Lại có dịp xem pháo hoa từ đỉnh núi.
Diễn biến: mưa, mù, không thấy gì.
Ngủ, hehe.
Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017
Sức mạnh của kẻ yếu
Cùng một tâm thế như bây giờ người ta đang nói về cách mạng công nghiệp 4.0 gì gì đó, cách đây khoảng 20 năm hắn đã thấy y hệt khi có ý định thuyết phục khách hàng thực hiện một hạng mục mang tính tự động hoá. "Làm vậy công nhân thất nghiệp hết sao?".
Ngày ấy, các hãng lớn từ Âu Mỹ bắt đầu mở văn phòng đại diện ở xứ lúa nước. Dĩ nhiên mục đích của họ là bán hàng, nhưng những nhân viên ban đầu thường tư vấn rất trung thực cho dân "chân đất mắt toét". Dần dần, "mày ngu tao nói không nghe thì cho mày chết", họ chỉ cần bán được hàng thu lợi.
Tự nhiên không thể không nhớ tới "Trung Hoa". Các dân tộc hùng mạnh từ phương Bắc từng đánh bại dân Hán, rút cục cũng chỉ lập nên những nhà Nguyên, nhà Thanh sặc mùi "Hán hoá".
Đánh vào chỗ "nhu", "cương" hẳn cũng chùn tay mà mềm yếu? Đến với chỗ "ngu", "khôn" nhẽ đã biết thu lợi cho mình?
Viết đến đây giật mình, bèn ra sân dọn cỏ đã mọc lên gần lút mấy cái máy lạnh. "Cho nó lưu thông khí huyết" - lão giải thích với các đồng nghiệp, vốn chẳng buồn đụng tay đụng chân vào bất cứ cái gì ...
Ngày ấy, các hãng lớn từ Âu Mỹ bắt đầu mở văn phòng đại diện ở xứ lúa nước. Dĩ nhiên mục đích của họ là bán hàng, nhưng những nhân viên ban đầu thường tư vấn rất trung thực cho dân "chân đất mắt toét". Dần dần, "mày ngu tao nói không nghe thì cho mày chết", họ chỉ cần bán được hàng thu lợi.
Tự nhiên không thể không nhớ tới "Trung Hoa". Các dân tộc hùng mạnh từ phương Bắc từng đánh bại dân Hán, rút cục cũng chỉ lập nên những nhà Nguyên, nhà Thanh sặc mùi "Hán hoá".
Đánh vào chỗ "nhu", "cương" hẳn cũng chùn tay mà mềm yếu? Đến với chỗ "ngu", "khôn" nhẽ đã biết thu lợi cho mình?
Viết đến đây giật mình, bèn ra sân dọn cỏ đã mọc lên gần lút mấy cái máy lạnh. "Cho nó lưu thông khí huyết" - lão giải thích với các đồng nghiệp, vốn chẳng buồn đụng tay đụng chân vào bất cứ cái gì ...
Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017
Cách mạng (công nghiệp) 4.0
Sáng đọc báo: công nhân Việt nam chuẩn bị như thế nào để đón cuộc cách mạng sẽ thay thế họ bằng máy móc?
Sao không chuẩn bị đón cuộc cách mạng sẽ mang máy móc lại cho họ sử dụng?!?
Trong một diễn biến khác, cả ngày hôm nay hắn lụi cụi sửa được 02 máy hút ẩm.
Sao không chuẩn bị đón cuộc cách mạng sẽ mang máy móc lại cho họ sử dụng?!?
Trong một diễn biến khác, cả ngày hôm nay hắn lụi cụi sửa được 02 máy hút ẩm.
Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017
Nhắc và nhớ
Fb có vẻ không để người ta yên với quá khứ. Cũng phải thôi, biết lưu giữ thì có gì hay ho hơn là biết nhắc nhở. Nhưng để tiến tới chỗ hiểu mình nhắc nhở điều gì, vui hay buồn, thì, vẫn còn cần thời gian ... (Dù, hắn biết, ngày ấy không còn xa lắm. AI đã đạt được những thành tựu đáng kể.).
Hắn, vốn chỉ ném những mảnh quá khứ vương vãi đâu đó và ít khi ngoái đầu lại, thì, những nhắc nhở của Fb thường khi khiến muốn mỉm cười.
Và, tháng Năm này, sao bỗng nhiều "ngày này cách nay 5 năm" đến thế!? Lại có cả những stt ngắn hắn vốn không quen ném vào chốn thị phi như Fb.
Dĩ nhiên đã quên thì không share lại làm gì. Nhân rảnh rỗi bèn tò mò nhìn lại nhật chí tháng Năm 5 năm trước.
