Tình cờ hắn đứng xem một giờ ngoại khoá của học sinh Skyline.
Ấn tượng về sự tự tin, vui vẻ của các em. Mà phải thôi, các em được tự do cảm nhận và bày tỏ ý kiến của mình. Không như các kiểu đọc chép nhất nhất theo sách giáo khoa do những kẻ chẳng biết ở đâu soạn ra.
Phụ trách một lớp như thế, 15 học sinh trai gái lớp 2, 3 Việt có Mỹ có Hàn có, gồm một thầy giáo chính người Anh và 3 cô giáo trẻ.
Fl đang bận rộn sáng chiều tối mà hắn dửng dưng.
Nhớ nhiều năm trước hắn đã từng từ chối tham gia những "chiến dịch" mấy chục ngày đêm này nọ hoàn thành các dây chuyền sản xuất. Hắn luôn hướng đến sự phát triển bền vững, không chạy theo nhất thời.
Bên cạnh đó là sự lộn xộn của cách làm không có phương pháp, chỉ cốt lấy được, nặng tính trình diễn hơn thực chất.
Và cuối cùng, mục đích của những việc làm này không nằm trong sở thích của hắn.
Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015
Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015
Passion
Hôm qua ngồi tán gẫu với Thương và Nhơn. Phì cười nghe kể về những sở thích của Vũ. Anh chàng chơi xe máy phân khối lớn, và smartphone, đổi liên tục.
Khiến hắn nhớ lại bộ phim vừa xem hôm trước, một gã đàn ông có thể thay đổi mọi thứ, khuôn mặt, nhà cửa, gia đình, cả tôn giáo, nhưng có một thứ không thể thay đổi, đó là niềm đam mê.
Bộ phim chỉ chiếu mỗi ngày một suất, ở mỗi một rạp. Với Julia Roberts và Nicole Kidman. The secret in their eyes (2015).
Nhờ bạn Quỳnh Vy, hắn mới biết bộ phim được làm lại từ một bộ phim của Argentina, El secreto de sus ojos (2009).
Theo lời khuyên của QV, hắn tìm xem phim gốc online. Đồng ý với nhiều bạn rằng, phim làm lại không hay bằng, dù có các tài tử nổi danh. Điểm trên IMDb cũng thấp hơn hẳn, chỉ 6.2 so với 8.2 của phim gốc. Chẳng lạ, khi phim gốc giành Oscar cùng năm với Avatar. Thế mà hắn không biết gì. Một phần do trí nhớ giảm sút, một phần do hắn ít để ý các hạng mục như phim nói tiếng nước ngoài.
Thực ra, phim làm lại hầu như giữ mọi chi tiết đắt giá của kịch bản gốc, liên quan đến vụ án. Sự miễn cưỡng đến với vụ án, ám ảnh về hiện trường vụ án, và chiếc nút áo bị đứt trên ngực nữ điều tra viên. Dĩ nhiên không thể thiếu sự đam mê khiến thủ phạm tự lộ mình trên bức ảnh chụp lại, và một sự đam mê khác khiến hắn cố tình lẩn trốn vẫn không thoát.
Không hiểu sao các nhà làm phim Mỹ lại nâng cao mối quan hệ mang tính thân tình giữa điều tra viên chính với gia đình nạn nhân mà giảm đi quan hệ giữa hai nam nữ điều tra viên. Trong khi phim Argentina nhấn mạnh mối quan hệ này như một sự đam mê khác của một tuyến nhân vật khác. Mà sự đam mê bị bỏ qua này lại rất dễ thương, khi nàng chạy theo chiếc tàu rời sân ga và chàng cũng chạy đến toa cuối, để nhìn thấy hình bóng nàng ngày một nhỏ đi cùng với sự bóp nghẹt trong tim ngày càng lớn.
Khía cạnh thứ hai của đam mê chính là nỗi ám ảnh. Người ta không thể thay đổi niềm đam mê, cũng như không chọn được ký ức ...
Khiến hắn nhớ lại bộ phim vừa xem hôm trước, một gã đàn ông có thể thay đổi mọi thứ, khuôn mặt, nhà cửa, gia đình, cả tôn giáo, nhưng có một thứ không thể thay đổi, đó là niềm đam mê.
