Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

Lan man toilet

Mang tiếng là gã Lan man mà lâu rồi không có lan man.
Cũng chỉ tại đời chán như con gián lan man nên không buồn lan man con gián.
Nhưng hôm nay thì chán quá đỗi con gián. Nên bỗng quyết định lan man cho con gián đỡ chán.

Lần này lan man ... toilet.
Cảm hứng bắt nguồn từ mấy bác viruses, of type A, named H1N1.
Chả là nhờ có mấy bác, toilet trường bữa nay ... thơm phức. Bên cạnh la-va-bô là những cục xà bông hồng hồng be bé và cũng ... thơm phưng phức. Nhớ hồi mình còn bé, mấy thứ này quả là xa xỉ phẩm, mơ ước cũng không có để gội đầu chứ đừng nói đến rửa tay. Nay thì chúng nằm đó, thản nhiên miễn phí.

Tình cờ lại đọc Vương Trí Nhàn. Đề tài cũng là ... toilet.
Hóa ra dân xứ ta rất xa lạ với cái này. Ngày xưa thì mượn chữ Tàu, gọi là "xí". Mà thoạt đầu còn là "hố xí", mãi sau mới tiến bộ lên "nhà xí". Nay thì toàn dùng chữ Tây, WC cùng là toilet. Quả nhiên không phải thành phần văn hóa VN. Văn hóa VN là "nhất đồng nhì sông".
Bác VTN kết luận dân ta cẩu thả. Phải nói rất cẩu thả. Và lười biếng. Việc ngày nào cũng phải làm. Không làm không được. Không ít kẻ còn cho là nỗi thống khoái nữa. Vậy mà cũng chỉ làm lấy được. Qua hàng ngàn năm lịch sử vẫn vậy. Chả trách cho đến tận ngày nay vẫn không làm gì nên chuyện. Làm gì cũng lất phất lơ phơ cho xong chuyện. Chẳng biết hổ nhìn người.
Nên cái phần sót lại là bệnh "tiểu đường" tưởng cũng không lấy gì làm lạ. Lại còn dày mặt đem "xuất khẩu" khắp năm châu. Mà mở miệng thì cũng "nho" nhã lắm, những "đại" cùng "tiểu". Còn mấy động từ chính thống e chỉ có trong văn bọ Lập. Hehe. Mới biết cái xấu giấu đằng miệng vẫn không thoát khỏi đầu dân xứ ta vậy.

Chán chẳng bõ lan man.

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2009

Bắc Giang 2 0 8

Hôm trước xem phim The taking of Pelham 1 2 3.
Con tàu rời ga Pelham lúc 1 giờ 23 phút bị tấn công, bắt con tin và đòi tiền chuộc.
Một phim thuộc loại hành động. Kiểu cổ điển.
Không phải là một phim xuất sắc.
Kịch tính không quá cao. Kết thúc cũng không hấp dẫn.
Nhưng xem được. Nói chung bình thường.

Điều mình muốn nói lại chính là sự bình thường ấy.
Không anh hùng. Chỉ là câu chuyện của những con-người-của-bổn-phận. Tròn bổn phận. Có lúc mắc lỗi. Lại có lúc làm tốt.
Khái niệm này ở xứ ta nghe chừng xa lạ. Trò lẽ ra đi mua chữ lại mua bằng. Thầy lẽ ra bán hay cho chữ thì lại buôn chữ. Bộ trưởng tranh việc của thanh tra. Blahblahblah.

Vốn không định viết chi về phim này. Nhưng tại cứ nghĩ về tin trên báo hôm nay. Vụ việc tại Bắc Giang ngày hôm qua 20 tháng 8.
Cướp tiệm vàng. Dí dao vào cổ cháu bé 21 tháng tuổi làm con tin. Kết cục con tin bị giết chết. Vì một ai đó manh động.

Giá như ai cũng được giáo dục về bổn phận của mình. Chứ không phải được giáo dục để trở thành (mà không bao giờ thành) anh hùng.

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2009

Linh tinh ...

Ngồi buồn nói chuyện linh tinh.
Đó là nói theo kiểu Bắc. Còn theo kiểu Nam thì: ngồi rảnh nói nhảm. Hihi.

Chả là như thường lệ, cuối tháng Tám, trường rục rịch vào năm học mới.