Vỏn vẹn có 2 entries cho 1 tháng. Cũng nắng nóng. Cũng về quê giỗ. Hẳn nhân giết thời gian trên xe chăng? 2 entries là về 2 truyện: Đoạn tuyệt và Tân Phong nữ sĩ.
Hắn, vốn chỉ ném những mảnh quá khứ vương vãi đâu đó và ít khi ngoái đầu lại, thì, những nhắc nhở của Fb thường khi khiến muốn mỉm cười.
Và, tháng Năm này, sao bỗng nhiều "ngày này cách nay 5 năm" đến thế!? Lại có cả những stt ngắn hắn vốn không quen ném vào chốn thị phi như Fb.
Dĩ nhiên đã quên thì không share lại làm gì. Nhân rảnh rỗi bèn tò mò nhìn lại nhật chí tháng Năm 5 năm trước.
Vỏn vẹn có 2 entries cho 1 tháng. Cũng nắng nóng. Cũng về quê giỗ. Hẳn nhân giết thời gian trên xe chăng? 2 entries là về 2 truyện: Đoạn tuyệt và Tân Phong nữ sĩ.
Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017
Alien (2017)
Đạo diễn Ridley Scott dường như vẫn trung thành với tạo hình Alien của mình, trải qua loạt phim trong khoảng thời gian đến gần 40 năm. Khác chăng, là, nhờ sự tiến bộ của kỹ xảo điện ảnh, Alien đã xuất hiện rõ nét hơn. Và, thành viên người máy luôn có mặt trong các phi hành đoàn, cũng hoành tráng hơn.
Tưởng cũng nên nhắc thêm một điểm chung nữa của loạt phim, là, người sống sót cuối cùng của phi hành đoàn vẫn luôn là một phụ nữ. Dù, nữ diễn viên đóng vai chính trong phim mới nhất Covenant (2017), Katherine Waterston (sinh năm 1980) còn chưa sinh ra khi ông làm phim đầu tiên Alien (1979).
Thú vị là nữ diễn viên Sigourney Weaver đã thủ vai chính trong cả 4 phim Alien (1979), Aliens (1986), Alien 3 (1992) và Resurrection (1997), với 4 đạo diễn khác nhau. Trong đó 2 phim đầu được đánh giá khá cao (IMDb 8.5, 8.4 và 1, 2 giải Oscar). Đạo diễn và biên kịch Aliens (1986) chính là James Cameron. Ông đã mời S.W. một vai trong phim bom tấn của mình, Avatar.
Sau Alien (1979), R.S. quay lại với Prometheus (2012) và có lẽ đề tài này hứa hẹn sẽ còn được ông kéo dài thêm nữa.
Nhưng, hắn nhận thấy rằng, Alien Prometheus và Alien Covenant nhẽ không còn là nói về những quái vật không gian đáng sợ nữa. Thực ra vẫn có quái vật không gian, và chúng vẫn đáng sợ. Song, đứng đằng sau chúng là các "quái vật" khác còn đáng sợ hơn: con người và người máy.
Con người, tự cho là đã sáng tạo ra người máy, và tuyệt vọng kiếm tìm nguồn gốc của chính mình.
Người máy, ngược lại, rõ ràng về xuất thân của mình, nhưng, (có thật không?!) nỗ lực sáng tạo ra một thứ gì đó (mạnh mẽ hơn kẻ đã sáng tạo ra mình!?) ...
Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017
Không chỉ là chuyện về đàn bà
Nhân đọc bài viết của Tuấn Khanh về một câu chuyện (đã cũ, nhưng đầy hứa hẹn sẽ quay lại nay mai). Đại khái có một bài "báo" viết "không nên lấy vợ Bắc", sau đó ít lâu lại một bài "báo" khác "vì sao không nên lấy vợ Nam" (có khái niệm 3N sau đó đã trở thành "nổi tiếng").
TK tổng kết lại là thái độ xem thường phụ nữ. Có thể anh quá nhẹ nhàng, với tâm hồn nhạc sĩ. Và bài viết của anh được in trong tập tạp bút "những câu chuyện về đàn bà".
Nếu hắn viết, chắc phải là tạp bút "những câu chuyện về lịch sử, ý thức hệ", hay đại loại thế.
Nhớ, thuở còn đi học, vẫn được dạy rằng, lịch sử loài người, đi từ chiếm hữu nô lệ, lên phong kiến, lên tư bản rồi ... chi chi đó. Còn tự hào rằng xứ ta bỏ qua giai đoạn tư bản, tiến thẳng lên ... vân vân và vân vân ...