Bộ phim chỉ chiếu mỗi ngày một suất, ở mỗi một rạp. Với Julia Roberts và Nicole Kidman. The secret in their eyes (2015).
Nhờ bạn Quỳnh Vy, hắn mới biết bộ phim được làm lại từ một bộ phim của Argentina, El secreto de sus ojos (2009).
Theo lời khuyên của QV, hắn tìm xem phim gốc online. Đồng ý với nhiều bạn rằng, phim làm lại không hay bằng, dù có các tài tử nổi danh. Điểm trên IMDb cũng thấp hơn hẳn, chỉ 6.2 so với 8.2 của phim gốc. Chẳng lạ, khi phim gốc giành Oscar cùng năm với Avatar. Thế mà hắn không biết gì. Một phần do trí nhớ giảm sút, một phần do hắn ít để ý các hạng mục như phim nói tiếng nước ngoài.
Thực ra, phim làm lại hầu như giữ mọi chi tiết đắt giá của kịch bản gốc, liên quan đến vụ án. Sự miễn cưỡng đến với vụ án, ám ảnh về hiện trường vụ án, và chiếc nút áo bị đứt trên ngực nữ điều tra viên. Dĩ nhiên không thể thiếu sự đam mê khiến thủ phạm tự lộ mình trên bức ảnh chụp lại, và một sự đam mê khác khiến hắn cố tình lẩn trốn vẫn không thoát.
Không hiểu sao các nhà làm phim Mỹ lại nâng cao mối quan hệ mang tính thân tình giữa điều tra viên chính với gia đình nạn nhân mà giảm đi quan hệ giữa hai nam nữ điều tra viên. Trong khi phim Argentina nhấn mạnh mối quan hệ này như một sự đam mê khác của một tuyến nhân vật khác. Mà sự đam mê bị bỏ qua này lại rất dễ thương, khi nàng chạy theo chiếc tàu rời sân ga và chàng cũng chạy đến toa cuối, để nhìn thấy hình bóng nàng ngày một nhỏ đi cùng với sự bóp nghẹt trong tim ngày càng lớn.
Khía cạnh thứ hai của đam mê chính là nỗi ám ảnh. Người ta không thể thay đổi niềm đam mê, cũng như không chọn được ký ức ...
Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015
Hùng mạnh
10 bé trai bị bắt cóc bán ra nước ngoài, có bé bị bán bởi chính mẹ đẻ của mình.
Được giải cứu, các em được đặt tên Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Hùng Mạnh.
Hùng mạnh ư?!
Được giải cứu, các em được đặt tên Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Hùng Mạnh.
Hùng mạnh ư?!
Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015
Mockingjay
The Hunger Games - Mockingjay đã kết thúc. Hơi sến.
Điều phim nói lên đôi khi cả một dân tộc còn lầm lẫn. Lòng căm ghét một kẻ độc tài dễ dẫn đến thay thế bởi một kẻ độc tài khác. Bản chất là chế độ độc tài, trong đó kẻ độc tài cũng chỉ là một nạn nhân (dù thường là kẻ đó chịu trách nhiệm lớn nhất).
Hắn hơi ngạc nhiên thấy trên mạng, nhân vật được các bạn trẻ yêu thích khá nhiều là Peeta. Thậm chí nhiều bạn cho biết nhân vật này trong truyện còn đáng yêu hơn nữa.
Một sự ngạc nhiên dễ chịu. Chứng tỏ tính nhân văn đã được truyền tải.
Có điều, chưa chắc nhiều người đã xem phim (nhớ lại, phim đã từng bị cấm ở xứ này). Và e rằng số đọc lại còn ít hơn ...
Điều phim nói lên đôi khi cả một dân tộc còn lầm lẫn. Lòng căm ghét một kẻ độc tài dễ dẫn đến thay thế bởi một kẻ độc tài khác. Bản chất là chế độ độc tài, trong đó kẻ độc tài cũng chỉ là một nạn nhân (dù thường là kẻ đó chịu trách nhiệm lớn nhất).
Hắn hơi ngạc nhiên thấy trên mạng, nhân vật được các bạn trẻ yêu thích khá nhiều là Peeta. Thậm chí nhiều bạn cho biết nhân vật này trong truyện còn đáng yêu hơn nữa.
Một sự ngạc nhiên dễ chịu. Chứng tỏ tính nhân văn đã được truyền tải.
