Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

Cuối

Cuối tuần. Cuối tháng. Cuối năm.

Lại một ca trực vắt qua hai năm.

Nói tổng kết thì cũng chẳng có gì để mà tổng kết. Đầu năm nhàn nhạt. Cuối năm bận tít mù. Vẫn còn đỡ hơn nợ hỏi tít mù hehe. Nên chắc mai cũng chẳng có chuyện rượu say tuý luý ... Tết dương lịch thôi mà hihi.



Bận, cũng chỉ vì tham. Bận trên mọi mặt trận, vì tham gia ... nhiều mặt trận quá. Cuối cùng, mặt trận nào cũng đầy dang dở ...


Xuân của đất trời nay mới đến
Trong tôi, hehe xuân ... chết đã lâu rồi



Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

Tứ

Ghi lại một tứ phòng khi muốn làm thơ cổ hihi. Cặp ngữ đối nhau:

Chính phủ ngu đần, nhân dân anh hùng.

(Cứ sợ là cấm, càng cấm càng cứ).


Tứ thì Đường thi mà ý thì ... quá Việt. Hehe.

Madness?

"Humans are very poor sources of randomness".


Xem ra, loài người là một giống loài khá tỉnh táo?

Đồng nghĩa với nhàm chán và dễ đoán?

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

Nhân đọc thơ nghĩ linh tinh

Hàn thực

Hàn Hoằng

Xuân thành vô xứ bất phi hoa
Hàn thực đông phong ngự liễu tà
Nhật mộ Hán cung truyền lạp thục
Khinh yên tán nhập ngũ hầu gia


Đọc đến câu tam, thấy nhắc Hán cung, tự nhiên nghĩ,  hình ảnh "đông phong ngự liễu tà" chẳng phải là hữu ý quá hay sao, hihi.


Họ Hàn, viết Hàn thực, hai chữ hàn vốn khác nhau. Không biết trong lòng có nghĩ tới Giới Tử Thôi?


Từng nghĩ, Giới thật là gàn. Nhưng rồi lại nghĩ, với một ông vua dám đốt cả rừng để đuổi người, thì, không ra chẳng phải là biết sao ...

Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

Không nói

Chiều nay hắn đi cắt tóc. Quán quen nhưng cô thợ cắt cho hắn thì lạ.


Sau khi cạo mặt cho hắn xong, cô bé hỏi trống không:

- Mát xa mặt không?

Hắn lắc.

Lại hỏi:

- Lấy tai không?

Gật.


Quay đi lấy dụng cụ, cô nói: Nghe được tiếng Việt à?

Các đồng nghiệp của cô ở chung quanh cười ầm lên. Cô cười ngỏn nghẻn: Thấy ảnh không nói gì, tưởng là người nước ngoài.



Thốt nhiên hắn nhớ ra, một trong rất nhiều những thói khác người của hắn (mà đa số chỉ gây rắc rối cho hắn), là ít nói.

Trì thượng

Bạch Cư Dị

Tiểu oa sanh tiểu đỉnh
Thâu thái bạch liên hồi
Bất giải tàng tung tích
Phù bình nhất đạo khai

Gái non bơi chiếc thuyền con
Hoa sen trộm hái lon ton trở về
Sao không biết giấu đường mê
Mặt bèo một lối cô hề có hay

Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2017

Phi thương bất phú, quyền sở hữu và ... tham nhũng

Trạm thu phí BOT đặt trên đường quốc lộ. Nghe có gì đó sai sai. (Ít ra là về mặt ngôn ngữ, hihi).





Không biết từ bao giờ người ta có câu: phi thương bất phú. Cái hay (hay trớ trêu) của thời nay là, "thương" phát đạt nhất lại là buôn bán đất đai - một thứ mà người ta không có quyền sở hữu. Đầu cơ - sang tay - kiếm lãi (trên quyền sử dụng), vòng quay chóng mặt này đã đẩy giá các thửa đất lên cao hơn nhiều so với giá trị thực của chúng.

Hiển nhiên, chính quyền - kẻ có quyền ban quyền sử dụng cho thứ hàng hoá không ai được sở hữu kia không ngu gì đứng ngoài vòng xoáy tiền bạc. Họ chia nhỏ (phân lô) đất đai nhằm đáp ứng nền kinh tế vụn vặt (nơi mọi người dân đều có thể là những nhà đầu tư (cơ)).

