Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Tản mạn Quế Sơn

Hôm nay đi Quế Sơn. Lần đầu tiên lên đây.
Lần đầu tiên rẽ vào con đường từ Hương An. Đường xấu tệ. Xóc đến ê người. Mình hơi thắc mắc sao đường bên Thăng Bình, từ Hà Lam lên tốt hơn nhiều. Câu trả lời là, đường này từng là con đường tốt nhất Quảng Nam.
Mới biết tuổi thọ các công trình ở VN chẳng bao nhiêu. Sống gấp chăng? Hay bao biện "cái khó bó cái khôn"? Có câu "chẳng đủ giàu để xài đồ rẻ". Quả nhiên VN giàu và (không chắc có) đẹp. Hệ quả nhãn tiền người dân lúc nào cũng như sống trong đại công trường. Hẳn mất nửa đời người dùng các công trình tạm, đi đường tránh? Công trình chính thức dùng được chẳng bao lâu.
Đích đến của chuyến đi là thủy điện Khe Diên. Qua cầu Nông Sơn nhắc đến cái chết tang thương của các em học sinh năm nào.
Thủy điện Khe Diên công suất 9MW. Sự trúng thầu của nhà thầu TQ được xem như sự tất nhiên (!). Vì quá giàu để xài đồ rẻ? Hay hệ lụy tất yếu của bộ máy giấy tờ? Sự chi phối có (hay không có) định hướng của nhà nước áp lên những kẻ sử dụng vốn nhà nước?
Vốn đầu tư khá cao vào phần hạ tầng, ống dẫn nước. Không biết sự khảo sát địa hình có chuyên nghiệp hay cảm tính (như thường vẫn thế ở xứ ta!).
Mình có cảm giác không yên tâm về chất lượng xây dựng. Không lâu nữa, thảm họa môi trường sẽ đến từ những công trình ăn xổi hôm nay.
Còn máy móc thiết bị thì khỏi nói luôn. Với tất cả sự tôn trọng nước bạn và không có ý định kích động hằn thù. :-) Thật sự không muốn giây vào sự xập xệ đang đến gần dù chỉ mới sắp hết thời hạn bảo hành 2 năm.
Các nhà toàn trị vẫn không thèm để ý số ý kiến phản biện ít ỏi của tầng lớp trí thức èo uột sau bao năm sống trong sợ hãi và đớn hèn.
Điều đáng nói lại đến từ người phiên dịch. Một người đọc sách (nho). Có câu chuyện tưởng vu vơ mà được đúc kết thú vị:
Mưu bất khả chúng. Lợi bất khả độc.
Mới thấy sự học của nước nhà không bằng người vậy. Kết cục bị chi phối hôm nay tưởng có thể đoán định được.
Đường về dừng lại trên Đèo Le nổi tiếng với món gà tre. Thất vọng vì danh bất "như" truyền. Nghe nói những quán bên đường truyền thống đã bị dẹp. Thay vào đó là khu du lịch sinh thái đầy bê tông sang trọng. Xuống hết đèo lại thấy quán "gà đèo Le chính hiệu". :-)

Tản mạn một ngày đường trong cái hôm nay của đất nước ...

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009

?

Kết thúc một tuần chán hơn con cá rán.
Đọc đủ thứ. Đỏ cả mắt. Nóng nực buồn ngủ. Máy lạnh bí cũng buồn ngủ.
Mà chẳng đọc được cái gì nên hồn.

Chiều nay ra về thấy thầy cô rộn ràng. Cũng mắt xanh mỏ đỏ. Cũng váy áo phấp phới. Hội thi thời trang công sở. :-)
Các khoa tập luyện cả tuần. Nhạc xập xình. Đi tới đi lui.
Trưa nghe nói, có hơn 50 tiết mục :-). Hạn chế không quá 5 phút. Vị chi hơn 4 tiếng. 7h tối bắt đầu. Trao thưởng có phải quá nửa đêm?
Máy ảnh mình hư rồi. Không thì cũng ham vui. Chắc có nhiều cảnh đẹp (!?).
Cuối cùng về nhà ngồi đọc cho nó lành. :-)

Trưa ăn cơm cùng giáo sư người Pháp. Sang dạy CSE cho ECE. Bằng tuổi mình. Mấy đứa cười, nói cả hai đều trông trẻ hơn tuổi. Và (hay vì) đều single. Nhưng khác là ổng có con. :-)
Đúng là nói về đề tài xã hội thì người Pháp hay hơn người Mỹ (!?). Ổng bảo bên đó sống với nhau tự do. Thích thì kết hôn, không thì thôi. Vì có khác gì. Mình hiểu là trách nhiệm mỗi con người không phụ thuộc vào một vài tờ giấy. Điều này ở VN chắc chỉ là giấc mơ.