Có điều, chưa chắc nhiều người đã xem phim (nhớ lại, phim đã từng bị cấm ở xứ này). Và e rằng số đọc lại còn ít hơn ...
Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015
Sử
Hôm nay ngày 20 tháng 11, Tý đi học về điềm nhiên thông báo:
- Trường con sắp đuổi học bạn Sử bố mẹ ạ.
Mẹ Tý ngạc nhiên:
- Sao lại thế? Con bé Sử đẹp người tốt nết, chân thật, hay giúp đỡ mọi người cơ mà!?
Bố Tý thở dài:
- Bà nó chưa biết, ngày nay người ta chỉ cần mấy đứa ngoan ngoãn bảo gì nghe nấy. Con bé Sử phải cái thật quá, nên ...
Tèo, anh hai của Tý, tóc vàng toàn thân xăm trổ, cũng gỡ tai nghe tham gia:
- Bố mẹ toàn nhớ Sử ngày xưa, chứ lâu nay nó toàn bị chèn ép, cưỡng hiếp, toàn thân lở loét, mở miệng là lảm nhảm những thứ gần đây người ta nhét vào miệng nó, bọn con tuy thương nó nhưng đứa nào cũng tránh xa chả muốn dây vào.
Bố Tý lắc đầu ngao ngán:
- Ngày trước người ta còn lợi dụng cái tên con bé để dễ ăn nói, nay chắc chẳng thèm chính danh nữa, ngôn có không thuận cũng chả ai làm được gì nên người ta tống khứ con bé đi đây mà. Thôi thế cũng xong, Sử đã không còn là Sử thì học nữa phỏng có ích gì!
Ông nội Tý dạo này sức yếu, mắt mờ nhưng tai còn tinh, nghe thủng câu chuyện không nói một lời nào, lập cập đứng dậy khua gậy lần vào nhà trong. Cả nhà nhìn ông, im lặng, chỉ nghe tiếng gậy gõ trên nền gạch, cộc ... cộc ... cộc ...
- Trường con sắp đuổi học bạn Sử bố mẹ ạ.
Mẹ Tý ngạc nhiên:
- Sao lại thế? Con bé Sử đẹp người tốt nết, chân thật, hay giúp đỡ mọi người cơ mà!?
Bố Tý thở dài:
- Bà nó chưa biết, ngày nay người ta chỉ cần mấy đứa ngoan ngoãn bảo gì nghe nấy. Con bé Sử phải cái thật quá, nên ...
Tèo, anh hai của Tý, tóc vàng toàn thân xăm trổ, cũng gỡ tai nghe tham gia:
- Bố mẹ toàn nhớ Sử ngày xưa, chứ lâu nay nó toàn bị chèn ép, cưỡng hiếp, toàn thân lở loét, mở miệng là lảm nhảm những thứ gần đây người ta nhét vào miệng nó, bọn con tuy thương nó nhưng đứa nào cũng tránh xa chả muốn dây vào.
Bố Tý lắc đầu ngao ngán:
- Ngày trước người ta còn lợi dụng cái tên con bé để dễ ăn nói, nay chắc chẳng thèm chính danh nữa, ngôn có không thuận cũng chả ai làm được gì nên người ta tống khứ con bé đi đây mà. Thôi thế cũng xong, Sử đã không còn là Sử thì học nữa phỏng có ích gì!
Ông nội Tý dạo này sức yếu, mắt mờ nhưng tai còn tinh, nghe thủng câu chuyện không nói một lời nào, lập cập đứng dậy khua gậy lần vào nhà trong. Cả nhà nhìn ông, im lặng, chỉ nghe tiếng gậy gõ trên nền gạch, cộc ... cộc ... cộc ...
Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015
Tiếng Dân
Sáng qua đi coffee, tiện tay cầm xem cuốn sách trong quán, tập hợp nhiều bài viết về xứ Quảng.
Để ý một bài viết về Tiếng Dân. Cụ Huỳnh (Mính Viên), tài cao học rộng đi nhiều, sau 13 năm tù, trở thành viện trưởng Viện dân biểu Trung kỳ, rồi sớm bỏ ra viết báo lập nên tờ Tiếng Dân.
Thông tin xứ lúa nước ít khi thực sự trung thực rõ ràng, nên không thấy tìm hiểu lý do. Hắn ngờ rằng Cụ khó có thể làm dân biểu khi mỗi "dân" "biểu" mỗi khác. Trước tiên phải viết báo "nâng cao dân trí chấn hưng dân khí" đã chăng?