Với những câu chuyện (ví dụ) như trên thì người có học tý chút dễ dàng nhận ra rằng, nếu theo thuyết vừa nêu, xứ ta chỉ đang "lạc trôi" mông muội đâu đó trong giai đoạn phong kiến. Mà lại là phong kiến thời mạt.
Lúc bác của hắn nhắm mắt buông tay, cả nhà nghiễm nhiên xem mọi quyền quyết định thuộc về ông anh (con trai duy nhất của bác). Trong khi bác có đến 5 người con gái, về khả năng kinh tế lẫn tri thức, sức khoẻ, gia đình con cháu đều ... có phần vượt trội.
Đó là nói chuyện nhỏ trong gia đình. Xã hội cũng một lối. Lối chỉ định trước sau (cha truyền con nối), trên dưới (triều đình tập quyền). Còn mạt ở chỗ mua quan bán tước, con ông cháu cha, không có nổi một kỳ thi tuyển nhân tài (theo đúng nghĩa).
Chưa nói đến chuyện kinh tế. Trong khi "bọn tư bản" giãy mãi không chết đã tự tiến hoá đến những cuộc cách mạng công nghiệp 1, 2, 3, 4 này nọ thì thực tế xứ ta đang tập tễnh tư bản sơ khai. Cạnh tranh không lành mạnh cá lớn nuốt cá bé, quyền cá nhân chưa được công nhận, không làm được gì hơn là khai thác tài nguyên đem bán (hết rừng đến biển, hết mỏ đến đất, hết sức lao động đến chất xám, ...).
Gần đây, có hiện tượng nhiều người kỳ vọng vào những kẻ tham nhũng lòng không đáy (rằng tuy ăn nhưng còn biết làm chút chút!?). Lão già nơi núi nọ mỉm cười, chả gì, tư bản sơ khai, cũng cứ hợp sự phát triển hơn phong kiến tàn mạt ...
TK tổng kết lại là thái độ xem thường phụ nữ. Có thể anh quá nhẹ nhàng, với tâm hồn nhạc sĩ. Và bài viết của anh được in trong tập tạp bút "những câu chuyện về đàn bà".
Nếu hắn viết, chắc phải là tạp bút "những câu chuyện về lịch sử, ý thức hệ", hay đại loại thế.
Nhớ, thuở còn đi học, vẫn được dạy rằng, lịch sử loài người, đi từ chiếm hữu nô lệ, lên phong kiến, lên tư bản rồi ... chi chi đó. Còn tự hào rằng xứ ta bỏ qua giai đoạn tư bản, tiến thẳng lên ... vân vân và vân vân ...
Với những câu chuyện (ví dụ) như trên thì người có học tý chút dễ dàng nhận ra rằng, nếu theo thuyết vừa nêu, xứ ta chỉ đang "lạc trôi" mông muội đâu đó trong giai đoạn phong kiến. Mà lại là phong kiến thời mạt.
Lúc bác của hắn nhắm mắt buông tay, cả nhà nghiễm nhiên xem mọi quyền quyết định thuộc về ông anh (con trai duy nhất của bác). Trong khi bác có đến 5 người con gái, về khả năng kinh tế lẫn tri thức, sức khoẻ, gia đình con cháu đều ... có phần vượt trội.
Đó là nói chuyện nhỏ trong gia đình. Xã hội cũng một lối. Lối chỉ định trước sau (cha truyền con nối), trên dưới (triều đình tập quyền). Còn mạt ở chỗ mua quan bán tước, con ông cháu cha, không có nổi một kỳ thi tuyển nhân tài (theo đúng nghĩa).
Chưa nói đến chuyện kinh tế. Trong khi "bọn tư bản" giãy mãi không chết đã tự tiến hoá đến những cuộc cách mạng công nghiệp 1, 2, 3, 4 này nọ thì thực tế xứ ta đang tập tễnh tư bản sơ khai. Cạnh tranh không lành mạnh cá lớn nuốt cá bé, quyền cá nhân chưa được công nhận, không làm được gì hơn là khai thác tài nguyên đem bán (hết rừng đến biển, hết mỏ đến đất, hết sức lao động đến chất xám, ...).
Gần đây, có hiện tượng nhiều người kỳ vọng vào những kẻ tham nhũng lòng không đáy (rằng tuy ăn nhưng còn biết làm chút chút!?). Lão già nơi núi nọ mỉm cười, chả gì, tư bản sơ khai, cũng cứ hợp sự phát triển hơn phong kiến tàn mạt ...
Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017
Trí tưởng tượng
Hắn chọn mua quyển sách này hiển nhiên không phải vì tiêu đề. Giữa hội chợ sách (đã sách lại còn chợ!?) hắn chọn cuốn này vì tên tác giả. Hắn đã từng đọc nhiều bài viết của anh trên mạng xã hội. Không khéo, có cả những bài sẽ xuất hiện trong tập sách mỏng này.
Rồi hắn nhìn thấy bài đầu tiên của tập tạp bút: Quyền năng của trí tưởng tượng. Trí tưởng tượng, tuy nhiên, là đòi hỏi từ ... nước Mỹ xa xôi. Bản thân câu chuyện mào đề cũng là một sản phẩm ... tưởng tượng. Nhưng nó được yêu thích, đến mức có người cứ muốn tin là chuyện có thật, đặc biệt, ở ... Trung Quốc.
Dĩ nhiên, những kẻ đang có quyền lực trong tay, không đại diện cho một cộng đồng, và cũng không có khát vọng nào ngoài quyền và lợi của bản thân, thì, không thích điều này. Chúng, một cách nguỵ biện, sẽ áp đặt người khác theo những "lý tưởng" có lợi cho chúng. Chẳng hạn như, mớ giáo điều, được sinh ra cách đây hàng ngàn năm bởi lão già họ Khổng ...
Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017
Quân khu Nam Đồng
Hắn ngốn hết hơn 400 trăm trang Quân khu Nam Đồng chỉ trong 2 ngày về quê. Mà chỉ đọc tranh thủ những lúc rảnh. Lâu rồi không đọc "như ăn cướp" như vậy hihi.
Thực ra thì không phải do quá hấp dẫn. Biết về cuốn sách từ những ngày nó mới ra đời. Lúc đó nghĩ cũng hay hay nhưng chưa đến mức tìm đọc. Mãi tới tháng Tư vừa rồi đi "càn quét" các hiệu sách thì sự tò mò mới quyết định lấy nó về nhà.
Nhận xét đầu tiên là ... bản in rất nhẹ (?!). Chẳng biết người ta sử dụng loại giấy gì mà quyển sách dày cộp nhẹ như hộp xốp. Có phải vì thế chăng, mà nội dung hắn bỗng cũng thấy ... nhẹ hều.
Trong khi, với những người trong cuộc, những năm tháng ấy chắc chắn không "nhẹ" một tý nào.
Công bằng mà nói, đã từng nghĩ hay hay nhưng hắn không cảm thấy quá thu hút vì nghĩ, hẳn trong đó nhiều phần quen thuộc. Và, hơn cả, là, không thích thú gì không gian và thời gian lịch sử ấy.
Rút cục, không quá quen thuộc như hắn nghĩ. Nhưng có lẽ cũng vừa đủ để có thể ... lướt nhanh.
Nhớ lại một chút về những "băng" (vị thành niên) hồi còn đi học, băng cột cờ, xóm chuối, ... Phần nhiều chỉ nghe đồn đại. Trong đó thực ra hắn chỉ luôn là nạn nhân hèn yếu, bị ăn cắp mất bút, lọ mực, bị chấn lột mất mũ, ... (đủ để khiến hắn biết ... nói dối). Rồi nhớ một chút về chuyện kể của anh bạn vong niên, vốn học ở trường dành cho các "dũng sĩ diệt Mỹ". Những cậu bé con có thể lạnh lùng (hay thực tế là nóng đầu) giết người (dù đó là người ... Mỹ!?) thì đâu dễ học tập. Liệu người ta có thể nhân danh những gỉ những gì để biến thế hệ trẻ thành những con người như vậy chăng?
Thực ra thì không phải do quá hấp dẫn. Biết về cuốn sách từ những ngày nó mới ra đời. Lúc đó nghĩ cũng hay hay nhưng chưa đến mức tìm đọc. Mãi tới tháng Tư vừa rồi đi "càn quét" các hiệu sách thì sự tò mò mới quyết định lấy nó về nhà.
Nhận xét đầu tiên là ... bản in rất nhẹ (?!). Chẳng biết người ta sử dụng loại giấy gì mà quyển sách dày cộp nhẹ như hộp xốp. Có phải vì thế chăng, mà nội dung hắn bỗng cũng thấy ... nhẹ hều.
Trong khi, với những người trong cuộc, những năm tháng ấy chắc chắn không "nhẹ" một tý nào.
Công bằng mà nói, đã từng nghĩ hay hay nhưng hắn không cảm thấy quá thu hút vì nghĩ, hẳn trong đó nhiều phần quen thuộc. Và, hơn cả, là, không thích thú gì không gian và thời gian lịch sử ấy.