Đọc Osin. Về vụ chị Hai nào đó của thủ tướng đương nhiệm. Tất nhiên mình chẳng tin gì cả thủ tướng lẫn đám quan chức địa phương. Mặc cho thiên hạ bàn tán, hy vọng. Lại kịch thôi.

Ah, tuần rồi đọc linh tinh về quan quân nhà Nguyễn. Bắt đầu từ vụ báo chí nhà mình đòi ca ngợi Hoàng Kế Viêm. Hóa ra cái thời miền Nam thuộc địa, miền Trung bảo hộ, miền Bắc đánh nhau loạn xạ. Mà toàn Tây với Tàu đánh nhau không. Chứ quan quân nhà ta èo uột. Hai lần Pháp tấn công Hà nội, hai lần thành Hà nội thất thủ chỉ sau vài giờ. Kéo theo hai vị Tổng đốc tiết nghĩa đi cùng: Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu. Mà Pháp chỉ khoảng 200 quân thôi. Có vụ 1700 lính nhà Nguyễn đầu hàng 7 chú lính Pháp (?!). Cả hai lần hai chú chỉ huy Pháp sau đó đều tử trận tại Cầu Giấy dưới tay quân Cờ Đen của Lưu Vĩnh Phúc. Cuối cùng Pháp chiếm Bắc kỳ bằng hòa ước với ... nhà Thanh (!?).
Tất nhiên nhiều chi tiết nhiều bạn học sử cũng biết rồi. Nhưng mới thấy nhà mình viết sử học sử linh tinh cả (cái này cũng không có gì mới !!). Yêu thì tán lên tận mây xanh. Mà ghét thì ném xuống bùn đen còn lấy chân đạp đạp thêm nữa. Tốt tý thì khoe ầm ĩ. Xấu thì giấu biệt.
Thấy bình sử mà công tâm may có cụ Phan Khôi. Thôi thì chép lại hai câu phong dao có phần thú vị ra đây. Bạn nào quan tâm dựa vào đó mà google. Ra nhiều thứ hay phết. Khen, chê, bênh, phê loạn lên cả.

An Nam có bốn anh hùng
Tường gian, Viêm láo, Khiêm khùng, Thuyết ngu.

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2009

Murakami Haruki và Trịnh Công Sơn

Ngày hôm nay thì chán thực sự.
Sáng mưa. Chiều mưa. Trưa, lúc mình không phải ra ngoài, thì nắng. Hậu quả mang ủng cả ngày, nóng. Tối lười ghé quán ăn, cởi mặc áo mưa lích kích, thế là về thẳng nhà làm gói mỳ. Ghét mưa.
Không nhớ ai, Miro hay Denisa nhỉ (?), từng nói đùa rằng người sinh tháng Tư tính tình giống thời tiết tháng Tư. Chắc đó là câu nói của người Slovensko, nơi thời tiết tháng Tư khá bất thường, dạng sáng nắng chiều mưa. Mà hôm nay tháng Tư chỉ mới ló vào ngày đầu tiên.
Ngày đầu tiên của tháng Tư. Có vẻ như người VN ai cũng nói về cá tháng Tư. Từ bao giờ ấy nhỉ? Hẳn dân tộc thông minh này dễ hấp thụ mấy thứ ngoại lai, kiểu Valentine hay Halloween? Mà chẳng cần hiểu gì nhiều!
Ám ảnh cảm giác khó chịu sau cuộc tranh luận nhỏ với Tr. Thực ra đây không phải lần đầu. Mà mình luôn thắng thế đấy chứ. Vả lại nhiệm vụ của mình là huấn luyện tụi nó cơ mà? Công bằng mà nói thì phải quý Tr hầu như là người duy nhất thường có ý kiến tranh luận. Điều đáng nói là ở cách suy nghĩ của nó. Buồn.
Tại sao một người có thể bảo vệ ý kiến của mình trong khi chính họ rất mơ hồ? Không bằng chứng. Không phương pháp luận. Cứ như nói về một đức tin (?). Mà không có cơ sở để tin. Hình như chỉ đơn giản là cái đến trước nhất. Không nghi ngờ. Không phản biện. Ngay cả khi thực tế cứ chứng tỏ điều ngược lại (!). Phải chăng là lười suy nghĩ đến độ khó hiểu?
Bỗng nhớ đến nhân viên mới ở trạm ST. Cùng một kiểu lười suy nghĩ và bướng bỉnh. Hậu quả một nền giáo dục chăng? Nhồi nhét. Nói gì nghe nấy.