Lắm lúc nghĩ, một cộng đồng có mỗi một điểm chung là cùng ngôn ngữ mà xem ra chỉ biết dùng ngôn ngữ đó để mạt sát nhau, rút cục chẳng còn gì chung nữa ...
Để ý một bài viết về Tiếng Dân. Cụ Huỳnh (Mính Viên), tài cao học rộng đi nhiều, sau 13 năm tù, trở thành viện trưởng Viện dân biểu Trung kỳ, rồi sớm bỏ ra viết báo lập nên tờ Tiếng Dân.
Thông tin xứ lúa nước ít khi thực sự trung thực rõ ràng, nên không thấy tìm hiểu lý do. Hắn ngờ rằng Cụ khó có thể làm dân biểu khi mỗi "dân" "biểu" mỗi khác. Trước tiên phải viết báo "nâng cao dân trí chấn hưng dân khí" đã chăng?
Lắm lúc nghĩ, một cộng đồng có mỗi một điểm chung là cùng ngôn ngữ mà xem ra chỉ biết dùng ngôn ngữ đó để mạt sát nhau, rút cục chẳng còn gì chung nữa ...
Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015
Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015
Phim & ...
Chiều nay tự kỷ rảnh ngồi xem phim.
Lẽ ra phải đến tham dự một cuộc hội thảo. Nhưng vốn không hứng thú nên cố tình không đổi trực để viện cớ bận và ... chuồn.
Lâu lắm rồi không xem phim kiểu này. Ngồi giường trùm chăn ôm máy tính xem online.
Trời chỉ mưa lất phất chứ không tầm tã. Thay vì tiếng mưa rơi trên mái tôn là tiếng đục đẽo hàng xóm sửa nhà và ầm ĩ động cơ một hàng xóm khác sửa xe.
Dạo này hầu như chỉ xem phim rạp. Thỉnh thoảng bắt gặp chút thú vị thì cũng xem trên tv lõm bõm.
Với thị hiếu (đa số) khán giả nước nhà, các nhà nhập khẩu phim ít khi đưa về những phim nghệ thuật hay kinh điển (lỗ chỏng vó). Đành chấp nhận giải trí kỹ xảo âm thanh rồi ... quên vậy. Gần đây nhất xem được Bridge of Spies (2015), với sự đảm bảo của diễn viên chính Tom Hanks và đạo diễn Steven Spielberg, mà rạp cũng vắng lắm.
Thật tình cờ, đúng lúc rảnh rỗi thì chả biết nhìn thấy gì mà nảy ra ý xem phim. Tự lấy làm lạ là không hiểu sao lại không để ý tìm xem bộ phim như thế. Được sản xuất đã 5 năm (2010), bộ phim Nhật có đạo diễn người Việt (không mang quốc tịch Việt, đương nhiên!?). Dựa theo tác phẩm nổi tiếng của nhà văn nổi tiếng Haruki Murakami.
Thường những bộ phim theo tác phẩm văn học nổi tiếng hay bị so sánh dữ dội. Đã đọc và đã xem, hắn thấy thích cả hai.
Nữ diễn viên chính thấy quen quen. Chỉ vì cô ta có đóng dăm phim Mỹ, hẳn thế, vì biết xem gì ngoài phim Mỹ. Thế mà nhớ mãi mới ra. Trí nhớ đang bị suy giảm một cách đáng sợ.
Một quen quen nữa là bản nhạc của The Beatles, vốn được HM chọn làm nguồn cảm hứng và đặt làm tiêu đề cho tác phẩm, dĩ nhiên cũng thành tên phim.
Phim không thiếu những cảnh đẹp long lanh chẳng thua gì hoa vàng trên cỏ xanh (một phim cũng của một đạo diễn gốc Việt từ nước ngoài về).
Có thể không tươi như hoa vàng cỏ xanh, vì đây không phải là thế giới trẻ thơ nhân chi sơ tính bổn thiện. (Mặc dù xem xong phim kia nhiều người bình luận ác liệt, về bản chất tốt của cậu em và bản chất ác của cậu anh. Khiến hắn không khỏi liên tưởng đến Tuân tử nhân chi sơ tính bổn ác.)
