năm qua nhưng không hiểu sao vẫn còn bị bỏ hoang. Về hành chính từ hai năm nay nó đã là thủ phủ của huyện mới Kon Plong, vốn được tách ra từ huyện Kon Rẫy.
Hắn không nghĩ đây sẽ là Đà Lạt, khi chỉ có khách vãng lai hơn là những con người muốn sinh sống tĩnh lặng như những người Pháp cách nay hơn 100 năm. Dĩ nhiên với người Việt, sự hình thành khu dân cư cũng đồng nghĩa với việc đẩy tài nguyên rừng nguyên sinh về quá khứ.
Những điểm du lịch chủ yếu là hồ và thác, vốn tự nhiên của miền đất mà sự gắn bó của chúng với con người (dân tộc địa phương) được thể hiện trong những câu chuyện truyền thuyết, dần dần bị những con đường bê tông cắm vào và sự thờ ơ đến não lòng của đám khách du lịch thời nay.
Haizzz. Vùng đất sẽ còn biến đổi. Ngày nay có câu: đi đâu thì đi liền kẻo vài bữa không còn.
Dân tộc mình giỏi thiệt.
Sau mấy ngày cuối tuần vừa vất vả vừa bực mình, vì gần như bị ép phải sửa lại một bản dịch. Cậu nhân viên công ty nhận dịch mà chỉ đưa ra một sản phẩm nham nham nhở nhở rồi cứ thế giao cho khách hàng. Khách hàng thì không biết làm sao trong khi đã đến hạn cuối. Còn hắn, chưa luyện được nội công thấy chết không cứu.
Măng đen, địa danh đang được quảng cáo rầm rộ như một khu du lịch sinh thái, nằm trên quốc lộ 24 nối liền Thạch Trụ (từ quốc lộ 1A), huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi với thành phố Kon Tum. Đi từ Thạnh Trụ lên khoảng 160km, phải qua đèo Vi-ô-lắc quanh co hiểm trở 30km, còn từ Kon Tum cũng 55km và phải lên đèo Măng đen.
Đúng như tên gọi của nó trong tiếng dân tộc địa phương, Măng đen là một vùng đất phẳng ở độ cao khoảng 1100 - 1200m trên mực nước biển, nằm ngay đỉnh của hai bên hai ngọn đèo.
Có lẽ độ cao và sự hiểm trở của nó là nguyên nhân ở đó người Kinh chỉ mới chiếm khoảng 10%.
Có lẽ cũng vì vị trí như thế mà nó đã từng được xem là vị trí chiến lược của nhiều cuộc chiến tranh. Và chứng thực rõ ràng nhất chính là số phận chìm nổi của tượng Đức Mẹ, mất đầu, mất tay, nay mới khôi phục được phần đầu.
Và độ cao mát mẻ của khí hậu ôn đới, cộng rừng nguyên sinh chưa bị phá huỷ chính là cơ sở để Măng đen trở thành khu du lịch sinh thái.
Những người chủ hiện tại không giấu diếm ý định biến nơi này thành một Đà Lạt thứ hai. Vì thế nó đã có dáng dấp của một thị trấn đường ngang ngõ dọc lề đường cột đèn. May mắn còn sót lại (hay chỉ đang còn sót lại?) là đường phố đang được đánh số thay vì đặt tên theo những gã cha căng chú kiết nào đó.
Thực ra năm ngoái nó đã có quyết định thành lập thị trấn theo (lạ thay?) quyết định của thủ tướng. Những ngôi nhà kiểu biệt thự đã được xây dựng khá nhiều trong khoảng 10 năm qua nhưng không hiểu sao vẫn còn bị bỏ hoang. Về hành chính từ hai năm nay nó đã là thủ phủ của huyện mới Kon Plong, vốn được tách ra từ huyện Kon Rẫy.
Hắn không nghĩ đây sẽ là Đà Lạt, khi chỉ có khách vãng lai hơn là những con người muốn sinh sống tĩnh lặng như những người Pháp cách nay hơn 100 năm. Dĩ nhiên với người Việt, sự hình thành khu dân cư cũng đồng nghĩa với việc đẩy tài nguyên rừng nguyên sinh về quá khứ.