Thôi quên đi! Như người đời vẫn dễ quên. Ngày cá tháng Tư đưa dần Trịnh nhạc sĩ vào dĩ vãng. Cũng nhanh. Nhớ ngày này năm ngoái đến Hợp Phố nghe nhạc Trịnh. Buồn cười là hôm đó đi với thầy NTH. Người có tới mấy bằng master về âm nhạc chỉ ra cho mình vô khối điểm kém cỏi của dàn nhạc, mà loại tai trâu như mình không để ý. Hay cũng một kiểu lười? Lười quan sát. Lười tư duy.
Năm nay thì thầy lại về, nhưng không dạy mình nữa. Đơn giản chỉ vì không có người học. Người VN mình đã giỏi đến thế chăng? Quả thực học giỏi. Thi giỏi. Chỉ chẳng làm được gì (!).

Mình đọc tác phẩm thứ 3 của Murakami Haruki. Biên niên ký chim vặn dây cót. Sau Rừng Na-uyPhía nam biên giới phía tây mặt trời. Nhiều người nói ông viết sâu sắc về xã hội Nhật. Mình không biết xã hội Nhật thế nào. Chỉ thấy ông đi vào sâu thẳm mỗi con người. Cả 3 tác phẩm đều có những nhân vật "tôi", với những suy nghĩ nội tâm. Mình thì sao? Mình có tâm sự những lòng mình thế không? Những người khác có ai muốn cởi lòng? Sợ người nghe không nghe chăng? Không hiểu chăng? Hiểu lầm chăng? Đánh giá sai chăng?
Nên mình mới nhớ tới Trịnh nhạc sĩ. Ông này cũng viết về cái tôi. Không đao to búa lớn kiểu VTV, rằng "ai cũng biết rằng", mà mình ngồi nghe lại không biết (?!). Thế mà nhiều người thích nhạc ông. Hẳn cái tôi ấy có trong nhiều người vậy.
Mình tin rằng mỗi người đọc Murakami có thể tìm thấy chính họ trong ấy. Mình bắt đầu đọc Rừng Na-uy cũng chính vì nghĩ, cứ 7 người Nhật có một người đọc, thì phải đại diện được cho một cái gì đó.
Thế đấy. Lười. Có trong laptop rồi mà cứ nhẩn nhơ nhẩn nha. Và đọc cũng nhẩn nha ... nhẩn nha ...

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2009

Watchmen

Hôm nay lẽ ra mình phải thấy chán. Hoặc chí ít là cảm thấy hơi chan chán. Thế mà không. Trơ rồi chăng?
Hay thực ra vốn dĩ chẳng có chuyện gì?
Chỉ là tại trời mưa. Sáng ra khỏi nhà dưới ánh nắng. Có vài giọt nước nhỏ xuống như vô tình (hình). Rồi trên đường đi ngửi thấy mùi hơi đất. Và những giọt nước nặng thêm chút đỉnh.
Đến trường thì ... cúp điện. Mới thấy thiên hạ thế giới chỉ giỏi hình thức. The Earth hour với chả Giờ trái đất này nọ. Cắp cặp sang VN mà học bác EVN!
Cuối cùng thì mình đến Sen coffee. Mưa chẳng mấy. Ướt cũng chẳng mấy. Chẳng đủ để bực mình. Dù hồi nào tới giờ mình vẫn ghét mưa như vậy. Nhất là mưa mà lại phải ra đường :-(.