Gam màu trong phim này lạnh hơn. Đúng thôi vì câu chuyện xoáy vào nội tâm lớp thanh niên mới lớn. Quá nhiều dằn vặt, nhiều tự tử, và tiếp theo lại để lại thêm nhiều dằn vặt.
Tưởng không cần nói thêm về sự dằn vặt mang tính thế hệ của thanh niên Nhật một thời. Thời hắn còn chưa sinh ra. Nay đã hai thứ tóc trên đầu, so xã hội mình với người ta, thấy câm nín.
Nếu nói về lớp trẻ ngày nay, e rằng càng khác xa. Mà còn đánh động vào nỗi buồn muôn thuở của hắn: sự xa cách không hàn gắn nổi với ba mẹ hắn. Tại sao lại thế, trong khi có thể đồng cảm với những người nơi đất nước xa xôi, ở một thời cũng xa xôi như họ.
Phải chăng, chính sự khác biệt đó, là đáng kể ...
Lẽ ra phải đến tham dự một cuộc hội thảo. Nhưng vốn không hứng thú nên cố tình không đổi trực để viện cớ bận và ... chuồn.
Lâu lắm rồi không xem phim kiểu này. Ngồi giường trùm chăn ôm máy tính xem online.
Trời chỉ mưa lất phất chứ không tầm tã. Thay vì tiếng mưa rơi trên mái tôn là tiếng đục đẽo hàng xóm sửa nhà và ầm ĩ động cơ một hàng xóm khác sửa xe.
Dạo này hầu như chỉ xem phim rạp. Thỉnh thoảng bắt gặp chút thú vị thì cũng xem trên tv lõm bõm.
Với thị hiếu (đa số) khán giả nước nhà, các nhà nhập khẩu phim ít khi đưa về những phim nghệ thuật hay kinh điển (lỗ chỏng vó). Đành chấp nhận giải trí kỹ xảo âm thanh rồi ... quên vậy. Gần đây nhất xem được Bridge of Spies (2015), với sự đảm bảo của diễn viên chính Tom Hanks và đạo diễn Steven Spielberg, mà rạp cũng vắng lắm.
Thật tình cờ, đúng lúc rảnh rỗi thì chả biết nhìn thấy gì mà nảy ra ý xem phim. Tự lấy làm lạ là không hiểu sao lại không để ý tìm xem bộ phim như thế. Được sản xuất đã 5 năm (2010), bộ phim Nhật có đạo diễn người Việt (không mang quốc tịch Việt, đương nhiên!?). Dựa theo tác phẩm nổi tiếng của nhà văn nổi tiếng Haruki Murakami.
Thường những bộ phim theo tác phẩm văn học nổi tiếng hay bị so sánh dữ dội. Đã đọc và đã xem, hắn thấy thích cả hai.
Nữ diễn viên chính thấy quen quen. Chỉ vì cô ta có đóng dăm phim Mỹ, hẳn thế, vì biết xem gì ngoài phim Mỹ. Thế mà nhớ mãi mới ra. Trí nhớ đang bị suy giảm một cách đáng sợ.
Một quen quen nữa là bản nhạc của The Beatles, vốn được HM chọn làm nguồn cảm hứng và đặt làm tiêu đề cho tác phẩm, dĩ nhiên cũng thành tên phim.
Phim không thiếu những cảnh đẹp long lanh chẳng thua gì hoa vàng trên cỏ xanh (một phim cũng của một đạo diễn gốc Việt từ nước ngoài về).
Có thể không tươi như hoa vàng cỏ xanh, vì đây không phải là thế giới trẻ thơ nhân chi sơ tính bổn thiện. (Mặc dù xem xong phim kia nhiều người bình luận ác liệt, về bản chất tốt của cậu em và bản chất ác của cậu anh. Khiến hắn không khỏi liên tưởng đến Tuân tử nhân chi sơ tính bổn ác.)
Gam màu trong phim này lạnh hơn. Đúng thôi vì câu chuyện xoáy vào nội tâm lớp thanh niên mới lớn. Quá nhiều dằn vặt, nhiều tự tử, và tiếp theo lại để lại thêm nhiều dằn vặt.
Tưởng không cần nói thêm về sự dằn vặt mang tính thế hệ của thanh niên Nhật một thời. Thời hắn còn chưa sinh ra. Nay đã hai thứ tóc trên đầu, so xã hội mình với người ta, thấy câm nín.