Những điểm du lịch chủ yếu là hồ và thác, vốn tự nhiên của miền đất mà sự gắn bó của chúng với con người (dân tộc địa phương) được thể hiện trong những câu chuyện truyền thuyết, dần dần bị những con đường bê tông cắm vào và sự thờ ơ đến não lòng của đám khách du lịch thời nay.
Haizzz. Vùng đất sẽ còn biến đổi. Ngày nay có câu: đi đâu thì đi liền kẻo vài bữa không còn.
Dân tộc mình giỏi thiệt.
Hoa Di
Mới bắt đầu đọc Ngàn năm áo mũ, hắn bắt gặp khái niệm Hoa Di.
Thực ra chúng ta đã quá quen thuộc với việc gọi những hành động khác chúng ta là dã man, là man rợ; gọi người khác chúng ta mọi rợ, là man di.
Kể cho vui, hồi hắn học bên Âu, sinh viên VN có thói quen gọi người Digan là mọi. Cũng là một cách để người chung quanh lỡ nghe được không hiểu (nếu phát âm Digan thì họ có thể biết đang nói về gì). Nhưng khá kém văn hoá, cùng nhiều thói hư tật xấu khác hihi.
Đọc sách xưa thấy người Hán tự xưng là Trung Quốc, Trung Hoa mà gọi người xung quanh là Bắc Địch (hoặc Bắc Rợ), là Nam Man, là Đông Di, là Tây Nhung (hoặc Tây Địch).
Hoá ra tại chúng ta một dao cắt sợi dây quá khứ, không đọc được chữ ông cha, chứ tiền nhân Việt dù phản đối dân Hán gọi mình là man là di nhưng cũng một thói xưng mình là Trung Quốc, là Hoa là Hạ mà coi người ngoài cõi là Di là Man.
Mới thấy ngày nay chúng ta cũng chưa khá gì mấy. Cứ cái gì giống ta là đúng là hay, khác ta là sai là dở hết thảy. Biết khó chịu trước sự áp đặt của người mạnh hơn nhưng vẫn vô tư khống chế kẻ dưới.
Nhân đọc trả lời của giáo sư Nguyễn Văn Tuấn cho một số sinh viên về việc sử dụng R, thấy tư tưởng này cũng xâm chiếm hết não trạng những người làm khoa học VN.
Nói nữa e nhiều, thôi thì một tiếng thở dài đành nén lại.
Thực ra chúng ta đã quá quen thuộc với việc gọi những hành động khác chúng ta là dã man, là man rợ; gọi người khác chúng ta mọi rợ, là man di.
Kể cho vui, hồi hắn học bên Âu, sinh viên VN có thói quen gọi người Digan là mọi. Cũng là một cách để người chung quanh lỡ nghe được không hiểu (nếu phát âm Digan thì họ có thể biết đang nói về gì). Nhưng khá kém văn hoá, cùng nhiều thói hư tật xấu khác hihi.
Đọc sách xưa thấy người Hán tự xưng là Trung Quốc, Trung Hoa mà gọi người xung quanh là Bắc Địch (hoặc Bắc Rợ), là Nam Man, là Đông Di, là Tây Nhung (hoặc Tây Địch).
Hoá ra tại chúng ta một dao cắt sợi dây quá khứ, không đọc được chữ ông cha, chứ tiền nhân Việt dù phản đối dân Hán gọi mình là man là di nhưng cũng một thói xưng mình là Trung Quốc, là Hoa là Hạ mà coi người ngoài cõi là Di là Man.
Mới thấy ngày nay chúng ta cũng chưa khá gì mấy. Cứ cái gì giống ta là đúng là hay, khác ta là sai là dở hết thảy. Biết khó chịu trước sự áp đặt của người mạnh hơn nhưng vẫn vô tư khống chế kẻ dưới.
Nhân đọc trả lời của giáo sư Nguyễn Văn Tuấn cho một số sinh viên về việc sử dụng R, thấy tư tưởng này cũng xâm chiếm hết não trạng những người làm khoa học VN.
Nói nữa e nhiều, thôi thì một tiếng thở dài đành nén lại.
Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013
Giả - thật
Hai hôm nay, trên đường đi làm, đạp xe qua phố Nguyễn Tri Phương mình đều thấy có một người đàn ông với một chiếc xe máy đằng sau chất đầy những đầu bò dạng như của những tay thợ săn dùng treo tường để khoe chiến tích.
Cũng chả rỗi hơi ngó, chỉ thấy qua cặp mắt đỏ nọc và cặp sừng to cong vút như cặp ngà voi.