Lòng không buồn, không vui. Nghĩ tới bộ phim mới xem: Watchmen.
Đầu tiên là cái tên tiếng Việt khiến mình không nhận ra bộ phim: Anh hùng báo thù. Nghe sặc mùi quen thuộc của cách nói thường xuyên trong ngôn ngữ ngày nay của "dân tộc yêu chuộng hòa bình" này. Đầy rẫy những "ra quân", "phục thù", "rửa hận", ... Nhớ lại bài viết mình mới được đọc về những tên dịch đã đi vào lịch sử, như Cuốn theo chiều gió (Gone with the Wind) hay Bố già (The Godfather).
Mình đọc khá nhiều ý kiến về bộ phim trước khi xem. Trừ chính nội dung. Vì muốn kiểm nghiệm một tý. Tự cho là hiểu. Khi mà khá nhiều người thấy khó hiểu. Vì nó đan xen khá nhiều yếu tố chính trị xã hội. Phim này mà ra ngày trước chắc chắn bị cấm chiếu ở VN :-).
Xem về mình tìm đọc thêm một chút. Hóa ra phim khá trung thành với truyện. Một loại truyện tranh. Làm mình không khỏi liên tưởng những truyện tranh cuốn hút mình thời bé. Những Bóng nhựa cùng Bút thép. Những tên gián điệp Mỹ Cao gầy với Thấp béo. Những truyện tranh đó có liên quan gì đến "giấc mơ Việt"? Mà có có không một Giấc mơ Việt?
Watchmen phần nào là một Giấc mơ Mỹ. Những siêu anh hùng cứu nhân độ thế. Dĩ nhiên thể hiện qua tâm điểm thời đó. Chiến tranh lạnh. Vũ khí hạt nhân. Chiến tranh VN :-). Các siêu anh hùng Mỹ vẫn đủ hỷ nộ ái ố.
Mô típ không mới khiến mình đoán được. Khi sự cố xảy đến cho một nhóm-người-có-quá-khứ thì ắt có sự phản bội. Kẻ thông minh nhất có xu hướng tách bầy đàn. Kẻ quyền năng nhất có xu hướng chán nản. Kẻ hiền lành nhất ngu ngơ. Kẻ không thỏa hiệp lãnh đủ.
Thú vị với nhận xét của bạn Mộng Dép, so sánh Dr Manhattan với Đô-rê-môn :-D. Tiếc là đa số fan của Đô-rê-môn với những Pô-kê-môn không biết gì về Watchmen để bàn luận. Có gì để nói về Giấc mơ Việt ngày nay, hay Giấc mơ Nhật chăng? Hay Hàng VN chất lượng cao made in Japan :-)?
Nên mới có chuyện phim Mỹ loại R ở VN vẫn có những ông bố bà mẹ đưa con nhỏ vào xem. Chưa nói nghe không được, phụ đề đọc không được. Chỉ còn cách chơi đùa với các hàng ghế :-). May mà bố mẹ cũng không khá hơn (trong việc hiểu phim) nên kết cục cả nhà về sớm :-)).
Chắc "bom tấn" của điện ảnh Mỹ ở VN nổ không mấy. Người VN còn không yêu cái kết: "người tốt" phải chết thay cho "kẻ xấu"?!
Linh tinh thế thôi. Buồn cười là cái vật chiếu sáng của ngài Tiến sĩ quyền năng màu xanh trong phim đã bị làm cho blurred mất (only in VN!) :-).

Tại sao trong vi điều khiển có watchdog mà không có watchman (hay watchwoman) nhỉ? :-D

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2009

Thơ Bùi Giáng

Sáng nay tự nhiên dậy sớm. Mới đọc mấy bài thơ của Bùi Giáng. Không hiểu sao có mấy câu cứ ám ảnh suốt dọc đường đi làm. Thử nhớ gì chép nấy vào đây:

thần tiên trên núi
đùa với tuyết, rỡn với vân
một mình nhớ mãi gái trần gian xa
sương buổi sớm, nắng chiều tà
trăm năm hồng lệ có là bao nhiêu

nhìn em sinh hoạt não nề
cày sâu cuốc bẫm đề huề chồng con
nhìn anh biển cạn sông mòn
kéo dài vô tận vẫn còn cuồng điên
thưa em thôn nữ thuyền quyên
vợ chồng sum họp thần tiên thực là

anh điên mà dzui dzẻ thập thành
chúng tôi tỉnh táo mà đành buồn hiu

Cám ơn bạn N đã tặng sách.

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2009

You give me a reason to live

Hôm nay buồn tình thế nào mình bỗng nhớ đến bài hát You can leave your hat on, do Joe Cocker trình bày trong bộ phim đậm màu tình dục 9½ Weeks với Kim BasingerMickey Rourke. Mới tìm nghe lại và hứng chí post luôn một câu trong bài hát lên status của Yahoo! Messenger:
You give me a reason to live.
Thế là ngay lập tức mình nhận được đến 3 câu chào từ 3 người bạn quen biết, ngụ ý chia sẻ nỗi buồn với một kẻ chán sống :-).

1. Mình là một kẻ chán sống ai cũng biết. Bạn bè ta quả nhiên hiểu ta.
2. Câu tiếng Anh này quá đa nghĩa. Ngẫu nhiên.
3. Sự khác biệt văn hóa Đông Tây. Phương Đông "triết" hơn.

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Khôn, dại

Mình cũng thuộc loại lười. Ít đọc sách mà đọc lại cũng không đến nơi đến chốn :-(.
Có câu này, xưa nay chỉ biết đại khái, cũng cứ phiên đại sao cho dễ lọt tai:

Khôn cho người ta ngại, dại cho người ta thương, dở dở ương ương cho người ta ghét.