Nếu nói về lớp trẻ ngày nay, e rằng càng khác xa. Mà còn đánh động vào nỗi buồn muôn thuở của hắn: sự xa cách không hàn gắn nổi với ba mẹ hắn. Tại sao lại thế, trong khi có thể đồng cảm với những người nơi đất nước xa xôi, ở một thời cũng xa xôi như họ.
Phải chăng, chính sự khác biệt đó, là đáng kể ...
Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015
Quần & Váy
Mưa to dữ dội. Đường biến thành sông.
Mấy bạn đi làm áo mưa bít bùng. Cởi áo mưa thì quần xắn ống thấp ống cao.
Bạn nữ nói với bạn nữ, rằng mặc váy như tụi mình lại hoá hay, khỏi phải xăn.
Hắn cười, quần xăn quần thì váy xắn váy chứ. Thử váy dài là lượt xem.
Bạn nhầm khái niệm. Không phải chuyện váy với quần. Mà là chuyện dài và ngắn.
Bravo short & mini!
Mấy bạn đi làm áo mưa bít bùng. Cởi áo mưa thì quần xắn ống thấp ống cao.
Bạn nữ nói với bạn nữ, rằng mặc váy như tụi mình lại hoá hay, khỏi phải xăn.
Hắn cười, quần xăn quần thì váy xắn váy chứ. Thử váy dài là lượt xem.
Bạn nhầm khái niệm. Không phải chuyện váy với quần. Mà là chuyện dài và ngắn.
Bravo short & mini!
Ung thư & Hạnh phúc
Hắn đã từng có một giấc mơ. Trong giấc mơ, bác sĩ mặt buồn rầu nói, tôi báo cho anh một tin buồn. Hắn cười, với tôi đó là một tin vui. Ung thư giống như một tấm vé được tặng để đi du lịch xa ...
Hắn không phải là fan nhạc rock. Tình cờ biết đến The Wall từ những ngày xa xưa, ban nhạc của các sinh viên xây dựng. Và đọc stt của TL hoàn toàn tình cờ vì một friend của hắn likes.
Người ta nói rằng có những lúc mặt biển phẳng lặng nhưng sâu dưới đáy có những cơn sóng cuộn dữ dội.
Con người ta, chắc chắn ai sống trên đời, cũng chỉ có một mục đích cuối cùng: to be hạnh phúc.
Nhưng,
Nhiều người không ý thức được điều mình muốn thực sự là gì.
Nhiều người không biết gọi tên điều mình muốn.
Nhiều người nhầm tưởng về điều mình muốn.
Nhiều người tự đặt cho điều mình muốn những cái tên khác nhau.
Nhiều người không thừa nhận, vì một lý do nào đó.
Ít người thực sự đạt được hạnh phúc.
Ít người hơn nữa, biết được rằng mình hạnh phúc.
Ít người hơn hơn nữa, nắm được khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi của mình.
Không phải ngẫu nhiên Ernest Hemingway nổi tiếng.
Không phải ai cũng hiểu điều này.
Hắn không phải là fan nhạc rock. Tình cờ biết đến The Wall từ những ngày xa xưa, ban nhạc của các sinh viên xây dựng. Và đọc stt của TL hoàn toàn tình cờ vì một friend của hắn likes.
Người ta nói rằng có những lúc mặt biển phẳng lặng nhưng sâu dưới đáy có những cơn sóng cuộn dữ dội.
Con người ta, chắc chắn ai sống trên đời, cũng chỉ có một mục đích cuối cùng: to be hạnh phúc.
Nhưng,
Nhiều người không ý thức được điều mình muốn thực sự là gì.
Nhiều người không biết gọi tên điều mình muốn.
Nhiều người nhầm tưởng về điều mình muốn.
Nhiều người tự đặt cho điều mình muốn những cái tên khác nhau.
Nhiều người không thừa nhận, vì một lý do nào đó.
Ít người thực sự đạt được hạnh phúc.
Ít người hơn nữa, biết được rằng mình hạnh phúc.
Ít người hơn hơn nữa, nắm được khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi của mình.
Không phải ngẫu nhiên Ernest Hemingway nổi tiếng.
Không phải ai cũng hiểu điều này.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)