Của không ngon đông con cũng hết. Nay, giả thử có những đại gia muốn đầu tư, họ sẽ phải đi gom đất từ những nhà đầu tư (cơ) nhỏ lẻ. Đây là một quy trình đầy thương đau. Và họ sẽ nhớ ra rằng, món hàng họ đang muốn mua chỉ là quyền sử dụng, không phải quyền sở hữu. Họ có thể tìm đến nguồn gốc "quyền" kia, bắt tay với chính quyền. Có lợi, lại có quyền và có lực trong tay, những kẻ thấp cổ bé họng sẽ bị cưỡng chế. "Thương" bất chính, song "phú" nhiều hơn, và nhanh hơn.



Bài học này được đem áp dụng vào nhiều lĩnh vực khác (những lĩnh vực mang tính độc quyền, dĩ nhiên). Người tử tế đầu tư BOT và mong muốn kiếm lãi từ người sử dụng. Kẻ khôn ngoan (có thể đầu tư, hoặc không) tìm cách thu tiền từ những người bị buộc phải sử dụng.



Lão già nơi núi kia mỉm cười, mafia, đâu có gì mới ...

Thứ Tư, 29 tháng 11, 2017

Cuối

Chỉ mới cuối tháng 11, nhưng công ty hắn thì đã cuối năm. Họp hành tổng kết hầu như đã xong. Bây giờ đang ngập ngụa trong đống rác văn phòng, tự kiểm điểm, tự đánh giá, tự bổ sung lý lịch (đến hết 31/12/2017, thế mới tài).

Lướt net, khi không bỗng dưng nhớ chuyện Ba Giai - Tú Xuất. Hai ông này thách nhau làm sao để được/bị nhiều người ... chửi. Hoá ra không hề dễ. Rồi lại nhớ sư phụ Chí Phèo. Chửi cả làng Vũ Đại mà vẫn không ai ra điều. Đành ngậm ngùi than: phí rượu.

Nhưng, đó là chuyện xưa. Nay, chỉ cần đem cái (mặt) rổ ra "để đấy và không (cần) nói gì", cũng nhận được thừa gạch đá xây biệt phủ. Khỏi phải nuôi heo hay buôn chổi đót.



Không rảnh để nghiên cứu, nhưng đọc qua thì thấy ông giáo sư tiến sĩ záo zụk gì đó thật là vớ vẩn. Nói chặt đứt thì có thể hơi quá, nhưng ông ta định khứa một nhát sâu giữa quá khứ với tương lai ngôn ngữ dân tộc. Vẫn muốn dùng (vay mượn) mẫu tự la tinh, song ông ta lại khứa thêm một nhát nữa định cách ly luôn với việc ký âm của thế giới. Và đồng âm hoá một số từ dị nghĩa. ???!!!

Tuy nhiên, đó là nói về khía cạnh chuyên môn. Muốn tranh cãi đúng sai, cần nghiên cứu sâu hơn, rồi phải có hội đồng này nọ. Tiếc rằng, đó không phải là phong cách của xứ ta. Dẫu có đến cuốc hội, thì cũng không hơn cộng đồng mạng. Nghĩa là chỉ việc "ném đá" theo quan điểm cá nhân. Kiểu "tao không hiểu gì, cũng không cần hiểu nhưng tao đ. thích thế, được chưa?".

Tiếp theo, đến lượt nhiều "trái tim lạnh" lên tiếng mắng mỏ những "cái đầu nóng" đang "auto chửi" trên thế giới ảo. Họ quên mất rằng, dù có là "be bull shit", thì đó cũng là quyền của cộng đồng mạng.



Tóm lại, cả chuỗi trên chỉ là một xã hội có truyền thống lâu đời, vốn "không tự nhiên sinh ra", và đang rất văn minh, "không tự nhiên mất đi", mà thôi.



Lão già lười nơi núi nọ, trót "tự kiểm điểm" "hoà đồng với tập thể", bèn cũng tự trát phân lên mặt rồi ngậm ngùi lui vào hang đá ...

Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017

Chán

Tự nhiên nhận ra rằng, lâu nay, hắn dường như bỏ quên cảm xúc của mình. Tặc lưỡi trước nỗi buồn mỗi ngày, thản nhiên trước những khốn nạn gia tăng. Im lặng nhìn công việc chậm chạp, lương giảm chả thèm phản ứng. Nghe nói được bầu một danh hiệu gì đó trong cuộc họp mà hắn vắng mặt, đến giờ vẫn không rõ do chẳng buồn hỏi lại.

Từ việc "nước" cho đến việc "nhà", cứ gờn gợn gờn gợn ... Không hanh thông, không trục trặc, ...


Hôm qua, gọi đến cục thuế. Sau khi đọc số thông báo và tên cán bộ phụ trách vụ việc (một con số tầm thường và một cái tên xinh đẹp, có in trên tờ giấy báo), hắn được yêu cầu để lại số điện thoại và chờ. Không lâu, em gái xinh đẹp (người sở hữu cái tên xinh đẹp) đã gọi lại. Đằng sau giọng nói ngọt ngào là lời giải thích ... khá mơ hồ. Đầu tiên, hình như đợt khai thuế cho năm 2013 vào năm 2014 hắn thiếu một cái gì đó. Rồi thì cũng hình như, hắn đã thực hiện vào năm 2015 khi khai thuế cho năm 2014. Sau đó lại những gì mà em không có số của anh, nên em đã liên hệ với công ty trả lương cho anh (chị L anh có nhớ công ty gì không?), chị ấy đã nộp cho anh rồi. Vì thông báo làm trước nên ... (hắn xem lại, thông báo mới ký ngày 15/11/2017). Bây giờ anh để lại số điện thoại sau này có gì em liên hệ cho dễ. Nghĩ trong bụng, cảm ơn, tôi đâu có mong. Song, chả gì cũng đã để lại rồi.

Tóm lại là tôi không có nghĩa vụ gì nữa phải không chị?


Trong một diễn biến khác, tự dưng chiếc MacBook Pro cũ (early 2011) bị trục trặc. Trước đây đã bị liệt trackpad (rê được nhưng không bấm được), kết hợp với con chuột ngoài bấm được nhưng không rê được thành một cặp đôi không hoàn hảo (kiểu anh mù cõng anh què). Về sau, loa cũng ngày càng nhỏ và rè. Chậm vô đối. Nhưng nay thì đứng luôn, chắc harddisk đến hạn. Lạ là các thiết bị hắn từng sử dụng, laptop, điện thoại, máy ảnh, ... lúc nào cũng mượt mà cho đến khi hắn không dùng nữa. Dù có cho người khác sử dụng hay không, chỉ một thời gian là chúng chết hẳn. Nhẽ có hồn gắn bó đến vậy sao?


Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

Frantz

(Đầy spoil về một bộ phim).


Lâu lắm rồi hắn mới lại xem một bộ phim thuộc dạng kinh điển. Mặc dù "kinh điển" ở đây là cách nói quen thuộc của hắn, hơn là thực sự nói về bộ phim. Chỉ để phân biệt với những bộ phim thương mại đầy trai đô gái đẹp cháy nổ hoành tráng xem xong quên hết.

Bộ phim nói về số phận những con người sau chiến tranh. Nhiều người trong số họ thiếu đi những người thân. Nhưng họ lại có thừa ra nỗi hận thù. Có người thừa ra mặc cảm tội lỗi. Lại có người thiếu đi khát vọng sống. Cách họ lấy lại thăng bằng giữa những thừa và thiếu thật khó khăn và đau đớn.

Bối cảnh là những người Đức và người Pháp sau chiến tranh thế giới lần thứ nhất.

Gần hết bộ phim sản xuất năm 2016 là cảnh đen trắng. Chỉ những đoạn mà các nhân vật trong đó có tâm trạng tốt lên một chút thì phim mới chuyển sang màu một cách liền lạc.



Sống trong một đất nước luôn nhắc về cuộc chiến tranh qua đi đã lâu, hắn dường như thấy vì sao chúng ta cứ mãi chậm ...


(Bonus bức tranh được nhắc đến trong phim, Manet, Le Suicidé)