Hôm qua thấy một băng rôn đỏ chói, chăng ngang đường, rằng: Chào đón các tân sinh viên khóa vừa học vừa làm năm 2009 - ... (blahblahblah ...). Vừa học vừa làm tức nhiên tại chức (trước đây). Chắc né câu "dốt chuyên tu, ngu tại chức"?!?
Vấn đề là: sao lại chỉ mừng sinh viên vừa học vừa làm thôi?

Hôm nay xuất hiện một quả còn hoành tráng hơn: Cầu vồng hình ống đỏ tươi có quạt thổi vù vù căng phồng vắt ngang đường. Phía trên còn có hai con rồng màu vàng ngắn như hai con giun đất với cặp sừng màu trắng. Giữa hai con rồng là một cục to tròn màu đỏ. Đúng thế "lưỡng long chầu nguyệt". :-D
"Chào mừng sinh viên chính quy liên thông khóa 2009-2011".

Lúc đầu nghĩ, ah, chính quy với liên thông lên tiếng rồi đây. Khiếp đại ca nên cái băng rôn bé nhỏ hôm qua cất đâu mất. :-)
Nhưng trưa đi ăn cơm về nghĩ, lẽ ra phải chính quy, (phẩy) liên thông chứ nhỉ? Nhìn kỹ thì thấy: khóa ngắn năm thế này là chỉ liên thông thôi. Thắc mắc: liên thông chính quy là sao? Còn có liên thông không chính quy nữa a?!!
Nói rằng: liên thông là con đường lấy bằng đại học của những người không thi đỗ đại học. Ây dà, vậy thi cử vất vả làm chi?

Đùa rằng: ngày mai không biết chính quy (sinh viên hệ chính quy) lên tiếng bằng cách nào đây?! Chắc phải treo khinh khí cầu quá?!!!
Không được đâu. Chính quy vốn nghèo. Lại càng không thể là bầu sữa của trường. Gọi là "hữu danh vô thực"?!?!?!

Thôi, linh tinh!
Nhảm quá.

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2009

Một phút bực mình

Một phút dành cho bực mình.
Phút bực mình của ngày hôm nay.
Hôm nay có phút bực mình.

Nguyên do bắt đầu từ một cú điện thoại.
Nói mình bổ sung hồ sơ giấy tờ.
Sâu xa chút nữa tại mình đang đứng tên mua một lô đất.
Trong các thứ giấy tờ vô vàn ở xứ này được yêu cầu, có một thứ gây bực mình.
Giấy chứng nhận độc thân!

May mà mình đã từng biết đến cái giống quái thai này từ trước. Nên không đến nỗi sốc. Bản chất là trọng chứng hơn trọng cung của bộ máy hành là chính. Hệ quả thứ nhất là đá quả bóng sang sân người khác.

Dù sao mình cũng suýt thở dài: biết thế ...
Kịp hãm lại vì hình dung ra cái sự khủng khiếp mà kẻ không độc thân phải gánh.
Thôi thì, tránh vỏ dưa ráng chịu vỏ dừa ...

Nhưng ngày mai mình vẫn bướng mà học đấu pháp của cao nhân El Ingenioso hidalgo Don Quixote de la Mancha.
Nếu thất bại e phải theo lão quái AQ.
Mong không phải dùng đến độc chiêu của sư phụ Chí Phèo. Hìhì.

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2009

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2009

Sĩ - Nông - Công - Thương

Phi nông bất ổn

Phi công bất phú

Phi trí bất hưng

Phi thương bất hoạt

Lê Quý Đôn

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

Trang Tử



Huệ tử bảo Trang tử:
- Có một cây lớn gọi là cây xư. Thân nó nổi u, chỗ lồi chỗ lõm, không dùng dây mực của thợ mộc mà vạch đường được; cành nhỏ của nó cong queo không dùng cái qui và thước vuông để xẻ được. Nó mọc ở ngay bên đường mà không một người thợ mộc nào thèm ngó tới. Thuyết của ông cũng vậy, rộng lớn mà không dùng được, nên không ai theo.

Trang tử đáp:
- Ông có thấy con li tinh không? Nó nép mình để rình mồi, nó nhảy qua đông qua tây, chẳng kể cao thấp, nhưng có ngày nó cũng chết vì bẫy, vì lưới. Còn con thai ngưu thân lớn như đám mây trên trời mà không bắt nổi một con chuột. Ông có một cây lớn mà lo rằng nó vô dụng. Sao không trồng nó ở chỗ hư vô tịch mịch, trong cánh đồng mênh mông, để những kẻ nhàn rỗi thơ thẩn dạo chung quanh thảnh thơi ngủ dưới bóng mát của nó? Nó không sợ bị búa rìu đốn, hoặc bị ngoại vật làm hại. Nó không dùng được vào việc gì, thì tai họa làm sao mà đến?


Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009

Trung thực

Nói rằng: trung thực là một đức tính tốt. Mình chưa thấy ai cãi hết (??).

Tiếc rằng đức tính này ở ta dường như là một thứ xa xỉ phẩm. Xa xỉ phẩm chỉ có người giàu mới dùng được thôi. (Trong trường hợp này là giàu lòng tự trọng á (!)). Mà dân ta thì nghèo. Nghèo lắm.

Lại nói: ngày vui ngắn chẳng tầy gang. Thấy ai cũng chịu là đúng (!!).

Hôm trước nghe cái đề văn mình cũng thấy vui. Vui đến độ cười cười nói nói. Nói rằng mình có cái kết cho bài luận. Kết là: trung thực ngày nay rất khó kiếm ở xứ ta vậy.

Mới hai ngày mà niềm vui nhỏ như cục than đã bị hắt nguyên thùng nước to bự chảng. Tắt ngấm không kịp kêu cái xèo.

Nghĩ: câu nói đó không phải của bác Lincol thì đã sao? Nhầm nhọt là chuyện thường ngày ở huyện. Đặc biệt ở xứ vẫn tự nhận duy tình hơn duy lý này. Mới thấy nói dễ làm khó. Nói như rồng leo làm như mèo mửa. Nói một đằng làm một nẻo.

Chưa biết học sinh làm bài thi thế nào. Chỉ biết thầy cô rớt trước. Quan lại giáo dục thì rớt lâu rồi. Sách báo cũng rớt không gượng lại nổi. Trong cuộc thi về lòng trung thực.

Hay tại cho rằng nếu không phải do người nổi tiếng nói ra thì mọi thứ chỉ đáng ... cục phân?

Ôi trung thực ôi ...

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

Lan man ... chán n (= J12)

Lâu rồi mình không để ý lắm mấy cái ngày 3 đường sinh học gặp nhau.
Nhưng hôm nay thì lại thấy chán.
Có thể nó bắt đầu bằng cuộc tranh luận khá hăng với H. Chán ở chỗ là càng thấy mình đúng. Về sự kém cỏi của dân tộc này.

Đi trực về trong cái oi ả khó chịu. Về đến nhà thì trời đổ mưa to. Bật laptop lên thì con mắt trái nhức ghê gớm. Dạo này mắt mình hay biểu tình. Có lẽ đã đến lúc lê đuôi trên đường trang trắng. Rũ sạch nợ đời không làm việc nữa.

Mưa tạnh. Xách xe đạp lòng vòng tận hưởng cái mát mẻ sau mưa. Quả nhiên không chỉ trời, mà người cũng mát mẻ. Được mấy phen rửa mắt. Có một cô, mặc một bộ váy liền áo vốn đã không thể ngắn hơn được nữa. Mốt này còn hay ở chỗ, chất liệu cứ như vải xô màu trắng. Thành ra nhìn rõ trên màu đen dưới màu đỏ. Hihi.

Dọc các trục đường lớn người ta "khoe" rằng ngày 19 tới sẽ khánh thành cầu Thuận Phước đồng thời khởi công cầu Rồng. Mình đạp xe ra chỗ viện cổ Chăm, thấy vẫn chưa rục rịch gì. Không biết nay mai khói bụi công trường mình có còn đi ngang đó nữa không.

Thấy một cột quảng cáo trên đường Bạch Đằng, kiểu tấm in lớn được kéo chạy lên chạy xuống bị rách toang. Thoạt nghĩ do mưa gió xé, hóa đến gần thì không phải. Vì cả kính cả hộp đều còn nguyên, chắc kẹt gì đó nên mô tơ kéo rách luôn chăng. Mô tơ vẫn quay, đèn vẫn sáng. Cấu trúc bên trong lộ ra khá quy củ. Không hiểu mấy thứ này nhập ngoại hay sao. Nếu vậy thì thêm buồn dân Việt. Thấy rõ một board điều khiển, không có gì phức tạp nhưng cách làm bài bản không có vẻ do dân ta làm (!?). Mà người làm được chắc không đủ sức đem ra đó đặt (??). Nhìn kỹ một lúc thấy có chữ trên board đó: www.bdxsigns.com. Về nhà tra thử thì quả nhiên: Tung Của. Huhu.


