Poet's wife rose
Hương thơm nồng đậm.
Mới nở màu vàng sau chuyển dần sang trắng từ ngoài vào trong.
Giống như các bà vợ? Hay, chỉ vợ nhà thơ? Hehe.
Poet's wife rose
Hương thơm nồng đậm.
Mới nở màu vàng sau chuyển dần sang trắng từ ngoài vào trong.
Giống như các bà vợ? Hay, chỉ vợ nhà thơ? Hehe.
Vậy là, vn đã đạt đỉnh mới ngay trong những ngày đầu của một năm mới (dương lịch 2021), hay thậm chí khi còn chưa kịp bước sang một năm mới (âm lịch Tân Sửu). Phát hiện ổ dịch cúm Vũ hán lây nhiễm trong cộng đồng lớn nhất từ trước đến nay.
Số lượng người bị lây nhiễm được phát hiện tăng nhanh chóng mặt. Phải chăng đúng với tính năng biến thể mới (khả năng lây lan)?
Nhưng tạm thời thì biện pháp vẫn cũ. Khoanh vùng dập dịch cục bộ. Lại sống trong lo âu sợ hãi và bất tiện.
Tất niên đã bị hoãn. Hy vọng ít bị ảnh hưởng đến công việc. Và đến việc đi lại, chỉ từ nhà đến nơi làm việc mà thôi ...
1 vợ 2 con 3 tầng 4 bánh là ước mơ của (một bộ phận không nhỏ) người Việt.
Mới nửa đầu thế kỷ trước, (một bộ phận không nhỏ) ngV còn đi chân đất. Mà, được một vài thứ đồ dùng thì không thầy Tàu bỏ bị đưa sang cũng người Tây xách va-li đem tới.
Nay xe 2 bánh 4 bánh chạy ầm ầm trên đường, cũng đều là những thứ người ngoài mang đến. Còn ngV ngồi lên chỉ biết cầm lái nhấn ga, đến chạy qua vũng nước còn chưa biết cách. Chả trách tai nạn giao thông thuộc loại hàng đầu thế giới.
Kịp đến khi nhà cao tầng mọc lên nhan nhản nơi đất chật người đông, thì, dạo này sao người rơi lầu chết nhiều đến thế? Toàn những người có nanh có mỏ cả ...
(từ câu chuyện đang đọc ...)
Câu chuyện bắt đầu có vẻ trung tính về mặt không gian, đại loại, xảy ra ở đâu đó trên trái đất ... Cho đến khi nhắc đến "sếp" của anh cảnh sát trẻ, rồi đến "his boss's boss's boss" thì sẽ là những gã ở ... Stockholm. Như vậy, câu chuyện xảy ra tại một thành phố nhỏ (hay thị trấn) ở ... Thuỵ điển.
Nhưng địa điểm bối cảnh không có vẻ gì là quan trọng. Người Stockholm, được nhắc đến trong câu chuyện, kiểu như, "à, dân thủ đô í mà". Với vẻ thiếu thiện cảm không cần giấu diếm. "Không phải mọi thằng ngu đều là dân Stockholm, nhưng chắc chắn mọi thằng dân Stockholm đều là những thằng ngu".
Có thể chỉ đơn giản người kể chuyện (tác giả, nhà văn) là người Thuỵ điển. Quyển sách được bạn Mất Dép giới thiệu bởi giọng văn tưng tửng của nó. Nhưng, rõ ràng, không phải mọi sự tưng tửng đều tưng tửng.
Những gã dân thủ đô có cái vẻ trịch thượng, kiểu tao luôn đúng, tao biết hết, nên phải dạy dỗ, thậm chí lãnh đạo chúng mày.
Điều này, có lẽ không chỉ là "đặc sản" của ... Thuỵ điển (?!).
Là một người (dân) không ở (thậm chí ở xa) thủ đô, với tất cả sự tôn trọng những người thân và bạn bè sống ở thủ đô, thỉnh thoảng lão vẫn văng ... "mẹ, bọn Hà nội" ...
Hiển nhiên, không có gì là vô cớ. Mặc dù, cái cớ đó, chắc chắn không phải nằm ở lỗi của miếng đất ngàn năm văn vật kia. Nhưng nói ra, sẽ là một câu chuyện dài khác ...
Đại hội trong vòng vây trùng điệp. Cá mập lồng lộn ngoài biển khơi. Rùa bò lên mạng. Niềm tin tan vào hư vô ...
(Kể tiếp câu chuyện vẫn chưa được kể xong ...)
Vì người kể chuyện vẫn chưa biết đây là câu chuyện về cái gì. Về một vụ cướp nhà băng (không thành)? Về một vụ bắt giữ con tin (kì quặc)? Về những người đi xem căn hộ họ muốn mua và cùng với người môi giới bất đắc dĩ trở thành các con tin của một kẻ định cướp nhà băng không thành?
Về những kẻ ngu ngơ (idiots)? Hay về một cây cầu?
Từ thành cây cầu ấy, 10 năm trước vụ cướp nhà băng, hay vụ bắt giữ các con tin đang đi xem một căn hộ, có một người đàn ông đã nhảy xuống tự kết liễu đời mình. Bất chấp lời can ngăn của một cậu bé tên Jack.