Nhân hôm nay rảnh, đọc blog Huy bom thấy bàn mấy chữ Việt cổ hay hay. Mới chợt nhớ lại câu trên rằng:

Khôn cho người ta dái, dại cho người ta thương, dở dở ương ương cho người ta ghét.

Cái chữ ngày nay có nghĩa khác khiến nhiều người ngượng miệng không dám nhắc đến kia, có nghĩa cổ là kính nể :-).

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2009

Quốc học CT

Tối qua đi coffee với cô Vân Anh và con gái Cô. Vì Cô thích bờ biển nên mình đưa Cô đến Đà nẵng phố. Lâu lắm rồi mình mới lại ghé quán này. Vắng khách nên rất yên tĩnh.
Mình nhớ Cô lập gia đình hồi Cô làm chủ nhiệm lớp mình, lớp 8 và lớp 9. Bây giờ con gái Cô sắp lập gia đình rồi. Cô đưa học sinh vào thi gì đó ở Đà nẵng và gọi cho mình. Từ hồi không còn chạy xe máy về quê, mình ít ghé Huế, thành ra cũng không ghé thăm Cô. Cô có vẻ trách nhiều, nhưng nói với mình thì chỉ trách các bạn khác :-).

Tối qua cũng nhận được email Bá Khôi gửi cho mấy tấm ảnh thú vị. Tấm thứ nhất mình nhớ là chính mình và Khôi đã hì hục dán, từ ảnh tất cả các bạn trong lớp nộp, thành chữ 12CT theo thứ tự tên ABC, rồi đem đi chụp lại. Tấm của mình chẳng biết nay lạc đi đâu, thế mà Khôi còn giữ được.


Tấm thứ hai thì thú thực mình mờ ký ức. Chẳng nhớ ra chụp lúc nào, dịp nào :-(. Chỉ nhận ra cả lớp chụp tại chân cột cờ giữa sân trường Quốc học. Không hiểu sao lại vắng mặt một số bạn.


Ngắm lại tấm này thấy cũng vui. Thời gọi là "mài mòn đũng quần trên ghế nhà trường". Dĩ nhiên không ai chổng bàn tọa lên chụp hình nên không rõ độ "mòn" :-D. Nhưng thời quần áo cũ, giặt là như xa xỉ, thì nhìn nếp gấp trên đùi đủ thấy suốt ngày ngồi :-). Ngơ ngác làm mặt "ngầu". :-)

Bonus cho bạn Liên tấm hình phía dưới. Chuyên toán Quốc học sau 10 năm đây:

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009

Làm thơ

Tự nhiên đọc mấy câu thơ ... thẩn:
Ngẩng mặt nhìn trời
Hận đời vô đối!
Úp mặt xuống gối
Vô đối thật sao?
Chổng mông lên cao
Vì sao vô đối?
Đi vào bóng tối
Vô đối là TA.
Một bạn (chắc là còn) trẻ đưa ra công thức làm bánh ... à quên, làm thơ như sau (mình thử minh họa luôn (?!)):

1. Chọn nguyên liệu: những từ chủ đề chính và liên quan, chẳng hạn mình nghĩ về tình yêu, hạnh phúc, khổ đau
2. Thêm hương vị: những từ bổ trợ, ví dụ trai, gái
3. Trộn nguyên hương liệu, gia giảm, cắt khúc, như dễ nhất là thơ tự do, thơ năm chữ, tám chữ phải cắt đều, ...

Ra sản phẩm lục bát như vầy:
Tình yêu trai gái trao nhau
U mê, hạnh phúc, khổ đau, rồi tình
Chúc các bạn thưởng thức thơ ... ngon.

(Buồn sau khi đọc Chù Mìn Phủ
Buồn hơn nữa là nó bị cấm)

Xem phim

Xem phim The curious case of Benjamin Button. Tự nhiên lại nhớ Forrest Gump. Nghĩ rằng đời chẳng ai giống ai. Nhưng mấy anh chàng hơi khác người này lại có những số phận quá đỗi bình thường, dường như tất cả chúng ta đều vậy cả?
Cái ngược đời của Benjamin khiến mình liên tưởng chữ X cuộc đời. Thoạt đầu ở xa nhau lắm, rồi dần tiến đến gần nhau. Gặp nhau ở giao thời ngắn ngủi. Rồi lại xa dần ... dần xa ... ngày mỗi xa ... xa mãi ...