Trưa nay tình cờ ngồi rảnh liếc qua báo chí thì đọc được tin ở Huế công an bắt một người bán đồ giả, và trên ảnh là chiếc xe máy với những cái đầu bò y hệt.
Tự nhiên thấy tức cười mà ngậm ngùi, sao cuộc sống mưu sinh của người dân xứ này khổ quá vậy?
***
Mình ít khi đọc báo ... lề chính thống, hôm nay nghe nhiều người lên án bài báo vô đạo đức của Dân trí nói về một quan chức vừa đột tử.
Thật tình, mình không mấy tin có quan chức tốt ở thời buổi này (tốt thì đã không làm quan!) nên cũng không mấy để ý chuyện một ông quan đột tử ngay trước kỳ bỏ phiếu tín nhiệm (cả chuyện này cũng chỉ là kịch) và sau những lùm xùm quanh cuộc thi hoa hậu do ông làm trưởng ban tổ chức (cuộc thi nào ở xứ này mà không lùm xùm?).
Nhưng lần này có nhiều người quen biết nói rằng ông là một người giỏi, và tốt.
Nếu thế, phải chăng ông đã chọn sai chỗ đứng cho mình?
Cũng chả rỗi hơi ngó, chỉ thấy qua cặp mắt đỏ nọc và cặp sừng to cong vút như cặp ngà voi.
Trưa nay tình cờ ngồi rảnh liếc qua báo chí thì đọc được tin ở Huế công an bắt một người bán đồ giả, và trên ảnh là chiếc xe máy với những cái đầu bò y hệt.
Tự nhiên thấy tức cười mà ngậm ngùi, sao cuộc sống mưu sinh của người dân xứ này khổ quá vậy?
***
Mình ít khi đọc báo ... lề chính thống, hôm nay nghe nhiều người lên án bài báo vô đạo đức của Dân trí nói về một quan chức vừa đột tử.
Thật tình, mình không mấy tin có quan chức tốt ở thời buổi này (tốt thì đã không làm quan!) nên cũng không mấy để ý chuyện một ông quan đột tử ngay trước kỳ bỏ phiếu tín nhiệm (cả chuyện này cũng chỉ là kịch) và sau những lùm xùm quanh cuộc thi hoa hậu do ông làm trưởng ban tổ chức (cuộc thi nào ở xứ này mà không lùm xùm?).
Nhưng lần này có nhiều người quen biết nói rằng ông là một người giỏi, và tốt.
Nếu thế, phải chăng ông đã chọn sai chỗ đứng cho mình?
Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013
Mua hàng trên mạng
Mới không lâu, công ty muốn tặng hắn một chiếc điện thoại di động. Vấn đề là, khó có thể tìm ra một chiếc điện thoại nào khiến hắn thích hơn chiếc hắn đang sử dụng.
Thường hắn mua hàng trên mạng chỉ vì một lý do duy nhất: không mua được ở những nơi khác.
Vì thế hắn thường có những món đồ chơi chẳng giống ai. Và đắt.
Khó khăn của hắn: nhiều món hắn thích người ta không bán cho đất nước nơi hắn sinh sống.
Hắn phải đi loanh quanh, chẳng hạn vòng qua ebay.
Mới rồi, món hàng tậu được không được như mong muốn, nhưng không sao, hehe.
Không phải quyển sách, dù tình cờ hắn cũng mua qua mạng và về cùng lúc. Có thể chỉ vì hắn hơi nôn nóng đọc. Mà cũng tránh được nguy cơ hoàn toàn không mua được.
Một món hàng nữa hắn cũng mua trên ebay thì đang trên đường về. Vì hắn phải xác nhận chấp nhận nộp thuế để thông quan (!?). Có lẽ tại lô hàng nặng trên 1kg chăng? Hay kích thước không nhỏ? Hay có tính chất tiêu dùng?
Chỉ khoảng 2 năm trước, nhiều người vn có thể mua hàng Apple online, với giá đến tận tay người mua và bằng tiền đồng. Nay thì Apple đành huỷ kênh online này, vì quá nhiều hàng đến tay người mua quá trễ do chúng bị ngâm trong các kho hải quan.
Đội ơn nhà nước, món hàng hắn đang mua vốn có giá $200 thì nay tới tay hắn hết gần 8tr đ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