Đúng 1 tuần sau đó, một cô bé tên Nadia cũng leo lên thành của chính cây cầu ấy. Cô không có gì liên quan đến người đàn ông đã nhảy xuống tuần trước, ngoại trừ việc câu chuyện về người đàn ông nhảy cầu đã được lan truyền trong ngôi trường nơi cô học. Đúng lúc cô đang cảm thấy gánh nặng cuộc đời. Có lẽ chính cô cũng chưa kịp biết mình leo lên thành cầu để làm gì, mặc dù cô đã lang thang cả buổi như để giã biệt thành phố, không đem theo áo khoác như chẳng còn muốn về nhà, trước khi Jack đột ngột xuất hiện và kéo cô xuống, mạnh đến nỗi đầu cô đập xuống mặt cầu và cô ngất đi.
Xe cứu thương chở Nadia đến bệnh viện. Jack đi về nhà và quyết tâm trở thành một cảnh sát. Nadia sau đó quyết định trở thành một nhà tâm lý học, để có thể trò chuyện với những người dường như muốn đi tới chỗ mà cô đã từng ở đó. Cô treo trong phòng làm việc một bức tranh vẽ một người phụ nữ đang ngắm đường chân trời, ngăn cách (hay nối liền) giữa bầu trời xanh và mặt biển (cũng xanh). Câu hỏi là người phụ nữ đó đang làm gì, đang nghĩ gì? Tìm kiếm? Ước mong?
Hay người phụ nữ đó đang muốn tự tử? Câu hỏi này được hỏi ngược bởi một người phụ nữ khoảng trên 50, có vẻ sang trọng và giàu có, tên Zara. Zara bị bệnh mất ngủ và bác sĩ của bà không muốn tiếp tục kê toa thuốc ngủ cho bà, nói rằng cho đến khi bà nói chuyện với một nhà tâm lý học. Thế là Zara trở thành khách hàng của nhà nữ tâm lý học trẻ Nadia. Nadia khuyên Zara, người phụ nữ có lẽ rất thông minh và rất cô đơn, nên có một hobby.
Zara cho rằng việc đi xem các căn hộ đang được rao bán là một hobby. Bà trở thành một con tin bị bắt giữ trong câu chuyện đang được kể nhưng chưa biết kể về cái gì này. Việc đi xem căn hộ rao bán nhưng không giống những người muốn mua nó của Zara được Jim, viên cảnh sát thẩm vấn các con tin sau vụ việc cùng với Jack (lúc này cũng đã trở thành cảnh sát), và klq, cũng là bố của Jack, phát hiện ra. Vì vẻ không có gì là sợ hãi của bà, nhưng trước tiên là vì bà có vẻ quá giàu để mua một căn hộ rẻ tiền như vậy. Mặc dù Zara cười cợt cách suy nghĩ của "những người bình dân" như Jim, người ta có thể quá nghèo để mua một căn hộ, chứ không phải quá giàu.
Zara giàu. Bà điều hành một nhà băng. Chính người phụ nữ thông minh này đã nói cho người đàn ông nhảy cầu 10 năm trước biết về moral harzard. Và người đàn ông đó trước khi tự tử đã gửi cho bà một lá thư mà Zara luôn mang theo mình, nhưng chưa bao giờ dám mở. Một tuần sau vụ nhảy cầu, Zara đã đến chỗ cây cầu và nhìn thấy toàn bộ vụ việc Jack kéo Nadia xuống khỏi thành cầu. Bà đã không dám đến gần Nadia, cũng như không dám đến gần cây cầu thêm một lần nào nữa. Từ đó bà luôn đi xem những căn hộ được rao bán, dù không có ý định mua, có lẽ tự lừa dối mình đó là một hobby, trước khi được khuyên bởi nhà nữ tâm lý học. Nhưng chỉ những căn hộ có ban-công mà từ đó có thể nhìn thấy ... cây cầu.
(Câu chuyện vẫn chưa được kể xong ..., hoặc, hoàn toàn chưa được kể ...)
Tiền nhiều để mua khoảng cách.
Bàn ăn đặt riêng trong nhà hàng. Ghế hạng thương gia trên máy bay. Căn hộ hạng sang trên tầng áp mái. Lâu đài biệt thự trong rừng sâu.
Khoảng cách đến đồng loại.
Người bình thường bu bám đám đông. Kẻ xuất chúng vượt lên phía trước, bỏ càng xa đám đông càng tốt.
Hoặc, lùi lại phía sau đám đông, với cùng mục đích.
Thiền nhiều để làm gì?
Công ty dồn dập thông báo cách dò tìm và phòng chống mã độc, nói rằng lan truyền qua file danh sach ung vien bct va bbt khoa xiii.xls, nhưng không nói rõ mã độc ấy làm chuyện gì "độc".
Lại còn có loại virus như vậy nữa sao? Hahaha.
Nói rằng, tự ngàn xưa, con người đã day dứt giữa những điều muốn làm và những điều phải làm.
Làm những điều phải làm, thực sự rõ như ban ngày. Hơn nhau có chăng ở chỗ làm được vài điều mình muốn.
Cũng nói rằng, người ta không bao giờ làm được điều mình muốn. Chỉ tiệm cận nó một cách gần nhất có thể.
Phần còn lại được giải quyết bởi ... quý ngài AQ (bao gồm cả tôn giáo, luật pháp, vân vân và vân vân ...).