Rút cục, không quá quen thuộc như hắn nghĩ. Nhưng có lẽ cũng vừa đủ để có thể ... lướt nhanh.
Nhớ lại một chút về những "băng" (vị thành niên) hồi còn đi học, băng cột cờ, xóm chuối, ... Phần nhiều chỉ nghe đồn đại. Trong đó thực ra hắn chỉ luôn là nạn nhân hèn yếu, bị ăn cắp mất bút, lọ mực, bị chấn lột mất mũ, ... (đủ để khiến hắn biết ... nói dối). Rồi nhớ một chút về chuyện kể của anh bạn vong niên, vốn học ở trường dành cho các "dũng sĩ diệt Mỹ". Những cậu bé con có thể lạnh lùng (hay thực tế là nóng đầu) giết người (dù đó là người ... Mỹ!?) thì đâu dễ học tập. Liệu người ta có thể nhân danh những gỉ những gì để biến thế hệ trẻ thành những con người như vậy chăng?
Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017
?!
Xem phim "viễn tây", nhiều người hâm mộ những tay súng tài giỏi dũng cảm đứng ra chống lại số đông bảo vệ dân lành.
Không biết có ai để ý, các nạn nhân thông thường là những người nông dân khai phá thiên nhiên sở hữu đất đai (hoặc hầm mỏ) bị những kẻ giàu có đến sau ép bán với giá rẻ, hay tệ hơn, trong trường hợp họ hoàn toàn không muốn bán.
Những câu chuyện này xem chừng quá quen thuộc. Chỉ là ở các nước tiên tiến thì chúng đã xảy ra vài thế kỷ trước. Còn ở những nước lạc hậu thì ngày nay vẫn tiếp diễn.
Tiếc là, cùng với thời gian, những anh hùng mã thượng hầu như không còn nữa.
Và, tiếc hơn, là, sự cao thượng của con người cũng dần biến mất ...
Không biết có ai để ý, các nạn nhân thông thường là những người nông dân khai phá thiên nhiên sở hữu đất đai (hoặc hầm mỏ) bị những kẻ giàu có đến sau ép bán với giá rẻ, hay tệ hơn, trong trường hợp họ hoàn toàn không muốn bán.
Những câu chuyện này xem chừng quá quen thuộc. Chỉ là ở các nước tiên tiến thì chúng đã xảy ra vài thế kỷ trước. Còn ở những nước lạc hậu thì ngày nay vẫn tiếp diễn.
Tiếc là, cùng với thời gian, những anh hùng mã thượng hầu như không còn nữa.
Và, tiếc hơn, là, sự cao thượng của con người cũng dần biến mất ...
Yêu
Lang thang trên mạng, tình cờ thấy có người nhắc lại một bộ phim. Nội dung đại khái có 2 anh chàng kia, được "ngủ đông" hay sao đó mà khi thức dậy thấy đang ở một xã hội ... toàn phụ nữ.
Nghe nhắc thì nhớ ngay là đã từng xem, nhưng ... cũng chỉ nhớ đến vậy. Không nhớ phim bắt đầu ra sao kết thúc thế nào. Không nhớ phim nước nào (hình như của Ba lan? hay Liên xô?). Chỉ nhớ có những cảnh toàn phụ nữ ... trần truồng (vì có đàn ông đâu mà phải mất công mặc quần áo hihi). Với lưu học sinh vina những năm giữa thập kỷ 80 của thế kỷ trước hiển nhiên là một dịp ... mở rộng tầm mắt hehe.
Dĩ nhiên đến tận bây giờ hắn vẫn yêu đất nước con người nơi từng trọ học. Những con người hiền lành tốt bụng, đất nước tươi đẹp. Mặc dù, những chính trị gia thì không nhất thiết như vậy.
May mắn (hay không may mắn?) cho thế hệ hắn, là, đã trải qua sự thay đổi chế độ ở đó. Ngày nay, các nước Đông Âu (kể cả Nga) vẫn phải vật lộn với muôn vàn khó khăn. Nền chính trị đã đổi thay nhiều, có nhiều nước quay về với xu hướng thiên tả.
Hắn cảm thông với nhiều lưu học sinh Nga (Liên xô) ngày ấy, luôn nhớ về một nước Nga, về những con người Nga giàu văn hoá. Hắn sẻ chia về một dân tộc Nga vĩ đại, từng đạt được nhiều thành tựu trong khoa học, trong nghệ thuật. Nhưng cuồng về sức mạnh Nga với gã Putin để đối đầu Mỹ, để chống Trung quốc thì ... hình như có cái gì đó sai sai (?!) ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