Ngày hôm nay còn là cái ngày mà mình không muốn nhớ tý nào. Nói ra e người trẻ ngạc nhiên, người già mắng cho bất hiếu. Nên mấy lần không trốn được đành gượng cười. Thế mà năm nay cũng không tránh khỏi các lời chúc mừng. Lại còn trên thế giới ảo nữa chứ. Đó là chưa kể từ mấy diễn đàn, hẳn chúc tự động. Tại mình hay khai thật. Rõ không thể làm chiến sĩ cách mạng được.

Nói đến thế giới ảo, tình cờ làm sao, hôm nay cũng là ngày cuối cùng của Y360. Cũng lắm người lưu luyến. Mình thì không thích cái cách đối xử của bác Yahoo. Nhưng chỉ biết buồn cho phận ăn nhờ ở đậu của dân ta mà thôi. Dù sao cũng phải cảm ơn, vì nhờ thế mình có thêm những người bạn. Có người chỉ lâu lâu đưa đẩy đôi dòng mà thấy thật thú vị. Có bạn đã gặp offline, có bạn sẽ gặp. Không để ý gì nhiều nhưng con số pageview ngày kết thúc của mình cũng là con số khá đẹp (!). Và Y ghi nhận mình từ cách đây cũng gần đúng 3 năm, tháng này năm 2006. Vậy là gần chẵn ngàn ngày.




Thực ra mình vốn không có ý định blogging. Ý mình là viết nhật ký để tu tâm dưỡng tánh. Không ngờ tìm được thật nhiều điều thú vị. Nên cũng phải biết ơn Y vậy.
Biết được nhiều người thú vị nữa. Có lẽ một ngày cũng phải viết về những người bạn này. Mình ngại để lại dấu vết vì không dám mời các bạn đến ngôi nhà buồn bã của mình. NN Tư có than viết buồn quá e người đi ngang bảo chùa. Nếu thế e mình ở trong tù mất. Hay tệ hơn nữa, trong mồ.

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2009

Lòng vòng

Trong cuốn sách khá hay của mình, The Lexus And The Olive Tree, Thomas L. Friedman có đưa ra một câu chuyện mang tính hình tượng:
Hai cha con nghèo khổ ngước nhìn lên đỉnh đồi, nơi có một ngôi biệt thự xinh đẹp của một người giàu có. Người con sẽ nói gì với người cha?
1. Một ngày nào đó, con sẽ giàu như ông ta!
2. Một ngày nào đó, con sẽ giết chết ông ta!

Bạn tôi bỏ công ty này sang làm cho công ty khác. Tôi hỏi bạn công ty mới có gì hay. Bạn trả lời chưa biết. Chỉ là chán công ty cũ quá rồi.

Những người nông dân nghèo đói đã quy kết tội làm cho mình nghèo đói là bởi những địa chủ giỏi làm ăn. Hàng chục năm sau khi đánh đổ địa chủ, nghèo đói vẫn hoàn nghèo đói.

Thang diệt Kiệt. Con cháu là Trụ nào kém gì. Đâu có nảy ra Nghiêu Thuấn?

Azit Nexin có chuyện nhà văn không thành danh chỉ vì ... ruồi.

Cuộc sống thật khó khăn. Người ta chỉ ra nhiều nguyên nhân lắm. 1001 lý do. Người làm kỹ thuật tôi đây bối rối. Hãy chỉ cho tôi một nguyên nhân thôi. Tôi phải giải quyết cái gốc đã.

Nếu không thì rồi lại ... loanh quanh ... cho đời mỏi mệt thôi.

Công danh không thành, hạnh phúc không đạt là tại phong thủy ư? Vậy chứ phong thủy trong con người bạn ra sao? Nam Bắc Đông Tây trước sau phải trái liệu đã đúng phép?

Một cá nhân đã khó. Cộng đồng khó quá chăng?

Hôm nay buồn mà đọc 7 lá thư của NQT. Đọc xong càng buồn hơn. Buồn cảnh con trâu đi trước cái cày theo sau ngàn năm trên đồng ruộng VN. Rảnh - đọc buồn là nhờ trường đóng cửa cho các sĩ tử cày trên cánh đồng khổ ải. Tiếc cho một xã hội dùng năng lực để kềm chế lẫn nhau hơn là cùng nhau về một phía. Phí hoài năng lượng mong chi khá hơn.

Mới hay có câu ngắn mà không mấy ai biết (chữ của NN Tư) vậy:

Tiên trách kỷ hậu trách nhân